Tâm thần Tiêu Viêm tập trung vào tám quang điểm đang lơ lửng bên trong ngọn lửa xanh biếc. Trong mỗi quang điểm ẩn hiện chất lỏng hoặc bột phấn. Đây chính là những tinh hoa dược dịch mà hắn đã mất chín ngày ròng rã để tinh luyện, mỗi một giọt đều là kết tinh của hơn hai mươi loại dược liệu.
Vù!
Trút ra một hơi thở dài, Tiêu Viêm liếc nhìn Huyễn đại sư, rồi cả hai đồng thời nhắm mắt lại. Cùng lúc đó, linh hồn lực của họ bùng phát dữ dội, tuôn vào trong dược đỉnh.
Cảm nhận được động thái của hai người, vẻ ngưng trọng trên gương mặt Đường Chấn càng thêm đậm. Luyện đan thành hay bại, tất cả đều trông chờ vào biểu hiện kế tiếp của Huyễn đại sư và Tiêu Viêm.
Linh hồn lực của Tiêu Viêm ào ạt xông vào ngọn lửa xanh biếc, tâm thần vừa động, hai giọt chất lỏng sặc sỡ lập tức tiến lại gần, tiếp xúc với nhau…
Khi hai giọt chất lỏng vừa chạm vào, bề mặt chúng liền nổi lên từng gợn sóng lăn tăn, đó là sự kháng cự tự nhiên giữa các loại dược liệu. Nhiệm vụ của Tiêu Viêm lúc này là phải tìm ra điểm cân bằng giữa chúng để có thể dung hợp một cách hoàn mỹ.
Việc dung hợp này đòi hỏi sự khống chế linh hồn lực cực kỳ tinh chuẩn, chỉ một sai sót nhỏ cũng đủ khiến quá trình thất bại. Linh hồn lực hóa thành vô số sợi tơ bao phủ từng tấc không gian quanh hai giọt chất lỏng, giúp Tiêu Viêm cảm nhận được mọi biến hóa dù là nhỏ nhất.
Bước dung hợp này vô cùng nan giải, may mà Tiêu Viêm kinh nghiệm phong phú, cộng thêm linh hồn lực cường đại phi thường, nên sau khi duy trì một áp lực ổn định lên sự giằng co giữa hai giọt chất lỏng, chúng đã bắt đầu hòa vào nhau. Tốc độ tuy có phần chậm chạp, nhưng hoàn thành chỉ là vấn đề thời gian.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, ước chừng ba canh giờ sau, hai giọt chất lỏng sặc sỡ cuối cùng đã hoàn toàn dung hợp, hóa thành một giọt chất lỏng sền sệt lộng lẫy, nhẹ nhàng trôi nổi trong ngọn lửa xanh.
Thấy dung hợp thành công, Tiêu Viêm cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Tâm thần vừa động, một quang điểm khác chứa bột phấn màu đen bay lên, chậm rãi tiếp xúc với giọt chất lỏng huyền ảo kia. Dung hợp tinh hoa dược liệu là một công việc cực kỳ tốn thời gian, không thể nóng vội, nếu không chỉ một sai lầm nhỏ cũng sẽ khiến nỗ lực thất bại, biến đống dược liệu quý hiếm thành phế phẩm.
May mắn thay, cho đến giờ phút này, mọi việc của Tiêu Viêm vẫn diễn ra thuận buồm xuôi gió. Điều này cũng nhờ vào sự cẩn trọng tột độ của hắn, bởi hắn biết rõ, lần luyện đan này thành công hay không sẽ quyết định rất lớn đến việc hắn có được Thiên Hỏa Tam Huyền Biến hay không.
Theo thời gian trôi qua, bên trong ngọn lửa xanh, tám quang điểm nhỏ dần dần dung hợp lại dưới sự khống chế thong thả của Tiêu Viêm.
Trên bệ đá, Đường Chấn vẫn chăm chú quan sát bên trong dược đỉnh, mọi nhất cử nhất động đều được ông thu vào mắt:
- Nham Kiêu này quả nhiên không phải người thường. Không chỉ duy trì được tốc độ dung hợp ổn định mà quá trình còn không hề có một chút sai sót. Hơn nữa, linh hồn lực của hắn cũng vô cùng hùng hậu, so với Huyễn đại sư đã đạt đến thất phẩm còn mạnh hơn không ít.
Với nhãn lực của Đường Chấn, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra linh hồn lực của Tiêu Viêm mạnh hơn Huyễn đại sư rất nhiều.
Nghĩ vậy, Đường Chấn chuyển mắt sang Huyễn đại sư. Chỉ thấy sắc mặt người này có chút tái nhợt, lòng ông hơi trầm xuống. Xem ra chín ngày dung hợp dược liệu dưới áp lực của Cửu Long Lôi Cương Hỏa đã khiến hắn tiêu hao quá độ. Nhưng lo lắng cũng vô ích, Đường Chấn lúc này không có cách nào can thiệp, chỉ có thể cầu nguyện hai người kiên trì được đến cuối cùng.
Những biến hóa trên thềm đá, mọi người xung quanh đều thấy rõ. Giờ phút này, Đường Chấn đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, tất cả phụ thuộc vào năng lực của Tiêu Viêm và Huyễn đại sư. Nếu họ có thể thuận lợi dung hợp hoàn mỹ các tinh hoa dược liệu, xác suất thành công của lần luyện đan này sẽ không thấp. Nhưng nếu một trong hai người xảy ra sai sót, e rằng lần luyện đan này sẽ thất bại.
- Không biết Nham Kiêu kia có thể kiên trì đến cuối cùng không. Đã qua chín ngày rồi, hẳn linh hồn lực của hắn cũng đã tiêu hao rất nhiều.
Một vị Luyện Dược đại sư vuốt râu, khẽ nói.
- Đã kiên trì đến bước này, nếu xảy ra chuyện gì thì thật quá đáng tiếc.
Một Luyện Dược đại sư khác tiếp lời. Mọi người nghe vậy cũng đồng cảm gật đầu.
- Nham Kiêu vẫn chưa có dấu hiệu suy yếu, nhưng Huyễn Phong… linh hồn lực của hắn đã bắt đầu yếu đi rồi.
Một lão giả đột nhiên bước lên phía trước, nhìn về phía bệ đá thở dài một tiếng.
Nghe lời ông, xung quanh nhất thời yên tĩnh. Biểu cảm trên mặt mọi người cũng cứng lại. Lẽ nào tên Nham Kiêu này còn mạnh hơn cả Huyễn đại sư? Ý nghĩ hoang đường này nảy lên trong đầu khiến mọi người không biết nói gì cho phải. Bởi vì vị lão giả vừa lên tiếng chính là trưởng lão khách khanh còn lại của Đan Tháp, nhãn lực và cấp bậc đều hơn xa bọn họ, nên không ai dám mở miệng nghi ngờ, dù trong lòng vẫn thầm bán tín bán nghi.
Lão giả cũng lười để ý đến tâm tư của những người này, trong mắt thoáng hiện vẻ lo lắng. Theo cảm nhận của ông, linh hồn lực của Huyễn Phong đã dần suy yếu, nếu cứ tiếp tục như vậy, hậu quả thật khó lường…
- Ai, hy vọng hắn có thể kiên trì. Luyện chế đan dược thất phẩm cao cấp đối với Huyễn Phong quả thật có chút miễn cưỡng.
Thời gian trôi qua, việc dung hợp tinh hoa dược liệu của Tiêu Viêm và Huyễn đại sư đã dần đi đến hồi kết.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, năng lượng thiên địa trên bệ đá cũng dần trở nên cuồng bạo. Ẩn trong luồng năng lượng cuồng bạo đó là một mùi thuốc nồng đậm lặng lẽ lan tỏa, khiến người ngửi thấy tinh thần sảng khoái.
Nhận thấy biến hóa trên bệ đá, từ Đường Chấn cho đến tất cả mọi người đều chấn động. Lẽ nào hai người đã dung hợp xong?
Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, sắc mặt Tiêu Viêm vẫn không đổi, tâm thần không dám buông lỏng chút nào. Trải qua một thời gian dài dung hợp, sắc mặt hắn cũng đã nhợt nhạt đi, nhưng không có gì đáng ngại. So với hắn, tình hình của Huyễn đại sư lại tệ hơn rất nhiều, khuôn mặt tái nhợt vô cùng, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, chưa từng có ý định từ bỏ.
- Dung hợp!
Trên bệ đá, khi mùi thuốc ngày càng nồng đậm, Tiêu Viêm và Huyễn đại sư gần như cùng lúc mở mắt, khẽ quát một tiếng, thủ ấn trong tay liền biến đổi!
Theo sự biến đổi thủ ấn của hai người, linh hồn lực bên trong dược đỉnh cũng tăng vọt, đem tất cả tinh hoa dược liệu đã dung hợp lại làm một.
Vèo!
Ngay khoảnh khắc dung hợp, hai đạo quang mang một hồng một xanh bạo phát từ trong dược đỉnh, tựa như cột sáng vọt thẳng lên trời cao trăm thước. Cùng lúc đó, hai luồng dược hương nồng đậm cũng khuếch tán ra khắp nơi.
Mọi người đều lộ vẻ vui mừng:
- Dung hợp thành công rồi?
Phía quảng trường, tâm trạng căng thẳng của Đường Hỏa Nhi lúc này cũng buông lỏng, trên khuôn mặt xinh đẹp nở một nụ cười động lòng người.
Trên thềm đá, Đường Chấn cũng đứng bật dậy, nét cười không thể che giấu. Nhưng ông không phải kẻ lỗ mãng, biết rằng quá trình vẫn chưa kết thúc, lập tức ôm quyền nói với hai người Tiêu Viêm:
- Hai vị, dược liệu đã dung hợp, kế tiếp chính là bước quan trọng nhất… thành đan!
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ánh mắt liếc qua Huyễn đại sư. Sau khi thấy sắc mặt của đối phương, hắn không khỏi ngẩn ra, có chút chần chờ nói:
- Huyễn đại sư, ngài còn có thể tiếp tục chứ?
Nghe Tiêu Viêm nói, Huyễn Phong vội vàng trấn tĩnh tinh thần, khoát tay áo, cười nói:
- Yên tâm đi.
Tuy nói vậy, nhưng sắc mặt của hắn lại chẳng mấy thuyết phục.
Nhưng hắn đã nói thế, Tiêu Viêm cũng không tiện nói thêm. Nếu không phải có Lưu Ly Liên Tâm Hỏa hộ thể, chỉ sợ giờ phút này hắn cũng chẳng khác gì Huyễn Phong.
Đường Chấn cũng cảm nhận được trạng thái của Huyễn Phong không ổn, nhưng giờ phút này không còn thời gian để bận tâm, chỉ đành cắn răng nói:
- Hai vị, mời động thủ đi. Nếu để dược dịch sau khi dung hợp quá lâu sẽ ảnh hưởng đến xác suất thành đan.
Tiêu Viêm và Huyễn đại sư đều gật đầu, hít sâu một hơi, thủ ấn cấp tốc biến đổi. Chỉ thấy hai cột sáng hồng và xanh bên trong dược đỉnh đột nhiên rực lên, rồi dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, chúng mạnh mẽ va vào nhau!
Thình thịch!
Ngay khi hai giọt chất lỏng kết tinh từ gần trăm loại dược liệu quý hiếm va chạm, một tiếng nổ trầm thấp vang lên. Một luồng năng lượng dị thường bùng phát, đập mạnh vào thành đỉnh, phát ra âm thanh loảng xoảng thanh thúy. Vì trong hai giọt chất lỏng có trộn lẫn linh hồn lực, nên khoảnh khắc va chạm khiến Tiêu Viêm cũng phải kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể hơi run lên.
Phụt!
Tiêu Viêm có thể gắng gượng chống đỡ luồng chấn động này, nhưng Huyễn đại sư vốn đã là nỏ mạnh hết đà, cuối cùng không thể chịu đựng thêm, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch!
Thấy Huyễn đại sư đột nhiên hộc máu, toàn trường lặng ngắt như tờ. Nụ cười trên mặt Đường Chấn và Đường Hỏa Nhi cũng dần đông cứng lại. Ai cũng biết, vào thời khắc mấu chốt này mà Luyện Dược Sư xảy ra vấn đề thì kết cục sẽ ra sao.
- Vẫn thất bại sao…
Đường Chấn thì thào, khuôn mặt như già đi rất nhiều. Phía ngoài quảng trường, nụ cười trên gương mặt Đường Hỏa Nhi cũng đã tắt, thay vào đó là vẻ bi thương ẩn hiện.
Chẳng lẽ vận mệnh của nàng đến đây là hết?
Tiêu Viêm lặng lẽ nhìn sang Huyễn đại sư, nhưng chỉ trong nháy mắt đã hoàn hồn, rồi đột nhiên nhìn vào dược đỉnh. Nếu lần luyện chế này thất bại, hắn cũng đừng hòng nghĩ đến Thiên Hỏa Tam Huyền Biến…
Chẳng lẽ lại phải thất bại ngay tại thời khắc cuối cùng này sao?
Nghĩ đến đây, trong mắt Tiêu Viêm hiện lên vẻ không cam lòng tột độ
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà