Bên trong phòng khảo nghiệm, mọi người hồi hộp hết nhìn Tiêu Viêm rồi lại nhìn lão phụ áo xám, trên trán ai nấy đều rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. Tiêu Viêm đột nhiên hạ thủ mà không hề nể nang thân phận đối phương, thủ đoạn này quả thật tàn nhẫn!
Hàn Lợi cũng kinh ngạc không kém. Một lúc sau, lão mới lắc đầu cười khổ rồi liếc nhìn Tiêu Viêm: “Người này, hóa ra cũng không ôn hòa như vẻ bề ngoài.”
- Hàn quản sự, xin lỗi vì đã động thủ ở nơi này!
Tiêu Viêm hờ hững liếc nhìn lão phụ áo xám đang tê liệt nằm trên mặt đất, rồi quay sang Hàn Lợi, khuôn mặt lại hiện lên vẻ tươi cười ôn hòa, áy náy nói.
Thế nhưng, lúc này nhìn thấy nụ cười của Tiêu Viêm, không một ai trong phòng còn cho rằng có thể tùy ý giễu cợt hắn. Đặc biệt là ba người Bạch gia, bọn họ càng lùi về sau mấy bước, sợ Tiêu Viêm sẽ đột nhiên ra tay. Ngay cả vị trưởng lão kia còn không phải là đối thủ của hắn, huống chi là bọn họ.
- Ai…
Hàn Lợi thở dài một hơi, lát sau đành phất tay nói:
- Chuyện này, coi như bà ta gieo gió gặt bão, nhưng ngươi ra tay cũng quá nặng. Thôi, bỏ đi! Bạch Vi, mang bà ấy đi…!
Nghe vậy, thiếu nữ áo trắng khẽ cắn môi, dùng ánh mắt sợ hãi nhìn Tiêu Viêm, sau đó mới cùng hai gã nam tử Bạch gia nâng lão phụ áo xám đang hôn mê bất tỉnh trên đất dậy, chật vật rời khỏi phòng khảo nghiệm. Ba người Khâu gia đứng một bên cũng không dám ở lại lâu, chỉ dùng ánh mắt kinh nghi bất định đánh giá Tiêu Viêm một chút rồi cũng vội vã lui ra ngoài.
- Ngươi, thật đúng là…! Nói ra tay là ra tay! Lão phu mặc dù cũng thấy sảng khoái, nhưng như vậy thì Bạch gia chắc chắn sẽ không bỏ qua!
Nhìn thấy đám người xám xịt rời đi, Diệp Trọng không khỏi lắc đầu, nói.
Tiêu Viêm cười đáp:
- Không sao cả. Nếu Bạch gia đã muốn tìm phiền phức, ta cũng chỉ tiện tay giúp họ một phen mà thôi!
- Ha ha, xem ra lần này Diệp gia quả thật nắm chắc việc thông qua khảo thí. Diệp Trọng, xin chúc mừng!
Hàn Lợi chậm rãi tiến lên, chắp tay cười nói với Diệp Trọng.
- Lời này của Hàn quản sự thật khiến người ta vui lòng! Nhưng mà, đợi đến khi khảo thí của Ngũ đại gia tộc bắt đầu, nói không chừng Bạch gia sẽ phái ra tộc nhân kiệt xuất nhất của họ, đánh bật Diệp gia ta ra khỏi ba vị trí đầu!
Diệp Trọng cười khổ, nói.
- Ừm, người Bạch gia sớm đã không vừa mắt Diệp gia các ngươi rồi. Nếu có cơ hội bỏ đá xuống giếng, bọn họ tự nhiên sẽ không nương tay!
Hàn Lợi nhíu mày, nói:
- Theo ta được biết, trong thế hệ trẻ tuổi của Bạch gia, người kiệt xuất nhất chính là một kẻ tên Bạch Ưng. Hắn chưa đến ba mươi tuổi đã là Luyện dược sư Thất phẩm trung cấp, hơn nữa còn dừng lại ở cấp bậc này gần ba năm. Nếu Bạch gia phái hắn ra trận, chỉ sợ Diệp gia các ngươi muốn tiến vào ba vị trí đầu cũng rất khó khăn!
- Bạch Ưng, ta cũng từng nghe nói qua. Người này quả thực thiên phú rất cao, so với yêu nữ Tào Dĩnh của Tào gia cũng không kém bao nhiêu!
Sắc mặt Diệp Trọng chợt trầm xuống. Nếu Bạch gia quả thật cử Bạch Ưng tham gia khảo thí, kết quả thật khó mà lường được.
Trong Ngũ đại gia tộc, ngoại trừ Tào gia, ba nhà còn lại cũng không phải là những ngọn đèn đã cạn dầu như Diệp gia. Trong tộc bọn họ không thiếu những nhân vật có thể sánh ngang với yêu nữ Tào Dĩnh. Những người này dù là ở Đan Vực cũng có danh tiếng không nhỏ. Lần này Diệp gia dù có Tiêu Viêm tương trợ, nhưng muốn giành được một vị trí trong top ba quả thật không dễ dàng.
Chuyện hôm nay xem như đã đắc tội với Bạch gia, trước đó lại còn đắc tội với Tào gia, cho nên hai gia tộc này nhất định sẽ phái cao thủ ra gây trở ngại. Về phần Đan gia, gia tộc này tuy luôn kín tiếng nhưng mỗi lần khảo hạch đều vững vàng chiếm cứ vị trí thứ nhất, thỉnh thoảng cũng có lúc về nhì, nhưng chưa bao giờ rơi xuống vị trí thứ ba. Đan gia cũng là một đối thủ mạnh mẽ đầy bí ẩn.
Cứ như vậy, ba vị trí đầu tiên cơ bản đã bị Tào, Đan, Bạch ba gia tộc chiếm cứ. Diệp gia muốn chen chân vào, thật không dễ dàng chút nào.
- Thôi bỏ đi, không cần phải đau đầu nữa. Bước được tới đâu hay tới đó, đành phải xem ý trời vậy!
Nhìn thấy bộ dáng buồn rầu của Diệp Trọng, Hàn Lợi lên tiếng an ủi, đoạn chuyển hướng nhìn Tiêu Viêm, cười nói:
- Hơn nữa, lần này Diệp gia các ngươi có người này giúp đỡ, hắn cũng không phải kẻ tầm thường. Nói không chừng cũng có thể so sánh với những nhân vật thiên tài của ba gia tộc kia.
Nghe vậy, Diệp Trọng cũng chỉ đành cười, thở dài:
- Hiện giờ cũng chỉ có thể đặt tất cả hy vọng lên người hắn! Diệp gia sống hay chết, phải xem lần khảo thí này rồi!
Ở lại Phân tháp thêm một lát, Tiêu Viêm cùng Diệp Trọng liền cáo từ rời đi. Sau đó, hai người tùy ý dạo bước bên ngoài Thánh Đan thành.
Hiện giờ, Đan hội sắp đến gần nên lượng người đổ về Thánh Đan thành ngày một đông đúc. Không chỉ ban ngày, mà ngay cả ban đêm cũng huyên náo rung trời. Lượng người đông như vậy cũng khó tránh khỏi chút hỗn loạn, đủ loại hình thức giao dịch hội cũng mọc lên như nấm, thiên kỳ bách quái. Trong đó, tự nhiên cũng xuất hiện không ít bảo bối, nhưng muốn mua được thì còn phải dựa vào nhãn lực của bản thân.
Lần này vận khí của Tiêu Viêm không được tốt cho lắm. Dạo khắp khu giao dịch cũng chẳng có thu hoạch gì lớn, nhiều lắm chỉ nhận ra vài loại dược liệu hiếm lạ nhưng rất nhanh đã bị người khác nhanh chân đoạt trước.
Đến khi trời tối, Diệp Trọng mới kéo Tiêu Viêm đang còn hứng thú rời đi.
- Thôi đi, nếu muốn tìm bảo vật thì phải đến giao dịch hội của Luyện dược sư. Đến đó ngươi mới thật sự được mở rộng tầm mắt. Phần lớn vật phẩm ở nơi đó đều không tầm thường. Nếu vận khí tốt, nói không chừng ngươi có thể tìm được vài món bảo bối!
Nghe được lời này, Tiêu Viêm mới gật đầu, bất đắc dĩ rời đi. Năm đó, Thiên Hỏa Tam Huyền Biến chính là do hắn tìm được từ một hội giao dịch nhỏ. Đáng tiếc hôm nay hắn không có được loại may mắn này.
Thấy Tiêu Viêm đã quyết định từ bỏ, Diệp Trọng liền dẫn hắn rời khỏi khu giao dịch, trở về Diệp viện.
Bóng đêm dần dần buông xuống, bao phủ toàn bộ Thánh Đan thành. Ánh sáng lấp lánh từ những vì sao càng khiến cho màn đêm thêm huyền bí, trông vô cùng huyễn lệ.
Bên trong tiểu viện của Diệp viện, Tiêu Viêm chắp tay sau lưng, thân hình bất động tựa một pho tượng đứng dưới trời sao. Trên đỉnh đầu hắn có chút sương khí đọng lại, hẳn là đã đứng đây rất lâu.
Hắn lặng yên đứng như một tăng nhân khổ hạnh. Một canh giờ nữa trôi qua, đôi mắt đang nhắm nghiền của hắn mới chậm rãi mở ra, mày cau chặt lại.
- Lần này, rốt cuộc không thể tiến vào trạng thái huyền diệu như đêm qua! Ai… xem ra, chỉ có thể nhờ vào cơ duyên!
Tiêu Viêm khẽ thở dài. Vốn hắn muốn tiến vào trạng thái này thêm vài lần để tăng cường linh hồn lực, không chừng có thể khiến linh hồn hắn đột phá tiến vào Linh cảnh. Đến lúc đó, sẽ không còn quá nhiều chuyện có thể làm khó được hắn, thậm chí hắn có thể luyện chế ra đan dược Bát phẩm. Dù cho đến Đan hội, hắn cũng tự tin mình có đủ năng lực để ngạo thị quần hùng.
Nhưng đáng tiếc, trạng thái đêm qua quá mức mờ ảo, xem ra chỉ khả ngộ bất khả cầu. Bất luận lần này Tiêu Viêm có tĩnh tâm thế nào, bầu trời sao trên đầu cũng không xảy ra dị tượng gì, mọi thứ vẫn bình thường.
- Xem ra, phải đến giao dịch hội của Luyện dược sư thử một chuyến. Nếu có thể tìm được một ít tin tức về phương pháp tu luyện linh hồn thì thật quá tốt!
Cuối cùng, Tiêu Viêm lắc đầu như chấp nhận từ bỏ, đoạn cười khổ rồi xoay người đi vào phòng. Nếu đã quyết tâm tham gia giao dịch hội của Luyện dược sư, vậy hắn cần phải chuẩn bị một vài thứ đủ để lay động lòng người. Cho dù có xuất hiện vật hắn vừa ý, nhưng nếu không thể làm đối phương thỏa mãn, e rằng cũng đành phải buông tay.
Ngày hôm sau, Tiêu Viêm vẫn nhốt mình trong phòng. Đám người Tiểu Y Tiên cũng biết ý không sang quấy rầy. Cảm nhận được những luồng khí nóng bỏng từ trong phòng hắn truyền ra, mọi người đều đoán được hắn đang luyện chế thứ gì đó.
Tiêu Viêm ở trong phòng luyện chế suốt một ngày một đêm. Đến sáng ngày thứ hai, khi ánh mặt trời dần nhô lên xua tan bóng tối, cánh cửa phòng vốn đóng chặt bỗng chậm rãi mở ra.
Bước ra khỏi phòng, Tiêu Viêm hít một hơi thật sâu không khí trong lành. Hắn sờ lên Nạp giới rồi chợt nở một nụ cười bí ẩn. Tuy thời gian hơi vội vã, nhưng may là hắn đã tích lũy đầy đủ, vật tích trữ cũng coi như phong phú.
Khi Tiêu Viêm đi ra khỏi phòng, bốn người Diệp Trọng, Tiểu Y Tiên, Thiên Hỏa tôn giả cùng Hân Lam đã sớm đứng ngoài cửa viện chờ hắn.
- Ha ha, chuẩn bị xong rồi sao?
Diệp Trọng nhìn bộ dáng của Tiêu Viêm, không khỏi bật cười nói.
Tiêu Viêm gật đầu cười, sau đó vung tay lên:
- Đi thôi, hãy để chúng ta xem thử giao dịch hội của Luyện dược sư ở Thánh Đan thành có gì khác biệt!
Dứt lời, Tiêu Viêm sải bước ra khỏi cửa viện, dẫn đầu đoàn người tiến về nơi tổ chức giao dịch hội mà hôm qua Diệp Trọng đã nói. Bốn người Tiểu Y Tiên cũng vội vàng đuổi theo. Bọn họ cũng rất có hứng thú đối với giao dịch hội này.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ