Tiêu Viêm siết chặt bàn tay, một luồng hấp lực kinh hoàng bùng phát. Từng luồng tử hắc hỏa diễm cuồn cuộn hóa thành những cột lửa gào thét, ùn ùn hội tụ về lòng bàn tay hắn.
“Ngưng!”
Nhìn hỏa diễm hội tụ trong tay, Tiêu Viêm quát khẽ. Tiếng quát vừa dứt, năng lượng trong lòng bàn tay hắn đột nhiên xoay tít, dựng lên thành một cơn lốc xoáy hỏa diễm. Vòng xoáy quay cuồng ngày một kinh khủng, cuối cùng tựa như hóa thành một hố đen sâu thẳm.
Tiếng ô ô trầm thấp không ngừng vang lên, khiến không gian gợn lên từng trận dao động. Khi tốc độ đạt đến một mức độ kinh người, lốc xoáy hỏa diễm cao mười trượng lại bắt đầu thu nhỏ dần.
Nửa giờ sau, lốc xoáy chỉ còn lớn bằng ba nắm tay, nhưng dường như Tiêu Viêm vẫn chưa thỏa mãn. Bàn tay hắn siết chặt, lốc xoáy đột nhiên gia tốc thêm một lần nữa!
“Ô ô ô!”
Làn sóng chấn động đáng sợ khuếch tán ra từ dòng hỏa lưu. Một lát sau, hỏa quang chợt bùng lên một luồng sáng chói mắt, những tiếng “ô ô” kỳ dị cũng đột ngột vang lên. Hào quang tan dần, một hạt châu nhỏ bằng nắm tay trẻ con màu tử hắc xuất hiện trong tay Tiêu Viêm.
Trên bề mặt tử hắc của viên châu mơ hồ hiện lên những hoa văn kỳ dị, trông có vẻ trong suốt. Bên trong nó tựa như có một ngọn lửa hừng hực đang không ngừng thiêu đốt. Nhìn viên châu tử hắc thành hình, Tiêu Viêm cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, trên trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Xem ra việc ngưng tụ thứ này cũng không hề đơn giản như trong tưởng tượng.
Loại châu thể ngưng tụ từ hỏa diễm này tên là Hỏa Lôi Tử, Tiêu Viêm từng thấy qua trong một số quyển trục mà Dược Lão để lại. Hỏa Lôi Tử này cũng khá kỳ dị, cần phải dùng thủ đoạn đặc thù để áp súc một loại hỏa diễm đồng chất đến cực điểm, cuối cùng mới hình thành dạng hạt châu như thế này.
Việc chế tạo thứ này đòi hỏi trình độ khống chế linh hồn cực kỳ khắc nghiệt, bởi vì chỉ cần một chút mất cân bằng khi áp súc sẽ dẫn đến hỏa diễm bạo phát. Đến lúc đó, hậu quả khi bị phản phệ sẽ vô cùng nghiêm trọng. Nếu không phải thực lực của Tiêu Viêm hiện giờ đã tăng mạnh, hắn cũng không dám thử chế tạo Hỏa Lôi Tử.
Đương nhiên, Hỏa Lôi Tử dù chế tạo phiền phức và nguy hiểm, nhưng uy lực của nó lại không thể nghi ngờ. Lực phá hoại của nó phụ thuộc vào nguyên liệu chế tạo, mà uy lực của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa thì không cần phải bàn cãi. Hỏa diễm này ngưng tụ linh hồn lực mênh mông, chính là nguyên liệu tốt nhất để chế tạo Hỏa Lôi Tử.
Tiêu Viêm đoán, một viên Hỏa Lôi Tử mà hắn chế tạo từ Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, nếu dùng bất ngờ thì dù là cường giả Đấu Tôn không kịp phòng bị cũng sẽ rơi vào kết cục thê thảm. Khi đang giao thủ với kẻ địch mà đột nhiên sử dụng thứ này, hiệu quả chắc chắn sẽ vô cùng khả quan.
Chế tạo thành công Hỏa Lôi Tử, Tiêu Viêm lấy từ trong nạp giới ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, rồi cẩn thận cất nó vào. Thứ này không thể dùng hộp ngọc, bằng không hàn khí của ngọc sẽ phá vỡ sự cân bằng bên trong, đến lúc lấy ra mà nó phát nổ ngay trong tay mình thì quả thật là trò cười cho thiên hạ.
Luyện chế thành công một quả, Tiêu Viêm vẫn chưa dừng tay. Nơi này quả thực là một lò luyện do hỏa diễm thiên nhiên tạo ra, ở bên ngoài rất khó gặp được, tất nhiên hắn phải luyện cho đủ mới cam lòng. Đến lúc gặp cường giả Đấu Tôn, ném ra mười mấy, hai mươi quả Hỏa Lôi Tử cùng lúc, cho dù là kẻ có thực lực như Mộ Cốt lão nhân cũng không biết sẽ bị nổ tan xác thành dạng gì.
Nghĩ đến đây, Tiêu Viêm cười hắc hắc, siết chặt bàn tay, hít một hơi thật sâu. Hấp lực lại bùng phát! Dưới lực hút này, Tinh Vực đang tĩnh mịch lại một lần nữa sôi trào, lốc xoáy hỏa diễm gào thét thiêu đốt bốn phía. Dư chấn kinh khủng làm không gian vỡ ra không ít khe hở đen kịt.
Vì uy lực mạnh mẽ của Hỏa Lôi Tử luyện chế từ Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa, Tiêu Viêm miệt mài chế tạo không biết mệt mỏi. Việc chế tạo những Hỏa Lôi Tử này tiêu hao không hề nhỏ. Dù với thực lực của Tiêu Viêm, chỉ tạo ra được chừng mười tám viên cũng đã bị vắt kiệt sức, không thể ngưng tụ thêm nữa.
Cảm thấy vậy, Tiêu Viêm cũng biết điểm dừng, ngồi xuống xếp bằng tu luyện hồi phục. Nửa giờ sau, sự tiêu hao trong cơ thể gần như không còn, đấu khí lại khôi phục đến bảy, tám phần. Trong lúc khôi phục đấu khí, Tiêu Viêm cũng kinh hỉ nhận ra, Phần Quyết hiện giờ cuối cùng cũng đã đạt tới Địa giai cao cấp!
Từ năng lực hấp thu cho đến luyện hóa của Tiêu Viêm cũng tăng mạnh rõ rệt. Ngày trước cần nửa ngày mới khôi phục được đấu khí, hiện tại chưa đến một giờ đã hoàn toàn hồi phục, đó chính là lợi ích mà Phần Quyết tiến hóa mang lại.
Hơn nữa, với sự đặc thù của Phần Quyết, công pháp Địa giai cao cấp bình thường còn xa mới sánh được. Dựa theo tính toán của Tiêu Viêm, Phần Quyết hiện giờ chỉ sợ có thể coi là đệ nhất công pháp dưới Thiên giai. Đương nhiên, nếu so với công pháp của một số thế lực từ thời viễn cổ, hoặc công pháp truyền thừa của các chủng tộc thì cũng khó nói. Cổ tộc của Huân Nhi đã truyền thừa nhiều năm như vậy, nếu nói không có công pháp đấu kỹ trấn tộc thì chắc chẳng ai tin.
Nhưng bất kể thế nào, Phần Quyết hiện giờ đã dần dần bộc lộ tiềm năng của nó. Tu luyện Phần Quyết lại thêm Dị Hỏa gia trì, uy lực tự nhiên cực kỳ khủng bố. Chỉ bằng vào điều này, dù Tiêu Viêm không sử dụng bất kỳ đấu kỹ nào, một cường giả Đấu Tông đỉnh phong mà giao chiến chính diện cũng sợ không phải là đối thủ của hắn.
Nghĩ đến đây, Tiêu Viêm không khỏi nhớ đến Đại trưởng lão của Băng Hà Cốc. Ngày đó, để đối phó với cường giả như vậy, hắn đã phải dùng hết mọi thủ đoạn. Nhưng nếu bây giờ gặp lại, hắc hắc, Tiêu Viêm dám chắc tên kia sẽ không có lấy một cơ hội ra tay.
Thầm đắc ý trong lòng một phen, Tiêu Viêm đứng dậy, định chế tạo thêm một ít Hỏa Lôi Tử, nhưng lại kinh ngạc phát hiện tử hắc hỏa diễm còn sót lại trong Tinh Vực đã không còn nhiều Tinh Thần chi lực. Loại hỏa diễm này mà chế tạo Hỏa Lôi Tử không chỉ uy lực kém đi, mà còn không thể bảo tồn lâu dài, đến một thời gian nhất định sẽ tự động tiêu tán, như vậy giá trị sử dụng cũng không lớn…
Thấy vậy, Tiêu Viêm đành lắc đầu bỏ đi ý định luyện chế trăm tám mươi viên. Ánh mắt đảo qua một vòng, hắn liền đạp hỏa tiến tới không gian đại môn, cũng đã đến lúc phải ra ngoài rồi.
Trong lúc Tiêu Viêm luyện chế Hỏa Lôi Tử, cả tòa Đan Tháp cũng vì vậy mà rơi vào trạng thái căng thẳng. Hầu hết ánh mắt của các cường giả Đan Tháp đều ngưng trọng nhìn lên bầu trời, nơi không gian đang bị vặn vẹo kịch liệt. Từ trong đó mơ hồ tỏa ra một loại nhiệt độ cực kỳ kinh khủng, làm cho cả vùng xung quanh dần dần nóng lên.
Mảnh trời kia là nơi nào, người của Đan Tháp tự nhiên biết rõ. Đó chính là Tinh Vực, một trong những cấm địa của Đan Tháp. Ai cũng còn nhớ rõ khoảng hơn nửa năm trước, Huyền Không Tử đã phải mang bộ dạng chật vật chạy ra. Với thực lực của một cường giả như vậy mà còn không dám ở lâu trong đó, thì nói gì đến những người khác?
Hơn nữa, nếu hỏa diễm trong Tinh Vực kia hoàn toàn bùng nổ, chỉ sợ toàn bộ Thánh Đan Thành sẽ biến thành một tòa phế tích trong nháy mắt. Mà giờ đây, Tinh Vực hơn nửa năm không có động tĩnh lại đột nhiên có dấu hiệu bùng nổ, thậm chí còn mang theo cảm giác không thể chống đỡ, điều này quả thực làm cho toàn bộ người trong Thánh Đan Thành đều hồn phi phách tán.
“Thực lực từ Đấu Hoàng trở xuống lập tức lui lại, các cường giả còn lại chuẩn bị kết trận bảo vệ Thánh Đan Thành!”
Trên bầu trời, ba người Huyền Không Tử đang lơ lửng, sắc mặt ngưng trọng ban bố mệnh lệnh. Bọn họ có thể cảm nhận được sự thay đổi của Tinh Vực, nó đã trở nên hoàn toàn bạo động, nếu bùng nổ ngay lúc này thì sẽ là một tai họa khủng khiếp. Loại tai nạn này, dù là Thánh Đan Thành cũng không chịu nổi.
“Huyền Y, Thiên Lôi Tử, chúng ta cùng hợp lực gia cố phong ấn!” Sau khi truyền đạt mệnh lệnh, Huyền Không Tử ngưng trọng nhìn hai người bên cạnh, trầm giọng nói.
“Ừ.” Huyền Y cùng Thiên Lôi Tử cũng trịnh trọng gật đầu, bọn họ đều hiểu rõ lực phá hoại khi Tinh Vực bùng nổ.
“Tiểu Y Tiên, chúng ta có cần rút lui không?” Trên một tòa kiến trúc của Đan Tháp, Thiên Hỏa Tôn Giả khẽ cau mày nhìn không gian vặn vẹo kia, nói với Tiểu Y Tiên. Hiện giờ Tiểu Y Tiên vẫn mặc y phục màu trắng, chỉ là hai má lại gầy hơn trước kia rất nhiều.
Nghe lời Thiên Hỏa Tôn Giả, Tiểu Y Tiên khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Ta muốn chờ hắn…”
“Ai…” Thiên Hỏa Tôn Giả than nhẹ một tiếng, liếc nhìn Tử Nghiên đang buồn rầu bên cạnh. Nàng lúc này không ngừng dùng một sợi tóc khuấy động Kim Quang Ấn Phù trong lòng bàn tay, khẽ thì thầm: “Long Ấn vẫn không có gì khác lạ, Tiêu Viêm chắc chắn không sao. Nhưng vì sao lâu như vậy vẫn chưa có tin tức.”
Vừa nói, nàng vừa liếc nhìn Tiểu Y Tiên, đôi mắt của Tiểu Y Tiên đang nhìn chằm chằm vào dao động không gian trên bầu trời.
“Gia cố phong ấn!”
Trên bầu trời, Huyền Không Tử hét lớn một tiếng, ba đạo quang mang mạnh mẽ lướt vào không gian, mơ hồ dung nhập vào trong đó, tạo thành từng gợn sóng vô hình lặng yên khuếch tán ra.
Sau khi ba người Huyền Không Tử toàn lực thi triển phong ấn, không gian đang dao động kia cũng từ từ bình tĩnh lại. Nhưng không đợi mọi người trong thành vui mừng, không gian nơi cửa vào Tinh Vực đột nhiên vặn vẹo, một vết nứt lớn quỷ dị xuất hiện trước ánh mắt ngơ ngác của đám người Huyền Không Tử.
“Làm lại!” Nhìn vết nứt không gian quỷ dị kia, sắc mặt ba người Huyền Không Tử trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi.
“Ầm ầm!”
Thanh âm vừa dứt, khe không gian kia đột nhiên rung mạnh, một luồng tử hắc hỏa diễm như bão táp khuếch tán ra toàn bộ Thánh Đan Thành. Trong phút chốc, nơi đây liền lâm vào khủng hoảng.
“Kết đại trận!” Sắc mặt Huyền Không Tử xanh mét, phẫn nộ quát.
“Rõ!” Đông đảo cường giả của Đan Tháp đồng thanh hét lên, từng luồng đấu khí hùng hồn bộc phát ra giữa bầu trời.
“Khụ khụ… Hỏa diễm chết tiệt này, trở về cho ta.”
Ngay thời điểm các cường giả Đan Tháp chuẩn bị kết trận, trong khe không gian đang tích tụ tử hắc hỏa diễm kia, một thân ảnh gầy gò chậm rãi hiện ra, mơ hồ còn mang theo vài tiếng mắng chửi.
Khi âm thanh này vọng xuống, thân thể của đám người Huyền Không Tử, cũng như Tiểu Y Tiên trên tòa kiến trúc gần đó, đều cứng đờ trong nháy mắt.