Nghe vậy, Tiểu Y Tiên khẽ gật đầu, nàng hít một hơi thật sâu để đè nén sự khẩn trương trong lòng rồi tĩnh tọa trên tế đàn. Tiêu Viêm cũng ngồi xuống đối diện. Hắn ngẩng đầu nhìn những cột sáng rọi từ trên cao xuống, bàn tay khẽ vươn ra, hư không nắm lại. Tức thì, một cảm giác ấm áp, ôn hòa truyền đến. Trong ánh dương quang này, hắn cảm nhận được một luồng lực lượng chí dương vô cùng thuần khiết.
“Quả là nơi tuyệt hảo!” Tiêu Viêm thầm tán thưởng. Tại nơi này, dù hắn chưa cần ra tay, Ách Nan Độc Thể của Tiểu Y Tiên đã phải chịu một sự áp chế đến từ thiên địa. Nhờ vậy, có thể tránh được tình huống độc thể đột ngột bộc phát, gây ra những phiền phức không đáng có. Tiêu Viêm khẽ dời mắt, nhìn tấm bia đá trên tế đàn. Trên đường đến đây, Diệp Trọng đã từng nói, tấm bia đá này chính là chìa khóa để mở ra tế đàn.
Bàn tay Tiêu Viêm khẽ đẩy tấm bia đá, một cảm giác nóng rực nhất thời lan tỏa nhưng không khiến hắn cảm thấy khó chịu. Hắn hơi dùng sức, tiếng “răng rắc” vang lên khi tấm bia đá chậm rãi dịch chuyển sang một bên, để lộ ra một lỗ hổng tối om to bằng quả bóng.
Ầm! Ầm! Ầm!
Tấm bia đá vừa mở ra dường như đã khởi động một cơ quan nào đó, khiến những tảng thạch bích xung quanh tế đàn cũng chậm rãi di chuyển, hình thành nên một bức tường đá hình tròn, vây kín tế đàn cùng hai người Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên vào bên trong. Từ ngoài nhìn vào, chỉ có thể thấy một bức tường đá cổ xưa cao sừng sững, không một kẽ hở.
Bức tường đá vừa thành hình, vách đá bỗng trở nên sáng bóng lạ thường. Vô số cột sáng mặt trời bị những tảng thạch bích này phản xạ, cuối cùng hội tụ tại một điểm trên mặt đất, tạo thành một vầng quang mang rực rỡ, chói mắt.
Những cột sáng này dù hội tụ tại một điểm nhưng lại không hề phát sinh hỏa diễm, chứng tỏ Dương Hỏa vẫn chưa được tạo ra. Dù vậy, tại nơi quang mang hội tụ, năng lượng chí dương trong tế đàn lại càng lúc càng nồng đậm. Một lúc sau, Tiểu Y Tiên khẽ chau mày, ánh sáng phản chiếu lên thân thể khiến nàng cảm thấy nóng rực.
Xuy… xuy…
Từng làn khói độc màu nâu tím dường như thoát khỏi sự khống chế của Tiểu Y Tiên, từ trong cơ thể nàng tuôn ra, vừa chạm vào quang mang liền phát ra những tiếng xèo xèo trầm thấp.
“Đừng khẩn trương!”
Thấy hai tay Tiểu Y Tiên khẽ siết chặt, Tiêu Viêm mỉm cười an ủi. Bàn tay hắn vung lên, một viên ma hạch tràn ngập năng lượng tinh thuần liền hiện ra, chính là ma hạch của Thiên Độc Hạt Long Thú.
Sau khi lấy ra ma hạch, Tiêu Viêm khẽ điểm tay, một hộp ngọc chậm rãi xuất hiện. Hộp ngọc trắng như tuyết, từng luồng hàn khí nhàn nhạt không ngừng thẩm thấu ra ngoài. Tiêu Viêm nhẹ nhàng mở hộp, một vật thể xanh biếc hiện ra trước mắt.
Bồ Đề Hóa Thể Tiên, kỳ bảo mà Tiêu Viêm đã phải hao tổn vô số tâm tư mới có được, cũng là một trong những tài liệu chủ chốt của phương pháp Độc đan.
Nghe đồn, người sở hữu Bồ Đề Hóa Thể Tiên có thể cảm ứng được Bồ Đề Tâm. Nhưng từ khi có được nó đến nay, hắn vẫn chưa cảm ứng được bất cứ điều gì. Tiêu Viêm khẽ liếc nhìn Bồ Đề Hóa Thể Tiên, bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó ánh mắt chuyên chú nhìn sang Tiểu Y Tiên, trầm giọng nói: “Đầu tiên, ta sẽ dùng ba loại Dị hỏa để ép toàn bộ độc khí trong cơ thể ngươi về một chỗ. Quá trình này chắc chắn sẽ rất đau đớn, nhưng hãy cố gắng chịu đựng. Nếu ngay cả bước này mà ngươi cũng không qua được, những bước sau e rằng không thể tiếp tục!”
Thấy sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng, Tiểu Y Tiên khẽ cắn môi, gật đầu. Nàng biết, để giúp nàng giải quyết Ách Nan Độc Thể, hắn đã bôn ba suốt nhiều năm. Giờ đây, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, dù đau đớn đến đâu nàng cũng phải chịu đựng, nếu không sẽ khiến công sức bao năm của hắn đổ sông đổ biển.
“Trước hết, ta sẽ giải khai phong ấn trong cơ thể ngươi, dẫn phát Ách Nan Độc Thể ra!”
Tiêu Viêm hít một hơi thật sâu, bàn tay không kìm được khẽ run lên. Nếu hắn thật sự không thể áp chế được Ách Nan Độc Thể, chỉ sợ Tiểu Y Tiên sẽ đương trường hương tiêu ngọc vẫn.
“Ta tin ngươi!” Nhìn đôi bàn tay đang run rẩy của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên biết trong lòng hắn lo lắng đến nhường nào. Trên gương mặt xinh đẹp của nàng chợt nở một nụ cười lay động lòng người, nàng nhẹ giọng nói.
Bàn tay Tiêu Viêm chậm rãi siết lại, hắn thấp giọng quả quyết: “Đã chuẩn bị nhiều năm như vậy, hôm nay, ta tuyệt đối không thể thất bại!”
“Cởi y phục ra, ta phải giải khai phong ấn!” Sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng, toàn bộ tinh thần tập trung cao độ, hắn trầm giọng nói.
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên thoáng sững người, đôi gò má ửng hồng. Nhưng khi thấy vẻ mặt nghiêm túc, không chút tạp niệm của Tiêu Viêm, nàng khẽ cắn môi. Nghĩ đến đây, Tiểu Y Tiên nhẹ nhàng trút bỏ y phục. Lớp xiêm y dần được cởi bỏ, thân thể ngọc ngà không tì vết chậm rãi hiện ra dưới ánh dương quang.
Nhìn thấy thân thể hoàn mỹ trước mắt, dù định lực của Tiêu Viêm có mạnh đến đâu, ánh mắt hắn cũng không khỏi lóe lên một tia sáng. Nhưng hắn nhanh chóng ngưng thần tĩnh tâm, ánh mắt dời xuống vùng bụng của Tiểu Y Tiên. Tại đó, vô số văn tự màu đỏ nhạt như những ký hiệu quấn quanh thân thể nàng, tạo thành một đạo phong ấn hoàn mỹ.
Hai ngón tay Tiêu Viêm khẽ động, một ngọn hỏa diễm xanh biếc dần hiện ra. Hắn chăm chú ngưng tụ hỏa diễm nơi đầu ngón tay, rồi đột ngột điểm mạnh lên bụng Tiểu Y Tiên. Một làn khói trắng bốc lên, những văn tự màu đỏ nhạt trên khắp cơ thể nàng nhanh chóng mờ đi.
Khi những văn tự đỏ nhạt biến mất, một luồng độc khí màu xám tro đột nhiên bộc phát từ trong cơ thể Tiểu Y Tiên. Đôi mắt màu nâu tím của nàng cũng dần chuyển thành một màu xám tro.
Màu xám tro này toát lên mùi vị của tử vong, không có nửa điểm sinh cơ, khiến người ta chỉ nhìn thoáng qua đã cảm thấy run sợ từ sâu trong linh hồn.
Khi Ách Nan Độc Thể hoàn toàn bộc phát, luồng độc khí màu xám tro này sẽ nhanh chóng cắn nuốt toàn bộ sinh cơ của ký chủ.
Lúc độc khí xám tro lan tỏa khắp cơ thể, gương mặt hồng nhuận của Tiểu Y Tiên dần trở nên tái nhợt, lộ vẻ thống khổ tột cùng, cho thấy nàng đang gắng sức chống lại sự phản phệ của Ách Nan Độc Thể.
Thời gian cấp bách, tinh thần Tiêu Viêm vừa động, hắn há miệng phun ra một luồng hỏa diễm xanh biếc. Cùng lúc đó, hắc sắc giới chỉ trên ngón tay khẽ rung lên, một ngọn bạch sắc hỏa diễm cũng hiện ra.
Một tay nắm lấy ngọn bạch sắc hỏa diễm, Tiêu Viêm trực tiếp dung hợp nó vào trong luồng hỏa diễm xanh biếc. Ba loại Dị Hỏa vừa tiếp xúc liền xảy ra biến hóa kịch liệt. Nhưng với kinh nghiệm hiện tại, Tiêu Viêm không mất quá nhiều thời gian đã triệt để dung hợp chúng lại làm một.
Ba loại Dị hỏa dung hợp, tạo thành một ngọn thanh bạch hỏa diễm, một cỗ lực lượng hủy diệt từ đó chậm rãi khuếch tán ra xung quanh.
Dung hợp thành công, Tiêu Viêm không chút chần chừ. Thấy độc khí xám tro từ trong cơ thể Tiểu Y Tiên không ngừng tuôn ra, hắn vung tay, ngọn thanh bạch hỏa diễm lập tức bùng lên, bành trướng dữ dội, trực tiếp bao bọc toàn bộ thân thể nàng.
Xuy xuy xuy…
Hỏa diễm vừa bao phủ, độc khí xám tro quanh thân Tiểu Y Tiên như gặp phải khắc tinh, lập tức phát ra những tiếng xèo xèo kịch liệt rồi vội vàng thối lui, toàn bộ chui ngược vào trong cơ thể nàng.
Xuy…
Độc khí vừa chui ngược vào trong, đôi mắt màu nâu tím của Tiểu Y Tiên lập tức chuyển thành một màu xám tro chết chóc, một cỗ khí tức tử vong từ trong cơ thể nàng bùng phát. Thân thể Tiểu Y Tiên vừa động, nàng liền muốn lao ra khỏi tế đàn.
Thấy vậy, Tiêu Viêm đã sớm chuẩn bị. Hắn di chuyển theo, bàn tay bao bọc thanh bạch hỏa diễm mạnh mẽ ấn lên vai Tiểu Y Tiên, hung hăng đè nàng ngồi xuống.
“Ngồi yên cho ta!” Thủ ấn Tiêu Viêm biến đổi, bàn tay ấn mạnh xuống, hắn quát lớn.
Tiếng quát vừa dứt, ngọn thanh bạch hỏa diễm nơi bàn tay hắn liền hóa thành vô số hỏa diễm nhỏ li ti, trực tiếp xuyên thấu qua da thịt, xông vào trong cơ thể Tiểu Y Tiên, điên cuồng truy đuổi những luồng độc khí xám tro kia.
Thanh bạch hỏa diễm ùn ùn kéo tới, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong cơ thể Tiểu Y Tiên. May mà linh hồn lực của Tiêu Viêm hiện tại đã mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, nếu không, e rằng khó có thể khống chế một lượng lớn hỏa diễm tinh vi đến vậy.
Bị vô số hỏa diễm truy đuổi, độc khí xám tro trong cơ thể Tiểu Y Tiên nhanh chóng thoái lui. Dưới sự khống chế của Tiêu Viêm, những luồng độc khí này dần bị vô số hỏa diễm dồn ép về một chỗ, tụ tập tại vùng bụng của nàng.
Xuy xuy xuy…
Vô số tiếng vang trầm thấp không ngừng vọng ra từ cơ thể Tiểu Y Tiên. Từng luồng độc khí xám tro dưới sự truy đuổi của thanh bạch hỏa diễm đều tranh nhau tháo chạy về vùng bụng. Cuối cùng, những hỏa diễm li ti ngưng tụ lại, tạo thành một bức tường lửa, giam cầm toàn bộ độc khí bên trong.
Độc khí mênh mông, tràn ngập khí tức tử vong, tất cả đều tập trung tại vùng bụng Tiểu Y Tiên, nhìn qua tựa như một vòng xoáy tử vong. Độc khí đáng sợ như thế, cho dù là Đấu Tôn cường giả cũng không dám ngạnh kháng. Nếu không nhờ vào ba loại Dị hỏa, chỉ e ngay lần đầu tiếp xúc, Tiêu Viêm đã bị nó ăn mòn đến thi cốt vô tồn, nói gì đến việc truy đuổi nó.
“Độc khí tụ, lấy ma hạch làm chủ, hóa tâm Bồ Đề.”
Cảm nhận được độc khí đã tụ lại một chỗ, Tiêu Viêm khẽ hít một hơi, mạnh mẽ nắm lấy ma hạch của Thiên Độc Hạt Long Thú ấn vào bụng Tiểu Y Tiên.
Khi ma hạch chạm vào da thịt nàng, nó liền tỏa ra một thứ quang mang kỳ dị, sau đó nhanh chóng dung nhập vào trong.
Ma hạch quỷ dị dung nhập vào cơ thể Tiểu Y Tiên, xông thẳng đến trung tâm vòng xoáy độc khí, chiếm cứ vị trí cốt lõi.
Sau khi ma hạch thành công dung nhập, sắc mặt Tiêu Viêm càng thêm ngưng trọng, ánh mắt hắn chuyển hướng sang hộp ngọc chứa Bồ Đề Hóa Thể Tiên.
Bước kế tiếp mới là bước quan trọng nhất.