Trong đại điện, mọi người dõi mắt nhìn Tào Dĩnh dẫn người của Tào gia rời khỏi, ai nấy đều đưa mắt nhìn nhau, âm thầm thở dài. Không ai ngờ rằng, trong kỳ khảo hạch của Ngũ đại gia tộc năm nay lại xuất hiện một hắc mã mà ngay cả Tào Dĩnh cũng không thể áp chế nổi…
Khảo hạch đã kết thúc, những người muốn ở lại cũng không nhiều, vì thế tất cả lần lượt xoay người rời đi. Một số thế lực vốn có giao tình với Diệp gia lúc này cũng bắt đầu tiến đến hàn huyên với Diệp Trọng. Diệp gia tuy đã suy tàn, nhưng dù sao vẫn là một trong Ngũ đại gia tộc, sau này cũng sẽ có một người đảm nhiệm chức trưởng lão ở Đan Tháp. Tuy địa vị có lẽ còn kém hơn Tào gia, nhưng tuyệt đối không phải là thế lực bình thường có thể sánh được.
Đối với sự niềm nở của những người này, Diệp Trọng cũng tươi cười đáp lễ. Tuy Diệp gia bây giờ đã sa sút, nhưng bọn họ cũng không vì thế mà kiêu ngạo. Trải qua quãng thời gian xuống dốc không phanh, Diệp Trọng hiểu rõ phải làm thế nào mới có lợi cho tương lai của Diệp gia.
Tiêu Viêm tùy ý thay một bộ y phục khác, lúc này mới chậm rãi đi về phía ghế của Diệp gia, mỉm cười với đám người Diệp Trọng.
- Tiêu Viêm đại ca, huynh không sao chứ?
Thấy Tiêu Viêm đi tới, Hân Lam vội vàng hỏi.
Tiêu Viêm cười khoát tay, vừa định nói chuyện thì ánh mắt lại chuyển hướng, chỉ thấy đoàn người Đan gia từ phía dưới đi tới.
- Diệp Trọng trưởng lão…!
Đan Hiên chắp tay với Diệp Trọng trước, sau đó ánh mắt mới chuyển về phía Tiêu Viêm, mỉm cười nói:
- Ha ha, Tiêu Viêm tiên sinh quả nhiên luôn làm người ta kinh ngạc! Không ngờ ngay cả Tào Dĩnh cũng không thắng được ngươi…
Đối với Đan Hiên, Tiêu Viêm vẫn có chút hảo cảm. Nàng không giống Tào Hưu hay Bạch Ưng, thuộc loại người thua nhưng không hề oán hận. Bởi vậy, thấy nàng chủ động đến chúc mừng, Tiêu Viêm cũng cười đáp:
- Khiến cô nương chê cười rồi! Nàng ấy cũng chưa xuất toàn lực, nếu không ta cũng không biết phải đối phó thế nào!
Trong lúc nói chuyện, Tiêu Viêm bất giác liếc mắt về phía thiếu nữ sau lưng nàng. Lúc này, thiếu nữ kia cũng đang tò mò nhìn lại hắn. Thấy ánh mắt hắn lướt qua, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nhất thời ửng hồng, vội rụt cổ lại như một chú chim non, nấp sau lưng Đan Hiên.
- Ha ha, đây là biểu muội của ta, Đan Thần. Nàng xưa nay không thích gặp người lạ…
Đan Hiên có chút áy náy nói.
Tiêu Viêm cười lắc đầu. Hắn đã từng tiếp xúc với thiếu nữ này, biết nàng ẩn giấu một bí mật quỷ dị. Hơn nữa, lúc trước ngay cả Tào Dĩnh cũng đánh giá rất cao nàng, rõ ràng thiếu nữ này thâm tàng bất lộ. Điều khiến hắn kinh ngạc là hắn lại không cảm nhận được chút dao động linh hồn nào từ Đan Thần…
- Tiêu Viêm tiên sinh, sau này nếu có rảnh rỗi, có thể đến Đan viện trong nội vực Thánh Đan thành! Đến lúc đó chúng ta sẽ chè chén một phen!
Lúc này đại điện khá hỗn loạn, Đan Hiên cũng không nán lại lâu. Sau khi trò chuyện với Tiêu Viêm vài câu, nàng liền chắp tay cáo từ.
Tiêu Viêm dõi mắt nhìn đoàn người Đan Hiên rời đi, lúc này mới quay đầu lại, nhún vai với đám người Diệp Trọng. Đây chính là lợi ích của thực lực, dễ dàng được người khác coi trọng.
- Khảo hạch xong rồi, chúng ta cũng đi thôi…
Vươn vai một cách uể oải, Tiêu Viêm cười nói.
- Đợi một chút…
Tiêu Viêm vừa dứt lời, một giọng nói đã vang lên sau lưng hắn. Hắn có chút nghi hoặc quay đầu lại, nhìn thấy Thịnh trưởng lão đang mỉm cười bước nhanh đến.
- Thịnh trưởng lão, có chuyện gì sao?
Đối với Thịnh trưởng lão, Tiêu Viêm không dám chậm trễ, lập tức cười nói.
Thịnh trưởng lão cười, vuốt nhẹ chòm râu, nhìn về phía Diệp Trọng thở dài:
- Diệp Trọng, trước tiên chúc mừng ngươi! Cuối cùng cũng bảo toàn được danh tiếng của một trong Ngũ đại gia tộc…
- Việc này cũng nhờ ơn lớn của Thịnh trưởng lão, Diệp gia sẽ ghi nhớ trong lòng!
Diệp Trọng cười khổ đáp.
Thịnh trưởng lão phất tay áo, nhìn Tiêu Viêm cười nói:
- Nhưng lần này, Diệp gia các ngươi đã tìm được một người trợ giúp rất giỏi… Ngươi tên là Tiêu Viêm, phải không?
Tiêu Viêm cười gật đầu.
- Ta cũng đã nghe qua chuyện của ngươi ở Băng Hà Cốc. Dược Trần là sư phụ của ngươi sao?
Thịnh trưởng lão mỉm cười nói.
Nghe vậy, ánh mắt Tiêu Viêm hơi động. Còn không đợi hắn trả lời, Thịnh trưởng lão đã phất tay:
- Không cần căng thẳng. Lão phu năm đó cũng từng được Dược Trần tiên sinh chỉ điểm đôi chút…
Trong lòng nhẹ nhõm, Tiêu Viêm chần chờ một lúc rồi cũng không giấu giếm nữa, chậm rãi gật đầu.
- Ai, lão gia hỏa ấy quả là có mắt nhìn người, thật khiến người ta hâm mộ…!
Thịnh trưởng lão thở dài một tiếng, trong lời nói không che giấu được sự ngưỡng mộ.
Đối với lời này, Tiêu Viêm cũng chỉ có thể mỉm cười.
- Ngươi lần này đến Đan vực cũng là vì Đan hội sao?
Thịnh trưởng lão đột nhiên hỏi. Về việc này, Tiêu Viêm cũng không có gì phải che giấu, liền gật đầu.
- Thời gian đến Đan hội cũng không còn nhiều. Nhưng trước đó, ta nghĩ ngươi nên theo ta đến Đan Tháp một chuyến, có lẽ sẽ có chút trợ giúp cho ngươi!
Thịnh trưởng lão vuốt vuốt chòm râu nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, có chút chần chờ hỏi lại:
- Đến Đan Tháp sao?
Đối với Đan Tháp, Tiêu Viêm luôn mang một sự kiêng kỵ và kính sợ mơ hồ. Nơi này có thể nổi danh ngang hàng với Hồn Điện, thực lực chắc chắn cực kỳ khủng bố.
- Ta nghĩ Hội trưởng có thể sẽ có hứng thú với ngươi! Gặp bọn họ, đối với ngươi không có chỗ nào bất lợi cả.
Thấy Tiêu Viêm ngần ngại, Thịnh trưởng lão trịnh trọng nói.
- Hội trưởng?
Trong lòng Tiêu Viêm chợt động.
“Có thể khiến một trong Bát đại trưởng lão của Đan Tháp xưng hô như vậy, ngoại trừ ba vị cự đầu Thần Long thấy đầu không thấy đuôi của Đan Tháp ra thì còn có thể là ai?”
- Ta thấy ngươi dường như có hứng thú với Hồn Thủ Ấn của Tào Dĩnh?! Hồn Thủ Ấn của nàng chính là tu luyện được ở Đan Tháp.
Thịnh trưởng lão cười nói, giọng điệu đầy vẻ dụ hoặc.
Lời dụ dỗ của lão quả nhiên có hiệu quả. Tiêu Viêm nhìn Thịnh trưởng lão, trầm ngâm một lát rồi cuối cùng cũng chậm rãi gật đầu. Lấy thực lực và địa vị của Đan Tháp, nếu muốn gây bất lợi cho hắn cũng không cần dùng đến thủ đoạn gì, bởi vậy đáp ứng cũng không sao.
- Ha ha, vậy cứ quyết định thế nhé, mấy ngày nữa ta sẽ đích thân đến đón ngươi đi Đan Tháp!
Thấy thế, Thịnh trưởng lão vừa cười vừa nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng gật đầu cười, tiếp tục tán gẫu với Thịnh trưởng lão một hồi rồi mới cùng đám người Diệp Trọng rời khỏi đại điện.
Nhìn bóng lưng Tiêu Viêm đi xa, nụ cười trên mặt Thịnh trưởng lão chậm rãi thu liễm, lẩm bẩm:
- Nghe nói lần này Hồn Điện cũng phái người tham gia Đan hội. Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa không thể rơi vào tay bọn họ, chỉ có thể tận lực tìm kiếm những người đáng tin cậy và có thực lực hơn để cùng tranh đoạt mà thôi…!
Kỳ khảo hạch của Ngũ đại gia tộc tại Thánh Đan thành là một sự kiện không nhỏ, được các thế lực khắp nơi chú ý. Bởi vậy, khảo hạch vừa kết thúc không lâu, đủ mọi loại tin tức trong đại điện đã như mọc cánh bay đi khắp nơi…
Diệp gia giành được danh ngạch đứng đầu khảo hạch, tin tức này đối với những thế lực vốn xem Diệp gia là trò cười không khác gì một quả bom hạng nặng. Vốn có rất nhiều người đoán rằng Diệp gia sẽ không còn tư cách bảo toàn vị trí trong Ngũ đại gia tộc, nhưng khi tin tức truyền ra, liền giống như bị tát một cái thật đau, khiến người ta khó có thể tin nổi.
Mà khi tin tức dần sáng tỏ, một số người đã hiểu rõ nguyên nhân. Tất cả đều là vì một gã thanh niên tên là Tiêu Viêm!
Vì thế, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cái tên Tiêu Viêm đã trở thành đề tài nóng bỏng nhất tại Thánh Đan thành. Việc một hắc mã như hắn lại có thể so kè với cả Tào Dĩnh khiến mọi người vô cùng hứng thú.
Thế giới bên ngoài ồn ào náo nhiệt, còn Tiêu Viêm thì ở trong Diệp viện yên tĩnh nghiên cứu, luyện tập Hồn Thủ Ấn học trộm được từ Tào Dĩnh. Thời gian tu luyện cứ thế chậm rãi trôi qua.
Thời gian trôi đi, ngày Đan hội bắt đầu càng lúc càng đến gần, mà lượng người đổ về Thánh Đan thành cũng ngày một khủng bố. Hầu như nơi nào cũng chật ních người, các khách điếm trong thành đều không còn một chỗ trống. Thánh Đan thành trở thành nơi hội tụ vô số ánh mắt từ khắp Trung Châu.
Sâu trong Diệp viện, trong một căn phòng u tĩnh, Tiêu Viêm hai mắt khép hờ ngồi xếp bằng trên ghế đá, hai tay thong thả kết thành từng thủ ấn huyền diệu. Nếu nhìn kỹ sẽ nhận ra đó chính là Hồn Thủ Ấn học được từ Tào Dĩnh.
Hiện giờ, Tiêu Viêm thi triển thủ ấn đã thong dong hơn nhiều, không còn cảm giác trúc trắc như trước. Nương theo sự biến đổi của thủ ấn, lực lượng linh hồn nơi mi tâm không cần hắn khống chế đã tự động tuôn ra, lượn lờ theo một quỹ tích huyền ảo phía trên thủ ấn.
Thủ ấn biến hóa kéo dài chừng hơn mười phút mới chậm rãi dừng lại, hai mắt Tiêu Viêm cũng từ từ mở ra, một ngụm trọc khí từ trong miệng nhẹ nhàng thở ra.
Trọc khí ly thể, Tiêu Viêm chậm rãi đứng dậy, hai tay chắp sau lưng, nhìn chằm chằm vào hư không, thản nhiên nói:
- Người đã đến, cần gì phải ẩn núp?
- Không hổ là đệ tử của lão gia hỏa Dược Trần, cảm giác không tệ!
Tiêu Viêm vừa dứt lời, không gian nơi đó nhất thời dao động, một bóng người toàn thân bao bọc trong hắc bào chậm rãi xuất hiện từ chỗ không gian vặn vẹo.
Tiêu Viêm nhìn chằm chằm vào vị khách không mời này, từ trên người đối phương, hắn cảm nhận được một mùi vị quen thuộc.
- Ngươi là người của Hồn Điện?
Giọng Tiêu Viêm lạnh như băng, điềm nhiên nói.
- Ha ha, ta nghe nói Cốt Linh Lãnh Hỏa của Dược Trần đang ở trên người ngươi, nên đặc biệt đến đây mượn dùng!
Bóng người trong hắc bào nhẹ giọng nói. Theo thanh âm hạ xuống, một luồng hỏa diễm màu xanh đậm đột nhiên từ trong cơ thể hắn bùng lên. Khi Tiêu Viêm nhìn thấy luồng lam sắc hỏa diễm đó, đồng tử đột nhiên co rụt lại.
“Hải Tâm Diễm?”