Trong Diệp Thành, vô số người trợn mắt há mồm nhìn luồng hàn khí kinh người không ngừng tỏa ra từ những bóng người áo trắng. Hàn khí nhanh chóng ảnh hưởng đến hoàn cảnh xung quanh, nhiệt độ trong thành đột ngột giảm mạnh, những bông tuyết đang rơi cũng trở nên nặng trĩu.
“Đây… đây là do người của Băng Hà Cốc làm sao?”
“Bọn họ lại có thể bày ra trận thế kinh khủng đến thế?”
“Chẳng lẽ nhắm vào Diệp gia mà đến?”
“Nói nhảm, thực lực của những người này còn mạnh hơn cả năm đại gia tộc, Diệp gia làm sao dám trêu vào chứ?”
“Vậy ngươi nói xem nhiều người như vậy đến đây, chẳng lẽ chỉ để du ngoạn Diệp Thành thôi sao?”
Bên trong Diệp Thành, vì đại quân Băng Hà Cốc đột nhiên xuất hiện ngoài thành mà trở nên xôn xao. Bọn họ đều không biết là ai lại có thể khiến Băng Hà Cốc, một trong Tam Cốc, phải xuất động lực lượng lớn đến vậy.
Hàn khí từ ngoài thành lan tỏa, bao trùm lấy toàn bộ Diệp Thành rồi mới từ từ dừng lại, tạo thành một màn chắn băng giá vây khốn cả tòa thành, không cho một ai ra vào.
“Diệp gia, giao Ách Nan Độc Nữ ra đây, nếu không hôm nay Diệp gia tất diệt!”
Trong thành, khi mọi người còn đang hoảng hốt vì màn chắn hàn khí, một giọng nói già nua nhưng chứa đựng đấu khí hùng hồn từ ngoài thành chậm rãi truyền vào, vang vọng rõ ràng bên tai mỗi người.
“Ách Nan Độc Nữ? Hóa ra bọn họ đến vì Ách Nan Độc Nữ, thảo nào.”
“Không ngờ Ách Nan Độc Nữ lại ở Diệp gia? Bọn người này lá gan cũng thật lớn.”
Nghe được giọng nói già nua kia, những tiếng xôn xao trong thành lắng xuống rất nhiều, một số người còn thở phào nhẹ nhõm. Xem ra, Băng Hà Cốc chỉ nhắm vào Diệp gia. Tuy hiện giờ đã vây thành, nhưng chỉ cần những người khác không lỗ mãng gây chuyện, Băng Hà Cốc tự nhiên sẽ không làm tổn thương người vô tội.
Mấy bóng người áo trắng chậm rãi lăng không bay tới, sau đó dừng lại giữa không trung. Ánh mắt họ lạnh nhạt đảo qua Diệp Thành, rồi tập trung về phía khu vực của Diệp gia.
Người dẫn đầu mấy bóng người này chính là Thiên Xà, kẻ ngày đó đã chật vật chạy trốn khỏi tay Thiên Hỏa Tôn Giả. Ngoài ra, bên cạnh còn có vài trưởng lão thực lực cường hãn của Băng Hà Cốc, và một lão giả mặc áo lông trắng, khuôn mặt luôn nở nụ cười hiền hậu. Nhưng, ngay cả Thiên Xà khi nhìn về phía người này cũng thoáng lộ vẻ kiêng kị.
Sự xuất hiện của đám người Thiên Xà khiến trong thành lại vang lên từng tràng xôn xao, kinh hãi.
“Đó là trưởng lão Băng Hà Cốc – Thiên Xà? Không ngờ lần này ngay cả hắn cũng đến.”
“Ngu ngốc, chỉ biết mỗi Thiên Xà thôi sao? Vị đại nhân bên cạnh hắn ngươi không thấy à?”
“Kia? Đó chẳng phải là Đại trưởng lão của Băng Hà Cốc sao? Trời… ngay cả ngài ấy cũng đến? Nghe nói mười năm trước ngài ấy đã là Đấu Tôn cường giả rồi!”
“Vì bắt giữ Ách Nan Độc Nữ, Băng Hà Cốc đã dốc toàn lực rồi!”
Trong lúc thành trì đang bàn tán xôn xao thì bên trong Diệp gia cũng hỗn loạn không kém. Tất cả người của Diệp gia đều trợn mắt há mồm nhìn trận thế ở nơi xa. Đặc biệt là Diệp Trọng và các vị trưởng lão, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
“Thiên Sương Tử? Thiên Xà?”
Diệp Trọng run run đôi môi, hai người này, bất kỳ ai cũng đủ sức hủy diệt Diệp gia. Không ngờ hôm nay cả hai đều cùng đến.
“Ách Nan Độc Nữ? Diệp gia ta che giấu Ách Nan Độc Nữ từ lúc nào?” Một vị trưởng lão kinh hoảng hỏi.
Đám người bên cạnh nghe vậy cũng lâm vào trầm tư. Một lát sau, như nhớ ra điều gì đó, có người nói: “Là nhóm người Tiêu Viêm? Trong số họ có một người là Ách Nan Độc Nữ?”
Diệp Trọng cùng mấy vị trưởng lão lúc này chợt bừng tỉnh, thân thể run lên, rốt cuộc cũng hiểu rõ ngọn nguồn tai họa.
“Sợ cái gì, cùng lắm thì Diệp gia chúng ta liều mạng với bọn chúng.” Giữa lúc Diệp Trọng và mọi người đang kinh hoảng, một giọng nói nhàn nhạt vang lên. Mọi người quay đầu nhìn ra sân trước, người vừa lên tiếng chính là Thiên Hỏa Tôn Giả.
Đối với Thiên Hỏa Tôn Giả, đám người Diệp Trọng không dám chậm trễ chút nào. Bọn họ không dám đắc tội Băng Hà Cốc, nhưng cũng không dám đắc tội với lão giả trước mặt này. Cả đám lập tức lâm vào thế khó xử, bị kẹt ở giữa, đây mới là điều thống khổ nhất.
Thiên Hỏa Tôn Giả chắp hai tay sau lưng, ánh mắt hơi nheo lại nhìn lên bầu trời xa xa. Tầm mắt của ông dường như xuyên thấu không gian, dừng lại trên người lão giả mặc áo lông trắng bên cạnh Thiên Xà.
“Đấu Tôn sao?”
Thiên Hỏa Tôn Giả thấp giọng lẩm bẩm.
“Đến rồi à.” Ngay lúc Thiên Hỏa Tôn Giả đang thì thầm, một giọng nói nhẹ nhàng đột ngột vang lên. Chỉ thấy một bóng người trẻ tuổi đứng trên mái hiên, thân thể thẳng tắp như một cây trường thương, mơ hồ toát ra một luồng khí tức sắc bén. Nhìn dung mạo, không phải Tiêu Viêm thì còn là ai.
“Ừm, quả nhiên có chút thần thông quảng đại, nhanh như vậy đã tìm tới tận cửa. Tiểu Y Tiên thế nào rồi?” Thiên Hỏa Tôn Giả thân hình khẽ động, xuất hiện bên cạnh hắn, hỏi.
Nhìn thấy Thiên Hỏa Tôn Giả, trong mắt Thiên Xà cũng thoáng hiện vẻ sợ hãi. Hiển nhiên, trận chiến hung hiểm lần trước đã khắc sâu vào tâm trí hắn.
“Ha ha, vị bằng hữu kia hẳn là người đã đánh bại Thiên Xà? Không biết xưng hô thế nào?” Lão giả mặc áo lông trắng nhìn chằm chằm Thiên Hỏa Tôn Giả, cười hỏi.
“Thiên Hỏa.”
“Hóa ra là Thiên Hỏa Tôn Giả, lão phu là Đại trưởng lão Băng Hà Cốc, Thiên Sương Tử.” Lão giả cười hiền hòa, rồi nói tiếp: “Vị bằng hữu này, chuyện hôm nay là ân oán giữa Băng Hà Cốc ta và Ách Nan Độc Nữ, lão phu khuyên ngài không nên nhúng tay vào, ngài thấy thế nào?”
Thiên Hỏa Tôn Giả mỉm cười, không nói gì, chỉ chậm rãi lắc đầu.
Thấy vậy, nụ cười trên mặt Thiên Sương Tử vẫn không đổi, lão híp mắt nói: “Đã như vậy, lão phu chỉ đành ra tay ngăn cản ngài.”
“Không cần lưu tình.” Thiên Hỏa Tôn Giả thu lại nụ cười, trong mắt lóe lên hàn ý nhàn nhạt.
“Ách Nan Độc Nữ đâu? Chẳng lẽ đã trốn rồi?” Thấy hai người đối đầu gay gắt, Thiên Xà cũng yên tâm phần nào, ánh mắt hắn đảo qua nhưng không thấy Tiểu Y Tiên đâu, liền cười lạnh nói: “Hôm nay, bên ngoài Diệp Thành đã bị Băng Hà Cốc ta bố trí đại trận, các ngươi không một ai thoát được đâu.”
Tiêu Viêm khinh thường liếc Thiên Xà một cái, trong đôi mắt đen nhánh thoáng qua một tia hàn ý.
“Ha ha, không cần trì hoãn nữa, đêm dài lắm mộng. Người này giao cho ngươi, hy vọng ngươi sẽ không để xảy ra sự cố lần nữa, nếu không, Cốc chủ sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.” Ánh mắt Thiên Sương Tử khẽ lướt qua, nhíu mày. Trực giác nhạy bén mách bảo lão không nên dây dưa thêm với đám người này.
Dứt lời, Thiên Sương Tử khẽ đạp hư không, xuất hiện cách Thiên Hỏa Tôn Giả mười thước, ánh mắt lại tập trung vào Thiên Hỏa Tôn Giả phía sau, còn Tiêu Viêm thì hắn chẳng thèm liếc mắt lấy một lần.
Thiên Xà gật đầu, ánh mắt âm tàn chuyển sang Tiêu Viêm, cười gằn: “Tiểu tử, để ta xem lần này ai cứu được ngươi!”
Sắc mặt Tiêu Viêm bình tĩnh, đấu khí bàng bạc trong cơ thể chậm rãi vận chuyển.
“Thiên Xà trưởng lão, người này là mục tiêu của Hồn Điện ta. Không biết có thể giao hắn cho ta xử lý được không?” Ngay lúc Thiên Xà sắp ra tay, một luồng hắc vụ nồng đậm đột nhiên từ xa lướt đến, sau đó hiện ra trên không trung, cất lên tiếng cười quái dị âm trầm.
Khi hắc vụ hiện ra, sắc mặt bình tĩnh của Tiêu Viêm nháy mắt trở nên âm hàn, hắn dữ tợn nhìn về phía luồng hắc vụ cách đó không xa, lạnh lùng nói: “Hồn Điện?”
“Khặc khặc, thật không ngờ, mới mấy năm không gặp mà ngươi đã tấn nhập Đấu Tông, mắt nhìn người của lão già Dược Trần kia quả không tồi. Bất quá, dù mắt nhìn của hắn có tốt thế nào, cuối cùng cũng bị bổn Hộ pháp bắt giam thôi, ha ha.”
Hắc vụ cuộn trào, hóa thành một bóng đen, tiếng cười quái dị lại vang lên khiến đôi mắt Tiêu Viêm đột nhiên đỏ rực, tràn ngập hàn ý lạnh lẽo.
Sát ý ngút trời tựa như núi lửa phun trào từ trong cơ thể Tiêu Viêm tuôn ra dữ dội, hai mắt đỏ như máu chứa đựng sát khí vô tận, từng chữ từng chữ gằn ra từ kẽ răng.
“Vụ Hộ pháp!”
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi