Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1114: CHƯƠNG 1101: PHONG ẤN

Thân hình Thanh Hải bị hai vị lão giả áo trắng khống chế gắt gao, đấu khí trong cơ thể đã bị phong bế. Lão ta điên cuồng giãy giụa nhưng vẫn không thể thoát thân, chỉ có thể ném về phía Tiêu Viêm ánh mắt oán độc, cười gằn:

- Các ngươi dám đả thương lão phu, chính là đã trở thành tử địch của Hồn Điện. Lão phu không cần biết sau lưng các ngươi rốt cuộc có lai lịch ra sao, nhưng đắc tội với Hồn Điện chúng ta chính là hành động ngu xuẩn nhất!

- Khà khà, khẩu khí thật lớn! Hồn Điện thì giỏi lắm sao?

Lão giả áo trắng nghe vậy liền cất tiếng cười quái dị.

Tiêu Viêm chân đạp hư không, từ trong đám người bước đến trước mặt Thanh Hải, dừng lại, cười nhạt nói:

- Dù không động đến ngươi, Hồn Điện cũng sẽ không bỏ qua cho ta. Cho nên, lời uy hiếp của ngươi chẳng có tác dụng gì cả!

Nói đến đây, Tiêu Viêm hướng về phía hai vị lão giả, ôm quyền cung kính nói:

- Đã làm phiền hai vị tiền bối!

- Ha ha, đây là lệnh của tiểu thư, không cần cảm tạ hai người chúng ta!

Lão giả áo đen cười cười, khoát tay nói.

Huân Nhi mỉm cười, ánh mắt chuyển sang Thanh Hải đang mang vẻ mặt oán độc, nói:

- Tiêu Viêm ca ca, vị Tôn lão của Hồn Điện này huynh định xử lý thế nào?

- Phong ấn hắn lại đi. Dù sao lão cũng là một Đấu Tôn chứ không phải Hộ pháp tầm thường. Tổn thất một cường giả như vậy, dù là Hồn Điện cũng phải đau lòng một phen. Sau này, đến lúc giải quyết chuyện của sư phụ, có lẽ còn dùng đến lão.

Tiêu Viêm trầm ngâm một lúc rồi nói.

- Muốn phong ấn lão phu? Nằm mơ!

Nghe Tiêu Viêm nói vậy, sắc mặt Thanh Hải lập tức trở nên dữ tợn. Lão cười gằn một tiếng, gương mặt đỏ bừng lên, đấu khí trong cơ thể đột ngột thoát khỏi sự trói buộc của hai lão giả áo đen, điên cuồng vận chuyển trong kinh mạch.

- Cẩn thận, hắn muốn tự bạo!

Thấy bộ dạng của Thanh Hải, sắc mặt Huân Nhi biến đổi, lập tức kéo Tiêu Viêm lùi nhanh như chớp. Sắc mặt hai lão giả áo đen cũng trầm xuống, song chưởng điểm lên các yếu huyệt trên người Thanh Hải, vang lên từng tiếng “xuy xuy” trầm thấp. Nơi bàn tay điểm trúng, mơ hồ có huyết vụ thẩm thấu ra ngoài.

- Không ngăn được, đây là phương pháp tự bạo thân thể đặc thù của Hồn Điện!

Dù đã cố gắng ngăn cản nhưng không có kết quả, hai lão giả áo đen đành cau mày lắc đầu, tỏ vẻ hết cách. Thân hình vừa động, hai người liền cấp tốc lùi ra xa.

Khi hai người vừa lui, làn da Thanh Hải phồng rộp, từng tia máu lan tràn, hai mắt lồi ra, máu tươi chảy thành vệt. Năng lượng cuồng bạo trong cơ thể lão điên cuồng tán loạn, khiến không gian xung quanh cũng trở nên vặn vẹo.

Bùng… bùng…

Theo những âm thanh ngày càng dồn dập, máu tươi trên người lão tuôn ra càng nhiều. Một lát sau, dưới vô số ánh mắt kinh hãi, một loạt tiếng nổ “ầm ầm” như sấm sét vang lên.

Huyết nhục nổ tung văng khắp nơi, tạo thành một làn sóng năng lượng cuồng bạo kinh hoàng, giống như một cơn cuồng phong càn quét khắp đất trời.

Trong cơn cuồng phong năng lượng kinh khủng đó, dù là những người có thực lực như nhóm Tiêu Viêm cũng phải vội vàng hạ thấp thân hình. Uy lực tự bạo của một cường giả Đấu Tôn vô cùng đáng sợ, nếu bị cuốn vào trong đó, hậu quả sẽ cực kỳ thê thảm.

Cơn cuồng phong năng lượng hoành hành ngang dọc trên bầu trời, kéo dài gần bốn năm phút mới từ từ yếu đi. Vẻ u ám nặng nề bao phủ bầu trời cũng dần tan biến, ánh sáng lại một lần nữa chiếu rọi.

Tiêu Viêm cau mày nhìn cơn cuồng phong năng lượng đang dần tiêu tán. Hắn không thể ngờ lão già này lại quyết liệt đến vậy, còn chưa kịp nói thêm gì đã lập tức tự bạo.

- Cường giả Đấu Tôn sẽ không chết dễ dàng như thế! Tự bạo thế này chỉ hủy đi nhục thân, linh hồn của hắn chắc chắn đã trốn thoát… Với thực lực của Hồn Điện, muốn tái tạo một thân thể mới phù hợp cho lão hẳn là không khó.

Thiên Hỏa tôn giả lắc đầu, có chút tiếc nuối nói. Bản thân ông chính là một ví dụ sống động và đáng tin nhất.

Tiêu Viêm khẽ thở dài, lão hồ ly này quả nhiên không phải dạng vừa!

- Đã vậy thì không thể để linh hồn của hắn chạy thoát được!

Tiêu Viêm vừa than nhẹ, Huân Nhi bên cạnh đã mỉm cười. Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đôi mắt trong veo của nàng giờ đây lại được bao phủ bởi một tầng kim quang, ánh sáng vàng nhàn nhạt từ trong mắt tỏa ra.

Kim quang trong mắt Huân Nhi chậm rãi đảo qua khắp bầu trời, một lúc sau đột nhiên dừng lại tại một khoảng không gian trống rỗng. Mi mắt xinh đẹp khẽ nhướng lên, thân hình nàng vừa động đã xuất hiện ở nơi đó, kim sắc hỏa diễm lượn lờ trên tay, rồi đột ngột đánh mạnh vào khoảng không đó.

Một quyền này đánh ra khiến không gian chấn động, một khe nứt không gian cỡ lòng bàn tay hiện ra.

Khi khe nứt xuất hiện, hai tay Huân Nhi khẽ cong lại rồi búng ra, một luồng hấp lực bùng phát. Đám người Tiêu Viêm liền nghe thấy một tiếng hét kinh hãi từ bên trong truyền ra, sau đó, một linh hồn hư ảo bị hút mạnh ra khỏi đó.

Linh hồn thể vừa xuất hiện liền tung một quyền hung hãn về phía Huân Nhi. Nhưng khi nắm đấm chạm vào kim sắc hỏa diễm trên tay nàng, lập tức vang lên những tiếng “xuy xuy”, rồi một tiếng hét thảm thiết vang vọng.

Huân Nhi cười nhạt, bàn tay ngọc ngà vung lên, kim sắc hỏa diễm bùng phát, bao bọc lấy linh hồn thể của Thanh Hải.

Xèo… xèo…

Kim sắc hỏa diễm lượn lờ quấn quanh Thanh Hải, rồi theo tâm niệm của Huân Nhi từ từ co lại. Linh hồn thể của lão cũng dần bị thu nhỏ trong những tiếng kêu la thảm thiết, cuối cùng hóa thành một quang đoàn màu vàng cỡ lòng bàn tay.

Nắm lấy quang đoàn, Huân Nhi hạ xuống bên cạnh Tiêu Viêm rồi ném cho hắn.

- Tiêu Viêm ca ca, giao cho huynh đấy!

Tiêu Viêm nhận lấy quang đoàn, trong mắt lóe lên vẻ tán thưởng xen lẫn kinh ngạc. Dưới sự hỗ trợ của Vẫn Lạc Tâm Viêm, hắn cũng có thể dò xét được linh hồn, nhưng lại không thể phát hiện ra nó khi đang ẩn náu trong không gian liệt phùng. Không ngờ, Huân Nhi lại có thể làm được điều này.

Từ trong nạp giới lấy ra một cái bình ngọc, Tiêu Viêm nhét quang đoàn vào bên trong. Đầu ngón tay ngưng tụ một ngọn lửa vô hình, phong ấn miệng bình lại, sau đó mới cất bình ngọc vào nạp giới. Linh hồn của một cường giả cấp bậc Đấu Tôn, sau này có lẽ sẽ có ích.

- Vẫn Lạc Tâm Viêm? Đại trưởng lão Tô Thiên không bị huynh làm cho tức đến nổ phổi chứ?

Ánh mắt thoáng nhìn ngọn lửa vô hình kia, đôi mắt Huân Nhi cong lại thành hình bán nguyệt, cười nói.

Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, cười khổ đáp:

- Nếu lần này muội không xuất hiện, e rằng ta khó mà thoát thân!

- Hừ… Không lâu sau khi ngươi tiến vào Trung Châu, tiểu thư nhận được tin liền mặc kệ những tranh cãi trong tộc, mang theo hai người chúng ta rời khỏi Cổ giới, sau đó chạy hơn nửa Trung Châu mới đến được đây. Cũng may là ngươi không sao, nếu không tiểu thư thật sự sẽ nổi trận lôi đình đấy. Khà khà… Nói thật, lão phu còn chưa từng thấy bộ dạng tiểu thư nổi giận bao giờ đâu!

Lão giả áo trắng ở bên cạnh xen vào, cười nói.

- Lâm lão…

Gương mặt xinh xắn của Huân Nhi ửng đỏ, cất cao giọng.

- Hắc hắc… Không nói, không nói nữa…!

Thấy vậy, lão giả áo trắng vội phất tay. Nhìn bộ dạng e thẹn của Huân Nhi, lão và lão giả áo đen thầm than trong lòng. Ở Cổ giới, Huân Nhi luôn giữ một dáng vẻ vô tranh vô cầu, không nhiễm bụi trần. Trong tộc, rất ít người có thể khiến nàng mỉm cười. Vẻ ngoài lãnh đạm cùng thân phận đặc thù khiến nàng tựa như một nữ thần, làm người khác khó lòng tiếp cận.

Nhưng họ không ngờ rằng khi đến đây, ở trước mặt Tiêu Viêm, vị tiểu thư ngày thường lạnh lùng như băng lại trở thành một thiếu nữ dịu dàng, đắm chìm trong tình yêu, khiến hai người vừa vui mừng lại vừa có chút bất đắc dĩ. Với thân phận sau này của nàng trong Cổ tộc, nếu Tiêu Viêm muốn ở bên nàng, chắc chắn sẽ gặp phải trở ngại cực lớn, cho dù hắn là hậu duệ của người kia.

Chưa cần nói đến chuyện sau này, chỉ cần tình cảm mà Huân Nhi dành cho Tiêu Viêm truyền về Cổ giới, e rằng sẽ dấy lên một trận bão táp phong ba. Sẽ có vô số thiên tài trẻ tuổi của Cổ tộc dốc toàn lực nhắm vào Tiêu Viêm để khiêu chiến.

Nhìn gương mặt ửng hồng của Huân Nhi, Tiêu Viêm cũng mỉm cười, trong lòng vô cùng cảm động. Dù hai người cách xa nhau vạn dặm, nhưng nàng vẫn luôn quan tâm đến hắn. Mối thâm tình này sao có thể không sâu đậm cho được.

Nghĩ đến đây, Tiêu Viêm cảm thấy vừa may mắn lại vừa tự hào. Tính cách của Huân Nhi lãnh đạm như vậy có lẽ là do huyết mạch, những chuyện bình thường rất khó làm tâm tình nàng dao động, ngay cả chuyện nam nữ cũng khó lòng ảnh hưởng. Nhưng may mắn thay, vị Nữ thần tương lai này còn chưa tu thành chính quả đã bị hắn gieo vào lòng một dấu ấn không thể phai mờ. Và chính dấu ấn này đã giúp Tiêu Viêm thành công ôm được vị Nữ thần hoàn mỹ mà vô số người thèm khát vào lòng.

Nếu là trước kia, khi hắn còn nhỏ và chưa xảy ra nhiều chuyện, cứ theo chiều hướng phát triển bình thường, e rằng Huân Nhi và Tiêu Viêm sẽ không thể gặp nhau. Mà khi Huân Nhi dần trưởng thành, có lẽ sẽ không ai có thể bước vào trái tim của vị Nữ thần này. Nhưng mọi chuyện lại không diễn ra như vậy! Hiện giờ, trong lòng Huân Nhi đã có bóng hình Tiêu Viêm, mỗi khi gặp chuyện liên quan đến hắn, lớp vỏ bọc lãnh đạm kia sẽ tự động tan biến.

Đây cũng chính là điều mà hai vị lão giả áo trắng cảm thán nhất.

Bàn tay khẽ xoa vầng trán hơi choáng váng, đây là di chứng sau khi thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến. Ánh mắt Tiêu Viêm chuyển sang Tiểu Y Tiên vẫn im lặng nãy giờ, vừa định nói gì đó thì lại phát hiện ánh mắt của hai nàng đang giao nhau. Bằng trực giác, hắn cảm giác được nhiệt độ xung quanh dường như đang tăng lên.

- Khụ…

Ho khan một tiếng, Tiêu Viêm nhìn về phía Huân Nhi, nói:

- Đây là Tiểu Y Tiên!

Nói xong lại nhìn sang Tiểu Y Tiên:

- Đây là Huân Nhi!

Nghe lời giới thiệu của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên và Huân Nhi gần như cùng lúc mỉm cười rồi tiến lên một bước. Dưới ánh mắt soi mói của Tiêu Viêm, hai người cùng vươn bàn tay trắng ngần như ngọc, nhẹ nhàng nắm lấy tay nhau.

Nhìn hai người bắt tay, nụ cười vừa hiện lên trên mặt Tiêu Viêm bỗng cứng đờ. Bởi vì hắn phát hiện luồng khí xám và kim sắc hỏa diễm đang chậm rãi tuôn ra từ lòng bàn tay hai người.

Hai cô gái ưu tú trong lần đầu gặp mặt, ngay trước mắt Tiêu Viêm, đã bắt đầu một cuộc so kè ngầm, một phản xạ gần như là bản năng của phái nữ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!