Nhìn đám người đang ùn ùn tiến vào cánh cửa huyễn cảnh, Huyền Không Tử trên đài cao cũng khẽ gật đầu, phẩy nhẹ tay áo, thản nhiên nói: “Đan hội lần này thật thú vị. Không ngờ lại có cả mấy lão gia hỏa đã thành danh đến…”
“Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa vượt xa những Dị hỏa tầm thường khác. Đối với những lão gia hỏa này, nó cũng có lực hấp dẫn không nhỏ, đương nhiên là họ cũng muốn đến góp vui.” Bên cạnh Huyền Không Tử, lão giả da đen mở to mắt, ánh mắt sắc bén đảo qua những bóng người đang tiến vào cửa huyễn cảnh, cất giọng nói.
“Sóng sau đè sóng trước! Lớp hậu bối trẻ tuổi hiện nay cũng không kém gì bọn họ. Cho dù họ có ra tay, cuối cùng chỉ sợ cũng tự rước lấy nhục.” Thiếu phụ xinh đẹp mặc sườn xám ở bên cạnh cũng khẽ cười nói.
Huyền Không Tử mỉm cười gật đầu, đưa tay vuốt râu nói: “Thế hệ trẻ bây giờ cũng xuất hiện một số nhân vật kiệt xuất. Nhưng kẻ khiến ta tò mò nhất vẫn là tên nhóc Tiêu Viêm kia.”
“Tiêu Viêm? Đệ tử của Dược Trần?” Lão giả da đen ngẩn người, ánh mắt chợt nhìn về phía thiếu phụ xinh đẹp bên cạnh.
“Dược Trần…!”
Thiếu phụ xinh đẹp lúc này cũng sững sờ. Mấy năm gần đây nàng vẫn luôn bế quan, trừ những việc quan trọng như phong ấn Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa ra thì nàng không dễ dàng xuất hiện. Có thể nói, nàng là người lặng lẽ nhất trong ba đại cự đầu của Đan Tháp. Thậm chí một số người mới đến Đan Tháp chưa lâu cũng không biết rõ về sự tồn tại của nàng. Rất nhiều người đều cho rằng trong Đan Tháp không có nữ cự đầu. Nhưng thật ra, chỉ những người từng trải mới biết được, vị nữ cự đầu đầu tiên của Đan Tháp đã xuất hiện từ rất lâu rồi.
Năm xưa trên Đấu Khí đại lục, vị thiếu phụ xinh đẹp thần bí này cũng là người có thanh danh hiển hách, danh tiếng không hề kém Dược Tôn Giả hay hai vị cự đầu còn lại.
Tuy nói rằng những năm gần đây bế quan, không để ý tới thế sự, nhưng khi nghe đến cái tên tưởng chừng đã xưa cũ mà khó có thể quên được, trong ánh mắt nàng mơ hồ lóe lên tia sáng khó hiểu.
“Theo lời của Tiêu Viêm thì hiện giờ Dược Trần đã rơi vào tay Hồn Điện. Đợi sau khi Đan hội kết thúc, nếu có thể, có lẽ nên giúp lão gia hỏa này. Dù sao năm đó cũng coi như hắn đã giúp Đan Tháp chúng ta một ân tình lớn…” Huyền Không Tử chậm rãi nói.
Nghe vậy, vẻ mặt của mỹ phụ khẽ biến đổi, tâm cảnh vốn bình lặng như mặt nước lúc này kịch liệt dậy sóng. Nàng trầm giọng xuống, nói: “Ai bảo lão gia hỏa đó năm xưa hành sự ngông cuồng. Biết rõ mình bị Hồn Điện theo dõi mà còn dám đi loạn khắp nơi, có kết cục như vậy cũng là đáng đời…”
“Miệng lưỡi ngươi thì sắc bén lắm, ai mà không biết ngươi mới là người lo lắng cho lão gia hỏa kia nhất. Mấy năm nay ngươi âm thầm phái không ít người đi dò hỏi tung tích của Dược Trần, hai người chúng ta đều biết cả…” Huyền Không Tử thở dài nói.
“Ai quan tâm đến sống chết của hắn chứ!”
Mỹ phụ khẽ cau mày, dáng vẻ có chút không giận mà uy. Nhưng những lời này vào tai Huyền Không Tử và lão giả kia lại có phần yếu thế. Đối với tính tình quật cường của nàng, hai người cũng cực kỳ hiểu rõ, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.
Đối với màn đối đáp của ba vị này, các trưởng lão Đan Tháp đứng bên cạnh liếc mắt nhìn nhau, đều sáng suốt lựa chọn không nghe không thấy.
“Đợi Đan hội kết thúc, để ta gặp tên tiểu tử kia. Nghe nói người của Hồn Điện cũng muốn bắt hắn. Mặc kệ thế nào, hắn cũng là đệ tử của người đó…”
Thấy Huyền Không Tử và lão giả im lặng, mỹ phụ cũng dần bình tĩnh lại, thần sắc có chút buồn bã, ánh mắt phức tạp, khẽ nói. Nghe thế, hai người Huyền Không Tử đưa mắt nhìn nhau, gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa.
Khi thân hình Tiêu Viêm vừa vọt vào mảnh không gian xám đen đang vặn vẹo, hắn rõ ràng cảm giác được huy Chương cấp bậc trước ngực truyền ra một đạo dao động kỳ dị. Ngay lúc dao động đó khuếch tán, thân thể hắn cũng vừa lúc chạm đến không gian vặn vẹo kia, một luồng hấp lực từ trong đó tuôn ra, kéo thân hình Tiêu Viêm vào trong.
Lực hút đột ngột xuất hiện làm cho Tiêu Viêm hoa mắt. Đến khi trấn định lại thì phát hiện mình đang ở trong một không gian kỳ dị màu xám đen.
Mảnh không gian này bị khí thể nồng nặc màu xám đen bao phủ. Tầm nhìn xung quanh chỉ hơn nửa thước. Hơn nữa, những nơi tầm mắt có thể nhìn thấy còn mang lại cảm giác uốn khúc. Hiển nhiên, nơi này hẳn là cửa vào của huyễn cảnh!
Bàn chân đạp nhẹ lên đám khí thể màu xám đen, Tiêu Viêm cũng không đi loạn mà im lặng đứng tại chỗ. Đôi mắt khép hờ, linh hồn lực lượng hùng hậu tựa thủy triều chậm rãi khuếch tán ra.
Khí thể màu xám đen rõ ràng có tác dụng áp chế tinh thần, điều này lúc trước Tiêu Viêm đã nghe Diệp Trọng nói qua, bởi vậy khi cảm nhận được cũng không quá bất ngờ. Loại áp lực này cũng có giới hạn nhất định, với sự cường đại của linh hồn hắn hiện giờ, mặc dù bị khí thể kia gây trở ngại cũng có thể dễ dàng tìm hiểu được tình huống xung quanh, chẳng qua là khoảng cách bị thu hẹp lại mà thôi.
Linh hồn lực lượng khuếch tán, Tiêu Viêm có thể cảm nhận được những khí thể màu xám đen xung quanh có chút dao động, hẳn là những thí sinh khác đang không ngừng tiến vào.
“Nơi này khá giống với năng lượng triều tịch tại Thiên Mục sơn mạch… Nhưng ở đó là do thiên nhiên hình thành, còn ở đây lại do sức người bóp méo không gian mà tạo nên huyễn cảnh, thủ đoạn này càng thêm khó lường.” Khuôn mặt Tiêu Viêm lộ ra vẻ trầm tư. Mảnh không gian này hẳn là do cường giả của Đan Tháp sử dụng lực lượng mạnh mẽ bóp méo không gian mà tạo nên. Trong này có vô số không gian bị vặn vẹo. Nếu hấp tấp xâm nhập vào đó thì chắc chắn sẽ bị mất phương hướng, thậm chí còn bị vây khốn ở trong đó.
Nhưng mặc kệ huyễn cảnh này có phức tạp đến đâu, nó cũng do con người tạo ra. Muốn thành công ra khỏi khu vực này thì chỉ cần thăm dò dấu vết của không gian vặn vẹo, từ đó đi theo con đường uốn khúc do không gian vặn vẹo hình thành là có thể thuận lợi đi ra khỏi ảo cảnh.
Đương nhiên, nói thì đơn giản nhưng thực hiện lại khá khó khăn. Trong hoàn cảnh tràn ngập loại khí thể quỷ dị này, chưa nói đến tầm nhìn, ngay cả sự cảm giác của linh hồn cũng đều bị đè nén. Muốn ở dưới tình huống gần như thành người mù mà thăm dò những dấu vết không gian phức tạp kia, đối với một số Luyện Dược sư bình thường mà nói là tương đối khó khăn. Nhưng cũng may, Tiêu Viêm lại không nằm trong số ấy. Với linh hồn lực lượng mạnh mẽ của hắn hiện giờ, dù là một ít Thất phẩm cao giai Luyện Dược sư cũng không thể so sánh được. Tuy nói bây giờ bị những khí thể xám đen này đè nén không ít nhưng cũng đủ để vượt qua cửa huyễn cảnh này.
Nghe được xung quanh không ngừng vang lên từng tiếng xé gió, Tiêu Viêm nhàn nhạt cười. Dựa vào linh hồn cảm giác, hắn thấy được không ít Luyện Dược sư tiến vào nơi này, vì xông bừa mà cuối cùng bị nhốt trong một số không gian uốn khúc, không có cách nào thoát ra.
Linh hồn lực lượng lặng lẽ khuếch tán, Tiêu Viêm thả lỏng thân hình, bàn chân khẽ đạp vào hư không, bình tĩnh bước theo con đường mà linh hồn lực lượng đã dò xét.
Mảnh không gian vặn vẹo này rộng lớn ngoài dự liệu của mọi người. Hơn nữa trong đó lại có không ít không gian trùng điệp khiến cho nơi này giống như một mê cung. Chỉ hơi bất cẩn một chút, xông vào bên trong không gian trùng điệp uốn khúc là đã đánh mất tư cách tiếp tục dự thi.
Không gian rộng lớn vô cùng, nhưng Tiêu Viêm cũng không vì thế mà sinh ra tâm lý vội vàng nóng nảy, bước chân vẫn không nhanh không chậm như trước. Trên đoạn đường đi tới, hắn nhìn thấy không ít người dự thi vì nhất thời lỗ mãng mà xông vào không gian trùng điệp. Bởi vậy hắn tự nhiên hiểu được, ở những nơi này mà hành động theo cảm tính thì thứ chờ đợi hắn tuyệt đối là kết cục thảm hại bị loại.
Cũng trên đường đi tới, Tiêu Viêm gặp qua không ít cường giả chân chính. Khiến hắn có chút kinh ngạc là những người này phần lớn đều nhận ra linh hồn cảm giác lực của hắn nhưng cũng không tiến đến nói chuyện mà cực kỳ đề phòng, lùi ra xa!
Đối với biểu hiện của những người này, Tiêu Viêm cũng không cảm thấy quá bất ngờ, nhưng trong lòng cũng có chút kinh ngạc. Những Luyện Dược Sư tham gia Đan Hội phần lớn đều có thực lực không tầm thường. Ít nhất là trong tình huống này, có không ít người không hề bị huyễn cảnh ngăn cản.
Trong không gian ngập tràn khí thể màu xám đen, bước chân Tiêu Viêm chậm rãi đi về phía trước. Tính toán thời gian thì hắn đã đi vào mảnh không gian này chừng một giờ, mà hắn cũng có thể cảm giác được không gian uốn khúc trong phạm vi linh hồn cảm giác được cũng ngày càng phức tạp, có đôi khi phải dừng lại một lúc mới có thể vòng qua được không gian trùng điệp chặn đường.
Bàn chân đạp nhẹ lên màn sương xám đen, trong lòng Tiêu Viêm chợt động, ngẩng đầu nhìn lên phiến sương mù cách đó không xa. Chỉ thấy ở nơi đó giờ phút này đột nhiên nổi lên từng đợt dao động. Bất chợt, một bóng người già nua chậm rãi đến gần. Khi Tiêu Viêm thấy được khuôn mặt của bóng người già nua kia thì trong lòng chấn động mạnh.
“Lão sư?”
Ánh mắt Tiêu Viêm kinh ngạc nhìn lão giả đang mỉm cười trước mặt, khuôn mặt quen thuộc kia, rõ ràng chính là người bị Hồn Điện bắt đi, Dược Lão!
Dược Lão đứng cách Tiêu Viêm không xa, hướng về phía hắn mỉm cười, sau đó đưa tay vẫy vẫy. Nhìn khuôn mặt quen thuộc, thân hình Tiêu Viêm bất giác bước tới.
Bàn chân vừa bước ra, trong lòng Tiêu Viêm đột nhiên nổi lên cảm giác nguy hiểm, bước chân liền ngưng lại, sau đó hít một hơi thật sâu, trong lòng dần khôi phục bình tĩnh. “Là ảo giác… Sâu bên trong huyễn cảnh này lại có thể dựa vào suy nghĩ trong lòng người mà sinh ra ảo giác!”
Tiêu Viêm chau mày, nhìn bóng hình già nua kia. Sau một hồi khá lâu mới than nhẹ một tiếng, phất tay. Một luồng kình phong bắn ra, trực tiếp đánh tan bóng hình già nua. Theo bóng hình này tản đi, lập tức lộ ra không gian trùng điệp ẩn phía sau. Bên trong không gian trùng điệp này, mơ hồ tràn ngập một luồng hắc khí quỷ dị.
“Huyễn cảnh này quả là hung hiểm!”
Ánh mắt nhìn chằm chằm vào luồng hắc khí quỷ dị bên kia, Tiêu Viêm hiểu được ảo giác đột nhiên xuất hiện là có liên quan với thứ này.
Khẽ lắc đầu, trong lòng Tiêu Viêm lại cảnh giác hơn không ít. Hắn có thể cảm giác được nơi này cách cửa ra của huyễn cảnh đã không xa.
Linh hồn lực lượng khuếch tán ra, lại một lần nữa thăm dò dấu vết không gian, tiếp tục di động về phía trước.
Trên quãng đường tiếp theo, Tiêu Viêm lại một lần nữa gặp không ít ảo giác xuất hiện theo suy nghĩ trong lòng. Huân Nhi, Thải Lân, Tiêu Chiến, Vân Vận… những bóng hình đã khắc sâu trong tâm trí hắn. Nhưng vì đã có kinh nghiệm một lần, lúc này đây, Tiêu Viêm không vì ảo giác xuất hiện mà có chút thất thần. Mặc kệ cho ảo giác kia có thật đến mức nào, hắn cũng chỉ thoáng chút lưu luyến nhìn qua rồi phất tay xoay người rời đi.
Một đường đi tới ảo giác trùng trùng nhưng không hề khiến cho Tiêu Viêm có chút dừng lại. Theo bước chân kiên định của hắn hạ xuống, gần nửa giờ sau, sương mù màu xám dày đặc tràn ngập phía trước đột nhiên giảm dần. Bất chợt, một hắc động vặn vẹo khổng lồ gần một trượng hiện ra trước mặt cách đó không xa. Đây chính là không gian thông đạo đi sang Đan giới
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ