Phát hiện Ma thú Thủ hộ đang ẩn náu dưới hồ sâu, Tiêu Viêm quan sát bốn phía, sau đó lặng lẽ lui về sau vài trăm trượng, tìm một nơi thông với hồ nước rồi lấy ra một gốc cây từ trong Nạp Giới. Gốc cây này toàn thân màu băng lam, chỉ lớn chừng nửa thước, trên ngọn còn kết một quả màu lam to bằng nắm tay. Trái cây này vừa xuất hiện, không khí xung quanh liền trở nên ẩm ướt, từ bên trong, năng lượng Thủy hệ mênh mông như thủy triều cuồn cuộn tuôn ra.
Gốc cây này tên là Thuy Túy Vân Tiên Thụ, quả của nó được gọi là Thủy Vân Quả, năng lượng thủy thuộc tính bên trong phi thường nồng đậm, có sức hấp dẫn trí mạng đối với một số Ma thú Thủy hệ. Hơn nữa, vì năng lượng dồi dào nên quả này ẩn chứa một loại túy tương đặc thù, có hiệu quả cực lớn, cho dù là Thất giai Ma thú ăn phải cũng sẽ dần say đi, cuối cùng lâm vào trạng thái hôn mê. Thứ mà Tiêu Viêm cần chính là túy tương bên trong Thủy Vân Quả.
“Ai, để lấy được Đan Linh Tương, đành phải hy sinh thứ này thôi…” Tiêu Viêm cẩn thận đem gốc Thuy Túy Vân Tiên Thụ chôn xuống đất, hơn nữa, để trông như thật, hắn còn cố ý làm cho bùn đất xung quanh giống hệt nhau. Từ xa nhìn lại, trông nó như thể đã sinh trưởng ở đây từ rất lâu rồi.
Nơi chôn cách hàn đầm một quãng khá xa, vì Tiêu Viêm biết Thất giai Ma thú có linh trí không thấp, nếu một gốc bảo bối bậc này đột nhiên mọc ra gần đó tất sẽ khiến nó hoài nghi. Tuy khoảng cách hiện giờ hơi xa, nhưng Tiêu Viêm tin chắc tên kia sẽ bị thu hút. Sức hấp dẫn của Thủy Vân Quả đối với Ma thú Thủy hệ, năm đó hắn đã tận mắt chứng kiến.
Sau khi chôn Thuy Túy Vân Tiên Thụ xong, thân hình Tiêu Viêm chợt động, bay vút lên một cây đại thụ. Thân thể ẩn sau một cành cây um tùm, ánh mắt xuyên qua kẽ lá nhìn chăm chú vào hồ nước phía xa, khí tức cũng dần thu liễm lại.
Cùng với sự tĩnh lặng của Tiêu Viêm, khu rừng này lại trở về với vẻ yên tĩnh dị thường. Hồ nước vẫn không một chút động tĩnh, ngay cả một gợn sóng cũng không hề nổi lên.
Đối với tình huống này, Tiêu Viêm cũng không nôn nóng. Sau một lúc chờ đợi mà vẫn không thấy động tĩnh gì, đôi mắt hắn cũng chậm rãi khép lại, dứt khoát nhắm mắt dưỡng thần. Hôm nay, ta quyết dây dưa với ngươi tới cùng!
Tiêu Viêm nhắm mắt dưỡng thần, ba bốn tiếng đồng hồ lặng lẽ trôi qua. Trong khoảng thời gian này, khu rừng vẫn yên tĩnh không một tiếng động, thậm chí ngay cả một tiếng chim kêu thú gáy cũng chưa từng vang lên, bầu không khí tĩnh lặng đến mức khiến người ta phải nổi da gà.
“Soạt.”
Lại gần một tiếng đồng hồ trôi qua trong yên lặng, trong rừng đột nhiên vang lên một tiếng nước động rất nhỏ.
Trong khoảnh khắc này, đôi mắt đang khép hờ của Tiêu Viêm đột nhiên mở ra, ánh mắt lập tức phóng về phía hồ nước. Chỉ thấy mặt hồ bắt đầu xuất hiện từng gợn sóng nhấp nhô. “Cuối cùng cũng không chịu nổi, phải chui đầu ra rồi sao?”
Tiêu Viêm thấy thế liền cười thầm, trong lòng có chút kích động. Với thực lực của hắn, đối phó với con Huyền Thủy Hổ Giao này không khó, nhưng hiện tại nơi này không thích hợp cho một trận đại chiến, vạn nhất hấp dẫn thêm một con Ma thú khác tới thì thật không ổn chút nào.
Gợn sóng trên mặt hồ ngày càng nhiều, Tiêu Viêm cũng dần cảm nhận được một luồng khí tức cường hãn đang lộ diện. “Quả nhiên là Thất giai Huyền Thủy Hổ Giao.” Cảm nhận được cỗ khí tức này, Tiêu Viêm khẽ nhướng mày.
“Róc rách…”
Cỗ khí tức kia xuất hiện không lâu thì một bóng đen đột nhiên từ dưới hồ phóng lên, mang theo từng đợt bọt nước.
Bóng đen này có thể tích không lớn, dài chừng hai ba mét, toàn thân bao phủ bởi lân phiến màu lam. Trên lân phiến có hoa văn tựa như trên mình hổ, toát ra một luồng khí thế hung ác. Cái đầu to lớn dữ tợn lấp lóe hàn quang, cặp mắt hung ác không ngừng đảo quanh tứ phía.
Thấy Huyền Thủy Hổ Giao hiện thân, Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Tuy thân thể của nó khá nhỏ, nhưng nếu tiến vào trạng thái chiến đấu, nó sẽ lập tức biến thành khổng lồ đến hơn trăm mét, khi đó chỉ cần một cú quất đuôi cũng đủ đánh tan một ngọn núi.
Huyền Thủy Hổ Giao đã hiện thân nhưng không rõ vì sao vẫn chưa hóa thành hình người, hơn mười cái xúc tu không ngừng đong đưa. Một lát sau, ánh mắt nó chuyển hướng về phía rừng rậm, nơi đó chính là chỗ Tiêu Viêm mai phục Thuy Túy Vân Tiên Thụ!
Rõ ràng Huyền Thủy Hổ Giao rất cẩn thận, mặc dù ngửi thấy mùi vị khó có thể kháng cự này nhưng vẫn không tỏ ra vội vàng xao động. Nó chần chừ một lát, sau đó há to miệng, phun ra một đạo lam quang. Đạo lam quang này hóa thành một cái lồng năng lượng, bao bọc cả Đan Linh Tương và tảng đá lớn lại.
Hoàn thành xong tầng phòng hộ này, nó mới quẫy đuôi, thân hình lướt qua hư không, nhanh chóng lao vụt vào trong rừng rậm.
Trông thấy nó cẩn trọng như vậy, trong mắt Tiêu Viêm cũng hiện lên vẻ kinh ngạc, không hổ là Thất giai Ma thú, trí tuệ quả thật cao hơn Ma thú bình thường không ít.
Huyền Thủy Hổ Giao xông vào trong rừng, hít lấy hít để làn u hương, sau khi di chuyển một lúc thì rốt cuộc đã tới được ngọn nguồn nơi mùi thơm phát ra.
Kỳ quái là, khi đã tìm thấy Thuy Túy Vân Tiên Thụ, trong mắt con thuồng luồng nhất thời lóe lên nét cuồng hỉ giống hệt con người. Nhưng ngoài dự kiến của Tiêu Viêm, nó không động thủ ngay lập tức mà quẫy đuôi một cái, tạo thành một màn nước hình vòng tròn, lấy nó làm trung tâm khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Chứng kiến thủ đoạn của Huyền Thủy Hổ Giao, trong lòng Tiêu Viêm cũng thầm kinh hãi, tâm thần vừa động, linh hồn lực lặng lẽ tuôn ra, bao phủ kín mít thân thể.
Linh hồn lực vừa bao trùm hoàn toàn thân thể thì màn nước kia cũng lướt qua, nhưng may là vẫn chưa gây ra động tĩnh gì.
Màn nước sau khi khuếch tán ra gần trăm mét liền từ từ dừng lại, sau đó biến thành hơi nước tiêu tán vào không khí.
Dò xét một phen, Huyền Thủy Hổ Giao rốt cuộc cũng đã yên tâm, gầm lên một tiếng, lại phun ra một màn nước nữa, bao bọc hoàn toàn gốc Tiên thụ, sau đó hút thẳng vào trong miệng rồi quẫy đuôi, lắc lư bò về phía hồ nước.
Nấp trên cành cây, Tiêu Viêm nhìn thấy gã này định quay về động phủ, trong lòng liền cười hắc hắc, ngón tay chợt nhẹ nhàng lay động không chút dấu vết.
Ngón tay Tiêu Viêm vừa động thì Thủy Vân Quả đang bị màn nước kia bao bọc bỗng lung lay, sau đó lặng lẽ nứt ra, từng dòng dịch thể chậm rãi chảy ra bên ngoài, rồi rơi xuống…
Thủy Vân Quả đột nhiên nứt ra khiến con thuồng luồng chú ý, nó liền ngẩn ra, như hiểu được chuyện gì, quang mang màu lam ngọc sáng lấp lánh đột nhiên từ trong cơ thể nó bùng phát.
“Bành!”
Hào quang vừa mới hiện lên liền đột nhiên dừng lại, thân thể Huyền Thủy Hổ Giao rền vang ngã xuống mặt đất, một làn hương thơm nồng đậm mang theo men say từ trong cơ thể nó lan tỏa ra bên ngoài.
“Vù!”
Huyền Thủy Hổ Giao vừa gục xuống đất, Tiêu Viêm cũng hiểu Thủy Vân Quả đã phát huy tác dụng. Thân hình lay động, hắn nhanh như chớp lao từ trên cành cây xuống, trong nháy mắt đã hiện ra phía trên tảng đá lớn, mạnh mẽ tung một quyền, trực tiếp đánh tan Thủy Mạc. Sau đó, hai ngón tay gập lại, một ngọn lửa hình mũi nhọn đâm thẳng vào tảng đá, rồi từ đó khoét mạnh xuống.
Lấy ra được một khối đá lớn, Tiêu Viêm lấy từ trong Nạp Giới ra một cái hộp bằng hàn ngọc, cẩn thận đem khối đá chứa Đan Linh Tương đặt vào trong đó rồi lật tay thu vào Nạp Giới. Không chần chừ chút nào, thân hình lại động, lao vào trong rừng rậm, thoắt cái đã biến mất không thấy tung tích.
Tiêu Viêm biết hiệu lực của Thủy Vân Quả rất mạnh, nhưng thời gian kéo dài không lâu. Với thực lực của Huyền Thủy Hổ Giao, chỉ sợ hai ba phút sau đã tỉnh lại, nếu rời đi quá chậm tất sẽ bị nó nổi điên truy đuổi.
Suy đoán của Tiêu Viêm không hề sai, ngay khi hắn vừa thoát khỏi hồ nước không lâu, một tiếng gầm gào phẫn nộ kinh thiên động địa liền vang lên. Dù ở khá xa, Tiêu Viêm vẫn có thể nghe thấy thanh âm khiến núi rung đất chuyển kia, hiển nhiên là Huyền Thủy Hổ Giao đang trút cơn thịnh nộ.
Đối với chuyện này, Tiêu Viêm cũng chỉ có thể thầm cười trộm một tiếng, sau đó liền tăng tốc, nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này.
Trên một ngọn núi cao vút như cột chống trời, có một tòa đại điện rộng lớn do cự thạch dựng nên. Bên ngoài đại điện, hai đầu cự thú phủ phục làm thủ hộ, từ cơ thể chúng điên cuồng phát ra hai cỗ khí tức cực kỳ hung lệ. Nhìn bộ dáng của hai con cự thú này, chắc chắn chúng phải mạnh hơn Huyền Thủy Hổ Giao rất nhiều.
“Cô trẻ à, cô ăn đủ chưa?”
Đột nhiên, từ bên trong đại điện truyền ra một tiếng hét mang theo vẻ vừa đau lòng vừa giận dữ. Hai con Ma thú trước cửa đại điện nghe vậy liền trừng mắt lên rồi lại cụp đầu xuống, làm như không nghe thấy.
Sâu bên trong đại điện bằng cự thạch là một quảng trường hết sức rộng lớn. Lúc này, bên trong chất đầy vô số dược liệu được bày ra rất chỉnh tề. Nếu đám người Tiêu Viêm có thể tới đây, tất nhiên sẽ phải trợn mắt há mồm. Những dược liệu này, tùy tiện lấy ra một thứ cũng đủ khiến không ít Luyện Dược Sư phải thèm nhỏ dãi, nhưng ở đây lại bị xem như củ cải trắng bình thường.
Giữa đống thiên tài địa bảo ấy, có một gã đại hán cởi trần với dáng người khôi ngô. Gã đại hán này chỉ tùy ý đứng đó, nhưng lại cho người ta cảm giác như một ngọn núi sừng sững, vững chãi và trầm ổn, không thể xem thường.
Nhưng giờ phút này, vị đại hán vừa nhìn đã biết không phải nhân vật tầm thường ấy đang khóc không ra nước mắt nhìn về phía chính giữa quảng trường. Tại đó, một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn, mỗi tay đang cầm một thứ dược liệu quý hiếm dị thường, không hề khách khí mà bỏ vào miệng, lấp đầy cái bao tử nhỏ bé. Tiếng nhai nuốt thanh thúy vang lên, nhưng lại làm cho gã đại hán kia phải đau lòng đến đổ máu.
“Khóc cái gì mà khóc! Đợi ta ăn no, tìm được người, rồi sẽ mang ngươi an toàn rời khỏi nơi này. Yên tâm đi, không phải chỉ là phá vỡ không gian thôi sao, đó chính là sở trường của ta.”
Thân ảnh nhỏ bé kia vừa ăn vừa lầu bầu, tựa hồ rất bất mãn với vị đại hán này.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ