Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1112: CHƯƠNG 1099: ĐÁNH TAN

Ngọn lửa kim sắc lung linh tựa như một loại chất lỏng kỳ dị, từ từ luân chuyển trên ngón tay ngọc ngà của Huân Nhi. Theo mỗi chuyển động của nó, không gian xung quanh dường như cũng bị vặn vẹo, tạo thành từng vết rách đen nhánh.

Ánh mắt Tiêu Viêm không rời khỏi đóa kim diễm kia, không thể giấu được vẻ khiếp sợ. Dị hỏa, không phải hắn chưa từng thấy qua, nhưng loại dị hỏa trên tay Huân Nhi lúc này lại khiến tim hắn đập liên hồi. Thậm chí ngay khoảnh khắc đóa kim sắc hỏa diễm này xuất hiện, ngọn Lưu Ly Toái Tâm Hỏa trong cơ thể hắn liền run rẩy nhè nhẹ. Tình huống này, đã bao năm qua Tiêu Viêm chưa từng gặp lại.

Sự run rẩy của Lưu Ly Toái Tâm Hỏa cho Tiêu Viêm biết chỉ có một khả năng duy nhất, đó chính là sự kiêng kỵ giữa các loại Dị hỏa.

Có thể khiến Lưu Ly Toái Tâm Hỏa kiêng kỵ đến mức này, hẳn ngọn lửa kim sắc trong tay Huân Nhi không phải là một loại Dị hỏa tầm thường. Dù sao Lưu Ly Toái Tâm Hỏa cũng do Thanh Liên Địa Tâm Hỏa kết hợp với Vẫn Lạc Tâm Viêm mà thành, tuy không được xếp hạng trên Dị hỏa bảng, nhưng nếu có, nó chắc chắn sẽ nằm trong mười hạng đầu. Ngay cả Dị hỏa cỡ này khi đối diện với ngọn lửa vàng trên tay Huân Nhi cũng không thể kiềm chế được sự run rẩy, thế thì loại Dị hỏa này đáng sợ đến mức nào?

Trong mười dị hỏa đứng đầu Dị hỏa bảng, chỉ có hai loại mang màu vàng. Một là Cửu U Kim Tổ Hỏa xếp hạng thứ bảy, còn lại chính là Kim Đế Phần Thiên Viêm đứng hàng thứ tư.

“Không biết ngọn lửa trên tay Huân Nhi là loại nào trong hai loại Dị hỏa ấy?”

Tiêu Viêm trầm ngâm tự nhủ, dĩ nhiên hắn cũng không thể khẳng định hoàn toàn. Những ngọn lửa được xếp vào Dị hỏa bảng đều có uy lực đã được kiểm chứng, nhưng thiên địa rộng lớn, kỳ vật vô số, ai cũng hiểu thông tin trên Dị hỏa bảng vẫn còn nhiều thiếu sót. Vì vậy, Tiêu Viêm cũng không thể xác định chính xác ngọn kim sắc hỏa diễm đang nhảy múa trên tay Huân Nhi có phải là một trong hai ngọn lửa được liệt kê hay không.

Ngọn kim sắc hỏa diễm tựa như có linh tính, nhảy múa liên hồi trên ngón tay của Huân Nhi. Nàng khẽ đảo đôi mắt phượng, nhìn quanh bốn phía một lượt, từ đám người Hồn Điện đến mấy tên cường giả của Băng Hà Cốc, đôi môi anh đào trên khuôn mặt thanh nhã động lòng người khẽ nở nụ cười rồi nói:

- Động thủ đi!

Ngay khi đóa kim diễm kia xuất hiện, trong lòng bọn người Cam Đại đã dấy lên một nỗi bất an không tên. Nhưng tình thế giờ đây tên đã lên dây, không thể không bắn, nên bọn chúng đồng loạt gầm lên. Hơn mười người cùng lúc thúc giục Đấu khí, tạo thành thế công rầm rộ, mang theo uy thế kinh người ập tới hai người Tiêu Viêm. Tràng diện quả thật vô cùng hoành tráng.

Từng luồng đấu khí khủng khiếp như muốn xé rách không gian, chỉ trong nháy mắt đã đánh tới. Huân Nhi nhẹ nâng tay ngọc, đôi môi xinh xắn khẽ chúm lại rồi thổi nhẹ vào ngọn lửa kim sắc đang bập bùng trên tay.

Phốc…

Ngọn lửa kim sắc dưới hơi thở của Huân Nhi đột nhiên đón gió tăng vọt, hóa thành một lồng lửa chói mắt bao bọc Tiêu Viêm cùng nàng vào bên trong.

Xèo… xèo… xèo…

Những đạo Đấu khí điên cuồng oanh kích lên hỏa tráo, tạo thành từng gợn sóng nhưng vẫn không thể nào phá vỡ được. Có thể thấy sức phòng ngự của hỏa tráo này đáng sợ đến mức nào.

Thấy mọi người liên thủ mà lại bị cái lồng lửa này cản được dễ dàng, sắc mặt đám người Cam Đại khẽ biến. Nhưng lượt công kích thứ hai chưa kịp phát ra, chúng vừa ngẩng đầu lên liền thấy trong đôi mắt thu thủy của thiếu nữ đối diện thoáng hiện lên màu vàng của đóa kim sắc hỏa diễm.

- Đi!

Ngón tay ngọc khẽ điểm vào không trung, Huân Nhi khẽ quát.

Theo tiếng quát của nàng, hỏa tráo đang bao bọc quanh thân hai người liền bùng nổ, hóa thành hơn mười đạo hỏa quang. Chỉ nghe một tiếng "xuy", chúng đã xuyên phá không gian, trong chớp mắt bắn đến trước mặt đám người Cam Đại. Bọn chúng kinh hãi, vội vàng ngưng tụ Đấu khí để tận lực phòng ngự.

Xuy… xuy… xuy…

Những tia hỏa quang vô thanh vô tức đánh lên lớp phòng ngự đấu khí quanh thân bọn người Cam Đại. Không cho chúng có cơ hội thở dốc, một tiếng “phốc” nhỏ vang lên, một cơn chấn động kịch liệt truyền đến từ lồng ngực bọn chúng.

Đám người này nặng nhọc cúi đầu, lập tức nhìn thấy trên ngực mình chẳng biết từ lúc nào đã có một lỗ thủng lớn. Xung quanh lỗ thủng không có lấy một giọt máu, từ huyết nhục cho đến máu tươi dường như đã tan biến vào hư không chỉ trong nháy mắt.

Đám người Cam Đại sững sờ, ánh mắt chuyển lên bức tường phòng ngự đấu khí, rồi chợt dừng lại trên một lỗ thủng khác.

Bức tường phòng ngự bằng đấu khí mà bọn họ vất vả ngưng tụ, dưới sự oanh kích của ngọn lửa này chỉ như một tờ giấy mỏng, không chịu nổi một kích!

- Đây là… loại lửa gì…?

Sinh cơ của vài tên cường giả Hồn Điện và Băng Hà Cốc từ từ tiêu tán, thân thể chúng mềm nhũn, ánh mắt dần dại đi rồi từng người một ngã xuống.

Chùm kim diễm kia tựa hồ được phát ra một cách tùy tiện, không hề nhắm chuẩn xác, bởi vậy vẫn còn một số người may mắn thoát kiếp như đám người Cam Đại. Không đợi Huân Nhi nói lời nào, sắc mặt bọn họ đã trắng bệch, sợ hãi lùi lại liên tục. Đến lúc này, bọn họ mới hiểu ra, thiếu nữ áo xanh trẻ tuổi kia còn đáng sợ hơn tên thanh niên đứng bên cạnh nàng rất nhiều.

Một đòn liên thủ, cả bọn người của Hồn Điện lẫn đám cường giả Băng Hà Cốc kẻ chết người bị thương. Một màn rung động lòng người đập vào mắt làm đám người đối diện lạnh toát trong lòng. Thiếu nữ này là yêu quái từ đâu đến mà lại có thực lực khủng bố như thế?

Chỉ tiện tay đã nhẹ nhàng đánh tan tác cả đám người, Huân Nhi chúm môi son, hút luồng kim diễm kinh người kia vào lại trong cơ thể rồi quay đầu nhìn lại. Thấy gương mặt đang sững sờ vì kinh ngạc của Tiêu Viêm, nàng không khỏi cười duyên nói:

- Ôi, huynh đang nhìn người ta chằm chằm kìa!

Nhìn gương mặt tươi cười của Huân Nhi, Tiêu Viêm chợt cười khổ. Vốn dĩ hắn nghĩ thành tựu của mình cũng xem như không tệ, nhưng bây giờ chứng kiến thủ đoạn của nàng, hắn mới bất giác thốt lên:

- Núi cao còn có núi cao hơn!

- Tiêu Viêm ca không thể nói như vậy được. Huân Nhi có thực lực thế này chủ yếu là nhờ vào huyết mạch của tổ tiên, còn huynh hoàn toàn dựa vào năng lực của mình để đi đến trình độ hôm nay. Nếu so sánh, thực lực của Huân Nhi không bằng huynh đâu!

Huân Nhi khẽ cười an ủi hắn.

Nghe Huân Nhi khen ngợi, trong lòng Tiêu Viêm cũng dễ chịu hơn nhiều. Gặp chuyện thế này, hắn chỉ còn biết cảm thán. Đúng là không có cách nào khác, người với người vốn có khác biệt, quả thật không thể so bì…

- Đại trận Kính Hàn này, cũng nên phá đi thôi!

Thấy vẻ kinh ngạc của Tiêu Viêm dần tiêu tán, Huân Nhi liền quay đầu, mắt hướng về phía vùng trời tràn ngập băng tuyết, ngón tay cong lại búng ra. Một luồng kim quang từ đầu ngón tay nàng thoáng hiện rồi biến mất.

Không lâu sau khi kim quang lóe lên, năng lượng trong vùng trời đất này kịch liệt chấn động. Chỉ một lúc sau, từng đạo đấu khí bàng bạc chợt hóa thành những cột sáng dữ dội xuyên qua bức tường hàn khí, mạnh mẽ cắn nuốt làm nó vỡ nát thành từng mảnh, hàn khí tràn ra tứ phía.

Khi những luồng hàn khí đó tán ra, nhiệt độ của trời đất xung quanh cũng dần khôi phục như bình thường, hàn vụ ngập trời cũng dần dần tiêu tán.

Sau khi hàn vụ biến mất, từng bóng người đột nhiên xuất hiện, theo tiếng xé gió lao đến trước mặt Huân Nhi rồi khom người hành lễ.

Thấy mấy thân ảnh này, Huân Nhi gật nhẹ đầu, tay ngọc khẽ phất lên. Ngay tức khắc, đám người đó liền ly khai, phân tán ra bốn hướng canh gác.

Ánh mắt Tiêu Viêm dõi theo những hắc ảnh này đến khi họ khuất dạng, sau đó hắn quay đầu lại, hít một hơi thật sâu, trong lòng vô cùng chấn động. Chẳng lẽ đây chính là lực lượng của Cổ tộc sao? Quả thật vô cùng khủng bố!

Sự rung động trong lòng Tiêu Viêm đang kéo dài thì bị cắt đứt bởi một tiếng nổ điếc tai kèm theo một luồng năng lượng khổng lồ từ trên không truyền xuống. Phóng mắt về phía đó, hắn thấy hai người Thanh Hải và Thiên Sương Tử đã gần chống đỡ hết nổi trước lão già hắc y. Lão già kia dù lấy một địch hai nhưng vẫn chiếm thượng phong, có thể thấy thực lực của vị hắc y lão giả này đáng sợ đến mức nào.

Lời cảnh báo của Huân Nhi quả không sai. Nhìn thái độ của nàng mà đoán, hẳn địa vị của nàng trong Cổ tộc rất cao. “Nếu muốn giữ nàng ở bên cạnh mà không đủ thực lực để gia tộc nàng coi trọng, thì chuyện ấy quả thật giống như kẻ si nói mộng!”

Tiêu Viêm nắm chặt tay. Nếu Cổ tộc kia quả thật coi trọng thực lực, thì với tu vi Đấu Tông như hắn, quả thật còn lâu mới đủ để lọt vào pháp nhãn của gia tộc Huân Nhi.

Thực lực hiện tại của Tiêu Viêm chỉ có thể cố hết sức đối đầu với cường giả Đấu Tông đỉnh phong. Như vậy, hắn phải nhanh chóng tăng cường thực lực của mình. Muốn thực lực tăng nhanh, Tiêu Viêm phải tìm được Dị hỏa mới càng sớm càng tốt.

Thời gian tới khi Đan hội khai mạc còn gần một năm nữa, mà nghe nói trước khi bắt đầu còn phải qua một vòng sơ loại. Bởi thế, thời gian cũng không còn nhiều.

Tiêu Viêm khẽ thở dài. Muốn tăng nhanh thực lực, hắn nhất định phải đoạt được Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa trên Đan Tháp.

Lòng đã hạ quyết tâm, Tiêu Viêm tiếp tục ngẩng đầu nhìn vào trận chiến của bạch y lão giả và Băng Hà. Hiện tại, hai người đang giao thủ với khí thế hừng hực. Trên không trung, dưới sự đối chiến của hai người, không ngừng xuất hiện các khe hở không gian đen nhánh mang theo dao động năng lượng đáng sợ, khiến người xem kinh hồn táng đởm.

Đùng… đùng…

Trên bầu trời, hai đạo thân ảnh va chạm vào nhau như sấm sét, bùng nổ từng tiếng vang liên hồi. Vị bạch y lão giả bây giờ đang phấn khích cười to, bàn tay xương xẩu gầy guộc phát ra một đạo ánh sáng sắc bén màu ngọc bích, cùng với những thủ ấn biến ảo một cách huyền diệu.

- Hắc hắc, ngươi hãy đón một chưởng Nhân Thiên Ấn của lão phu xem nào!

Nghe tiếng cười to của bạch y lão giả, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày. “Nhân Thiên Ấn? Thủ ấn thứ tư trong Đế Ấn Quyết?”

Băng Hà vì nghe được tiếng nói lúc nãy của bạch y lão giả cũng liền ngẩn người. “Nhân Thiên Ấn?” Tên này dường như có chút quen tai.

- Niết Thiên Ấn? Đế Ấn Quyết?

Một ý niệm đáng sợ lóe lên trong đầu, thân ảnh Băng Hà đột nhiên run rẩy mãnh liệt, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ rồi nhanh chóng dời đến bóng hình xinh đẹp vận áo xanh phía xa xa.

- Nàng ta? Nàng ta quả nhiên là người của Cổ tộc!?

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!