- Tiêu Viêm.
Tiểu Y Tiên kinh ngạc nhìn bóng người thanh niên đứng trên sườn núi gần đó. Một thoáng sau, trên dung nhan xinh đẹp mà tái nhợt của nàng chợt nở một nụ cười tuyệt mỹ. Đó là nụ cười nảy sinh từ trong tuyệt vọng, khi ánh hy vọng bất chợt loé lên giữa hiểm cảnh, một nụ cười đẹp đến nao lòng.
Ánh mắt Băng Nguyên âm trầm nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, thanh âm lạnh lẽo tựa như vọng về từ cửu u hoàng tuyền:
- Tiểu tử, ngươi dám phá hỏng đại sự của Băng Hà Cốc ta?
Vừa rồi hắn đảo mắt qua, liền phát hiện mấy chục đệ tử Băng Hà Cốc ở các sườn núi xung quanh đã biến mất, trong không khí phảng phất mùi máu tươi nồng đậm. Hiển nhiên, những đệ tử mất tích kia đều đã táng thân trong tay kẻ này. Sự việc này khiến Băng Nguyên giận dữ tột cùng, sát khí ngùn ngụt dâng lên trong mắt, ánh nhìn hung tợn ghim chặt vào Tiêu Viêm.
Cảm nhận được ánh mắt hung tợn của Băng Nguyên, Tiêu Viêm chỉ cười nhạt, hờ hững nói:
- Người của Băng Hà Cốc, quả nhiên chẳng phải thứ tốt lành gì.
- Một tên Nhất Tinh Đấu Tông quèn mà cũng dám làm càn trước mặt Băng Hà Cốc ta, lớp trẻ bây giờ quả thật ngày càng ngông cuồng.
Nghe lời Tiêu Viêm, Băng Nguyên giận quá hóa cười. Trong tiếng cười tràn ngập sát ý nồng đậm:
- Lão phu mặc kệ ngươi có lai lịch gì, nhưng phải nói cho ngươi biết, Lạc Thần Giản hôm nay tất sẽ trở thành mộ địa của ngươi!
- Băng Phù, hắn giao cho ngươi. Không cần lưu thủ, giết không tha!
Băng Nguyên nhìn về một sườn núi khác, nơi đó có một lão giả áo trắng đang dùng sắc mặt khó coi nhìn Tiêu Viêm. Vừa rồi Tiêu Viêm ra tay quá nhanh, ngoài dự liệu của tất cả mọi người, chỉ trong nửa phút ngắn ngủi đã có hơn hai mươi đệ tử Băng Hà Cốc bỏ mạng, mà tất cả đều do một tay gã thanh niên trước mắt gây ra. Chuyện này chẳng khác nào một cái tát trời giáng vào mặt hắn, đau rát vô cùng.
- Yên tâm, ta sẽ cho hắn hiểu thế nào là sống không bằng chết, cũng thuận tiện cho hắn biết, xen vào chuyện của người khác không phải là chuyện tốt.
Lão giả tên Băng Phù gật đầu, trên khuôn mặt già nua hiện lên nụ cười lạnh lẽo tàn độc.
Khi Băng Nguyên và Băng Phù xuất hiện, Tiểu Y Tiên cũng đã lấy lại chút tinh thần, đôi mắt đẹp quét nhìn xung quanh. Niềm vui vừa dâng lên đã dần tan biến, cục diện bây giờ, cho dù Tiêu Viêm có đến cũng khó lòng xoay chuyển, ngược lại còn có thể vì vậy mà liên lụy đến hắn. Dù sao nơi đây toàn là cường giả Đấu Tông, riêng Băng Hà Cốc đã có đến ba người, với thực lực của Tiêu Viêm muốn đưa nàng đi, e rằng khó như lên trời.
- Tiêu Viêm, ngươi đi trước đi, ta có biện pháp thoát thân. Chờ sau khi ra khỏi đây chúng ta sẽ gặp lại!
Đôi mắt đẹp khẽ chớp, Tiểu Y Tiên đột nhiên nhìn Tiêu Viêm hô lớn. Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, rồi mỉm cười nhìn nàng, nói:
- Ngươi nghĩ ta sẽ tin lời này sao? Yên tâm đi, ta đã dám đến thì tất có nắm chắc cứu được ngươi…
Nhìn thấy nụ cười của Tiêu Viêm, không hiểu sao sự căng thẳng trong lòng Tiểu Y Tiên cũng vơi đi không ít. Nàng hiểu rõ Tiêu Viêm, nếu không nắm chắc, hắn rất ít khi hành động. Lẽ nào hắn thật sự có cách cứu mình?
- Lão phu thật ra cũng muốn xem, sự tự tin của ngươi từ đâu mà có?
Băng Phù chậm rãi bước về phía Tiêu Viêm, mỗi bước chân hạ xuống, hàn khí trong cơ thể hắn lại càng thêm lạnh lẽo, nụ cười trên mặt cũng trở nên băng giá.
- Băng Nguyên, động thủ đi. Ngươi giải quyết chính sự trước, nếu xảy ra biến cố, chúng ta khó tránh khỏi bị trách phạt.
Băng Nguyên chậm rãi gật đầu, thu lại ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn Tiêu Viêm, rồi quay sang Tiểu Y Tiên, cười gằn:
- Yên tâm, sau khi lão phu bắt được ngươi, sẽ cho ngươi tận mắt chứng kiến kết cục của tên nhãi kiêu ngạo này.
Dứt lời, Băng Nguyên không trì hoãn nữa, hai lòng bàn tay hơi cong lại, hàn khí kinh người tuôn ra, trong chớp mắt ngưng tụ thành một vầng trăng khuyết băng giá. Lưỡi trăng sắc bén như đao, xoay tròn phát ra những âm thanh rợn người.
- Đi!
Lưỡi trăng xoay tít trên tay, khóe miệng Băng Nguyên nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn rồi cong ngón tay búng ra. Chỉ nghe một tiếng "vèo", lưỡi trăng sắc bén xé rách không gian, thoáng chốc đã hiện ra trước mặt Tiểu Y Tiên, lượn một vòng cung xảo quyệt chém vào gáy nàng.
Kình phong lạnh buốt bất ngờ ập đến khiến Tiểu Y Tiên biến sắc, thân hình vội vàng né sang một bên, nhưng lưỡi trăng kia lại bám riết không tha, với tốc độ kinh người lại xuất hiện ngay trước mặt.
Keng!
Ngay khi lưỡi trăng sắp chạm vào Tiểu Y Tiên, một đạo ngân quang quỷ dị chợt loé lên trước mặt nàng, một cánh tay màu bạc vung ra, một quyền đơn giản đã trực tiếp đánh nát lưỡi trăng băng giá.
Biến cố đột ngột khiến sắc mặt Băng Nguyên lại thay đổi, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào thân ảnh màu bạc trước mặt Tiểu Y Tiên. Khi nhìn thấy đôi đồng tử trống rỗng của nó, hắn kinh hãi thất thanh:
- Khôi lỗi?
Bóng người màu bạc đột ngột xuất hiện cũng thu hút sự chú ý của những người khác. Sắc mặt Băng Phù hơi trầm xuống, tuy không cảm nhận được khí tức của khôi lỗi, nhưng hắn vẫn mơ hồ cảm thấy một luồng nguy hiểm từ nó toát ra.
- Lão thất phu nhà ngươi sống đến từng tuổi này rồi mà còn muốn giở thủ đoạn với một nữ tử đã trọng thương hay sao.
Tiêu Viêm đứng trên sườn núi gần đó cười khẩy, nhưng trong tiếng cười lại ẩn chứa sát khí lạnh như băng. Ngón tay hắn chậm rãi chỉ về phía Băng Nguyên, ra lệnh:
- Giết hắn!
Thanh âm của Tiêu Viêm vừa dứt, Địa Yêu Khôi liền như một viên đạn pháo bắn đi, thân hình chỉ lóe lên một cái đã xuất hiện trước mặt Băng Nguyên, một quyền đơn giản không chút hoa mỹ trực tiếp nện thẳng vào ngực hắn.
Thấy công kích hung mãnh của Địa Yêu Khôi, Băng Nguyên biến sắc, theo phản xạ có điều kiện vung chưởng đón đỡ.
Ầm!
Quyền chưởng giao nhau, thân thể Địa Yêu Khôi không hề suy suyển, ngược lại Băng Nguyên lại kêu lên một tiếng đau đớn, bước chân lảo đảo lùi lại, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hãi. Với thực lực của hắn mà khi đối đầu trực diện với khôi lỗi này lại không chiếm được chút thượng phong nào?
- Băng Phù, mau giết tiểu tử kia! Khôi lỗi này do hắn điều khiển!
Ổn định lại thân hình, sắc mặt Băng Nguyên tái xanh, gầm lên.
Nghe tiếng gầm của Băng Nguyên, Băng Phù cũng khẽ biến sắc, xem ra khôi lỗi kia cực kỳ khó đối phó. Lập tức, ánh mắt hắn chuyển sang Tiêu Viêm, sát khí tỏa ra đến rợn người.
Vèo!
Ngay khi ánh mắt lạnh lẽo của Băng Phù khóa chặt Tiêu Viêm, một bóng hình xinh đẹp đã lướt đến từ phía sau, chắn trước mặt hắn, khuôn mặt ngưng trọng nói:
- Hắn giao cho ta, ngươi đi đối phó những kẻ khác.
Thấy vậy, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, vươn tay kéo Tiểu Y Tiên ra sau lưng, khẽ cười nói:
- Ngươi đang bị thương, cứ nghỉ ngơi trước đi. Chỉ bằng mấy kẻ này, còn chưa làm gì được ta đâu!
- Khẩu khí thật ngông cuồng! Băng Hạc, ngươi cùng những người khác bắt Ách Nan Độc Nữ lại, còn tên này giao cho ta!
Băng Phù giận quá hóa cười, bàn tay nắm chặt, hàn khí cuồn cuộn tuôn ra, ngưng tụ thành một thanh trường thương băng giá. Vừa nắm chắc trường thương, thân hình hắn đã hóa thành vô số tàn ảnh lướt về phía Tiêu Viêm, tiếng thương xé gió chói tai vang vọng.
Lão giả áo trắng cuối cùng của Băng Hà Cốc nghe lệnh của Băng Phù cũng gật đầu, vung tay lên, mấy chục bóng người có khí tức cường đại lập tức bao vây lấy Tiểu Y Tiên, hàn khí nhất thời xông thẳng lên trời cao!
Nhìn thế công của Băng Phù, hai má Tiểu Y Tiên không khỏi căng thẳng, vội vàng vận chuyển đấu khí trong cơ thể.
- Khôi lỗi quả thật không còn, nhưng vẫn còn một đạo linh hồn đây…
Nhìn khuôn mặt lạnh lẽo của Băng Phù, Tiêu Viêm khẽ mỉm cười. Ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt lên chiếc nhẫn màu trắng, một đạo linh hồn có phần hư ảo đột nhiên xuất hiện, sau đó chậm rãi hóa thành một thân ảnh lão giả.
Đạo linh hồn này vừa xuất hiện, Băng Phù đang lao tới như vũ bão đột nhiên khựng lại, ánh mắt kinh nghi bất định nhìn về phía lão giả.
Thấy Băng Phù dừng lại, đám người Băng Hạc cũng ngừng tay, hai người nhìn nhau. Với thực lực của họ, không ngờ lại không thể nhìn thấu thực lực của Thiên Hỏa tôn giả.
- Ai, tiểu tử nhà ngươi, lại để lão già này ra tay…
Sau khi hiện thân, Thiên Hỏa tôn giả đầu tiên là xoay xoay thân thể hư ảo của mình, rồi có chút bất đắc dĩ nhìn Tiêu Viêm lắc đầu.
Tiểu Y Tiên ở phía sau thấy Tiêu Viêm lại triệu hồi ra một đạo linh hồn thể mạnh mẽ như vậy cũng vô cùng kinh ngạc, cùng với đó, sự căng thẳng trong lòng cũng hoàn toàn buông lỏng. Đúng lúc này, những vết thương mà nàng cố nén bấy lâu lại bộc phát, một cơn mệt mỏi ập đến từ sâu trong linh hồn, một ngụm máu tươi không nhịn được phun ra.
Tiểu Y Tiên đột nhiên thổ huyết khiến Tiêu Viêm cả kinh, nhìn thoáng qua gò má tái nhợt của nàng, sát ý trong lòng hắn đột nhiên bùng lên dữ dội.
Hít sâu một hơi, Tiêu Viêm quay đầu nhìn Thiên Hỏa tôn giả, trong thanh âm ẩn chứa sát khí lạnh lẽo:
- Phiền Diệu lão tiên sinh ra tay giải quyết kẻ này đi, Tiểu Y Tiên bị trọng thương, không thể chống đỡ được bao lâu.
- Ồ!
Thiên Hỏa tôn giả liếc nhìn Tiểu Y Tiên trong lòng Tiêu Viêm, với nhãn lực của hắn, tất nhiên có thể nhận ra nàng bị thương không nhẹ. Lập tức, hắn gật đầu rồi xoay người lại nhìn đám người Băng Phù đang kinh nghi. Cước bộ chậm rãi bước ra, một cỗ linh hồn lực lượng mênh mông lấy hắn làm trung tâm đột nhiên quét ra tứ phía!
Dưới sự bùng nổ của linh hồn lực lượng này, vẻ mặt kinh nghi của Băng Phù thoáng chốc đại biến, thanh âm trở nên kinh hãi tột độ:
- Bát Tinh Đấu Tông?
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi