Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1205: CHƯƠNG 1192: PHÁ VỠ PHONG ẤN

Khi tiếng cười quỷ dị kia vang lên, sắc mặt Khâu Lăng trong nháy mắt âm trầm hẳn. Không chút chần chừ, hắn phóng ra một luồng đấu khí bàng bạc, âm thanh xé gió lao thẳng về phía Mộ Cốt lão nhân.

"Rít... rít..."

Luồng đấu khí kia không thể đánh trúng Mộ Cốt lão nhân. Thân hình hắn cực kỳ nhanh nhẹn, chớp mắt đã lui về phía sau. Hai tay hắn đột nhiên kết thành vài thủ ấn phức tạp, nhìn hoa cả mắt. Khi những thủ ấn đó được phát động, đám người Tiêu Viêm chợt kinh hãi nhận ra, mảnh vảy rồng trên trán Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa cũng đột nhiên hưởng ứng, truyền ra một luồng năng lượng dao động cực nhỏ.

“Không ổn...”

Nhận thấy tình trạng trước mắt, đám người Tiêu Viêm ai nấy đều biến sắc.

“Mộ Cốt, ngươi dám...!” Giờ phút này, sắc mặt Khâu Lăng đại biến, phẫn nộ quát to.

“Hắc hắc, thiên hạ này còn chưa có chuyện gì mà lão phu không dám làm.” Mộ Cốt lão nhân không hề để tâm đến tiếng quát của Khâu Lăng, chỉ cười lạnh đáp trả. Thủ ấn nhanh chóng thành hình, nụ cười trên khuôn mặt càng thêm quỷ dị: “Yên tâm, lão phu chỉ muốn giúp Đan Tháp các ngươi giải quyết gọn gàng phiền toái này thôi.”

Lời vừa dứt, Mộ Cốt lão nhân liền quát lớn: “Phát!”

Sau tiếng quát đó, một tiếng nổ mạnh vang lên, tựa như kinh lôi đột ngột giáng xuống không gian này mà không hề có dấu hiệu báo trước.

Tiếng nổ kinh thiên vừa dứt, đám người Tiêu Viêm bất giác cùng nhìn về phía Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Bọn họ kinh hãi thấy được, mảnh vảy rồng trên trán nó, nơi không bị tử hắc hỏa diễm bao phủ, đã vỡ tan.

Nhìn thấy cảnh này, đám người Tiêu Viêm lập tức biến sắc. Con Cự Long chậm rãi mở to đôi long nhãn. Hiển nhiên, phong ấn hoàn mỹ kia đã không còn nguyên vẹn nữa rồi.

“Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa thức tỉnh rồi!”

Nhìn thấy đôi long nhãn từ từ mở ra, một tiếng hô kinh hãi vang lên, kéo theo những tiếng bàn tán xôn xao khắp xung quanh.

Một lát sau, long mục lóe lên hàn quang băng giá, quét nhìn đám người Tiêu Viêm. Sau đó, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa ngửa mạnh đầu lên trời, phát ra một tiếng long ngâm kinh thiên động địa.

“Uỳnh!”

Sau tiếng long ngâm vang thấu trời xanh, tử hắc hỏa diễm bao quanh thân thể Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa đột nhiên bùng lên dữ dội, tựa như thiên hỏa giáng thế, bao phủ cả một vùng không gian.

Tử hắc hỏa diễm bộc phát cuồng bạo. Vào thời khắc này, những phù văn đen tuyền dày đặc trên người Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa chợt lóe lên quang mang chói lòa, giống như một tấm lưới khổng lồ, siết chặt lấy thân thể nó.

Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa liều mạng giãy dụa, tiếng gầm vang vọng hư không. Tử hắc hỏa diễm điên cuồng đốt cháy đám phù văn đen tuyền kia. Hơn nữa, từ trong hư vô, từng luồng tinh thần lực thuần khiết không ngừng thẩm thấu ra, liên tục truyền vào thân thể khổng lồ của nó.

Đối mặt với sự phản kháng điên cuồng của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa sau bao năm im hơi lặng tiếng, dù là những phù văn đen tuyền kia cũng bị đặt ở thế hạ phong. Bị tử hắc hỏa diễm thiêu đốt, một số phù văn đã trở nên ảm đạm đi rất nhiều.

“Mộ Cốt, ngươi muốn chết!”

Tình huống Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa bất ngờ thức tỉnh thực sự nằm ngoài dự liệu của Khâu Lăng. Khi hắn định thần lại, khuôn mặt đã xanh mét đến đáng sợ. Gầm lên một tiếng mang theo sát ý và lửa giận ngút trời, hắn lao tới Mộ Cốt lão nhân với thế không chết không thôi.

Nhìn thấy Khâu Lăng khí thế hung hãn lao tới, sắc mặt Mộ Cốt lão nhân chợt biến đổi, cười lạnh nói: “Hắc hắc, Đan Tháp các ngươi không thu phục được dị hỏa này, vậy còn cố giữ làm gì? Không bằng để Hồn Điện bọn ta giúp một tay, chẳng phải tốt hơn sao?”

“Tiêu Viêm, các ngươi mau bóp nát ngọc châu, báo cho hội trưởng nhanh chóng tới đây!”

Dù lửa giận ngút trời, Khâu Lăng vẫn còn chút tỉnh táo, trong lúc tấn công Mộ Cốt lão nhân vẫn không quên quát lớn ra lệnh cho Tiêu Viêm.

Nghe tiếng quát của Khâu Lăng, đám người Tiêu Viêm, Tào Dĩnh vội gật đầu, lấy ngọc châu truyền tin từ trong nạp giới ra. Nhưng ngay khi chuẩn bị bóp nát thì kỳ biến xuất hiện. Một luồng kình phong bén nhọn đột ngột bắn tới, hóa thành những cây châm nhỏ đâm thẳng vào ngọc châu.

Vì đòn tấn công xuất hiện quá bất ngờ, ngoại trừ Tiêu Viêm, ngọc châu trong tay mấy người Tào Dĩnh đều bị đánh bay ra xa.

Tiêu Viêm khẽ hừ lạnh, hai ngón tay nhanh như chớp kẹp lấy cây châm nhỏ đang bay tới, tay còn lại bóp nát ngọc châu. Sau đó, hắn chuyển tầm mắt sang hướng kình phong bắn tới, thấy hai kẻ xuất thủ cũng nằm trong danh sách mười người dự thi.

"Không ngờ ở đây vẫn còn người của Hồn Điện."

Nhìn hai người này, Tiêu Viêm khẽ cười lạnh. Hắn quả thực đã xem thường thực lực của Hồn Điện. Trong danh sách mười người, ngoài Mộ Cốt lão nhân, lại còn có những kẻ khác, số lượng như vậy so với Đan Tháp cũng không hề thua kém chút nào.

“Hắc hắc, cho dù ngươi truyền tin thì đã sao? Trong lúc Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa giãy dụa phá phong ấn, ba lão quái kia còn bận duy trì phong ấn tinh vực, làm sao có thể phân thần. Hơn nữa, hôm nay Thánh Đan thành vô cùng hỗn loạn, đám cường giả còn lại của Đan Tháp há còn sức để quản việc này?” Một gã nam tử trung niên có sắc mặt âm hiểm cất lời mỉa mai.

"Xem ra vì hành động hôm nay mà Hồn Điện đã bố trí rất chu toàn."

Đôi mắt Tiêu Viêm khẽ híp lại. Theo lời kẻ này, sự hỗn loạn tại Thánh Đan thành có bàn tay của cường giả Hồn Điện, đã cuốn không ít cường giả của Đan Tháp vào đó. Về phần ba cự đầu của Đan Tháp, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa chính là vật kiềm chế tốt nhất. Vì phải duy trì nhà tù trong tinh vực này nên bọn họ hiển nhiên không thể tùy ý xuất thủ. Nếu không kiềm chế, tinh vực sẽ vỡ vụn, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa có thể phá vỡ phong ấn, khi đó cả tòa Thánh Đan thành cũng sẽ bị hủy diệt.

“Tiêu Viêm, làm sao bây giờ?”

Tào Dĩnh, Đan Thần đứng ngay sau hắn, thấp giọng hỏi. Tình huống bây giờ, khi Khâu Lăng đang kịch chiến với Mộ Cốt lão nhân thì chỗ dựa của các nàng chính là Tiêu Viêm. Còn Tống Thanh, nhìn thấy sự việc tiến triển đến mức này thì mặt mày đã tái xanh. Sau một hồi do dự, hắn đành phải đi tới đứng phía sau Tiêu Viêm dù có chút không cam lòng.

“Còn có thể làm gì nữa, hai nơi đó chúng ta không thể xen vào được. Hiện tại chỉ có thể tĩnh quan kỳ biến, chờ cường giả Đan Tháp đến trợ giúp thôi.” Sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng, nhẹ giọng nói.

Nghe vậy, Tào Dĩnh và Đan Thần liếc mắt nhìn nhau, rồi khẽ gật đầu. Quả thật, hai chiến trường kia không phải nơi các nàng có khả năng xoay chuyển cục diện.

Trong lúc đám người Tiêu Viêm đang nói chuyện, vùng hư không này đột nhiên rung động dữ dội. Từng luồng đấu khí mạnh mẽ cuồn cuộn từ trong hư vô tuôn ra, hội tụ trên thân thể Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Ngay lúc đó, những ký hiệu đen tuyền kia chợt sáng lên, đây hiển nhiên là do ba vị cự đầu đã xuất thủ.

“Rống...!”

Cảm nhận phong ấn dần dần mạnh lên, đôi mắt của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa đỏ ngầu, không cam lòng bỏ qua cơ hội thoát khốn ngàn năm có một này. Tuy rằng nó không làm gì được ba cự đầu của Đan Tháp, nhưng bọn họ cũng không thể làm gì được nó. Hôm nay nếu không thể tận dụng cơ hội này để trốn thoát, thì không biết phải chờ đến bao giờ mới có cơ duyên như vậy nữa. Bấy lâu nay bị phong ấn giam giữ ở đây đã khiến nó phải chịu không ít đau khổ.

Ngay lúc Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa điên cuồng giãy dụa, một khí tức hủy diệt nồng đậm đột nhiên từ trong cơ thể khổng lồ của nó tràn ra.

Khóe mắt Tiêu Viêm giật giật khi cảm nhận được sự mạnh mẽ của luồng khí tức này. Bên trong Hủy Diệt Hỏa Liên của hắn cũng có hơi thở tương tự, xem ra Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa muốn dùng đến thủ đoạn cuối cùng rồi...

Gào!

Tiếng gầm trầm thấp đầy tức giận không ngừng vang vọng trong không gian. Tử hắc hỏa diễm trên thân thể Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa chợt chuyển động. Mọi người còn đang kinh ngạc thì đã thấy nó bắt đầu ngưng tụ, trong nháy mắt hình thành nên một đóa hỏa liên quỷ dị vô cùng đáng sợ. Sau đó, đóa hỏa liên tách ra hoàn toàn, hóa thành những giọt lửa màu đen cực nhỏ, trút xuống thân thể cao lớn của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa với khí thế cực kỳ hung bạo.

Xuy... xuy!

Những giọt hỏa diễm đen tuyền rơi xuống thân hình Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, nhanh chóng làm tan chảy những hắc tuyến ký hiệu kia. Có thể thấy chiêu này cực kỳ hao tổn năng lượng, bởi vì nếu quan sát kỹ sẽ dễ dàng nhận ra ánh nhìn trong đôi mắt Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa đã ảm đạm đi nhiều.

“Nhiều năm như vậy, các ngươi nghĩ rằng với mấy thủ đoạn cỏn con này có thể phong ấn ta cả đời sao?”

Tuy phải tiêu hao năng lượng không nhỏ, nhưng trong mắt Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa lại ánh lên sự hưng phấn tột cùng. Sau bao nhiêu năm, rốt cuộc nó cũng nghĩ ra được cách phá giải phong ấn đã đày đọa nó bấy lâu nay.

Thân thể Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa giãy dụa kịch liệt. Những hắc tuyến ký hiệu cũng nhanh chóng biến mất. Mặc dù có nguồn đấu khí mạnh mẽ từ trong không gian không ngừng tuôn ra chữa trị, nhưng nhìn kỹ thì gần như không đủ bù đắp lượng hư hao.

“Mau nhìn, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa sắp phá vỡ phong ấn rồi!”

Sắc mặt Tào Dĩnh, Đan Thần, Tống Thanh tái nhợt khi nhìn thấy hắc tuyến ký hiệu trên thân thể dị hỏa dần biến mất. Là người của Đan Tháp, các nàng biết rõ một khi Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa thoát khốn thì Thánh Đan thành sẽ phải chịu tai ương khủng khiếp đến mức nào.

Trái ngược với ba người, sắc mặt Tiêu Viêm không hề có chút bối rối. Nếu Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa thật sự có thể thoát khốn, vậy thì cơ hội để hắn hàng phục nó ngược lại sẽ cao hơn một chút. Mặc dù có chút nguy hiểm, nhưng câu nói "phú quý cầu trong hiểm nguy" quả không sai.

“Ha ha ha, Huyền Không Tử, lần này thì các ngươi thất bại thật rồi!”

Trong lúc ánh mắt Tiêu Viêm đang lóe lên những suy tính, cái đầu rồng khổng lồ kia chợt ngẩng lên. Một tràng cười sảng khoái như sấm rền vang dội khắp không gian.

"Răng rắc!"

Tiếng cười vừa lắng xuống, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa điên cuồng xoay tròn thân thể khổng lồ. Chợt một tiếng động như có thứ gì đó bị phá vỡ vang lên, quanh quẩn trong không gian. Nghe thấy âm thanh này, thân thể Tào Dĩnh không kìm được mà run lên.

“Phong ấn... bị phá rồi!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!