Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1066: CHƯƠNG 1054: ÁM TÀNG NHẤT THỦ

Nhìn người thanh niên khóe miệng rỉ máu nhưng thân hình vẫn thẳng tắp như một cây trường thương, toàn thân toát ra một luồng khí tức sắc bén, các đệ tử Phần Viêm Cốc xung quanh đều âm thầm tắc lưỡi. Bọn họ không thể ngờ rằng Tiêu Viêm lại có thể kiên trì được đến thế dưới những đợt công kích hung hãn của Ngô Thần.

- Năm hiệp rồi…

Trên bậc thang, Đường Chấn khẽ thở ra một hơi, chậm rãi nói. Ánh mắt hắn nhìn Tiêu Viêm lúc này đã mang thêm vài phần kinh ngạc. Việc Tiêu Viêm có thể kiên trì năm hiệp trong tay Ngô Thần quả thực nằm ngoài dự liệu của hắn. Dù sao hắn cũng vô cùng hiểu rõ Ngô Thần, đó chính là một cường giả Bát Tinh Đấu Tông. Cho dù nhìn khắp Trung Châu, đó vẫn là loại cường giả nhất lưu!

Đường Hỏa Nhi ở bên cũng khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Tiêu Viêm. Người thanh niên có tuổi suýt soát với nàng dường như luôn biết cách tạo ra bất ngờ.

Giữa không trung, thân ảnh Ngô Thần nhẹ nhàng hạ xuống. Bàn chân khẽ đạp lên mặt đất, một luồng ám kình bàng bạc lập tức tản ra, khiến những phiến đá cứng rắn trên mặt đất trực tiếp hóa thành bụi phấn.

Tay áo vẫy nhẹ, hai mắt Ngô Thần híp lại, nhìn Tiêu Viêm cách đó không xa, thản nhiên nói:

- Đấu kỹ không tồi, uy lực rất mạnh. Nếu không phải thực lực giữa ta và ngươi chênh lệch quá lớn, chỉ e rằng ngay cả ta cũng khó lòng đỡ nổi một kích đó.

Đối với lời nói của Ngô Thần, Tiêu Viêm chỉ cười lạnh trong lòng, nhưng vẻ ngưng trọng trên mặt lại càng lúc càng đậm. Cho dù Ngô Thần có khó ưa thế nào, y cũng là một cường giả Bát Tinh Đấu Tông thật sự. Nếu hắn không cẩn thận đối phó, e rằng rất khó kiên trì qua mười hiệp. Hơn nữa, hắn cũng không thể sử dụng Thiên Hỏa Tam Huyền Biến ở đây, nếu không đó sẽ là cái cớ để đám người Ngô Thần thoái thác, đến lúc đó dù hắn có nói gì cũng vô dụng.

- Thiên Cương Toái Thạch Bộ của lão gia hỏa này cuồng bạo vô cùng, nhưng may là không linh hoạt bằng Tam Thiên Lôi Động. Năm hiệp sau xem ra phải dốc toàn lực thôi…

Vẻ mặt Tiêu Viêm càng thêm ngưng trọng, đấu khí màu xanh biếc bàng bạc tuôn ra bao bọc lấy toàn thân. Đồng thời, một luồng nhiệt độ nóng cháy không ngừng từ trong đấu khí khuếch tán ra xung quanh.

- Nếu ngươi chỉ có vậy, e rằng không trụ nổi năm hiệp kế tiếp đâu…

Ngô Thần cười, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý. Hai tay vung lên, ánh lửa tràn ngập, đồng thời hai nắm tay to như bồ quạt siết chặt lại, khiến cả không gian cũng không khỏi rung lên.

Vừa dứt lời, Ngô Thần lại lần nữa đạp mạnh, tảng đá dưới chân ầm ầm nổ tung. Thân hình hắn vèo một tiếng, mang theo một âm thanh trầm thấp, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện ngay trước mặt Tiêu Viêm đang ở ngoài trăm thước.

Trong con ngươi Tiêu Viêm, bóng ảnh màu đỏ cấp tốc phóng tới, sắc mặt hắn khẽ biến. Tam Thiên Lôi Động được thi triển theo phản xạ, thân thể vội vàng lui về sau vài bước.

Xoẹt!

Vừa lui về sau, bóng người màu đỏ lại tới, cánh tay màu đỏ chợt quét qua ống tay áo của Tiêu Viêm, trực tiếp xé rách nó rồi đâm thẳng vào da thịt, máu tươi lập tức chảy ra.

Thân hình Tiêu Viêm lui gấp về sau, mặt trầm như nước nhìn cánh tay. Nơi đó có năm vết máu dài đỏ sẫm. Vết thương vừa xuất hiện đã thâm tím lại, hiển nhiên là do Thuần Dương Lạc Thủ của Ngô Thần gây ra.

- Phản ứng không tồi. Nhưng lần sau sẽ không có vận may như vậy đâu!

Ngô Thần tùy tiện vẫy tay vứt đi mảnh vải rách, liếc nhìn Tiêu Viêm đã lui về sau, lạnh nhạt cười.

Sắc mặt Tiêu Viêm có chút ngưng trọng. Bát Tinh Đấu Tông quả nhiên hơn xa Nhất Tinh Đấu Tông. Nếu không phải hắn có Tam Thiên Lôi Động, chỉ sợ đã bị thương trong tay Ngô Thần. Nhưng so với lần chạy trối chết khi gặp Phí Thiên trước kia, tình huống bây giờ đã tốt hơn rất nhiều. Tuy hiện tại Tiêu Viêm có chút chật vật nhưng ít ra cũng có thể chống đỡ được.

- Nếu cứ tiếp tục thế này, không thi triển Phật Nộ Hỏa Liên thì không thể kiên trì đến cùng được rồi.

Tiêu Viêm thầm nghĩ.

- Cũng đến lúc kết thúc rồi…

Ngô Thần bình thản nhìn Tiêu Viêm đang lui về sau, cước bộ lại lần nữa di chuyển!

Ngay khi bàn chân Ngô Thần vừa hạ xuống, Tiêu Viêm cũng ngừng lui lại. Hắn đạp mạnh chân, lực đạo cường mãnh chấn nát phiến đá cứng rắn thành tro bụi. Tay áo vung lên, tro bụi mịt mù bay về phía trước, che khuất tầm mắt đối phương.

Thấy tro bụi tràn ngập, Ngô Thần không những không dừng lại mà còn cười lạnh một tiếng. Thân hình vèo một cái đã dữ dội lướt tới.

Ngay khi Ngô Thần vượt qua đám tro bụi, đang chuẩn bị tiến công thì một thân ảnh từ bên trong thoát ra, sau đó một luồng ngân quang lóe lên ở phía xa. Tiêu Viêm muốn trốn?

- Còn muốn chạy?

Tốc độ của đạo thân ảnh kia tuy cực nhanh nhưng vẫn bị Ngô Thần phát hiện. Hắn thoáng sửng sốt rồi cười lạnh một tiếng. Thân hình vừa chuyển đã hiện ra ngay trước mặt đạo thân ảnh đó, bàn tay to màu đỏ mạnh mẽ vỗ một chưởng lên lưng Tiêu Viêm!

Một chưởng này vô cùng mạnh mẽ, trực tiếp chụp lấy Tiêu Viêm rồi ném văng ra xa trong những tiếng kinh hô của mọi người xung quanh. Tiêu Viêm bị quăng xa cả trăm thước, lúc rơi xuống đất làm cho sàn nhà cứng rắn nứt ra vô số khe hở.

Trên bậc thang, không ít trưởng lão Phần Viêm Cốc cũng phải biến sắc, Đường Hỏa Nhi thì lấy tay che miệng, không ngờ Tiêu Viêm lại lộ ra sơ hở như vậy.

Thân hình Tiêu Viêm rơi trên mặt đất, lảo đảo một chút. Vừa muốn đứng lên, Ngô Thần đã cau mày, thân hình vừa động, cánh tay đã đặt lên cổ Tiêu Viêm, sau đó chậm rãi đưa lên, thản nhiên nói:

- Nhận thua đi, lão phu nếu muốn giết ngươi thì ngươi đã sớm mất mạng…

Tiêu Viêm bị Ngô Thần chụp lấy cổ, hai chân hơi giãy giụa, trông có vẻ thống khổ vô cùng. Nhưng trên khuôn mặt tái nhợt lại hiện lên nụ cười quỷ dị, khàn khàn nói:

- Chín hiệp…

Nghe thấy lời này, Ngô Thần bỗng nhiên sững lại. Còn không đợi y phục hồi tinh thần, Tiêu Viêm đang bị y chụp lấy cổ bỗng nổ ầm một tiếng rồi lặng yên biến mất…

Cảnh tượng đột ngột này làm cho đại đa số mọi người ở đây đều sững sờ, ngay cả đương sự là Ngô Thần cũng không hiểu. Nhưng ngay sau đó, y quay đầu lại, đột nhiên nhìn sang chỗ tro bụi mịt mù lúc nãy.

Giờ phút này, đám tro bụi đã dần tan đi, một đạo thân ảnh như ẩn như hiện đang bước ra. Một lúc sau, một khuôn mặt quen thuộc với nụ cười tươi đã xuất hiện trước mặt mọi người.

- Linh hồn phân thân?

Sắc mặt Ngô Thần hơi trầm xuống, một lát sau, trong miệng y phát ra bốn chữ.

Nhìn thấy sắc mặt Ngô Thần như vậy, Tiêu Viêm không khỏi cười. Lão gia hỏa này rốt cuộc cũng bị hắn đùa giỡn một phen, đánh một linh hồn phân thân mà cũng thống khoái như vậy sao?

Đường Chấn thấy thế thì chậm rãi gật đầu, trong mắt có chút tán thưởng. Trong thời khắc mấu chốt, Tiêu Viêm có thể dùng cách này để đánh lạc hướng Ngô Thần, quả là rất giỏi. Hơn nữa, nếu linh hồn phân thân kia mạnh hơn một chút, e rằng có thể trụ qua cả mười hiệp rồi.

Đường Hỏa Nhi ở bên cạnh lại thở phào nhẹ nhõm, che miệng nói:

- Tên Tiêu Viêm này đúng là giảo hoạt mà…

Lúc này, Ngô Thần với sắc mặt âm trầm đang nhìn Tiêu Viêm mỉm cười, một lát sau hít sâu một hơi, chậm rãi nói:

- Lão phu quả thật xem thường ngươi. Nhưng ngươi không cần đắc ý, còn một hiệp cuối này, lão phu tuyệt đối sẽ không hạ thủ lưu tình!

Âm thanh vừa dứt, trong mắt Ngô Thần cũng hiện lên vẻ ngoan độc. Hiển nhiên, bị Tiêu Viêm lừa một vố như vậy làm cho y cảm thấy cực kỳ mất mặt.

Một loại ánh sáng ngọc màu đỏ trắng tựa như hỏa diễm không ngừng từ trong cơ thể Ngô Thần trào ra. Một lát sau, ngay cả màu trắng cũng chuyển thành màu đỏ rực. Nhìn Ngô Thần lúc này toàn thân đỏ rực giống như một Hỏa Thần giáng thế, tràn ngập khí thế khiến người khác phải sợ hãi.

Đám người Đường Chấn trên bậc thang thấy khí thế của Ngô Thần như vậy thì đều hơi đổi sắc. Ai cũng biết Ngô Thần đã bắt đầu vận toàn lực. Đối với một hậu bối mà làm như vậy, đúng là khi dễ người quá đáng.

- Lão gia hỏa này, đúng là càng ngày càng không biết xấu hổ, da mặt cũng quá dày rồi!

Đường Chấn chậm rãi nói, trong âm thanh tràn đầy sự tức giận mà ai cũng có thể nhận ra. Lần này, vị cốc chủ Phần Viêm Cốc cũng nổi giận thật rồi.

Nhị trưởng lão ở một bên định nói gì nhưng cảm nhận được uy áp kinh khủng của Đường Chấn thì cũng chỉ ngậm miệng lại. Hắn cũng không ngờ Ngô Thần lại bị Tiêu Viêm ép tới mức này…

Đối với lửa giận của Đường Chấn, Ngô Thần lại không hề cảm nhận được. Bởi vì giờ phút này trong lòng y cũng vô cùng tức giận. Lấy thực lực của y mà lại bị Tiêu Viêm đùa giỡn như vậy, đây là điều y khó có thể chấp nhận, huống chi còn ở trước mặt bao nhiêu người…

Nói xong câu đó, Ngô Thần vung tay lên, lập tức có những vết nứt không gian lan tràn ra, rồi chợt điểm chân một cái!

Ầm! Ầm!

Một âm thanh vang dội, thân thể Ngô Thần hóa thành một đạo cầu vồng đỏ rực, nhanh như tia chớp xuất hiện ngay trên đỉnh đầu Tiêu Viêm, khuôn mặt già nua của y lúc này cũng vô cùng dữ tợn.

- Thái Ất Hỏa La Chưởng!

Bàn tay cực lớn giờ phút này bị một đạo hồng quang chói mắt bao phủ, sau đó mang theo một thanh thế khổng lồ trực tiếp đánh xuống Tiêu Viêm ở phía dưới!

Tiêu Viêm ngẩng đầu, nhìn luồng hỏa diễm đang bao phủ trên đầu mình, hắn cũng chậm rãi nở nụ cười lạnh lẽo. Bàn tay vừa nâng lên, một đóa hỏa liên tam sắc tinh xảo đã hiện ra ngay giữa lòng bàn tay.

Đóa hỏa liên tam sắc vừa xuất hiện, sắc mặt Đường Chấn bỗng nhiên đại biến

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!