Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1089: CHƯƠNG 1: ÁCH NAN ĐỘC THỂ: TIỀM NĂNG KINH NGƯỜI

“Ách Nan Độc Thể chính là thiên địa kỳ thể, một khi bộc phát thì ngay cả Đấu Tôn cường giả cũng phải tạm lánh phong mang. Nếu ngươi có thể khống chế được nó, thành tựu sau này ắt sẽ vô cùng kinh người!” Thiên Hỏa tôn giả vuốt râu, chậm rãi nói.

“Diệu lão tiên sinh quá khen rồi!” Tiểu Y Tiên khẽ cười.

“Cứ theo lời Tiểu Y Tiên, trước hết giúp Diệu lão tiên sinh luyện chế thân thể, có như vậy chúng ta mới có thể vượt qua nguy cơ lần này.” Tiêu Viêm gật đầu, rốt cuộc hạ quyết tâm, trầm giọng nói: “Đã quyết định như vậy, trước tiên sẽ giải quyết vấn đề của Diệu lão tiên sinh. Hiện tại, ta sẽ ra tay luyện chế Âm Dương Mệnh Hồn Đan. Trong thời gian này, các ngươi hãy hộ pháp cho ta, cũng đừng ra ngoài nhiều để tránh những phiền phức không đáng có!”

Hạ quyết tâm, Tiêu Viêm cũng không chần chừ, nói là làm. Thân hình vừa động, hắn liền xuất hiện trên một tảng đá lớn giữa sơn cốc, bàn tay vung lên, Vạn Thú Đỉnh hiện ra rồi lơ lửng giữa không trung.

Thấy Tiêu Viêm chuẩn bị luyện đan, nhóm người Tiểu Y Tiên gật đầu, lặng lẽ lùi ra xa, làm tròn nhiệm vụ hộ pháp.

Tiêu Viêm vung tay, hỏa diễm xanh biếc bùng lên, sau đó bị hắn tiện tay ném vào trong dược đỉnh. Bàn tay khẽ động, từng gốc dược liệu liên tục bay ra từ Nạp Giới, lơ lửng giữa không trung.

Ánh mắt Tiêu Viêm cẩn thận kiểm tra từng loại dược liệu, thấy không có vấn đề gì mới chậm rãi nhắm mắt lại. Trong đầu hắn, phương thuốc luyện chế Âm Dương Mệnh Hồn Đan hiện lên rõ mồn một như nước chảy mây trôi. Những điểm mấu chốt trong quá trình luyện chế đều được Tiêu Viêm ghi nhớ kỹ càng trong khoảnh khắc.

Một lát sau, hai mắt Tiêu Viêm chậm rãi hé mở, hắn hít một hơi thật sâu, ngón tay khẽ động, một đóa hoa vô cùng diễm lệ liền lướt xuống. Toàn thân đóa hoa này cực kỳ tươi đẹp, nhưng điều quỷ dị là trên nhụy hoa lại hiện ra một khuôn mặt người, mắt mũi miệng trông sống động như thật, khiến người ta nhìn mà không khỏi rợn tóc gáy.

“Quỷ Kiểm Hoa!” Trong lòng Tiêu Viêm thoáng hiện lên tên của đóa hoa kỳ dị này. Đây là một trong những chủ dược để luyện chế Âm Dương Mệnh Hồn Đan, cực kỳ khó tìm. Không biết Hân Lam đã tìm được nó từ đâu, xem ra nàng đã thật sự tốn không ít tâm tư.

Liếc nhìn đóa hoa khiến người ta sởn gai ốc, Tiêu Viêm khẽ động bàn tay, Quỷ Kiểm Hoa liền bay vào trong dược đỉnh, hỏa diễm xanh biếc lập tức bao bọc lấy nó.

“A!”

Quỷ Kiểm Hoa vừa tiếp xúc với hỏa diễm, từng luồng hắc khí liền từ nó khuếch tán ra. Cùng lúc đó, một tiếng khóc thê lương tựa như của hài nhi từ trong dược đỉnh vọng ra.

Tiêu Viêm nhíu mày, không ngờ Quỷ Kiểm Hoa lại quỷ dị đến thế. Nhưng dù quỷ dị đến đâu, một khi đã rơi vào trong dị hỏa thì cũng không còn sức phản kháng.

Tâm niệm vừa động, Tiêu Viêm vận đấu khí bịt kín hai tai, ngăn cách tiếng khóc ai oán kia. Bàn tay hắn nắm chặt, sức nóng của hỏa diễm đột nhiên tăng vọt.

Theo nhiệt độ hỏa diễm không ngừng tăng cao, hắc khí tràn ngập bên trong dược đỉnh cũng dần nhạt đi rồi cuối cùng tiêu tán. Mất đi lớp hắc khí bảo vệ, Quỷ Kiểm Hoa lập tức héo rũ, khuôn mặt người trên nhụy hoa cũng dần ủ rũ, khoảng mười phút sau thì nổ tung, hóa thành một đám bột phấn đen kịt.

Bột phấn vừa hiện ra, Tiêu Viêm không vội thu hồi hỏa diễm mà tiếp tục dùng lửa tinh luyện nhiều lần. Đợi đến khi nó tỏa ra ánh kim nhàn nhạt, tâm niệm hắn vừa động, một ngọn lửa liền bao bọc lấy đám bột phấn, đưa nó đến một góc trong dược đỉnh.

Sau khi tinh luyện xong Quỷ Kiểm Hoa, Tiêu Viêm lại lấy ra một quả cây màu đỏ to bằng nắm tay, từng luồng hàn khí âm u không ngừng tỏa ra từ bên trong.

Hoàn Hồn Yêu Quả, loại quả kỳ dị này có công hiệu rất lớn trong việc chữa trị linh hồn, sau này phải giữ lại một ít để phòng thân.

Ánh mắt lướt qua quả cây màu đỏ, Tiêu Viêm khẽ động bàn tay, ném nó vào trong dược đỉnh.

Thời gian trôi qua, những dược liệu lơ lửng giữa không trung cũng lần lượt được Tiêu Viêm đưa vào dược đỉnh. Lần luyện đan này, hắn xử lý vô cùng cẩn thận. Hắn biết rõ, nếu luyện chế Âm Dương Mệnh Hồn Đan thất bại, việc Thiên Hỏa tôn giả sống lại sẽ phải trì hoãn thêm một thời gian nữa. Mà hiện tại, đại địch sắp đến, Tiêu Viêm không có nhiều thời gian để luyện chế lại lần thứ hai.

Trong lúc Tiêu Viêm luyện đan, nhóm người Tiểu Y Tiên đều đứng cách đó trăm thước, không gây ra nửa điểm tiếng động vì sợ làm phiền hắn. Hơn nữa, tất cả ma thú trong vòng ngàn thước xung quanh đều bị Tiểu Y Tiên và Thiên Hỏa tôn giả ra tay đuổi đi hoặc giết chết, nhiệm vụ hộ pháp của họ tuyệt không phải chỉ là hữu danh vô thực.

Thời gian thấm thoắt, hai ngày đã trôi qua trong lúc Tiêu Viêm bế quan luyện đan.

Phía nam Lạc Thần Giản vốn là khu vực cai quản của Thiên Hạt Độc Long Thú. Nhưng từ khi nó bị nhóm người Tiêu Viêm giải quyết, nơi này trở nên yên tĩnh lạ thường, không còn cảnh độc khí lượn lờ, cũng không còn là nơi để Thiên Hạt Độc Long Thú xưng hùng xưng bá nữa.

Bên ngoài thạch bảo ngàn thước, cuồng phong đột nhiên nổi lên, một lát sau, rất nhiều bóng người áo trắng hiện ra, phiêu nhiên đáp xuống bình nguyên.

“Xà lão, năng lượng ba động mà chúng ta cảm ứng được hai ngày qua chính là từ nơi này truyền ra!” Một lão giả áo trắng đảo mắt qua thạch bảo, cung kính nói với lão nhân đang chống xà trượng.

“Nơi này không có khí tức của bất kỳ ai.” Lão giả được gọi là Xà lão đảo mắt qua thạch bảo, thản nhiên nói.

“Theo ta được biết, nơi này hẳn là Thiên Hạt Vực do một con Thiên Hạt Độc Long Thú có thực lực Bát tinh Đấu Tông chưởng quản, nhưng hiện tại xem ra…” Một lão giả áo trắng khác khẽ nhíu mày.

“Không tìm thấy Thiên Hạt Độc Long Thú!” Hai mắt Xà lão híp lại, chậm rãi nói: “Nơi này có thi khí, nếu ta đoán không lầm, con súc sinh kia hẳn đã bị giết rồi!”

“Cái gì? Con súc sinh đó có thực lực Bát tinh Đấu Tông, nhìn khắp Lạc Thần Giản cũng không có mấy kẻ đối phó được nó, ai có thể giết được nó chứ?” Nghe vậy, những người còn lại kinh hãi hỏi.

“Ngoại trừ thi khí, trên mặt đất còn có những vết cháy xém, hẳn là do một kẻ điều khiển hỏa diễm gây ra. Xem ra, linh hồn của đám đệ tử Băng Hà Cốc chúng ta bị hủy hoại cùng với vết tích ở đây, đều do tên tiểu tử có khả năng điều khiển hỏa diễm trong nhóm người kia gây ra!” Bàn tay Xà lão nắm một ít cỏ khô, chậm rãi ma sát, cọng cỏ liền hóa thành tro tàn.

“Do nhóm người đó làm? Bọn chúng mạnh đến vậy sao?” Ba lão giả áo trắng còn lại nghe vậy, sắc mặt biến đổi.

“Có thể dễ dàng giết chết ba người Băng Phù thì giết một con ma thú Bát tinh Đấu Tông có gì là lạ?” Xà lão cười u ám, chậm rãi đứng dậy, ánh mắt chuyển về phía bắc Lạc Thần Giản, trên khuôn mặt già nua hiện lên nụ cười quỷ dị: “Có điều, trong không khí vẫn còn sót lại khí tức của Thiên Hạt Độc Long Thú. Hẳn là bọn chúng đã lấy đi ma hạch của nó. Chúng ta chỉ cần lần theo khí tức này là có thể tìm ra bọn chúng!”

“Xà lão anh minh!” Nghe vậy, ba gã bạch y trưởng lão nhất thời vui mừng, vội vàng tâng bốc.

Xà lão tùy ý khoát tay, chống xà trượng, từ từ tiến về phương bắc Lạc Thần Giản, một tiếng cười nhạt mơ hồ truyền đến.

“Lão phu đối với nhóm người này ngày càng hiếu kỳ rồi, không chỉ thu nạp Ách Nan Độc Nữ mà còn có thể bình yên vô sự giết chết Thiên Hạt Độc Long Thú, ha ha, quả thực không tệ…”

Phía sau, ba lão giả liếc nhìn nhau, âm thầm cười lạnh. Có thể khiến Xà lão hứng thú như vậy, không biết là vinh hạnh hay bất hạnh cho mấy kẻ kia đây?

“Kẻ nào đắc tội với Băng Hà Cốc đều không có kết cục tốt đẹp, mấy kẻ kia thật đáng thương thay!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!