Đập vào mắt Vụ Hộ Pháp là gương mặt lạnh lẽo mà hung tợn của Tiêu Viêm. Khóe miệng hắn rỉ máu, y phục rách nát, bộ dạng trông vô cùng tơi tả, chật vật. Hiển nhiên, vụ nổ kinh thiên động địa lúc nãy cũng khiến hắn bị thương, có điều nếu so với Thiên Xà, chút thương thế ấy quả thực không đáng để vào đâu.
Thân thể Vụ Hộ Pháp cứng đờ trước thanh âm lạnh lẽo kia, sắc mặt lão trở nên trắng bệch. Lão có thể cảm nhận rõ ràng, bàn tay đang đặt trên cổ mình ẩn chứa một luồng kình lực cuồng bạo. Chỉ cần Tiêu Viêm không thể kìm nén sát khí trong lòng, e rằng tính mạng lão sẽ khó giữ.
Tiêu Viêm đưa tay lau vệt máu nơi khóe miệng, ánh mắt vô cảm nhìn chằm chằm Vụ Hộ Pháp. Lão già Hộ Pháp của Hồn Điện năm xưa tung hoành trên Vân Lam Sơn, bắt đi sư tôn của hắn, Dược Lão, ngay trước mắt. Nào ngờ mấy năm sau, thế sự xoay vần, lão lại rơi vào tình cảnh này, chỉ có thể thoi thóp trong tay hắn.
- Trước kia, lão có từng nghĩ đến ngày hôm nay không?
Tiêu Viêm nhếch miệng cười, nhưng hàn ý trong lời nói lại khiến người ta rét buốt. Từng tiếng nói nhẹ nhàng thoảng qua bên tai, nhưng lại làm Vụ Hộ Pháp cảm thấy cõi lòng lạnh giá.
- Nếu ngươi giết lão phu, Hồn Điện sẽ khiến ngươi không có đất dung thân ở Trung Châu. Ngươi nên nhớ, Hồn Điện không phải là Băng Hà Cốc…
Cố nén nỗi sợ hãi tử vong đang chực chờ, Vụ Hộ Pháp gắng gượng lên tiếng uy hiếp.
Tiêu Viêm nheo mắt nhìn lão, cười nhạt.
Nghe tiếng cười như có như không của hắn, trong lòng Vụ Hộ Pháp dâng lên một cảm giác bất an tột độ. Nhưng lão còn chưa kịp giãy giụa, Vô Hình Hỏa Diễm nóng rực đã phụt ra từ bàn tay Tiêu Viêm, bao trùm toàn thân lão.
- A a a…!
Ngọn lửa vô hình vừa tiếp xúc với thân thể, những tiếng kêu la thảm thiết lập tức vang lên. Vẫn Lạc Tâm Viêm chính là khắc tinh của linh hồn thể, tổn thương mà nó gây ra vô cùng khủng khiếp. Mất đi lớp hắc vụ bảo vệ, Vụ Hộ Pháp không còn gì để chống đỡ sự hành hạ tàn khốc này.
- Đau lắm sao?
Tiêu Viêm nhìn Vụ Hộ Pháp đang quằn quại giãy giụa, bàn tay nắm cổ lão càng siết chặt. Gương mặt thanh niên trở nên hung tợn lạ thường:
- So với những thống khổ mà sư tôn phải chịu đựng tại Hồn Điện, chút đau đớn này của lão có là gì? Dù ta có thiêu lão thành tro bụi, khiến lão hồn phi phách tán, cũng là chuyện hết sức bình thường!
Vụ Hộ Pháp co quắp giãy giụa. Dưới sự thiêu đốt của Vẫn Lạc Tâm Viêm, lão điên cuồng gào thét đến khản cổ, cuối cùng chỉ có thể phát ra những tiếng gầm gừ như dã thú bị trọng thương. Trong lòng lão chợt dâng lên một nỗi hối hận. Không phải hối hận vì đã bắt Dược Trần, mà là hối hận vì năm xưa đã không ra tay bóp chết Tiêu Viêm ngay từ trong trứng nước. Ngày đó, Tiêu Viêm trong mắt lão chỉ là một con sâu cái kiến, một cái tát cũng đủ để tiễn hắn về chầu ông bà. Nhưng tiếc thay, trên đời này không có thuốc hối hận. Nhân quả báo ứng, gieo gió ắt gặt bão!
Bộp! Bộp! Bộp!
Vài tiếng vỗ tay đột ngột vang lên. Tiêu Viêm quay đầu lại, liền thấy Thiên Hỏa Tôn Giả đang mỉm cười nhìn hắn, cách đó không xa là Thiên Sương Tử với sắc mặt âm độc.
- Không ngờ… lão phu cũng có lúc nhìn lầm người…
Thiên Sương Tử âm trầm nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, chậm rãi nói.
Tiêu Viêm liếc mắt nhìn lão, vừa định lên tiếng thì cảm thấy trong cơ thể chấn động. Hắn biết, Thiên Hỏa Tam Huyền Biến đã sắp đến giới hạn.
Hắn lập tức lấy ra vài viên Hồi Khí Đan nhét vào miệng, sắc mặt tái nhợt mới hồng hào trở lại đôi chút.
- Ngươi có thể dùng thực lực Nhị tinh Đấu Tông mà đánh bại ba người Thiên Xà, quả thực nằm ngoài dự liệu của lão phu. Nhưng thật đáng tiếc, Băng Hà Cốc chúng ta lần này tuyệt đối không thể phạm sai lầm nữa.
Thiên Sương Tử lạnh lùng nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm nheo mắt, tâm niệm vừa động, Địa Yêu Khôi Lỗi cách đó không xa liền lao vút đến bên cạnh hắn. Lúc này hắn đang trong trạng thái suy yếu, nếu cường địch tấn công thì hậu quả khó lường.
- Không cần hù dọa tiểu bối! Hôm nay có ta ở đây, ngươi đừng hòng ra tay!
Thiên Hỏa Tôn Giả nhướng mày, rồi quay sang Tiêu Viêm:
- Tiểu hữu cứ nghỉ ngơi, lão già kia cứ giao cho ta!
Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn cảnh giác nhìn Thiên Sương Tử. Bây giờ không phải lúc để hắn động thủ, nếu lão gia hỏa kia thật sự tấn công, hắn không còn sức để thi triển bí pháp thêm một lần nào nữa.
- Nghỉ ngơi sao? Đúng là xem Hồn Điện ta không có người, muốn bắt ai thì bắt à?
Ngay khi Tiêu Viêm vừa lùi lại vài bước, một giọng nói bình thản nhưng ẩn chứa uy thế kinh người bỗng vang vọng như sấm sét giữa trời quang, khiến tất cả mọi người đều kinh hãi. Dưới âm thanh đó, hàn khí bao trùm Diệp Thành bỗng sôi trào rồi đột ngột bị một luồng sức mạnh vô hình xé toạc. Từ trong vết rách không gian, hắc vụ vô tận tuôn ra, che phủ cả đất trời. Trong thoáng chốc, dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, màn khói đen đó dần ngưng tụ lại giữa không trung.
Lốc xoáy đen kịt chậm rãi ngưng đọng, hắc khí dần tan, để lộ ra hơn mười bóng người. Khí tức của mười người này đều không hề yếu, đặc biệt là người đứng đầu. Người này mặc một bộ áo bào xanh thẫm, dáng vẻ già nua, toàn thân không toát ra chút năng lượng nào, thế nhưng khi lão xuất hiện, cả phiến không gian nơi lão đứng dường như cũng phải run rẩy.
- Hồn Điện… Đấu Tôn?
Khi mười người kia hiện thân, cả Diệp Thành lập tức vang lên những tiếng xì xào kinh hãi, không ít người còn sững sờ đến ngây dại. Diệp Thành hôm nay quả thật náo nhiệt chưa từng có. Cường giả mà ngày thường nằm mơ cũng khó gặp, giờ đây lại lần lượt xuất hiện nhiều như cải trắng ngoài chợ!
Khi đám người này xuất hiện, Tiêu Viêm cũng sững sờ, sắc mặt hắn trong phút chốc sa sầm. Hắn không thể nào ngờ được, người của Hồn Điện lại có thể đến đây kịp thời như vậy.
Sắc mặt Thiên Hỏa Tôn Giả cũng trở nên ngưng trọng. Ánh mắt lão gắt gao nhìn về phía người áo bào xanh. Người khác có thể không cảm nhận được, nhưng lão lại biết rất rõ, thực lực của người này thậm chí còn vượt xa Thiên Sương Tử, đã đạt đến cảnh giới Nhị tinh Đấu Tôn. Tình hình hôm nay, quả thật càng lúc càng tồi tệ!
Trái ngược với vẻ mặt trầm trọng của Tiêu Viêm và Thiên Hỏa Tôn Giả, Thiên Sương Tử lại thở phào nhẹ nhõm, trên mặt còn thoáng hiện nụ cười. Lão hả hê liếc nhìn Thiên Hỏa Tôn Giả, rồi hướng về phía lão già áo bào xanh chắp tay:
- Ha ha! Thì ra là Thanh Hải Tôn Giả. Không ngờ chuyện này lại có thể kinh động đến đại nhân vật như ngài.
- Thiên Sương Tử, đã lâu không gặp!
Người được gọi là Thanh Hải Tôn Giả cũng chắp tay đáp lễ, cười nhạt:
- Lão phu cũng vừa mới nhận được tin tức. Vốn đang có nhiệm vụ gần đây, vì có chút hiếu kỳ nên mới ghé qua xem thử!
- Tôn lão! Mau bắt lấy tên tiểu tử này, hắn chính là Tiêu Viêm, người mà Điện chủ đã chỉ đích danh!
Khi đám người Thanh Hải Tôn Giả xuất hiện, Vụ Hộ Pháp đang bị Tiêu Viêm nắm cổ chợt như kẻ chết đuối vớ được cọc, dùng hết hơi tàn gào lên!
- A a a…!
Ánh mắt Tiêu Viêm lạnh lẽo, Vô Hình Hỏa Diễm lập tức bùng lên, bao bọc lấy linh hồn của Vụ Hộ Pháp rồi thu vào một chiếc bình ngọc vừa lấy ra từ nạp giới, mặc cho lão gào thét thê lương.
Cất bình ngọc vào nạp giới, hắn lạnh lùng ngước mắt nhìn đám người Thanh Hải ở phía xa.
Thấy Tiêu Viêm thản nhiên ra tay ngay trước mặt mình, Thanh Hải khẽ nhíu mày, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc:
- Ngươi là Tiêu Viêm?
Mặc kệ câu hỏi của lão, hắn vẫn im lặng, thân hình khẽ dịch ra sau lưng Địa Yêu Khôi Lỗi.
- Ha ha! Không ngờ đã bị Hồn Điện truy nã mà tiểu tử ngươi vẫn dám ngang nhiên hoành hành như chốn không người. Can đảm lắm!
Thấy Tiêu Viêm im lặng, Thanh Hải chỉ lắc đầu cười khẩy rồi uể oải nói:
- Thả người ra, rồi theo bản tôn về Hồn Điện một chuyến!
Nghe Thanh Hải nói xong, Thiên Hỏa Tôn Giả sa sầm mặt, đang định động thân thì Thiên Sương Tử đã như bóng ma lướt tới, chặn ngay trước mặt lão.
- Cút!
Thiên Hỏa Tôn Giả gầm lên một tiếng.
- Ha ha, nếu ngươi có bản lĩnh thì cứ việc, ta không ngại!
Thiên Sương Tử cười nhạt, rồi nhìn sang Thanh Hải:
- Thanh Hải Tôn Giả, lão già này là đồng đảng của tên nhãi kia. Cứ để y cho lão phu, ngài cứ yên tâm bắt tiểu tử đó là được.
Thanh Hải liếc nhìn Thiên Hỏa Tôn Giả, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Lão gật đầu cười:
- Vậy làm phiền ngài. Đợi bản tôn bắt được Tiêu Viêm sẽ qua trợ giúp ngài!
Thiên Sương Tử cũng mỉm cười đáp lễ, rồi quay lại nhìn Thiên Hỏa Tôn Giả đang tức giận, ánh mắt xẹt qua một tia chế nhạo lạnh lùng.
Thanh Hải không để ý đến Thiên Hỏa Tôn Giả nữa, mà quay sang Tiêu Viêm, khóe miệng khẽ nhếch lên. Lão bước về phía trước một bước, không gian xung quanh lập tức gợn sóng.
Thấy hành động của Thanh Hải, sắc mặt Tiêu Viêm trở nên vô cùng khó coi. Hắn vội vàng lùi lại, trong mắt ánh lên một tia điên cuồng.
Thân hình Tiêu Viêm vừa lui, không gian trước mặt hắn liền vặn vẹo, Thanh Hải đã xuất hiện. Lão đưa bàn tay khô gầy chộp về phía trước, không gian xung quanh Tiêu Viêm lập tức đông cứng lại, khiến hắn không thể động đậy.
Với một chiêu ngưng đọng không gian này, nếu ở trạng thái toàn thịnh, Tiêu Viêm thừa sức phá vỡ. Nhưng hắn vừa thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến xong, thân thể đang vô cùng suy yếu, làm sao có thể giãy thoát được nữa?
- Nhóc con à… người mà Hồn Điện muốn bắt, xưa nay chưa từng có ai thoát được!
Thanh Hải cười nhạt, chậm rãi bước về phía Tiêu Viêm, bàn tay khẽ đưa ra, chộp xuống đỉnh đầu hắn.
Nhìn bàn tay ngày càng gần, sự điên cuồng trong mắt Tiêu Viêm càng lúc càng đậm, Dị Hỏa trong cơ thể cũng bắt đầu dung hợp.
Ngay khi bàn tay lão sắp chạm đến thiên linh cái của Tiêu Viêm, không gian đang giam cầm hắn bỗng phồng lên rồi nổ tung. Ngay sau đó, một luồng không gian chi lực còn khủng bố hơn gấp bội nhanh như chớp ập đến, trói chặt lấy Thanh Hải.
Khi tất cả đã yên tĩnh, một bóng trắng yêu kiều diễm lệ chợt hiện ra. Dưới vô số ánh mắt kinh hoàng, bóng người đó che chắn trước mặt Tiêu Viêm, thanh âm trong trẻo như ngọc vỡ, nhưng lại ẩn chứa sát khí lạnh thấu xương vang vọng khắp đất trời:
- Dám đả thương hắn, ngươi chết
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ