Đây là một mảnh bình nguyên hoang vu, mênh mông một màu vàng úa, lác đác điểm vài vệt xanh mờ nhạt, tựa như chứng nhân duy nhất cho sự tồn tại của sinh mệnh nơi đây.
Vài con ma thú nhỏ thoáng hiện rồi lại cuộn theo bụi đất vàng mà biến mất nơi cuối chân trời.
Bình nguyên hoang vắng, tĩnh lặng như tờ. Sự yên tĩnh đó kéo dài được một lúc thì không gian đột nhiên gợn lên những dao động kỳ lạ, rồi một bóng người bất ngờ hiện ra giữa không trung.
Người vừa xuất hiện chính là Tiêu Viêm, kẻ đã biến mất từ đầu kia của không gian thông đạo. Hắn thoáng sững người khi bình nguyên hoang vu hiện ra trước mắt. Thay vì lỗ mãng đáp xuống, thân hình hắn vẫn lơ lửng giữa không trung.
“Đây chính là Đan giới sao?” Tiêu Viêm đảo mắt nhìn quanh, xa xa là những dãy núi trập trùng. Hắn khẽ cau mày, thấp giọng lẩm bẩm.
“Năng lượng nơi này tuy dồi dào nhưng lại ẩn chứa một phần cuồng bạo. Chẳng trách Đan giới ngày càng suy bại.” Tiêu Viêm thầm nghĩ. “Mở ra một không gian độc lập cần đến lực lượng thông thiên của bậc Đấu Thánh. Nhưng dù có kiến tạo thành công, nếu không được duy trì cẩn thận thì sớm muộn gì cũng đi đến hồi suy vong.”
Trầm ngâm một lát, Tiêu Viêm gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, bàn tay vung lên, một tấm da dê hiện ra. Đây chính là danh sách dược liệu mà lão giả cưỡi rùa đã đưa cho hắn. Phải thu thập đầy đủ tất cả dược liệu ghi trên đó mới được xem là vượt qua vòng tuyển chọn này. “Chiêu này của Đan Tháp quả là cao tay. Lợi dụng những người dự thi để tìm kiếm dược liệu cho mình, thật là một nước cờ khôn khéo.”
Bất đắc dĩ lắc đầu, ánh mắt Tiêu Viêm lướt trên tấm da dê. Một lát sau, hắn không khỏi nhíu mày. Trên tấm da dê chỉ ghi vỏn vẹn ba loại thiên tài địa bảo, nhưng chỉ ba loại ấy thôi cũng đủ khiến Tiêu Viêm phải đau đầu.
“Long Lân Cửu Diệp Chi, Ma Huyết Linh Quả Tương, Thăng Tiên Thảo.”
Nhẩm lại tên ba loại kỳ thảo, Tiêu Viêm chỉ muốn chửi thề một trận. Mấy thứ thiên tài địa bảo này hắn đều đã từng nghe qua, toàn là cực phẩm trong cực phẩm. Bất kỳ luyện dược sư nào cũng biết rõ sự trân quý của chúng.
“Đan Tháp cũng quá ác rồi! Đan giới này rộng lớn như vậy, muốn tìm ra ba loại thiên tài địa bảo hiếm có này đâu phải chuyện dễ dàng.” Tiêu Viêm cười khổ, bàn tay khẽ lật, tấm bản đồ Đan giới hiện ra. Trên bản đồ có ba khu vực được đánh dấu bằng mực đỏ.
“Đây… Chẳng lẽ là nơi tồn tại của ba loại dược liệu này?” Nhìn ba khu vực được khoanh đỏ, Tiêu Viêm ngẩn ra, đoạn lẩm bẩm: “Nếu đúng như vậy thì mọi chuyện có lẽ sẽ dễ dàng hơn một chút.”
Trong lúc Tiêu Viêm đang suy tư, không gian trên bình nguyên lại tiếp tục dao động. Hơn mười bóng người gần như cùng lúc lao ra từ không gian thông đạo, sau đó rơi thẳng xuống mặt đất, vang lên những tiếng “bịch bịch”.
Những người này vừa đặt chân xuống, cồn cát trên mặt đất đột nhiên động đậy, rồi một con cự mãng khổng lồ to vài chục trượng trườn lên. Nó há to cái miệng đầy nanh nhọn hoắt, hung tợn lao tới cắn xé một gã luyện dược sư.
Biến cố đột ngột ập đến khiến gã Luyện dược sư kia thoáng kinh hãi, nhưng cũng nhanh chóng trấn tĩnh lại. Hắn quát lạnh một tiếng, một luồng đấu khí hùng hồn tuôn ra, hung hăng đánh thẳng vào đầu con cự mãng. Lực đạo mạnh mẽ khiến đầu nó nổ tung ngay tức khắc.
Một chiêu đánh chết cự mãng, trên mặt gã luyện dược sư hiện lên vẻ đắc ý. Nhưng hắn còn chưa kịp thở phào, mắt đã hoa lên, một thanh âm hung ác vang lên bên tai: “Tiểu tử, xem ra cũng có chút bản lĩnh. Nếu biết điều thì cút sang một bên cho lão tử!”
Giọng nói vừa dứt, gã luyện dược sư nhất thời kinh hãi. Nhưng hắn còn chưa kịp hoàn hồn, một cây thiết côn bằng tinh cương đã hung hăng nện thẳng vào ngực. Một côn bá đạo đó đánh bay hắn văng xa gần trăm mét.
Gã luyện dược sư kia vừa ổn định lại thân hình, một luồng bạch quang từ tay hắn loé lên. Không gian quanh người hắn vặn vẹo rồi trực tiếp hút hắn vào trong.
Thấy cảnh đó, mọi người đều đoán ra hắn đã bóp nát không gian thạch để thoát ra ngoài. Biến cố đột ngột khiến không ít người kinh hãi trong lòng, từng ánh mắt len lén nhìn về phía kẻ vừa ra tay.
Đó là một gã đại hán mặc áo bào luyện dược sư, mặt mũi dữ tợn, vừa nhìn đã biết không phải hạng lương thiện. Trên vai hắn vác một cây tinh cương thiết côn dài chừng một trượng, lúc này đã dính máu tươi.
“Hắc hắc, chạy cũng nhanh thật.” Gã đại hán nhếch mép cười khinh bỉ về phía luyện dược sư vừa biến mất. Sau đó, ánh mắt hung ác của hắn lại quét qua những người khác khiến ai nấy đều biến sắc. Một vài người thậm chí còn rút cả vũ khí ra. Bọn họ hiểu rõ, ở nơi này, tất cả đều là đối thủ cạnh tranh. Giải quyết được một người là tự mình có thêm một phần cơ hội.
Thấy vậy, gã đại hán khinh thường bĩu môi, rõ ràng không coi đám người này vào mắt. Hắn cầm cây thiết côn dính máu hung hăng vung lên, đánh bay xác con cự mãng ra xa, để lộ một cái hố sâu dưới cồn cát. Trong hố, một khối rễ cây màu vàng sẫm to bằng đầu trẻ sơ sinh hiện ra trước mắt mọi người.
“Địa Hoàng Tinh?”
Nhìn thấy khối rễ cây đó, xung quanh lập tức vang lên những tiếng kinh hô.
Tiêu Viêm nhìn khối rễ cây màu vàng sẫm bị chôn sâu dưới lòng đất, trong mắt cũng thoáng vẻ kinh ngạc. Địa Hoàng Tinh là một loại dược liệu hiếm có được ngưng tụ từ Đại địa chi lực. Dùng nó để luyện chế một số loại đan dược có thể ức chế hiệu quả năng lượng bạo động trong quá trình tu luyện. Vẻ mặt Tiêu Viêm tuy có chút ngạc nhiên, nhưng ánh mắt hắn vẫn chăm chú nhìn vào hố sâu, dường như đang suy tính điều gì.
Địa Hoàng Tinh trăm năm tuổi lớn cỡ nắm tay đã được xem là cực kỳ hiếm thấy. Không ngờ Địa Hoàng Tinh trong Đan giới lại có thể lớn đến mức này, thật khiến người ta phải kinh ngạc. Gốc Địa Hoàng Tinh này ít nhất cũng phải đạt đến ngàn năm tuổi. Nếu mang thứ này ra ngoại giới, chắc chắn sẽ khiến vô số kẻ phải đỏ mắt tranh giành.
“Gã này trông có vẻ lỗ mãng nhưng tâm tư lại rất tỉ mỉ. Hắn đoán được nơi này có Địa Hoàng Tinh, hẳn là đã nhận ra đây là một con Địa Hoàng Mãng.” Tiêu Viêm liếc nhìn xác con mãng xà khổng lồ ở phía xa.
Nơi nào có Địa Hoàng Mãng, nơi đó chắc chắn có Địa Hoàng Tinh. Chỉ là Địa Hoàng Mãng và cự mãng bình thường trông không khác nhau là mấy, nếu không phải người có kinh nghiệm dày dặn thì khó mà phân biệt được.
Gã đại hán thấy kích cỡ của Địa Hoàng Tinh thì mừng như điên. Hắn đưa tay tóm lấy rồi nhổ bật nó lên, khoé miệng nhếch lên một nụ cười đắc ý. Thấy đám người xung quanh đang nhìn chằm chằm vào Địa Hoàng Tinh trên tay mình với ánh mắt nóng rực, sắc mặt hắn chợt trầm xuống, quát lạnh: “Không muốn chết thì cút xa một chút!”
Nghe tiếng quát lạnh của hắn, hơn mười gã luyện dược sư còn lại khẽ biến sắc. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt hung hãn của gã, không ai dám lên tiếng. Hành động tàn nhẫn độc ác của hắn rõ ràng đã khắc sâu vào tâm trí mọi người.
Chần chừ một lát, những luyện dược sư kia cuối cùng cũng chọn cách lui đi. Địa Hoàng Tinh tuy quý hiếm, nhưng so với việc mất đi tư cách thi đấu thì thật không đáng.
Thấy mọi người lùi lại, vẻ khinh thường trên mặt gã đại hán càng thêm đậm. Thực lực của hắn là Đấu Hoàng đỉnh phong. Trong số những người ở đây, có ít nhất hai kẻ thực lực chỉ kém hắn một chút, nhưng không ai hung hãn và quyết đoán bằng hắn. Bởi vậy, đám chuột nhắt gan bé kia chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, trơ mắt nhìn hắn chiếm lấy bảo vật.
Trên thế giới này, tất cả đều do thực lực quyết định. Nếu không có chút can đảm thì làm sao có thể nổi bật hơn người.
“Đúng là một đám phế vật… Ta khinh!”
Gã đại hán bĩu môi, trên mặt hiện lên một tia khát máu, vừa định thu Địa Hoàng Tinh vào nạp giới thì một luồng hấp lực đột nhiên xuất hiện, trực tiếp hút lấy nó.
“Mẹ kiếp, kẻ nào to gan dám động vào đồ của lão tử?”
Địa Hoàng Tinh rời tay, khuôn mặt gã đại hán nhất thời trở nên hung tợn. Hắn mạnh mẽ ngẩng đầu, chỉ thấy trên bầu trời không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người trẻ tuổi đang lơ lửng. Người đó nhìn Địa Hoàng Tinh trong tay mình, lạnh lùng buông một chữ:
“Cút.”
Tiêu Viêm lạnh nhạt liếc hắn, không hề có nửa điểm khách khí. Nhìn thủ đoạn lúc trước của gã đại hán này, rõ ràng chẳng phải người tốt. Đối phó với ác nhân, đương nhiên cần dùng thủ đoạn hung ác hơn. Bởi vậy, trong lời nói của Tiêu Viêm không hề có chút gì gọi là thương lượng.
Thấy Tiêu Viêm có thể tự do lơ lửng trên không, sắc mặt gã đại hán tức thì đại biến. Hắn hiểu rõ, có thể tự do ngự không phi hành, điều đó đại biểu cho cái gì. Nó chứng minh gã thanh niên trông có vẻ trẻ tuổi kia ít nhất cũng là một cường giả Đấu Tông. Cường giả cấp bậc này, dù cho hắn mười lá gan cũng không dám động vào.
Nghiến chặt răng, dù trong lòng cực kỳ không cam tâm nhưng hắn cũng không phải kẻ ngu ngốc. Hắn có thể cướp đồ của người khác, thì tự nhiên cũng sẽ có người đến cướp của hắn. Ở trong Đan giới này, kẻ nào còn nói đến hai chữ "nhân từ" thì chỉ sợ đến cái mạng cũng khó giữ, chứ đừng nói là y phục.
Phẫn hận liếc nhìn Tiêu Viêm, nhưng hắn cũng không dám hó hé nửa lời, lưu luyến nhìn nghìn năm Địa Hoàng Tinh trong tay Tiêu Viêm một lúc rồi mang theo lửa giận, hóa thành một đạo thân ảnh mơ hồ lướt về phía dãy núi xa xôi nơi cuối bình nguyên.
Nhìn gã đại hán rời đi, sắc mặt Tiêu Viêm không có bất kỳ dao động nào. Đợi đến khi kẻ đó đã đi xa, Tiêu Viêm mới tuỳ ý thu nghìn năm Địa Hoàng Tinh vào Nạp giới, thân hình từ từ hạ xuống bên miệng hố. Ánh mắt hắn chăm chú nhìn vào hố sâu, ẩn chứa một tia chờ mong kỳ lạ.
Nghìn năm Địa Hoàng Tinh tuy trân quý, nhưng vẫn chưa đủ để khiến Tiêu Viêm phải bận tâm quá nhiều. Thứ thực sự khiến hắn hứng thú, chính là vật vẫn còn ẩn sâu dưới lòng đất kia.