Tại cửa lớn đại sảnh, một bóng người quỷ dị chậm rãi hiện ra. Ánh mắt hắn hờ hững đảo qua mọi người trong sảnh, cuối cùng dừng lại trên người nữ tử mặc lam y, sắc mặt tuy bình thản nhưng lại ẩn chứa một tia âm trầm:
- Hân Lam, việc này là sao?
Nữ tử áo lam, chính là Hân Lam người đã dẫn đường cho Tiêu Viêm đến Trung Châu. Nghe thấy lời của Tiêu Viêm, nàng dường như cũng hiểu được hắn đang hỏi điều gì, gương mặt xinh đẹp thoáng nét bi thương, khẽ giọng đáp:
- Thật xin lỗi!
Nhìn thấy vẻ mặt ảm đạm của Hân Lam, Tiêu Viêm cũng dần bình tĩnh trở lại. Thực lực của nàng vốn không mạnh, huống hồ nhìn tình cảnh hiện tại, địa vị của nàng ở Diệp gia dường như cũng chẳng khá hơn là bao. Cho dù Hân Lam có thể thuyết phục được họ ra tay tương trợ Tiểu Y Tiên, e rằng cũng chẳng giúp được gì nhiều.
- Ngươi là ai? Dám tự tiện xông vào Diệp gia ta?
Tiếng của Hân Lam vừa dứt, một lão giả đã sa sầm mặt mày, phắt dậy quát lớn với Tiêu Viêm. Một số trưởng bối Diệp gia xung quanh cũng trừng mắt căm tức, còn vài hậu bối trẻ tuổi thì lại lộ vẻ hả hê, vui sướng khi thấy người khác gặp họa. Tuy Diệp gia lúc này đã sa sút, nhưng cũng không phải là nơi để người khác tùy tiện đến khiêu khích, huống chi đây chỉ là một tiểu tử trạc tuổi bọn họ.
Tiêu Viêm liếc mắt nhìn lão giả này một cái, chẳng qua chỉ là một Nhất tinh Đấu Tông. Xét vị trí chỗ ngồi, thân phận của lão ở Diệp gia hẳn là không thấp. Nhưng Tiêu Viêm vẫn chẳng hề để tâm, trong đại sảnh này, kẻ duy nhất khiến hắn phải chú ý chính là vị lão giả mặc lam bào kia. Cảm nhận luồng đấu khí bàng bạc quanh thân đối phương, dường như đây là một cường giả Lục tinh Đấu Tông.
- Theo ta đi, đưa ta đi tìm Tiểu Y Tiên!
Tiêu Viêm nhìn Hân Lam, lạnh lùng nói.
Nghe vậy, Hân Lam cắn răng, rồi quả quyết gật đầu. Nàng là người đưa Tiểu Y Tiên đến Trung Châu, vậy mà lại không thể bảo vệ được nàng ấy, ngược lại còn để nàng ấy rơi vào hiểm cảnh.
- Tiểu bối làm càn!
Thấy Tiêu Viêm hoàn toàn không đếm xỉa đến mình, lão giả vừa quát lúc nãy càng thêm tức giận, bàn tay vỗ mạnh xuống bàn. Chỉ nghe một tiếng "rầm", chiếc bàn gỗ cứng rắn lập tức nổ tung thành bột phấn. Lão vung tay áo, chiếc ghế phía sau lưng liền mang theo một luồng kình phong cuồng bạo, hung hăng lao về phía Tiêu Viêm.
Sắc mặt Tiêu Viêm vẫn không hề thay đổi. Ngay khi chiếc ghế còn cách hắn chừng một trượng, một tiếng "phù" khẽ vang lên, chiếc ghế đó lại bất ngờ hóa thành tro đen, lả tả rơi xuống đất.
Chứng kiến một màn này, tất cả mọi người trong đại sảnh đều có chút kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ gã thanh niên trẻ tuổi này lại có thủ đoạn như vậy.
- Hóa ra cũng có chút bản lĩnh, thảo nào dám đến Diệp gia ta làm càn. Nhưng hôm nay, lão phu thật sự muốn dạy dỗ cho ngươi biết thế nào là tôn ti, thế nào là kính lão!
Thấy chiếc ghế bị hủy một cách quỷ dị, lão giả híp mắt cười lạnh, lửa giận trong lòng càng bùng lên. Bàn chân lão khẽ điểm xuống đất, thân hình như mũi tên lao thẳng đến Tiêu Viêm.
- Tứ trưởng lão, dừng tay!
Thấy lão giả nói động thủ là động thủ, Hân Lam biến sắc, vội vàng hô lên.
Nhưng Tứ trưởng lão lại phớt lờ lời nàng. Tính cách lão vốn nóng nảy, cộng thêm tình cảnh hiện tại của Diệp gia càng khiến lão thêm bực bội. Bây giờ lại có một tiểu tử không biết từ đâu đến dám trèo lên đầu lên cổ, bảo sao lão không giận cho được.
- Tiêu Viêm đại ca, mau đi đi!
Thấy Tứ trưởng lão không dừng tay, Hân Lam vội vàng quay sang Tiêu Viêm nói gấp. Tuy tình hình Diệp gia hiện không tốt, nhưng vẫn có thể điều động được hai ba vị cường giả Đấu Tông. Nếu hôm nay họ thật sự muốn bắt giữ Tiêu Viêm, e rằng với năng lực của hắn cũng khó lòng thoát thân.
Tiêu Viêm vẫn làm như không nghe thấy lời Hân Lam, đôi mắt nhìn chằm chằm vào luồng kình phong nóng rực do lão giả kia đánh tới, trong mắt lóe lên hàn ý. Khoảng thời gian này, vì lo lắng cho Tiểu Y Tiên mà tâm tình hắn vốn đã không tốt, lão già này lại còn không biết điều mà chọc vào hắn.
- Tiểu tử, đợi ta bắt được ngươi rồi sẽ giao cho trưởng bối của ngươi, để bọn họ dạy dỗ lại cho tử tế!
Thân hình Tứ trưởng lão chợt lóe lên, xuất hiện ngay trước mặt Tiêu Viêm. Bàn tay lão đột nhiên nắm chặt, một ngọn lửa màu xanh biếc bùng lên, hung hãn đánh tới! Một quyền này tuy không hoa lệ, nhưng lại ẩn chứa một cỗ kình lực bàng bạc cùng tiếng nổ trầm thấp!
Ngay khi nắm đấm rực lửa sắp chạm vào người, cánh tay Tiêu Viêm mới từ từ đưa ra, lòng bàn tay mở rộng.
Rầm!
Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, hỏa quyền của Tứ trưởng lão Diệp gia đã đánh trúng vào lòng bàn tay của Tiêu Viêm một cách chuẩn xác. Nhưng tiếng reo mừng còn chưa kịp thốt ra, sắc mặt tất cả đã cứng đờ, bởi vì thân hình có vẻ gầy gò của gã thanh niên kia lại không hề lay chuyển dù chỉ một phân. Hơn nữa, ngọn lửa trên nắm đấm của Tứ trưởng lão, ngay khi tiếp xúc với lòng bàn tay Tiêu Viêm, dường như đã gặp phải thứ gì đó cực kỳ đáng sợ, rồi tự động tắt lịm dưới ánh mắt kinh hoàng của mọi người.
Tất cả mọi người trong sảnh đều ngơ ngác nhìn nhau, trong mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi. Tuy Tứ trưởng lão không phải là người mạnh nhất Diệp gia, nhưng dù sao cũng là một cường giả Đấu Tông. Một kích toàn lực như vậy, dù là ở Diệp gia cũng khó có ai có thể dễ dàng đỡ được.
- Cái câu "dạy dỗ" mà ngươi nói… ngươi chưa đủ tư cách.
Tiêu Viêm khẽ ngước mắt, ánh mắt đạm mạc nhìn lão giả đang biến sắc phía trước, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh rồi lòng bàn tay khẽ lật một vòng!
Ầm!
Một cỗ kình lực đáng sợ từ trong lòng bàn tay hắn tuôn ra như thủy triều, xuyên qua cánh tay Tứ trưởng lão rồi đánh thẳng vào cơ thể lão.
Phụt!
Ám kình ẩn chứa Dị Hỏa tựa như một mũi tên sắc bén, dễ dàng xuyên thủng lớp đấu khí phòng ngự trong cơ thể Tứ trưởng lão. Sắc mặt lão giả tái nhợt như thể trúng phải một đòn chí mạng, thân hình bay ngược về phía sau, đập mạnh vào một cây cột lớn. Lão há miệng phun ra một ngụm máu tươi trước ánh mắt kinh hãi của tất cả mọi người.
Thấy Tứ trưởng lão một chiêu đã hộc máu, đại sảnh vốn đã im lặng nay càng trở nên tĩnh mịch như tờ. Ngay cả Hân Lam cũng bất giác đưa tay che miệng, vẻ mặt chấn động khôn cùng. Nàng biết trước kia Tiêu Viêm đã có thực lực đối đầu với cường giả Đấu Tông, nhưng lúc đó hắn tuyệt đối không thể chỉ bằng một chưởng đã đánh lui một cường giả Đấu Tông đến mức hộc máu như vậy.
- Chưa đầy một năm, huynh ấy đã mạnh đến mức này rồi sao?
Hân Lam nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, trên khuôn mặt xinh đẹp giờ đây là vẻ kinh ngạc tột độ.
- Diệp gia suy tàn đến mức này cũng không phải là không có nguyên nhân.
Chậm rãi thu tay lại, Tiêu Viêm liếc nhìn Tứ trưởng lão đang nằm trên mặt đất, rồi quét mắt qua mọi người trong đại sảnh, khẽ lắc đầu, đoạn quay sang Hân Lam.
- Theo ta đi.
- Đứng lại!
Tiếng của Tiêu Viêm vừa dứt, hai tiếng quát giận dữ đồng thời vang lên, lại có hai người nữa đứng dậy. Hai người này cũng là cường giả Đấu Tông, thực lực dường như còn nhỉnh hơn người vừa rồi một chút, ước chừng khoảng Tam tinh Đấu Tông.
Nhưng hai người này vừa đứng lên cũng không lỗ mãng như Tứ trưởng lão, mà chỉ căm tức nhìn Tiêu Viêm rồi chặn hết đường lui của hắn.
- Vị tiểu hữu này, đây là Diệp gia. Ngươi vô cớ xông vào đã đành, nay lại còn đả thương trưởng lão của tộc ta, việc này e rằng có chút quá đáng rồi! Diệp gia ta tuy đã sa sút, nhưng cũng không phải là nơi để người khác dễ dàng bắt nạt!
Lúc này, vị lão giả áo lam vẫn luôn im lặng từ khi Tiêu Viêm xuất hiện cuối cùng cũng chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm xuống.
Thấy vị lão giả mặc lam bào này mở miệng, sắc mặt mọi người trong đại sảnh cũng phấn chấn hơn. Người này chính là trụ cột hiện thời của Diệp gia, tuy Diệp gia đã suy tàn nhưng danh tiếng của ông ở Đan Vực vẫn không hề nhỏ.
- Kẻ ra tay trước không phải là ta. Hơn nữa, ta có việc quan trọng phải làm, Hân Lam phải đi cùng ta. Còn chuyện truy cứu mà ngươi nói, xin thứ lỗi, ta không có thời gian để phụng bồi!
Tiêu Viêm nhìn vị lão giả áo lam, thản nhiên đáp.
- Tiểu tử cuồng vọng!
Lời này vừa thốt ra, hai lão giả Diệp gia kia lập tức nổi giận, sa sầm mặt mày quát lên.
Bản thân vị lão giả áo lam cũng có chút khó chịu, nói:
- Hân Lam là người của Diệp gia ta, không phải ngươi muốn mang đi là có thể mang đi.
- Đại trưởng lão, Tiêu Viêm đại ca chính là người mà con đã nói, huynh ấy nhất định có thể giúp Diệp gia chúng ta đoạt lại được ghế trưởng lão trong Đan Tháp!
Hân Lam không muốn quan hệ giữa Tiêu Viêm và Diệp gia trở nên tồi tệ, vội vàng giải thích.
Nghe lời này của Hân Lam, lão giả áo lam cũng hơi sững người, rồi cau mày nhìn Tiêu Viêm, trong mắt hiện lên vẻ thất vọng. Theo ông ta, một kẻ trẻ tuổi như vậy làm sao có thể cứu giúp Diệp gia được.
- Ngươi không cần nói nhiều, việc này ta tự có chủ trương.
Vị trưởng lão này thản nhiên nói, rồi quay sang Tiêu Viêm:
- Vị tiểu hữu này, nếu ngươi thật sự là người Hân Lam mời đến giúp đỡ, vậy thì mời ngươi tạm thời ở lại Diệp gia, cũng để chúng ta tận tình chiêu đãi!
Lời này nghe qua thì có vẻ khách sáo, nhưng hàm ý vẫn là muốn giữ Tiêu Viêm lại.
Trên mặt Tiêu Viêm hiện lên một nụ cười lạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm vị lão giả này, nói:
- Ta không có hứng thú giúp đỡ Diệp gia các ngươi. Nếu không phải vì Hân Lam, ta cũng chẳng buồn đặt chân đến đây. Hơn nữa, bây giờ ta có chuyện cực kỳ quan trọng, không có thời gian nói nhảm với các ngươi. Hân Lam, chúng ta đi!
Thấy Tiêu Viêm không hề có ý nhượng bộ, trong mắt vị lão giả áo lam cũng lóe lên lửa giận, lão chậm rãi bước tới.
- Không ngờ người trẻ tuổi bây giờ lại cuồng vọng đến thế. Vậy thì để lão phu xem thử, ngươi rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh và tư cách để cuồng vọng như vậy
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿