Cửa cốc chỉ là một thông đạo rộng chừng vài trượng. Phía trên vách núi ngay lối vào, Tiểu Y Tiên và Hân Lam đang tĩnh tọa, bên cạnh các nàng là Địa Yêu Khôi.
Hân Lam hai tay chống cằm, mắt không ngừng nhìn vào sâu trong sơn cốc. Đã nhiều ngày trôi qua mà bên trong vẫn chưa có động tĩnh gì, không biết mọi việc đã tiến triển đến đâu.
“Ai…” Nhẹ nhàng thở dài một tiếng, Hân Lam mệt mỏi duỗi lưng, vừa định nói chuyện với Tiểu Y Tiên thì đôi mắt vẫn nhắm chặt của nàng bỗng nhiên mở ra, gương mặt hiện lên vẻ ngưng trọng.
“Sao vậy?” Thấy bộ dạng của Tiểu Y Tiên, Hân Lam hoảng sợ, vội vàng hỏi.
“Người của Băng Hà Cốc đã tới!” Trong mắt Tiểu Y Tiên lóe lên hàn quang, nàng chậm rãi đứng dậy, một luồng sát ý nhàn nhạt từ trong cơ thể dần tỏa ra.
Nghe Tiểu Y Tiên nói vậy, sắc mặt Hân Lam cũng biến đổi, vội vàng nhìn về phía xa, quả nhiên thấy nơi đó xuất hiện không ít bạch ảnh.
“Ngươi chính là Ách Nan Độc Nữ?”
Theo ánh mắt Hân Lam, một đạo thanh âm già nua từ xa chậm rãi truyền đến, lọt vào tai hai người.
Nghe thấy âm thanh này, Tiểu Y Tiên không đáp lời, đôi mắt toát ra hàn quang, ngọc thủ nắm chặt, đấu khí màu nâu tím mênh mông từ từ tuôn ra, tựa như những con cự mãng cuộn quanh thân thể.
Không lâu sau khi thanh âm già nua kia dứt, tiếng gió rít đột nhiên nổi lên. Ngay sau đó, một lão giả chống xà trượng chậm rãi hiện ra trước mắt hai người Tiểu Y Tiên.
Theo sự xuất hiện của lão giả, từ phía sau những tảng đá lớn lại vang lên tiếng xé gió, từng đạo bạch ảnh lần lượt đáp xuống một cách chỉnh tề sau lưng lão. Đám người này không ai lên tiếng, chỉ có một luồng khí tức nhàn nhạt tỏa ra, khiến cho độc khí xung quanh cũng chậm rãi tan đi.
Khi bạch y lão giả chống xà trượng xuất hiện, đồng tử Tiểu Y Tiên hơi co lại, ngọc thủ chậm rãi siết chặt, âm thanh lạnh lùng vang lên: “Quả nhiên là cường giả Đấu Tông đỉnh phong, Băng Hà Cốc ra tay thật hào phóng.”
“Ha hả, để bắt Ách Nan Độc Nữ, lão phu tự mình ra tay cũng không có gì là quá đáng. Hơn nữa, theo quy củ của Băng Hà Cốc, kẻ giết trưởng lão trong cốc ta phải bị bắt về chịu cực hình!” Lão giả chống xà trượng kia chính là Thiên Xà trưởng lão của Băng Hà Cốc, người đang truy tìm nhóm người Tiêu Viêm. Giờ phút này, ánh mắt hắn hờ hững nhìn Tiểu Y Tiên trên vách núi.
“Hắn chính là Thiên Xà trưởng lão của Băng Hà Cốc?” Hân Lam đứng sau Tiểu Y Tiên, khuôn mặt vốn đã có chút tái nhợt vì sự xuất hiện của đông đảo cường giả Băng Hà Cốc, nay khi nhìn thấy bạch y lão giả thì lập tức trắng bệch, thất thanh kinh hô.
“Thiên Xà trưởng lão?” Tiểu Y Tiên ngẩn ra, chợt có chút động dung. Đối với hung danh của người này, từ khi tiến vào Đan Vực không lâu nàng đã từng nghe qua. Nghe đồn, lão quái vật này không chỉ có thực lực cường hãn mà còn đem Băng Tôn Lực của Băng Hà Cốc tu luyện đến mức đăng phong tạo cực. Đấu Tông bình thường căn bản không phải là đối thủ của hắn. Hơn nữa, người này mỗi lần ra tay đều vô cùng tàn nhẫn, không lưu lại người sống, dựa vào sự bá đạo của Băng Tôn Lực mà trực tiếp đông cứng đối thủ thành tượng băng, thủ đoạn cực kỳ đáng sợ.
Hung danh của lão già này ở Trung Vực không hề nhỏ, Tiểu Y Tiên thật không ngờ, cường giả mà Băng Hà Cốc phái tới lần này lại chính là lão quái vật đó.
“Sao chỉ có hai người các ngươi? Theo ta biết thì còn một thanh niên và một linh hồn thể có thực lực không tệ nữa mà!” Xà trượng của Thiên Xà gõ nhẹ xuống mặt đất, lão cười nhạt nói.
“Gọi bọn chúng ra đây đi, hôm nay lão phu quyết không bỏ qua một kẻ nào, bằng không sao có thể ăn nói với Cốc chủ!”
“Chỉ sợ ngươi chưa có bản lĩnh đó!” Tiểu Y Tiên cười lạnh. Nàng nghiêng đầu, trầm giọng nói với Hân Lam: “Ngươi vào trong cốc bảo vệ cho Tiêu Viêm!”
Nghe vậy, Hân Lam thoáng chần chờ, nhưng nghĩ lại bản thân ở đây cũng chỉ làm vướng chân Tiểu Y Tiên nên đành gật đầu, nhanh chóng lui vào trong sơn cốc.
“Xem ra tất cả đều ở trong cốc, chẳng lẽ do lần trước giao thủ với Thiên Độc Hạt Long Thú mà bị thương?” Đối với việc Hân Lam rời đi, Thiên Xà cũng làm như không thấy, hắn chắc chắn rằng không một ai trong đám người này có thể chạy thoát.
Tiểu Y Tiên khẽ chau mày, không ngờ lão quái vật này lại biết cả việc bọn họ từng giao thủ với Thiên Độc Hạt Long Thú, quả nhiên có chút bản lĩnh.
“Xà lão, nàng ta cứ giao cho vãn bối xử lý, lão nhân gia người cứ nghỉ ngơi một chút!” Ba bạch ảnh bên cạnh Thiên Xà liếc nhìn Tiểu Y Tiên, đồng thanh nói.
“Không cần, đối với Ách Nan Độc Nữ, lão phu cũng có chút hứng thú!” Nói đến đây, Thiên Xà đột nhiên đưa tay sờ lên vết sẹo màu nâu sau tai, trông nó như một khối thịt thừa dị dạng, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Vuốt ve vết sẹo, đôi mắt đục ngầu của Thiên Xà bắn ra một luồng tinh quang lạnh lẽo: “Ta không nhớ lần cuối cùng giao thủ với một Ách Nan Độc Thể là khi nào, nhưng ấn tượng thì rất sâu sắc. Hôm nay, để lão phu xem thử, Ách Nan Độc Thể lần này đã đạt tới trình độ nào rồi?”
Nghe vậy, ba bạch ảnh kia liếc nhìn nhau. Thất bại thảm hại khi giao thủ với cường giả Ách Nan Độc Thể năm xưa dường như đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng Thiên Xà, về vấn đề này, bọn họ không dám nhiều lời.
“Các ngươi canh giữ sơn cốc cho cẩn thận, không được để bất cứ kẻ nào chạy thoát!” Thiên Xà chống xà trượng, chậm rãi bước ra, sau đó lơ lửng bay lên, ánh mắt liếc nhìn Tiểu Y Tiên cùng Địa Yêu Khôi bên cạnh nàng, cười nhạt: “Hôm nay, trừ ngươi ra, sẽ không có kẻ nào sống sót rời khỏi nơi này!”
Gương mặt Tiểu Y Tiên lạnh như băng, đôi mắt khẽ liếc vào trong cốc, ngọc thủ siết chặt. Bên trong vẫn không có động tĩnh gì, xem ra Thiên Hỏa tôn giả vẫn chưa dung hợp xong thân thể.
“Xem ra, chỉ có thể cố gắng trì hoãn thôi! Hy vọng Tiêu Viêm bọn họ sớm thành công.”
Hít sâu một hơi, Tiểu Y Tiên nhẹ nhàng bước tới. Ngay khi bàn chân nàng vừa hạ xuống, Địa Yêu Khôi bên cạnh như nhận được mệnh lệnh, “thịch” một tiếng dẫm mạnh xuống mặt đất, thân hình dữ dội lao về phía Thiên Xà.
Thấy thế, thân hình Tiểu Y Tiên cũng nhanh chóng đuổi theo, đấu khí bàng bạc trong lòng bàn tay hóa thành hai con cự mãng màu nâu tím, “xoẹt” một tiếng lao tới Thiên Xà.
“Đây cũng là khôi lỗi sao? Quả nhiên có chỗ bất phàm. Bất quá, Đấu Tông đỉnh phong không phải chỉ dựa vào số lượng mà có thể chống lại được!” Nhìn thấy Địa Yêu Khôi dẫn đầu lao tới, Thiên Xà cười nhạt, bàn tay khô héo chậm rãi nắm lại, không gian trước mặt Địa Yêu Khôi tức thì ngưng đọng, trong nháy mắt hóa thành một bức tường thực chất.
“Rầm!”
Địa Yêu Khôi đâm sầm vào bức tường không gian, lực phản chấn kinh người lập tức hất văng nó bay ngược trở ra.
Thuận tay đẩy lui Địa Yêu Khôi, thủ trảo khô héo của Thiên Xà chậm rãi giơ lên, hướng về phía Tiểu Y Tiên cách không một trảo. Một hàn khí cự chưởng bắn ra, tóm lấy hai con cự mãng màu nâu tím rồi hung hăng bóp nát, khiến chúng nổ tung thành vô số điểm sáng năng lượng rồi tan biến.
Một chưởng bóp nát cự mãng, Thiên Xà cười lạnh, bàn tay tiếp tục vung lên, cự chưởng trong chớp mắt đã hiện ra trước mặt Tiểu Y Tiên, hung hăng đánh tới.
Cảm nhận được kình phong kinh người đột ngột ập đến, sắc mặt Tiểu Y Tiên đại biến, nàng nhận ra đấu khí đang lưu chuyển trong cơ thể cũng dần bị tắc nghẽn.
“Băng Tôn Lực thật mạnh!”
Gương mặt ngưng trọng, đấu khí màu nâu tím nồng đậm từ cơ thể Tiểu Y Tiên bùng phát, trong chớp mắt ngưng tụ thành một tấm lá chắn phía trên đỉnh đầu.
“Rầm!”
Hàn băng cự chưởng cùng đấu khí màu nâu tím mạnh mẽ va chạm, hàn khí đáng sợ bùng phát. Cự chưởng hạ xuống với khí thế chẻ tre, hung hăng phá nát lớp phòng ngự của Tiểu Y Tiên.
“Phụt!”
Phòng ngự bị phá vỡ dễ dàng, Tiểu Y Tiên còn chưa kịp lui lại thì kình lực khổng lồ đã đánh trúng thân thể, khiến nàng lập tức phun ra một ngụm máu tươi, thân thể mềm mại như diều đứt dây rơi xuống, đập mạnh vào vách núi, lực đạo mạnh mẽ làm cho từng vết nứt lan ra. Chỉ trong một hai chiêu, Tiểu Y Tiên đã bị đánh bại, thực lực Đấu Tông đỉnh phong quả nhiên cường hãn.
Một chưởng đánh bại Tiểu Y Tiên, Thiên Xà nhàn nhạt cười, vừa định truy kích thì một đạo thân ảnh màu bạc không sợ chết lại hung hăng lao tới, nắm đấm lóe lên ngân quang.
Cảm nhận được kình phong sắc bén trên nắm đấm của thân ảnh màu bạc, đôi mắt Thiên Xà lại hiện lên vẻ khinh thường. Cậy mạnh thế này chỉ có thể đối phó với những tên Đấu Tông tầm thường, còn đối với hắn thì chẳng khác gì một tên mãng phu.
Hàn khí ngưng tụ trên cánh tay Thiên Xà, trong chớp mắt liền hóa thành một băng quyền rồi đánh ra.
“Ầm!”
Băng quyền cùng nắm đấm của Địa Yêu Khôi hung hăng va vào nhau, nhất thời vụn băng văng khắp nơi.
Vụn băng bắn ra tứ tung, Thiên Xà cười lạnh, cánh tay đột nhiên uốn lượn như rắn, chợt rung lên một cách kỳ dị.
Ầm!
Một luồng kình lực như sóng gầm từ cánh tay lão bùng phát, trong đó còn ẩn chứa cả lực lượng của Địa Yêu Khôi, theo một phương thức vô cùng quỷ dị, đánh ngược trở về.
Kình lực tựa sóng gầm khuếch tán, lồng ngực của Địa Yêu Khôi trực tiếp lõm xuống một mảng lớn, in hằn một dấu quyền. Nếu không phải nó vốn không có sinh cơ, e rằng một chưởng này đã đủ lấy mạng nó.
Dù vậy, Địa Yêu Khôi vẫn bị đánh bay đi, liên tiếp làm vỡ nát mấy tảng đá lớn rồi bị khảm sâu vào vách núi.
Chống xà trượng lơ lửng giữa không trung, Thiên Xà liếc xuống thân ảnh của Tiểu Y Tiên, cười nhạt nói: “So với Ách Nan Độc Thể trước kia, ngươi còn kém xa lắm. Ngoan ngoãn theo ta về Băng Hà Cốc, có thể còn có đường sống, nếu không, kết cục của ngươi sẽ chẳng tốt hơn những kẻ còn lại đâu!”
Gương mặt Tiểu Y Tiên băng hàn, nàng lau đi vết máu nơi khóe miệng, thủ ấn biến đổi, đang định phá bỏ phong ấn Ách Nan Độc Thể thì một tràng cười sảng khoái từ trong sơn cốc vọng ra: “Ta thấy vận khí của Băng Hà Cốc các ngươi không tồi, Lạc Thần Giản này chính là Mai Cốt Chi Địa, dùng để chôn cất bộ xương già của ngươi cũng không tệ đâu!”
Giữa không trung, nụ cười trên mặt Thiên Xà dần tắt, ánh mắt tập trung vào cửa cốc, nơi có hai thân ảnh đang chậm rãi bước ra.
Ánh mắt Thiên Xà lướt qua thân ảnh trẻ tuổi rồi dừng lại trên gương mặt tươi cười của lão giả bên cạnh, sắc mặt hắn dần dần trầm xuống.
“Đấu Tôn?”
Thanh âm nhẹ nhàng ẩn chứa một tia ngạc nhiên cùng kinh hãi, đột nhiên vang vọng khắp không gian, khiến cho không khí nơi đây bỗng chùng xuống.