Một đám mây đen dày đặc ngưng tụ trên bầu trời sơn cốc, che khuất hoàn toàn những tia nắng sớm vừa ló dạng nơi chân trời. Trong phút chốc, cả sơn cốc chìm vào bóng tối, chỉ còn những tia sét loằng ngoằng trong tầng mây u ám soi rọi cảnh vật bên dưới.
Khi đám mây đen trên bầu trời ngày càng đặc quánh, đan hương cũng trở nên nồng đậm đến cực điểm, thậm chí khiến cho cả năng lượng thiên địa xung quanh đài cao cũng phải rung động. Bên trong dược đỉnh, ngọn lửa xanh biếc hừng hực bốc cháy. Lơ lửng phía trên ngọn lửa là một viên đan dược màu xanh hồng đan xen đang xoay tròn tít mù, đồng thời một luồng năng lượng kinh người không ngừng khuếch tán ra từ đó. Luồng năng lượng này va chạm vào thành đỉnh, phát ra những tiếng leng keng tựa như kim loại giao tranh.
Tiêu Viêm nhìn viên đan dược trong đỉnh, một nụ cười hiện lên trên gương mặt tái nhợt. Mí mắt hắn chậm rãi khép lại, cảm giác mệt mỏi rã rời từ sâu trong linh hồn ập đến khiến hắn chỉ muốn thiếp đi. Lần luyện đan này đã khiến hắn hao tổn quá nhiều tâm thần, nếu không nhờ một cỗ nghị lực kiên cường chống đỡ, e rằng hắn khó lòng thành công.
Ánh chớp xé toạc mây đen rọi lên gương mặt Tiêu Viêm, khiến vẻ mệt mỏi của hắn hiện rõ mồn một trong mắt mọi người. Nhìn dáng vẻ này của hắn, ai cũng hiểu rằng hắn đã dốc cạn toàn lực.
- Nham Kiêu tiểu hữu, đại ân không lời nào tả xiết. Đan lôi này cứ giao cho lão phu, ngươi hãy nghỉ ngơi đi.
Nhìn thấy trạng thái suy yếu của Tiêu Viêm, Đường Chấn cũng nhanh chóng tỉnh táo lại sau cơn kích động, vội vàng ôm quyền nói. Dứt lời, Đường Chấn định bay lên không trung nghênh đón đan lôi thì bỗng nghe thấy tiếng nói xen lẫn hơi thở nặng nhọc của Tiêu Viêm:
- Đường cốc chủ, đan lôi này giao cho ta đi.
Đường Chấn ngẩn ra, vội vàng nói:
- Nham Kiêu tiểu hữu, cứ yên tâm. Đan lôi này không làm khó được lão phu đâu. Với trạng thái của ngươi hiện giờ, làm sao có thể chống đỡ nổi?
“Ta đương nhiên biết ngài có thể chặn được đan lôi, nhưng ta còn muốn dùng nó để rèn luyện cho Địa Yêu Khôi.” Tiêu Viêm thầm nghĩ trong lòng, có chút bất đắc dĩ. Nghĩ vậy, hắn vung tay lên, Địa Yêu Khôi màu bạc liền xuất hiện. Hắn nhìn Đường Chấn, khẽ cười nói:
- Đường cốc chủ, đan lôi này có tác dụng đặc biệt với ta, xin ngài đừng giành mất cơ hội này.
Lần trước, sau khi trải qua sự tẩy luyện của đan lôi, thực lực của Địa Yêu Khôi đã tăng lên đáng kể. Nếu lần này lại có thể tiến bộ, uy lực của nó chắc chắn sẽ càng thêm cường đại. Đây chính là át chủ bài của Tiêu Viêm, nếu có thể khiến nó mạnh hơn thì không còn gì tốt bằng.
Nhìn thấy Địa Yêu Khôi đột nhiên xuất hiện, Đường Chấn ngẩn ra, trong mắt ánh lên vẻ kinh ngạc, thất thanh nói:
- Khôi lỗi?
Với nhãn lực của Đường Chấn, tự nhiên chỉ cần liếc mắt là có thể nhận ra bản chất của Địa Yêu Khôi. Thấy Tiêu Viêm ra hiệu, Đường Chấn liếc nhìn nó một lượt rồi lại ngước lên đám mây đen ngày một dày đặc trên bầu trời, gật đầu:
- Nếu Nham Kiêu tiểu hữu đã kiên quyết như vậy thì cứ để khôi lỗi của ngươi thử xem. Nếu tình hình không ổn, cứ nói một tiếng là được.
Mặc dù không biết vì sao Tiêu Viêm lại có niềm tin vào khôi lỗi của mình như vậy, nhưng đan lôi là do Tiêu Viêm dẫn tới, ông cũng không tiện nói gì thêm. Hơn nữa, Tiêu Viêm đã giúp ông luyện chế thành công Hỏa Bồ Đan, đây đã là một ân huệ vô cùng to lớn, ông tự nhiên sẽ không can thiệp thêm.
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu, ánh mắt nhìn lên bầu trời, bàn tay hơi run rẩy giơ lên, nhẹ giọng ra lệnh:
- Đi!
Mệnh lệnh vừa dứt, hai chân Địa Yêu Khôi đạp mạnh xuống mặt đất, thân hình hóa thành một tia chớp bay vút lên trời, lơ lửng cách đỉnh đầu nó hơn mười trượng chính là vị trí mây đen tụ tập dày đặc nhất.
Thấy Địa Yêu Khôi có thể bay lượn nhẹ nhàng như một cường giả Đấu Tông, vẻ kinh ngạc trong mắt Đường Chấn càng thêm đậm, không khỏi thầm tán thưởng một tiếng. Ông phát hiện ra rằng mình càng lúc càng không thể nhìn thấu người trẻ tuổi này. Không chỉ sở hữu dị hỏa, có thuật luyện đan cao siêu, mà giờ đây còn lấy ra một con khôi lỗi có thực lực ngang ngửa Đấu Tông… tất cả những điều này khiến thân phận của Tiêu Viêm trở nên vô cùng thần bí.
Biến cố trên thềm đá, tất cả mọi người có mặt đều thấy rõ. Đặc biệt là khi thấy Tiêu Viêm triệu hồi ra một bóng người màu bạc bay lên không trung, ai nấy đều sững sờ. Bởi vì khôi lỗi không hề có hơi thở, nên một số người có cảm giác nhạy bén đã nhận ra lai lịch của nó.
- Lại là khôi lỗi ư? Chẳng lẽ Nham Kiêu này định dùng khôi lỗi chống lại đan lôi sao?
- Đan lôi do đan dược thất phẩm cao cấp dẫn tới không phải trò đùa đâu. Dù là cường giả Ngũ tinh Đấu Tông cũng chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ, khôi lỗi kia liệu có chịu nổi không?
Hành động của Tiêu Viêm khiến mọi người vô cùng kinh ngạc, nhưng vì những biểu hiện kinh người trước đó của hắn nên không ai dám buông lời chế giễu nữa. Bởi vì cho đến hiện tại, ai cũng hiểu rằng tuy người thanh niên này trẻ hơn họ rất nhiều, nhưng trình độ luyện đan đã bỏ xa bọn họ.
Việc này tuy có phần tàn nhẫn đối với các Luyện Dược Đại sư, nhưng dù sao cũng là sự thật. Dù khó chấp nhận đến đâu cũng không thể trốn tránh, mà đã không thể trốn tránh thì chỉ có thể chấp nhận.
Đương nhiên, những người có suy nghĩ này không chỉ có bọn họ. Các đệ tử Phần Viêm Cốc xung quanh quảng trường cũng không hiểu hành động của Tiêu Viêm. Nếu Tiêu Viêm còn ở trạng thái toàn thịnh mà đối đầu với đan lôi, có lẽ họ còn tin tưởng đôi chút, nhưng Tiêu Viêm hiện giờ đã như nỏ mạnh hết đà, đừng nói là nghênh đón đan lôi, e rằng một đệ tử Phần Viêm Cốc bình thường cũng có thể đánh bại hắn.
- Phụ thân đang nghĩ gì vậy? Mặc dù đón đan lôi là khôi lỗi kia, nhưng nó rõ ràng có liên hệ với Nham Kiêu. Nếu khôi lỗi bị đan lôi hủy diệt, chắc chắn hắn cũng sẽ bị thương. Với tình trạng của hắn hiện giờ, chỉ sợ khó lòng chịu đựng nổi.
Đường Hỏa Nhi cau mày nhìn thân ảnh màu bạc trên bầu trời, không khỏi thấp giọng lẩm bẩm.
Đối với những ánh mắt nghi ngờ xung quanh, Tiêu Viêm không hề để tâm. Chính xác hơn là hắn không có thời gian để để ý, vì mây đen trên trời đã ngưng tụ đến cực điểm, bên trong vang vọng những tiếng sấm trầm đục, ầm ầm không dứt.
- Không biết sau khi hấp thu đan lôi lần này, Địa Yêu Khôi có thể thăng cấp hay không…
Tiêu Viêm khẽ lẩm bẩm.
Địa Yêu Khôi được chia làm ba cấp Thiên, Địa, Nhân. Lúc mới luyện chế ra, nó chỉ là Nhân cấp thấp nhất. Nhưng sau lần được đan lôi luyện thể, nó đã nhảy vọt lên Địa cấp. Tuy chỉ là Địa Yêu Khôi, nhưng nó đã có thể chống lại cường giả Ngũ, Lục tinh Đấu Tông. Nếu là Thiên Yêu Khôi cấp cao nhất, e rằng có thể giao chiến cả với Đấu Tôn.
- Một khôi lỗi có thực lực Đấu Tôn.
Nghĩ đến đây, trong lòng Tiêu Viêm không khỏi nóng lên, nhưng ngay sau đó lại tỉnh táo lại. Muốn đạt đến Thiên cấp đâu có dễ dàng như vậy, việc này chỉ có thể từ từ mà tiến.
Ầm!
Ngay khi Tiêu Viêm còn đang suy nghĩ, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Chỉ thấy một đạo lôi đình khổng lồ tựa như mãng xà bạc xé toạc mây đen, sau đó hung hãn lao về phía dược đỉnh trên bãi đá. Ngay khi lôi đình phóng xuống, Địa Yêu Khôi đang lơ lửng trên đầu Tiêu Viêm cũng nhanh chóng lao xuống, xuất hiện ngay trên bãi đá. Song chưởng của nó mở ra, mặc cho đạo lôi đình màu bạc kia đánh thẳng vào thân thể mình.
Thịch!
Lôi đình vừa chạm vào thân thể Địa Yêu Khôi, một tiếng động trầm đục vang lên khiến tim của những người có mặt đều nảy lên một nhịp. Thân hình của Địa Yêu Khôi bị đạo lôi đình đó đánh lún sâu xuống đất hơn mười mét mới ổn định lại được. Giờ phút này, vô số dòng điện màu bạc lóe lên trên thân thể nó, không ngừng ăn mòn. Nếu đổi lại là người thường, e rằng giờ phút này đã sớm da tróc thịt bong, nhưng Địa Yêu Khôi lại không hề có chút cảm giác nào. Ngược lại, thân thể khô héo của nó sau khi bị dòng điện ăn mòn lại dần dần được cường hóa thêm…
- Lại có thể hấp thu năng lượng của lôi đình?
Đường Chấn nhìn Địa Yêu Khôi sau khi bị lôi đình đánh trúng không những không hề hấn gì mà còn đang hấp thu năng lượng bên trong, trong mắt không khỏi hiện lên vẻ kinh hãi.
Ầm! Ầm! Ầm!
Một đạo lôi đình bị Địa Yêu Khôi dễ dàng đỡ được, mây đen trên bầu trời dường như càng thêm cuồng nộ. Chỉ trong nháy mắt, ba đạo lôi đình mạnh mẽ hơn đạo lúc trước mang theo tiếng nổ vang dữ dội từ trong mây đen giáng xuống.
Thịch! Thịch! Thịch!
Đối mặt với ba đạo lôi đình đang lao tới, Địa Yêu Khôi dưới sự khống chế của Tiêu Viêm không hề do dự, thân hình như một cột thu lôi, trực tiếp dẫn cả ba đạo lôi đình đánh lên người mình. Sau khi bị ba đạo lôi đình đánh trúng, thân thể Địa Yêu Khôi bị đánh bật xuống, hai chân thậm chí còn cắm sâu vào phiến đá cứng rắn. Nhưng khi lôi đình tiêu tán, nó lại bay vút lên. Toàn thân lúc này tỏa ra ngân quang chói lọi, đứng sừng sững giữa không trung, tựa như một pho tượng chiến thần bất bại, uy phong lẫm liệt.
Thấy Địa Yêu Khôi khiêu khích như vậy, đan lôi dường như cũng nổi giận, từ trong mây đen không ngừng hiện ra những tia lôi đình to lớn, sau đó như một khẩu đại pháo, liên tục oanh kích lên người Địa Yêu Khôi.
Chứng kiến cảnh tượng này, những người xung quanh cảm thấy hô hấp của mình cũng trở nên trì trệ. Còn Tiêu Viêm thì vẫn chăm chú nhìn lên vị trí đan lôi giáng xuống. Nhưng sau khi thấy Địa Yêu Khôi không ngừng bay vút lên, trên mặt hắn không khỏi hiện lên nụ cười cùng vẻ mong chờ. Không biết sau khi trải qua lần đan lôi luyện thể này, Địa Yêu Khôi sẽ được cường hóa đến mức nào đây? Nghĩ đến đây, Tiêu Viêm cảm thấy tim mình đập càng lúc càng nhanh hơn.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂