Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1207: CHƯƠNG 1194: KỊCH CHIẾN

"Xoạt xoạt!"

Theo tiếng quát lạnh của Mộ Cốt lão nhân, vô số xiềng xích đen nhánh không rõ làm bằng chất liệu gì từ bốn phương tám hướng ùn ùn kéo tới, mang theo hắc vụ cuồn cuộn, khí thế ngập trời. Chúng nhanh chóng hợp lại làm một, hung hăng quất thẳng vào thân thể khổng lồ của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, rồi chấn động một cái, siết chặt lấy nó.

"Gào!"

Bị xiềng xích phong tỏa, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa cũng gầm lên một tiếng đầy giận dữ, thân thể khổng lồ điên cuồng giãy giụa. Tử hắc hỏa diễm từ trong cơ thể nó không ngừng trào ra, thiêu đốt những sợi xích đen nhánh.

Khi tử hắc hỏa diễm quấn lên xiềng xích, từ bên trong chúng lập tức vang lên vô số tiếng kêu gào thảm thiết. Từng luồng hắc vụ không ngừng tuôn ra, liều mạng chống cự lại ngọn lửa đang thiêu đốt.

"Rắc!" Dưới sức giãy giụa điên cuồng của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, vài sợi xiềng xích đen nhánh bị nó giật đứt phăng. Nơi xiềng xích gãy vỡ, hắc vụ bùng lên, mơ hồ hiện ra những khuôn mặt nhỏ bé dữ tợn, trông vô cùng quỷ dị.

Cảm nhận được áp lực tăng mạnh trong nháy mắt, sắc mặt Mộ Cốt lão nhân khẽ biến. Hắn quả thật đã xem thường thực lực của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Dù vậy, để thực hiện nhiệm vụ hôm nay, bọn chúng cũng đã chuẩn bị vô cùng đầy đủ. Lão lập tức hừ lạnh, quát lên: “Phệ hồn!”

Nghe tiếng quát chói tai, ba gã hắc y nhân còn lại khẽ gật đầu, thủ ấn biến ảo. Hắc vụ nồng đậm từ trong tay áo tuôn ra, hóa thành vô số linh hồn dữ tợn đang gào thét thảm thiết, ùn ùn lao thẳng vào thân thể khổng lồ của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa.

“Phanh! Phanh! Phanh!”

Những linh hồn dữ tợn ẩn trong hắc vụ vừa chạm đến Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa liền bị tử hắc hỏa diễm đốt cháy thành hư vô. Nhưng với số lượng cực kỳ kinh khủng, chúng tựa như một bầy thiêu thân, điên cuồng lao vào ngọn lửa.

Nhìn đám linh hồn gào thét đầy trời đều bị Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa thiêu rụi, sắc mặt đám người Tiêu Viêm thoáng có chút khó coi. Hồn Điện này quả thật cùng hung cực ác, thi triển thủ đoạn lấy những linh hồn bị giam cầm làm vật hi sinh thế này thật quá ghê tởm.

“Bọn khốn kiếp này…” Sắc mặt Khâu Lăng xanh mét, nghiến răng nghiến lợi mắng.

Tiêu Viêm vẫn im lặng. Tuy thủ đoạn của Hồn Điện tàn nhẫn, nhưng không thể không thừa nhận hiệu quả của nó thật không tệ. Những linh hồn ùn ùn kéo đến tự sát khiến cho Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa vốn đã hao tổn vì kết giới của ba vị cự đầu Đan Tháp giờ lại càng thêm suy yếu.

“Gào!” Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa cũng biết mình đang dần đuối sức, long nhãn lập tức đỏ rực lên, tiếng gầm vang vọng khắp hư không. Thân thể khổng lồ của nó đột nhiên xoay tròn tựa con quay. Trong nháy mắt, một cơn bão lửa khổng lồ rộng cả trăm trượng liền hình thành, đốt cháy toàn bộ hắc vụ đang bao quanh.

“Lách cách!”

Cơn bão tử hắc hỏa diễm xé toạc không gian, cắt đứt tất cả những sợi xích đen nhánh xung quanh. Một luồng hấp lực đáng sợ từ trong lốc xoáy chợt bùng phát, điên cuồng hút lấy làn hắc vụ đang hung hãn lao tới, sau đó thiêu đốt chúng thành hư vô.

Đòn phản kích kịch liệt đột ngột của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa làm cho bốn người Mộ Cốt lão nhân biến sắc. Sức nóng khủng bố từ sợi xích truyền ra khiến cả bốn liên tiếp bị chấn lui về sau mấy bước mới đứng vững. Giơ bàn tay lên, họ phát hiện nó đã cháy đen một mảng.

“Quả nhiên đã xem thường súc sinh này.” Thấy bốn người liên thủ mà vẫn không khống chế được Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, trên mặt Mộ Cốt lão nhân cũng xẹt qua một tia ngưng trọng. Lão hít sâu một hơi rồi dữ tợn quát: “Hiệu triệu Bản Mệnh Hồn Tỏa!”

Nghe tiếng quát của Mộ Cốt lão nhân, bàn tay đang nâng lên của ba hắc y nhân cũng khựng lại. Họ liếc nhau một cái, lại nhìn thoáng qua lực hút càng ngày càng kinh khủng của cơn bão lửa, đành hung hăng cắn răng, thi triển thủ ấn nhanh như chớp, rồi từ trong miệng đồng thanh quát lớn: “Bản Mệnh Hồn Tỏa, hiện!”

“Xoạt! Xoạt!”

Tiếng quát vừa dứt, một thanh âm va chạm dị thường chói tai vang lên từ hư không. Đám người Tiêu Viêm kinh ngạc phát hiện bốn luồng hắc vụ khổng lồ đến mười trượng đột nhiên phun ra từ thiên linh cái của bốn người Mộ Cốt lão nhân. Hắc vụ cuộn trào, ngưng tụ thành bốn sợi xiềng xích đen nhánh khổng lồ tựa như bốn con cự mãng.

Những sợi xiềng xích này trông cực kỳ đồ sộ, bên ngoài tràn ngập những ký hiệu quỷ dị, mơ hồ còn thấy chúng được che kín bởi vô số khuôn mặt thê lương. Xiềng xích vừa xuất hiện, những tiếng gào khóc chói tai không ngừng vang lên, làm đám người Tiêu Viêm khẽ nhíu mày.

“Ngay cả Bản Mệnh Hồn Tỏa cũng dám dùng, xem ra bốn tên kia đã bị Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa đánh cho sứt đầu mẻ trán rồi.” Nhìn thấy cảnh này, trên mặt Khâu Lăng xẹt qua chút vui sướng khi có kẻ gặp họa, tươi cười nói.

“Vật này là gì vậy?” Tiêu Viêm tò mò hỏi.

“Thủ đoạn của Hồn Điện cực kỳ quỷ dị khó lường, ta cũng không rõ lắm về Bản Mệnh Hồn Tỏa này, nhưng lại biết đây là át chủ bài của các Tôn lão Hồn Điện. Bản Mệnh Hồn Tỏa liên kết trực tiếp với linh hồn, nếu nó bị hư hao thì bọn chúng cũng bị tổn thương cực kỳ nghiêm trọng. Nếu không phải tình huống bất đắc dĩ, bọn chúng sẽ không bao giờ sử dụng. Thứ này tuy uy lực cực mạnh, nhưng quá nguy hiểm…” Khâu Lăng liếc nhìn hồn tỏa, giải thích.

Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Hồn Điện này quả nhiên rất quỷ dị, lại có thể luyện ra thứ vật quái dị bậc này.

“Lập Bản Mệnh Hồn Tỏa trận!” Bản Mệnh Hồn Tỏa vừa hiện, trong mắt Mộ Cốt lão nhân xẹt qua tia hung quang, quát lớn.

“Phong tỏa!”

Theo tiếng quát, bốn sợi xiềng xích khổng lồ liền rít lên những tiếng gào cực kỳ bén nhọn, trực tiếp xuyên thủng không gian, lao đến bên ngoài cơn bão lửa rồi đâm thẳng vào trong!

Xuy xuy xuy xuy!

Xiềng xích khổng lồ đâm vào hỏa diễm rồi đan vào nhau. Chỉ trong vài lượt, bốn sợi xích đã gắt gao quấn chặt lấy cơn bão.

“Két! Két!”

Bị bốn sợi xích khóa chặt, cơn bão lửa đang điên cuồng xoay tròn cũng chậm dần lại, sau đó hoàn toàn đứng yên!

Cơn bão vừa ngừng, thân ảnh Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa lại xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Giờ phút này, thân thể cao lớn của nó đã bị bốn sợi xích xuyên thủng, trói chặt lại.

Nhìn thấy bốn người Mộ Cốt lão nhân có thể bức Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa đến mức độ này, Tiêu Viêm cũng không nhịn được hít một hơi khí lạnh. Bốn vị Đấu Tôn liên thủ, quả nhiên đáng sợ!

“Hắc hắc.” Mộ Cốt lão nhân nhìn xiềng xích đã khóa chặt mục tiêu, sắc mặt tái nhợt không khỏi hiện lên vẻ tươi cười quái dị. Trong lòng lão thoáng cảm thấy may mắn, lúc Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa mạnh mẽ phá phong ấn đã hao tổn không ít, nếu không bốn người bọn lão cũng không thể triệt để thu phục được con ngựa hoang này.

“Các ngươi khóa nó lại, ta tới lấy bản nguyên chi hỏa!” Nhìn mức độ giãy giụa của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa ngày càng yếu đi, Mộ Cốt lão nhân hưng phấn nói.

Một gã hắc y nhân trầm giọng đáp: “Nhanh một chút, Bản Mệnh Hồn Tỏa trói chặt nó cũng hơi miễn cưỡng, chúng ta không kiên trì được bao lâu.” Giờ phút này, âm thanh của hắn cũng có chút suy yếu, việc giải quyết Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa khó khăn vượt xa dự đoán của bọn chúng.

Mộ Cốt lão nhân gật đầu, Hải Tâm Diễm cũng bùng phát từ trong cơ thể. Thân hình lão vừa động đã xuất hiện bên cạnh Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Nhìn thân thể nó đang ra sức giãy giụa, lão không khỏi cười gằn, dữ tợn nói: “Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, nghiệt súc, ngươi phải chịu hậu quả này, hối hận chưa?”

Trong lúc nói chuyện, Mộ Cốt lão nhân cũng không dừng lại, trực tiếp phá vỡ miếng vảy trên trán Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa. Nơi đó, một cái hắc động chừng nửa trượng hiện ra, bên trong chính là nơi cất giấu căn nguyên chi hỏa của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa.

Nhìn vào hắc động kia, trong mắt Mộ Cốt lão nhân hiện ra vẻ tham lam. Lão vừa muốn xông vào thì Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa bỗng ngừng giãy giụa, trong long nhãn xẹt qua một tia hung quang!

“Vút!”

Đúng lúc Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa ngừng giãy giụa, trong lòng Mộ Cốt lão nhân dấy lên một cỗ bất an. Nhưng hắn chưa kịp suy nghĩ nhiều, một con tiểu long từ trong hắc động lao ra nhanh như chớp. Tử hắc hỏa diễm trên người nó không ngừng bị áp súc vào trong cơ thể. Theo cường độ áp súc, ngọn lửa màu tím đen cũng biến thành màu đen nhánh, sự chuyển hóa nhanh đến mức làm cho trái tim người ta phát lạnh. Một cỗ khí tức hủy diệt theo đó mà tràn ngập ra từ cơ thể hỏa long.

“Súc sinh này điên rồi, lại dám đem căn nguyên chi hỏa ra tự bạo…” Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Mộ Cốt lão nhân cũng kịch biến. Chưa kịp lấy lại tinh thần thì tiểu long đen nhánh đã hiện ra trước mặt hắn, sau đó hung hăng đâm vào thân thể…

“Phụt!”

Va chạm nhìn qua tưởng như nhẹ nhàng nhưng lại làm cho sắc mặt Mộ Cốt lão nhân trắng bệch, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi. Thân hình lão như gặp phải một đòn nghiêm trọng, bay ngược ra sau.

“Bắt lấy nó!” Mộ Cốt lão nhân tuy bị đánh bay nhưng vẫn điên cuồng hét lên.

“Cơ hội tốt!” Ánh mắt Tiêu Viêm nhanh như chớp chuyển hướng sang phía tiểu hỏa long đen nhánh, trong mắt xẹt qua vẻ mừng như điên!

Thứ mà hắn tha thiết ước ao, Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, giờ đây đã ở ngay trước mắt, chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới!!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!