“Oanh!”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa tựa như sấm sét chín tầng trời đột ngột vang lên, cơn bão năng lượng kinh hoàng thành hình, sau đó điên cuồng khuếch tán ra bốn phương tám hướng. Cả dãy sơn mạch cũng vì thế mà kịch liệt rung chuyển, từng vết nứt khổng lồ nhanh chóng lan tràn như mạng nhện.
Năng lượng đột ngột bạo phát cũng kinh động vô số ma thú cấp cao trong sơn mạch, nhưng sau khi cảm nhận được sự hủy diệt kinh hoàng của cơn bão năng lượng kia, tất cả đều kinh hãi tột độ, hoảng hốt tháo chạy khỏi sơn mạch. Trận chiến cấp độ này, tuyệt không phải những ma thú như bọn chúng có thể dính vào.
Sóng năng lượng khuếch tán đã san phẳng hơn nửa cánh rừng trong sơn mạch này, một hố sâu khổng lồ rộng đến trăm trượng từ từ hiện ra trong ánh mắt chăm chú của Tiêu Viêm.
Nhìn hố sâu thăm thẳm rộng gần trăm trượng kia, cho dù với định lực của Tiêu Viêm cũng không khỏi hít một hơi khí lạnh. Loại lực phá hoại kinh khủng bực này, không hổ là trận chiến cấp bậc Đấu Tôn.
Bụi đất vừa tung lên không trung liền bị cuồng phong thổi bay đi mất, ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua phía dưới, sau đó dừng lại trên người Mộ Cốt lão nhân đang lơ lửng giữa không trung. Lúc này, lồng ngực lão phập phồng, hơi thở đã không còn vững vàng như trước, hiển nhiên một đòn vừa rồi cũng khiến lão tiêu hao không nhỏ.
“Hùng Chiến đâu?” Ánh mắt Tiêu Viêm dời đi, nhìn vào hố sâu không thấy đáy kia, nhíu mày hỏi.
“Ở kia.” Ngón tay Tử Nghiên chỉ vào hố sâu, trong đôi mắt linh động như có huỳnh quang lóe lên.
“Hống!”
Tử Nghiên vừa dứt lời, một tiếng gầm kinh thiên động địa đột nhiên vang lên từ trong hố sâu. Ngay sau đó, âm thanh tựa như thực chất khuếch tán ra, lại cạo đi một lớp đất đá trên mặt đất.
“Bành!”
Tiếng gầm dần nhỏ lại, nhưng cả dãy núi lúc này lại rung chuyển dữ dội, từng âm thanh nặng nề như sấm sét vọng ra từ hố sâu. Nghe được thanh âm này, sắc mặt Mộ Cốt lão nhân cũng khẽ biến, ánh mắt âm lãnh nhìn chăm chú vào đó.
“Phanh!”
Trong hố sâu thăm thẳm đột nhiên vang lên một tiếng động còn kinh khủng hơn trước, một thân ảnh khổng lồ nương theo tiếng động nhảy vọt ra, sau đó ầm ầm rơi xuống đất. Khi đôi chân chạm đất, cả vùng sơn mạch đều theo đó mà rung chuyển. Nhìn thân ảnh khổng lồ nhảy ra từ hố sâu, trong mắt Tiêu Viêm cũng xẹt qua vẻ rung động. Đó là một con cự hùng cao gần trăm mét, toàn thân được bao phủ bởi bộ lông đen rậm rạp.
Bộ lông lúc này dựng đứng như cương châm, tại phần ngực của nó có tám đạo vân văn màu bạc. Điều khiến Tiêu Viêm kinh ngạc nhất chính là sau lưng con cự hùng này có một chiếc đuôi lớn màu đen dài gần hai mươi mét đang vẫy động, mang theo tiếng xé gió vù vù, trông như một đoạn đuôi rồng thực thụ.
“Đây là… Viễn Cổ Long Hùng?” Ánh mắt Tiêu Viêm đầu tiên đảo qua vân văn màu bạc trên ngực cự hùng, sau đó dừng lại trên chiếc đuôi rồng của nó. Trong mắt hắn lóe lên tinh quang, chợt thì thào.
Long Hùng, loại ma thú hung hãn này hiện giờ cũng cực kỳ hiếm thấy, bởi nó cũng là viễn cổ dị thú, thậm chí trong cơ thể chúng còn ẩn chứa huyết mạch của loài rồng, thực lực vô cùng kinh khủng.
Theo sách cổ ghi lại, Long Hùng còn được gọi là Cửu Vân Ma Long Hùng, vân văn ở ngực chúng không phải để trang trí, mà là tiêu chí đánh giá thực lực. Nghe nói nếu loại Long Hùng này đạt đến chín đạo long văn thì huyết mạch rồng trong cơ thể chúng sẽ chân chính thức tỉnh. Khi đó, Long Hùng sẽ trải qua một lần lột xác, nếu thành công sẽ tiến hóa thành Chí Tôn Long Hùng, lúc ấy toái sơn liệt địa cũng chỉ như giơ tay nhấc chân. Loại vân văn kia cũng vì thế mà được gọi là long văn.
Hùng Chiến bây giờ đã có tám vệt long văn, nếu có thêm một vệt nữa, gã to con này sẽ có thể tiến hóa thành Chí Tôn Long Hùng, loài hung thú ngay cả ở thời kỳ viễn cổ cũng có uy danh hiển hách.
“Không ngờ có thể gặp một con Long Hùng ở đây, thật sự là bất khả tư nghị!” Tiêu Viêm lắc đầu, kinh ngạc không thôi.
“Long Hùng mà thôi, chẳng qua có chút huyết mạch của rồng mới trở nên cường đại.” Tử Nghiên trong lồng ngực Tiêu Viêm có chút bĩu môi, khinh thường nói.
“Có thể sở hữu huyết mạch của rồng đã chứng minh sự cường đại của hắn.” Huyết mạch đối với ma thú quả thực vô cùng quan trọng.
“Lúc trước, khi ta đến Trung Châu, thiếu chút nữa đã bị tộc nhân của Yêu Hoàng tìm ra Yêu Hoàng huyết trong nạp giới.” Đột nhiên nhớ tới việc này, Tiêu Viêm cười nói.
“Thiên Yêu Hoàng tộc? Bọn chúng đả thương ngươi?” Nghe vậy, bàn tay nhỏ của Tử Nghiên đang bám vào cánh tay Tiêu Viêm bỗng siết chặt, đôi mắt xinh đẹp xẹt qua tử quang chói mắt, đầu lưỡi đỏ sẫm cũng khẽ liếm môi.
“Không, nhưng ta đã đem cánh của Thiên Yêu Hoàng luyện hóa thành phi hành đấu kỹ, sau này thi triển nếu bị nhận ra sẽ rất phiền phức.” Ánh mắt Tiêu Viêm vẫn nhìn về phía thân thể khổng lồ của Long Hùng, thuận miệng đáp.
“Yên tâm, nếu chúng dám đến, đảm bảo sẽ một đi không trở lại.” Tử Nghiên tựa đầu vào vai Tiêu Viêm, dùng thanh âm chỉ mình nàng nghe thấy, nhẹ nhàng nói.
Tiêu Viêm cũng không nghe thấy Tử Nghiên đang nói gì, sự chú ý của hắn vẫn đặt trên người Hùng Chiến. Có lẽ vì đã hóa thành bản thể nên khí tức của Hùng Chiến càng thêm hung lệ, một đôi mắt to màu đỏ rực nhìn chằm chằm vào Mộ Cốt lão nhân trên không trung.
“Tiếp tục!” Hùng Chiến đột nhiên bước về phía trước một bước, khuôn mặt xấu xí càng thêm dữ tợn, nắm đấm trực tiếp đánh về phía Mộ Cốt lão nhân. Một quyền đánh ra, tiếng xé gió trầm đục vang lên tựa trống trận, vang vọng khắp núi rừng.
Một quyền của Hùng Chiến khi đã hóa thành bản thể, cho dù là Mộ Cốt lão nhân cũng không dám khinh thường. Thủ ấn biến đổi, không gian trước mặt vặn vẹo một trận, ngưng tụ thành một bức tường không gian dày đặc.
“Oanh!”
Nắm đấm khổng lồ đầy lông đen hung hăng nện vào bức tường không gian, trực tiếp nghiền nát nó. Bàn tay còn lại lúc này cũng bất ngờ mở ra, những chiếc lông đen nhọn hoắt như một trận mưa tên bắn về phía trước. Những chiếc lông này tốc độ cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Mộ Cốt lão nhân.
Trên mỗi sợi lông đều mơ hồ ẩn chứa năng lượng màu vàng sậm, hiển nhiên mấy thứ này trông không bắt mắt, nhưng nếu bị đánh trúng thì tất nhiên sẽ không dễ chịu chút nào.
Nhưng với nhãn lực cùng kinh nghiệm của Mộ Cốt lão nhân, tự nhiên sẽ không khinh thị công kích của đối phương. Thủ ấn kết động, lão há mồm phun ra một ngọn lửa màu xanh đậm, những chiếc lông đen kia khi đi qua ngọn lửa đều lặng yên hóa thành tro tàn.
Ngọn lửa vừa được phun ra, một bóng đen đột nhiên xuất hiện từ phía trên, kình phong kinh khủng ập tới khiến sắc mặt Mộ Cốt lão nhân cũng phải biến đổi, thủ ấn vội vàng biến ảo, ngọn lửa lập tức ngưng tụ thành một hỏa diễm cự thú lớn vài chục trượng, lao về phía bóng đen đang lao tới như một tia chớp kia.
“Phốc!”
Bóng đen nện mạnh vào hỏa diễm cự thú, lực đạo kinh khủng trực tiếp xé toạc hỏa thú thành hai mảnh, kình khí còn thừa liền để lại trên mặt đất một vết nứt dài gần mười trượng. Lúc này Mộ Cốt lão nhân mới nhìn ra, bóng đen này thì ra chính là cái đuôi khổng lồ của Hùng Chiến.
“Súc sinh này thật mạnh…” Nhìn chiếc đuôi kia vẫy động, để lại từng vết rách trong không gian, khóe mắt Mộ Cốt lão nhân cũng co giật, sắc mặt có chút khó coi. Nói thật, nếu toàn lực giao đấu, Hùng Chiến không thể thắng được Mộ Cốt lão nhân. Nhưng Hùng Chiến có thể dốc sức, còn Mộ Cốt lão nhân thì không. Lão phải tham gia Đan hội, hơn nữa phải giành được quán quân, sau đó còn muốn chờ thời cơ cướp đoạt Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Nếu ở đây cùng Hùng Chiến đánh một trận ngươi chết ta sống, thì còn lấy đâu ra dư lực để tham gia Đan hội? Chính vì băn khoăn điều này, nên lão không thể thật sự liều mạng. Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, lão lại không thể đánh bại Hùng Chiến. Cục diện như vậy liền khiến lão lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Ánh mắt Mộ Cốt lão nhân chớp động, một lúc lâu sau mới oán hận cắn răng, nhìn về phía Tiêu Viêm trên bầu trời, quát lạnh: “Tiêu Viêm, lần này xem như ngươi may mắn. Đợi Đan hội kết thúc, bổn tôn nhất định sẽ tự tay giải quyết ngươi.”
“Phụng bồi tới cùng.” Trong mắt Tiêu Viêm chợt lóe hàn quang, cười lạnh nói.
Đến lúc đó, nếu có được Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa rồi đem nó luyện hóa, hắn tuyệt đối sẽ không e ngại lão già này.
“Chết tiệt!” Nghe vậy, khuôn mặt Mộ Cốt lão nhân co giật, nhưng khi ánh mắt nhìn thấy thân thể lớn như một tòa tháp đang đứng sừng sững trên núi của Hùng Chiến, hai tay không cam lòng nắm chặt lại. Cuối cùng lão cũng không làm thêm việc vô ích, tay áo vung lên, không gian xung quanh chậm rãi vặn vẹo, thân hình chớp động liền tiến vào bên trong, biến mất không thấy.
“Tiêu Viêm, giữ kỹ cái mạng chó của ngươi cho bổn tôn!” Thân ảnh Mộ Cốt lão nhân dù đã biến mất, nhưng tiếng quát lạnh như băng vẫn xuyên qua không gian, vang vọng trong mảnh thiên địa này.
Đôi mắt Tiêu Viêm híp lại, trong con ngươi đen nhánh chớp động hung quang.