Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1187: CHƯƠNG 1174: TRỌNG ĐIỂM!

Đây là một quảng trường có quy mô vô cùng hoành tráng, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải chấn động. Xung quanh quảng trường là biển người mênh mông không thấy bến bờ, tiếng huyên náo ầm ầm tựa sấm rền vang trời, giống như tiếng gầm thét cuồng nộ của cự long vang vọng không dứt. Dưới tác động của sóng âm kinh hoàng này, những tầng mây trên cao tít tầng không dường như cũng bị đánh cho tan tác.

Giữa không trung của quảng trường, một thạch đài khổng lồ lơ lửng, đây cũng chính là nơi hội tụ ánh mắt của toàn trường, là vũ đài cho trận giao tranh cuối cùng của Đan hội lần này.

Sau mấy ngày đắm chìm trong bầu không khí sôi sục của Đan hội, hôm nay không thể nghi ngờ chính là ngày đẩy sự cuồng nhiệt lên đến đỉnh điểm. Thời khắc này là lúc Đan giới được mở ra, chỉ những Luyện Dược Sư bước ra từ bên trong mới có đủ tư cách tiếp tục tranh tài tại Đan hội!

Bầu không khí toàn trường lúc này đã sôi sục đến cực độ. Vô số ánh mắt dán chặt vào cánh cửa không gian khổng lồ bằng nham thạch đen bóng giữa thạch đài. Bên trong, không gian kịch liệt vặn vẹo. Đây chính là lối ra duy nhất của Đan giới. Chẳng còn bao lâu nữa, những nhân vật phong vân của cuộc thi lần này sẽ từ đây bước ra.

Trên một khán đài cao, Tiểu Y Tiên cũng như mọi người, chăm chú nhìn vào cánh cửa không gian khổng lồ, nét mặt không giấu được vẻ khẩn trương. Dù rất tin tưởng vào năng lực của Tiêu Viêm, nhưng nàng cũng biết đôi chút về sự cạnh tranh tàn khốc bên trong Đan giới.

“Ha ha, không cần quá lo lắng! Trong khoảng thời gian này, liên tục có người dự thi bóp nát không gian thạch để thoát ra. Nếu Tiêu Viêm đã ra ngoài, tất nhiên sẽ đến tìm chúng ta.” Diệp Trọng bên cạnh thấy thế liền cười gượng an ủi, nhưng chợt nhận ra lời này có vẻ không ổn, lại cười khan chữa lại: “Với bản lĩnh của Tiêu Viêm, muốn vượt qua cửa thứ hai này chắc chắn không thành vấn đề.”

Đối với lời an ủi của Diệp Trọng, Tiểu Y Tiên cũng không biết phải đáp lại thế nào, chỉ đành lắc đầu. Nàng vừa định nói gì đó thì đôi mắt đẹp của nàng bỗng chuyển hướng về trung tâm quảng trường. Cánh cửa không gian khổng lồ nơi đó đột nhiên dâng lên những dao động kịch liệt.

“Cánh cửa không gian sắp mở rồi!”

Không gian chỉ vừa dao động, biển người mênh mông tức thì bùng lên tiếng hoan hô vang trời dậy đất. Vô số ánh mắt nóng rực thoáng chốc đã tập trung cả vào cánh cổng không gian.

Dưới ánh mắt soi mói của toàn trường, không gian bên trong cửa lớn dao động ngày càng dữ dội, từng bóng người cuối cùng cũng chậm rãi bước ra, đặt chân lên nền đá của quảng trường trong những tiếng hoan hô vang dội.

Nhìn những người dự thi thành công bước ra, trên khán đài lập tức vỡ òa trong tiếng cổ vũ đinh tai nhức óc. Có thể tiến đến giai đoạn này, về cơ bản họ đã được xem là những Luyện Dược Sư kiệt xuất trên toàn đại lục. Dù cho bây giờ có bỏ cuộc, họ cũng sẽ được các thế lực lớn mời chào làm thượng khách.

Theo sau những bóng người ngày càng đông bước ra từ cánh cửa không gian, tiếng hoan hô mỗi lúc một lớn. Ngay cả quảng trường khổng lồ dường như cũng khẽ rung chuyển dưới làn sóng âm cuồng nhiệt.

“Nhìn kìa!”

Cánh cửa không gian khổng lồ vẫn tiếp tục dao động, chợt một bóng hình yêu kiều quyến rũ chậm rãi bước ra, sau đó hiện rõ dưới ánh mặt trời ấm áp. Nhất thời, tiếng hoan hô trong trường đã vọt lên đến đỉnh điểm. Tào Dĩnh, trong những năm gần đây danh tiếng của nàng cực kỳ vang dội. Tất cả mọi người đều biết, tại Đan hội lần này, nàng chính là người có triển vọng đoạt ngôi quán quân nhất.

So với Tào Dĩnh, hào quang của Tống Thanh liền có phần lu mờ. Dưới ánh hào quang của yêu nữ này, dù hắn cũng được xưng là thiên tài, nhưng trước sau vẫn khó lòng so sánh được.

Sau Tào Dĩnh, vẫn còn rất nhiều bóng người bước ra. Nhưng dù cho đám người Tiểu Y Tiên có tìm mỏi mắt, cũng không hề thấy bóng dáng của Tiêu Viêm, nụ cười gượng gạo trên mặt cũng cứng lại, đôi ngọc thủ bất giác siết chặt. Nếu Tiêu Viêm có chuyện gì ngoài ý muốn trong Đan giới, thật khó tưởng tượng được nàng sẽ điên cuồng đến mức nào!

Nhìn gương mặt đang dần lạnh đi của Tiểu Y Tiên, Diệp Trọng cũng không dám hé răng nửa lời, trong lòng lão cũng bắt đầu thấp thỏm không yên. Tại Đan giới, kẻ địch lớn nhất kỳ thực không phải là ma thú bên trong, mà chính là những người dự thi khác. Để tăng tỷ lệ thành công của bản thân, một số kẻ thực lực mạnh mẽ e rằng sẽ không ngần ngại hạ sát thủ đối với những người gây ra uy hiếp cho họ!

Trong khi những nơi khác đều vang lên tiếng hoan hô rung trời, chỉ có khu vực này lại hoàn toàn yên tĩnh. Vào thời điểm này, dù là người trấn định như Thiên Hỏa tôn giả cũng không nhịn được mà khẽ cau mày. Những ngón tay đang đan vào nhau cũng bất giác buông lỏng.

Chính vào lúc lòng người của nhóm Tiểu Y Tiên hoàn toàn trầm xuống, cánh cửa không gian cực lớn lại khẽ dao động, một bóng người có phần gầy gò chậm rãi xuất hiện, cuối cùng cũng từ bên trong cánh cửa bước lên thạch đài của quảng trường.

"Là Tiêu Viêm đại ca!" Nhìn thấy người này, gương mặt Hân Lam tức thì hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết, vội vàng nói.

Nghe vậy, lòng đám người Tiểu Y Tiên cũng rung lên, đưa mắt nhìn lại, quả nhiên đã thấy được một bóng dáng quen thuộc đến lạ thường, mọi người mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

"Ha ha, ta đã nói rồi, với thực lực của Tiêu Viêm tiên sinh, làm sao có thể không qua được cửa thứ hai này chứ!" Lúc này, tảng đá đè nặng trong lòng Diệp Trọng cuối cùng cũng được trút xuống, lão yên tâm cười lớn nói.

Đang lúc mọi người thở phào, Tiêu Viêm vừa ra khỏi cửa không gian chợt nhìn về hướng bọn họ, gật đầu mỉm cười.

“Tên này.” Nhìn thấy bộ dáng ung dung, khí định thần nhàn của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên không khỏi lắc đầu, khẽ nói.

Giữa quảng trường khổng lồ, nghe những tiếng huyên náo xung quanh, trong lòng Tiêu Viêm cũng không khỏi cảm thấy hoảng hốt. Trong khoảng thời gian ở Đan giới, xung quanh ngoài sự tĩnh lặng ra thì cũng chỉ là tĩnh lặng, khiến hắn cảm thấy như thiếu đi thứ gì đó. Hiện giờ vừa bước ra, hắn mới đột nhiên nhận ra nơi đó thiếu đi nhân khí.

Đứng trên quảng trường, Tiêu Viêm quét mắt qua một lượt, thấy cửa không gian không ngừng có người bước ra, trong mắt cũng không khỏi xẹt qua một tia kinh ngạc. Xem ra, số người trên quảng trường e rằng không dưới một ngàn. Hắn chưa bao giờ ngờ được, trải qua hai vòng sàng lọc khắc nghiệt như vậy, mà lại có nhiều người có thể an toàn vượt qua đến thế. Lượng người tụ tập nơi đây, dù cho tổng số người tham gia Đại hội Luyện Dược Sư tại Gia Mã Đế quốc năm đó cũng không thể sánh bằng. Đương nhiên, không chỉ số lượng mà chất lượng cũng khác nhau một trời một vực. Ở đây, chỉ cần tùy tiện chọn ra một người cũng có khả năng dễ dàng đoạt được ngôi quán quân của Đại hội năm đó.

Ánh mắt lướt qua xung quanh một lát, đột nhiên dừng lại tại nơi cao nhất của quảng trường, nơi đó có một luồng áp lực khiến ngay cả Tiêu Viêm cũng phải kinh hãi.

“Cự đầu Đan Tháp sao...?!”

Ánh mắt Tiêu Viêm đảo nhanh qua ba thân ảnh, bất chợt sững người. Bởi vì hiện tại, có một vị mỹ phụ yêu kiều vận sườn xám đang dùng ánh mắt gắt gao khóa chặt lấy hắn.

Mặc dù trước nay chưa từng gặp qua vị mỹ phụ thần bí này, nhưng dựa vào vị trí ngồi, hắn có thể đoán ngay được thân phận của nàng, trong lòng lập tức rùng mình. Những nhân vật như vậy hiện tại hắn không thể trêu vào được, vì thế không dám nhìn lâu, vội dời mắt đi nơi khác.

"Hắn chính là Tiêu Viêm? Đệ tử của Dược Trần?" Vị mỹ phụ được vạn người ngưỡng vọng trên đài cao vẫn đang nhìn Tiêu Viêm chằm chằm, đột nhiên nhẹ giọng nói.

"Ha ha, ừm… Hắn chính là Tiêu Viêm!" Huyền Không Tử đứng bên cạnh cười tủm tỉm gật đầu, đảo mắt nhìn Tiêu Viêm, sắc mặt đột nhiên biến đổi, kinh ngạc khẽ kêu lên, đồng thời một giọng nói khác cũng vang lên:

"Phát hiện ra rồi sao? Linh hồn dao động của tiểu tử này dường như có chút quái dị. Có khả năng hắn đã tiến vào Linh cảnh rồi!" Vị mỹ phụ mỉm cười, chậm rãi nói.

"Quả thật có dáng dấp của Linh cảnh!" Lão nhân da ngăm đen bên cạnh, khuôn mặt có nét nghiêm nghị cũng gật gù, sắc mặt thoáng hiện chút kinh ngạc, nói: "Lão già Dược Trần này có ánh mắt thật chuẩn! Thật khiến người khác phải hâm mộ a…"

"Nếu hắn thật sự tiến vào Linh cảnh, Đan hội lần này, dù cho Tào Dĩnh hay Đan Thần muốn thắng được hắn đều sẽ rất khó.” Mỹ phụ cười nói.

Huyền Không Tử cũng không ngừng gật đầu. Lần trước gặp Tiêu Viêm, hắn vẫn chưa mang đến cho lão cảm giác như bây giờ. Hiển nhiên, sự biến hóa này có quan hệ rất lớn với chuyến đi vào Đan giới lần này.

“Haiz… xem ra muốn thắng lão già kia một lần, thật đúng là khó khăn đến vậy sao…”

Trong quảng trường, cánh cổng không gian dao động khoảng nửa giờ thì cuối cùng cũng từ từ ngưng lại. Lập tức, cánh cửa không gian rộng lớn lại một lần nữa khôi phục sự tĩnh lặng ban đầu.

Lúc cửa không gian hoàn toàn đóng lại, số người trên quảng trường cũng đã tăng lên không ít. Tiêu Viêm cũng không khỏi kinh hãi trong lòng. Những người này chính là những Luyện Dược Sư ưu tú nhất từ khắp nơi trên Đấu Khí đại lục! Muốn đoạt được ngôi vị quán quân Đan hội, cần phải vượt qua tất cả bọn họ, thẳng tiến một đường lên đỉnh vinh quang, quả thật là một thử thách không nhỏ!

Khi cửa không gian đóng lại, quảng trường vốn vô cùng huyên náo lập tức trở nên yên tĩnh hơn nhiều. Tất cả mọi người đều biết, thời khắc kế tiếp mới đích thực là trọng điểm của Đan hội lần này!

Trên đài cao, Huyền Không Tử quét mắt nhìn qua toàn trường một lượt, khẽ hắng giọng một tiếng, thanh âm lại vang vọng rõ ràng bên tai mỗi người, làm cho ánh mắt của tất cả mọi người nơi đây đều dồn cả vào người lão.

“Trước tiên, chúc mừng mọi người còn có thể đứng ở nơi đây! Các ngươi đã thông qua vòng tuyển chọn thứ hai! Nhưng… các ngươi cũng nên biết, vòng tiếp theo đây mới là vòng quan trọng nhất của Đan hội lần này! Ai có thể trụ lại đến phút cuối, người đó chính là quán quân của Đan hội! Thạch đài lơ lửng trên không trung kia, chính là vũ đài để các ngươi tung hoành! Hy vọng… các ngươi có thể vượt qua tất cả, đoạt lấy thời khắc rực rỡ nhất trong cuộc đời! Vinh quang đang đợi các ngươi sáng tạo!”

Lời nói ngắn gọn lại như một mồi lửa, trong nháy mắt đã thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng mỗi người.

Ầm, ầm…

Thịnh hội long trọng nhất của giới Luyện Dược Sư, vào giờ khắc này, rốt cuộc cũng đi đến cao trào! Đan hội, cuối cùng cũng đã thực sự bắt đầu.

✺ Lời văn AI bay như gió — Thiên Lôi Trúc giữ chỗ bình yên ✺

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!