Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1185: CHƯƠNG 1172: TIẾN VỀ LỐI RA

Giữa bầu trời xa thẳm, một vầng hào quang vô hình lơ lửng. Linh hồn lực mênh mông bàng bạc tựa thủy triều, lấy nơi đây làm trung tâm, nhanh chóng quét qua bốn phương tám hướng. Giờ phút này, trong khắp dãy núi, ngoại trừ một vài ma thú cao giai cực kỳ cường hãn, tất cả ma thú còn lại đều cảm nhận được một luồng uy áp linh hồn vô cùng mãnh liệt. Dưới uy áp bực này, thân thể chúng không khỏi run rẩy.

“Tiêu Viêm này quả thực lợi hại, thật sự có thể đột phá tới Bát phẩm. Thật khiến người ta khó tin.”

Hùng Chiến nhìn lên vầng hào quang vô hình trên bầu trời. Linh hồn lực mênh mông kia cho dù là bản thân hắn cũng có cảm giác kinh hãi. Về mặt thực lực, hiện giờ hắn mạnh hơn, nhưng nếu so về linh hồn… e rằng hai Hùng Chiến cộng lại cũng không bằng được Tiêu Viêm lúc này.

Linh hồn lực tựa thủy triều khuếch tán, kéo dài mấy phút đồng hồ sau mới từ từ dừng lại. Mà vầng hào quang vô hình kia cũng dần dần hiện ra dưới ánh mắt soi mói của Hùng Chiến.

Hào quang tan đi, mơ hồ hiện ra một bóng người. Cẩn thận quan sát, rõ ràng là Tiêu Viêm, chẳng qua lúc này bề ngoài thân thể Tiêu Viêm cực kỳ hư ảo.

“Đây là linh hồn?” Hùng Chiến nhìn Tiêu Viêm hư ảo trên bầu trời, trong lòng đột nhiên thất kinh, thấp giọng nói.

Linh hồn vốn là một khái niệm quá mức hư ảo. Linh hồn lực cũng vô sắc vô hình, rất khó phòng bị. Có thể ngưng tụ linh hồn thành hình người, hơn nữa còn duy trì rất lâu không tiêu tan thì cho dù là cường giả cấp bậc Đấu Tôn cũng khó lòng làm được.

Trên bầu trời, “Tiêu Viêm” dừng lại một chút rồi đột nhiên cúi đầu, ánh mắt nhìn vào trong thạch thất, nơi đó có một bóng người cao gầy đang chậm rãi bước trên hư không. Ánh mắt Hùng Chiến đảo qua, phát hiện đây chính là thân thể của Tiêu Viêm.

Khi thân thể đạp không tiến về phía linh hồn, “Tiêu Viêm” do linh hồn ngưng tụ cũng di chuyển, bước về phía thân xác. Cứ mỗi lần bước chân hạ xuống, kích thước của nó lại thu nhỏ lại một chút. Đến khi tiến vào thân thể thì đã biến thành một đốm sáng vô hình nhỏ bằng lòng bàn tay, sau đó nhẹ nhàng dừng lại trên mi tâm của thân thể, chợt lóe lên rồi biến mất không thấy nữa.

Khi linh hồn một lần nữa tiến vào mi tâm, thân thể Tiêu Viêm cũng khẽ run lên. Luồng uy áp linh hồn tràn ngập xung quanh lúc này cũng tiêu tan.

Thân thể Tiêu Viêm trên bầu trời đứng ngây ra một lúc lâu, đôi mắt đen nhánh lần nữa khôi phục lại sự thanh tỉnh. Tiêu Viêm hít sâu một hơi, hai tay đột nhiên kết động thủ ấn. Linh hồn lực mênh mông từ vị trí mi tâm nhanh như chớp khuếch tán ra. Cuối cùng, tại nơi Tiêu Viêm biến ảo thủ ấn đã ngưng tụ thành một quyền ấn linh hồn vô hình.

“Hùng Chiến đại ca, hãy thử tiếp một Hồn Thủ Ấn của ta!”

Một tiếng quát khẽ từ trong miệng Tiêu Viêm truyền ra, ánh mắt hắn chuyển hướng xuống Hùng Chiến phía dưới, sau đó cười lớn một tiếng. Thủ ấn lập tức ngưng tụ, quyền ấn ẩn chứa uy áp linh hồn mênh mông kia nhanh như chớp hướng về phía Hùng Chiến trên đỉnh núi.

“Ha ha, hay lắm!”

Nghe thấy tiếng cười của Tiêu Viêm, Hùng Chiến cũng hào sảng đáp lại, bàn tay to lớn đột nhiên nắm chặt, hai mắt híp lại nhìn chằm chằm vào luồng sức mạnh vô hình đang xé gió lao tới.

“Bành!”

Linh hồn thủ ấn vô hình trong nháy mắt đã tới, hung hăng va chạm với nắm đấm tựa sắt thép của Hùng Chiến, tạo nên một tiếng động trầm đục vang vọng khắp không trung.

Hai bên va chạm, gợn sóng năng lượng trong dự tính cũng không xuất hiện. Hùng Chiến sau khi đánh ra một quyền, sắc mặt cũng hơi thay đổi, lực đạo trên linh hồn thủ ấn kia cũng không phải quá mạnh, nhưng khi hai người va chạm, hắn lại cảm giác trong đầu mình truyền ra một trận đau nhói. Hùng Chiến lảo đảo lui về phía sau hai bước mới đứng vững thân hình.

“Đây… đây chính là linh hồn công kích sao?”

Thân hình vừa ổn định, sắc mặt Hùng Chiến liền ngưng trọng hẳn lên. Tuy lúc trước hắn vẫn chưa sử dụng toàn lực, nhưng loại công kích kỳ dị kia của Tiêu Viêm không phải chỉ dựa vào sức mạnh thân thể là có thể đón đỡ. Bởi vì nó công kích không phải thân thể, mà là linh hồn đối phương.

Tuy nói ở mức này rất khó tạo thành vết thương trí mạng cho đối thủ, nhưng nếu trong lúc chiến đấu, đột nhiên trúng phải công kích quỷ dị kia làm cho choáng váng một lát, cũng đủ để chuyển biến cục diện cuộc chiến trong nháy mắt!

“Nghe nói Luyện Dược Sư thời viễn cổ, ngay cả những cường giả Đấu Khí cũng không dám tùy tiện trêu chọc. Loại công kích linh hồn này khiến người khác khó lòng phòng bị. Chẳng qua Luyện Dược Sư hiện nay đã mất đi thủ đoạn tu luyện này, bởi vậy phần lớn khi đối chiến với người khác cũng là dựa vào Đấu Khí.”

Khuôn mặt Hùng Chiến lộ vẻ trầm ngâm. Mặc dù hắn là ma thú đã sống qua một khoảng thời gian không ngắn, năm đó, khi Đan Giới còn cường thịnh, hắn đã từng may mắn gặp được một vị Luyện Dược Tông Sư, vì vậy đối với Luyện Dược Sư, hắn cũng coi như có chút hiểu biết.

“Ha ha, Hùng Chiến đại ca, không sao chứ?” Khi Hùng Chiến còn đang chìm trong suy nghĩ, thân hình Tiêu Viêm cũng từ từ hạ xuống, cười nói.

Nghe vậy, Hùng Chiến cũng gác lại suy nghĩ trong lòng, ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Viêm, trong lòng không khỏi nao nao. Không biết có phải cảm giác của mình sai hay không, khi nhìn Tiêu Viêm bây giờ, hắn cảm thấy đối phương có thêm một loại khí chất mờ mịt khó nắm bắt. Loại cảm giác này, giống như người đang đứng trước mặt hắn không phải Tiêu Viêm, mà là linh hồn của hắn.

“Xem ra, đây chính là những thay đổi sau khi tiến vào Bát phẩm Luyện Dược Sư.”

Đối với điểm này, Hùng Chiến cũng không tìm hiểu thêm, hào sảng cười với Tiêu Viêm, nói: “Tiêu Viêm huynh đệ, chiêu này quả nhiên không tệ. Nếu đổi lại là người có thực lực hơi thấp, chỉ sợ dưới công kích linh hồn bực này, thần trí đã bị trọng thương rồi.”

Nói chuyện với Tiêu Viêm, xưng hô của Hùng Chiến cũng trở nên thân cận hơn rất nhiều. Tuy hắn là cường giả Đấu Tôn, nhưng hiện giờ Tiêu Viêm xem như đã bước vào hàng ngũ Bát phẩm Luyện Dược Tông Sư, ngày sau hắn nhất định sẽ có việc cần đối phương giúp đỡ.

Tiêu Viêm cười cười, sự biến hóa rất nhỏ của Hùng Chiến cũng không bị hắn bỏ qua, trong lòng không khỏi có chút cảm thán. Thế giới của cường giả quả nhiên là thực lực vi tôn. Những lời này, đặt ở người có tính tình chân chất như Hùng Chiến chính là minh chứng tốt nhất.

“Ngươi cuối cùng cũng ra rồi.”

Một thanh âm trong trẻo đột nhiên vang lên phía sau Tiêu Viêm, dĩ nhiên đó chính là Tử Nghiên chờ đợi lâu ngày đã sớm hết kiên nhẫn. Tiêu Viêm xoay người lại nhìn Tử Nghiên, cười cười nói: “Ta bế quan mấy ngày?”

“Gần tám ngày.” Tử Nghiên quay người, lườm hắn nói: “Ngươi chỉ cần chậm thêm một chút nữa là Đan Giới sẽ đóng lại. Đến lúc đó ngươi cũng mất tư cách dự thi.”

“Tám ngày sao? Vậy chỉ còn một ngày?” Tiêu Viêm khẽ gật đầu, thời gian tám ngày vẫn chưa vượt ra ngoài dự liệu của hắn. Hơi trầm ngâm, hắn từ trong nạp giới lấy ra bản đồ, phân biệt phương hướng một chút rồi ánh mắt chuyển về phương bắc, nói: “Nhiệm vụ của ta cũng đã hoàn thành, bây giờ chỉ cần đi tới cửa ra của Đan Giới là có thể ra ngoài, các ngươi thì sao?”

Nghe vậy, Tử Nghiên xua tay nói: “Trước tiên cứ đi theo ngươi đi. Tuy nhiên, ở lối ra sẽ có người của Đan Tháp canh giữ, khi đến đó sẽ để ngươi ra ngoài trước. Tự ta cũng có cách để đi ra ngoài.”

Tiêu Viêm khẽ gật đầu, đối với bản lĩnh của Tử Nghiên hắn cũng biết một chút. Hơn nữa nàng có thể thần không biết quỷ không hay tiến vào Đan Giới này thì tự nhiên cũng sẽ có biện pháp rời đi. “Một khi đã như vậy, chúng ta khởi hành thôi. Nơi này cách lối ra cũng khá xa, phải đi nhanh mới có thể tới được trước khi cửa đóng.”

“Ân, mấy thứ này để ngươi bảo quản đó. Nhưng cũng không thể chiếm một mình đấy.” Tử Nghiên đột nhiên xòe bàn tay nhỏ nhắn ra, một chiếc nạp giới màu xanh biếc xuất hiện trong tay. Mà khi nhìn thấy cái nạp giới này thì khuôn mặt của Hùng Chiến ở một bên cũng hiện lên vẻ đau khổ.

“Đây là?” Tiêu Viêm cũng có chút nghi hoặc.

“Khụ, đây là những dược liệu trân quý trong thạch điện.” Hùng Chiến ho khan một tiếng, ngữ khí có chút khô khốc nói. Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng không nói gì, nhìn ánh mắt thúc giục của Tử Nghiên, không khỏi cười khổ lắc đầu. Cô nhóc này quả nhiên là muốn thu sạch gia sản của người khác a.

Thuận tay tiếp nhận nạp giới, sau đó đeo nó trên tay. Đối với những dược liệu trân quý này, nói Tiêu Viêm không động tâm chỉ là giả dối. Có được kho dược liệu này sẽ giảm đi vô số tinh lực cùng thời gian tìm kiếm. Dù sao để gặp được những dược liệu trân quý như thế ở bên ngoài cũng là rất khó khăn.

“Hùng Chiến đại ca cũng muốn theo tới đó sao?” Đeo nạp giới trên tay, Tiêu Viêm ho nhẹ một tiếng, nói.

“Phải, ta muốn đi ra ngoài, cũng còn phải nhờ đến cô nhóc này. Hơn nữa cũng thuận tiện bảo vệ cho các ngươi. Bằng không, vạn nhất trên đường lại gặp phải lão già kia, chỉ mình ngươi cũng có chút không ổn.” Lưu luyến rời mắt khỏi ngón tay Tiêu Viêm, Hùng Chiến nói.

“Ha ha, vậy phải làm phiền Hùng Chiến đại ca rồi.”

Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng không khỏi mỉm cười hướng về phía hắn ôm quyền cảm tạ, nói: “Một khi đã như vậy, vậy liền lập tức khởi hành thôi.”

“Tự mình bay đi sẽ rất phiền.”

Hùng Chiến cười hắc hắc, trong miệng đột nhiên phát ra một tiếng huýt sáo. Trong Vạn Dược sơn mạch đột nhiên vang lên một tiếng chim kêu. Lát sau, một thân ảnh khổng lồ từ trong sơn mạch bay tới, cuối cùng dừng lại trên đỉnh núi: “Đi thôi, đây là Huyền Điểu Thú có tốc độ cực nhanh, hơn nữa còn bớt việc…”

Hùng Chiến vẫy vẫy tay với Tiêu Viêm, sau đó đạp mạnh chân lên mặt đất, thân hình chớp động, vững vàng dừng lại trên lưng Huyền Điểu Thú đang dang rộng đôi cánh. Hai người Tiêu Viêm thấy vậy cũng theo sát mà lên.

“Kỷ!”

Huyền Điểu Thú ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gáy sắc nhọn. Đôi cánh lớn vung lên mang theo cuồng phong dạt dào, hướng về phương bắc của Đan Giới mà bay đi.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!