Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1217: CHƯƠNG 1204: PHỤC LINH THANH ĐAN

Mấy người Tiêu Viêm trò chuyện cùng ba vị cự đầu một hồi lâu rồi mới cáo từ rời đi, sau đó lập tức trở về phòng.

“Trong khoảng thời gian này không có xảy ra chuyện gì chứ?” Vừa bước vào phòng, Tiêu Viêm liền hỏi.

“Nửa năm trước, vì việc của Diệp gia quá nhiều, Diệp Trọng lại đợi mãi không có tin tức của ngươi nên đành dẫn Hân Lam thất vọng quay về Diệp Thành.” Tiểu Y Tiên đáp.

“Ừm.”

Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Hiện giờ Diệp gia đang trong giai đoạn khôi phục, thân là Đại trưởng lão của gia tộc, Diệp Trọng không thể cứ mãi chờ đợi tại Thánh Đan Thành. Hắn ở đây nửa năm cũng đủ để thấy được thành ý rồi.

“Mặt khác, trong khoảng thời gian này, người của Huyền Minh Tông đã tới gây phiền toái một lần. Thiếu tông chủ cùng hai gã trưởng lão của bọn chúng đã cùng nhau mất tích bên trong Đan giới, e rằng đã lành ít dữ nhiều. Bọn chúng cho rằng là ngươi đã ra tay, vì vậy luôn tìm cách gây phiền phức. Tuy nhiên về sau có Tào Dĩnh các nàng đứng ra làm chứng rằng người của Huyền Minh Tông là do Mộ Cốt lão nhân sát hại, hơn nữa còn có Đan Tháp đứng ra dàn xếp, cuối cùng bọn chúng tuy không cam lòng nhưng cũng phải rời đi.”

Tiểu Y Tiên cau mày nói: “Nhưng theo ta thấy, thù hận của bọn chúng đối với ngươi vẫn không giảm đâu. Hiện giờ ngươi lại bình an rời khỏi tinh vực, nếu bọn chúng nhận được tin này, nhất định sẽ lại tìm đến gây sự.”

“Một lũ ngu xuẩn.”

Tiêu Viêm nhướng mày, phất tay nói: “Mặc kệ chúng đi, nếu còn dám đến gây sự thì cũng không cần phải nương tay nữa, bọn chúng cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.”

“Ừm.”

Tiêu Viêm ngồi trên ghế, lướt nhìn thân thể lả lướt của Tiểu Y Tiên, trong mắt xẹt qua chút kinh ngạc, hỏi: “Khí tức của ngươi trong hơn nửa năm nay dường như đã mạnh hơn rất nhiều?”

“Viên độc đan trong cơ thể có tác dụng rất lớn đối với việc tu luyện của ta, chỉ gần một năm nhưng tiến bộ cũng không ít.” Tiểu Y Tiên mỉm cười đáp.

“Đâu chỉ là không ít… Ai, hiện giờ thực lực của ngươi e rằng đã đạt đến đỉnh phong Tam tinh Đấu Tôn. Tốc độ tu luyện thế này, cho dù nhìn khắp cấp bậc Đấu Tôn cũng rất ít người có thể so sánh được với ngươi. Ách Nan Độc Thể quả nhiên đáng sợ!”

Thiên Hỏa tôn giả ở bên cạnh chỉ biết cười khổ một tiếng, âm thanh có chút phức tạp. Trong khoảng thời gian này, thực lực của hắn mặc dù cũng có chút tiến bộ, nhưng nếu đem ra so sánh với Tiểu Y Tiên thì lại thua kém quá xa.

“Tam tinh Đấu Tôn đỉnh phong sao?”

Trên khuôn mặt Tiêu Viêm hiện lên vẻ kinh ngạc. Nếu giờ Tiểu Y Tiên hoàn toàn bộc phát Ách Nan Độc Thể, sợ rằng đã có đủ thực lực để giao chiến một trận với cốc chủ Băng Hà Cốc. Ách Nan Độc Thể quả nhiên huyền bí.

“Diệu lão tiên sinh cũng đừng xem thường bản thân. Chỉ ngắn ngủi gần một năm, ngài đã ổn định cảnh giới Nhất tinh Đấu Tôn đỉnh phong, muốn đột phá đến Nhị tinh, thậm chí khôi phục lại thực lực trước kia cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.” Tiểu Y Tiên cũng mỉm cười nói.

“Khó lắm. Có thể khôi phục lại được thực lực Đấu Tôn cũng đã nằm ngoài sự mong đợi của ta rồi. Năm đó, ở thời kỳ đỉnh phong ta cũng chỉ đạt tới Ngũ tinh Đấu Tôn mà thôi.”

Thiên Hỏa tôn giả cười khổ một tiếng. Lão hiểu rõ, muốn khôi phục lại thời kỳ đỉnh phong sẽ khó khăn đến nhường nào. Mỗi một tinh cấp trong cảnh giới Đấu Tôn muốn tăng lên đều cực kỳ khó khăn, cho dù tiêu phí mấy chục năm, thậm chí trăm năm cũng không phải là chuyện hiếm gặp. Chính vì thế, hắn mới bị tốc độ tu luyện của Tiểu Y Tiên làm cho kinh ngạc xen lẫn hâm mộ.

“Cũng chưa chắc…” Ngón tay Tiêu Viêm nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, trầm ngâm một lát rồi chậm rãi nói: “Tu luyện bình thường muốn khôi phục lại quả thật cần tiêu hao không ít thời gian, nhưng vẫn còn cách khác có thể rút ngắn thời gian đó lại.”

“Ý ngươi là dựa vào đan dược sao?”

Vừa nghe thấy vậy, bàn tay khô héo đang cầm chén trà của Thiên Hỏa tôn giả khẽ run lên, trong mắt cũng xẹt qua vẻ nóng cháy. Ở trình độ của hắn bây giờ, đan dược có thể trợ giúp được ít nhất cũng phải là Bát phẩm.

“Diệu lão tiên sinh không biết đã từng nghe qua một loại đan dược có tên là Phục Linh Thanh Đan?” Tiêu Viêm khẽ nói.

“Phục Linh Thanh Đan?”

Phản ứng đầu tiên của Thiên Hỏa tôn giả là ngây người, sau đó tinh quang trong mắt đột nhiên đại thịnh, khuôn mặt già nua cũng tỏ rõ vẻ kích động.

“Có phải đó là loại đan dược được mệnh danh là có thể khiến thực lực đã bị thụt lùi của một người khôi phục lại thời kỳ đỉnh phong, Phục Linh Thanh Đan?”

“Ha ha, Phục Linh Thanh Đan quả thật có tác dụng này, nhưng cũng không thần kỳ như ngài nói, có thể trực tiếp khôi phục thực lực, đó chẳng qua chỉ là lời đồn mà thôi. Theo dự đoán của ta, nếu Diệu lão tiên sinh sử dụng loại đan dược này thì có thể khôi phục thực lực đến Tam tinh Đấu Tôn.” Tiêu Viêm cười cười, lắc đầu giải thích.

“Tam tinh… Như vậy cũng quá đủ rồi.”

Thiên Hỏa tôn giả cũng không quá thất vọng, có thể trực tiếp từ Nhất tinh đỉnh phong đột phá lên Tam tinh đã là tiến bộ cực kỳ lớn rồi.

“Tuy nhiên… Phục Linh Thanh Đan chính là Bát phẩm đan dược, luyện chế rất phức tạp, cho dù là Bát phẩm Luyện Dược Tông Sư cũng rất khó luyện chế thành công.”

Nhìn thấy khuôn mặt Thiên Hỏa tôn giả có vẻ chần chờ, Tiêu Viêm không khỏi nở nụ cười, nói: “Việc này hãy giao cho ta. Diệu lão tiên sinh từ trước tới nay đã giúp ta nhiều như vậy, giờ cũng là lúc nên báo đáp lại lão rồi.”

Bất kể thế nào, trong khoảng thời gian này, Thiên Hỏa tôn giả cũng xem như là một trợ thủ đắc lực cho Tiêu Viêm. Trước kia bọn họ từng có giao kèo, chỉ cần hắn trợ giúp Thiên Hỏa tôn giả luyện chế ra thân thể mới để dung nạp linh hồn thì Thiên Hỏa tôn giả sẽ hộ vệ cho hắn một năm. Hiện giờ một năm đã sắp qua, cho nên muốn giữ người ở lại thì tự nhiên phải cho họ thêm nhiều ưu đãi một chút.

Thêm nữa, có lẽ không bao lâu nữa sẽ phải đến Hồn Điện giải cứu Dược Lão, đến khi đó đương nhiên đội ngũ càng mạnh lại càng tốt. Việc trợ giúp Thiên Hỏa tôn giả gia tăng thực lực cũng chính là làm cho việc giải cứu sắp tới tăng thêm một phần chắc chắn.

“Ai, đại ơn này lão phu sẽ ghi nhớ trong lòng.”

Thiên Hỏa tôn giả há miệng thở dốc, những lời khách sáo định nói ra liền bị nuốt ngược trở lại, gật gật đầu, nặng nề nói.

“Ha hả, chờ ta nghỉ ngơi hồi phục mấy ngày, sẽ cố gắng hết sức tranh thủ luyện chế Phục Linh Thanh Đan cho Diệu lão tiên sinh trước khi có được tình báo của Đan Tháp.”

Tiêu Viêm cười cười, đứng dậy cất bước về phòng mình, nói: “Sắc trời cũng không còn sớm nữa, các ngươi hãy sớm đi nghỉ ngơi. Nếu nhận được tin tức của Đan Tháp hãy lập tức cho ta biết, ta có thể sẽ bế quan vài ngày.”

Thấy vậy, ba người Tiểu Y Tiên cũng khẽ gật đầu, chỉ có Tử Nghiên bất mãn thì thầm: “Lại bế quan nữa rồi…”

Trong phòng, dưới ánh đèn dịu nhẹ, Tiêu Viêm ngồi xếp bằng trên giường, một bàn tay nắm chặt, tay còn lại xuất hiện một quyển trục. Đó là quyển trục Huân Nhi để lại cho hắn trước khi rời đi, chứa ba ấn sau của Đế Ấn Quyết.

Đối với uy lực của Đế Ấn Quyết, trong lòng Tiêu Viêm hiểu rõ vô cùng. Đây chính là một bộ Địa Giai cao cấp đấu kỹ hoàn chỉnh. Cho dù có đem tách từng ấn quyết ra thì vẫn mạnh hơn các Địa Giai cao cấp đấu kỹ khác. Mà nếu hội tụ đủ ngũ ấn, uy lực sẽ có thể sánh ngang với Thiên Giai đấu kỹ. Đế Ấn Quyết có thể trở thành một trong những tuyệt học của Cổ Tộc, quả không phải hư danh.

Đế Ấn Quyết được chia thành ngũ ấn nhưng Tiêu Viêm trước giờ chỉ mới học được hai ấn. Nếu là trước kia, uy lực của hai ấn cũng đã đủ để sử dụng, nhưng hiện nay khi phải chạm mặt với những cường giả ngày càng mạnh hơn thì Khai Sơn Ấn cùng Phiên Hải Ấn cũng dần lộ ra sự yếu kém. Bởi vậy, trước khi hành động giải cứu Dược Lão, Tiêu Viêm phải luyện thành ba ấn còn lại của Đế Ấn Quyết, đến lúc đó cũng sẽ có thêm một vài thủ đoạn.

Bên trong quyển trục mà Huân Nhi lưu lại chính là phương pháp tu luyện của Phúc Địa Ấn, Nhân Thiên Ấn và Cổ Đế Ấn. Bằng vào thực lực hôm nay, việc tu luyện Phúc Địa Ấn đã không thành vấn đề. Ngược lại, tu luyện Nhân Thiên Ấn có chút miễn cưỡng nhưng vẫn có thể thành công. Tuy nhiên, về phần ấn quyết cuối cùng là Cổ Đế Ấn thì vẫn bất lực như trước. Dựa theo ghi chép trên quyển trục, cho dù là bên trong Cổ Tộc cũng có rất ít người có thể tu luyện thành công. Bởi vậy có thể thấy rõ tu luyện ấn thứ năm này khó đến thế nào.

Dù vậy, Tiêu Viêm cũng không tỏ ra quá tham lam, hắn hiểu rõ đạo lý dục tốc bất đạt. Có thể tu luyện thành công Phúc Địa Ấn cùng Nhân Thiên Ấn cũng đủ để thực lực hiện tại của hắn tăng lên không ít rồi.

Trong lòng đã có chủ ý rõ ràng, Tiêu Viêm cũng không dám kéo dài thời gian, ghi nhớ toàn bộ tin tức bên trong quyển trục vào đầu, sau đó từ từ nhắm mắt lại, hai tay bắt đầu kết thành một loạt thủ ấn phức tạp.

Cấp bậc của Đế Ấn Quyết không thấp, tại Cổ Tộc cũng được xem là một trong những đấu kỹ cao thâm, mức độ khó khăn khi tu luyện dĩ nhiên không nhỏ chút nào. Nhưng may là Tiêu Viêm cũng không phải kẻ mới nhập môn, hắn đã có kinh nghiệm tu luyện hai ấn đầu tiên, hiện giờ tu luyện những ấn sau tuy không thể một lần là thành công, nhưng ít ra khi bắt đầu cũng cảm thấy dễ dàng hơn rất nhiều.

Bên trong căn phòng yên tĩnh, một thanh niên đang ngồi xếp bằng, sắc mặt ngưng trọng, hai tay không ngừng biến ảo kết thành từng đạo thủ ấn khiến người khác hoa mắt. Trong lúc thủ ấn biến ảo, một luồng dao động kỳ dị lặng lẽ khuếch tán ra.

Trong lúc Tiêu Viêm tu luyện Đế Ấn Quyết, năm ngày lặng lẽ trôi qua. Trong năm ngày này, từ Phúc Địa Ấn cho đến Nhân Thiên Ấn đều đã được Tiêu Viêm thi triển qua vô số lần. Bằng vào kinh nghiệm quá khứ, cộng thêm việc quên ăn quên ngủ, ngày đêm tu luyện, Phúc Địa Ấn đã bắt đầu thành thục, còn Nhân Thiên Ấn bước đầu cũng đã tìm ra được phương hướng. Dựa vào tiến độ như thế này, việc nắm giữ toàn bộ cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.

Tiêu Viêm quên ăn quên ngủ tu luyện liên tục đến ngày thứ bảy thì bị Tiểu Y Tiên cắt ngang. Ngay khi hắn còn đang vui mừng, tưởng rằng trong thời gian ngắn như vậy mà Đan Tháp đã có được tin tức của Dược Lão, thì Tiểu Y Tiên lại cho hắn biết, đã có phiền phức tìm tới tận cửa. Tiêu Viêm đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó trong mắt lóe lên hàn quang lạnh lẽo.

“Là Huyền Minh Tông?”

Tiểu Y Tiên khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói: “Hơn nữa lần này người tới cũng không ít, xem ra tông chủ của Huyền Minh Tông thật sự muốn ngươi phải đền mạng cho con hắn.”

Khuôn mặt Tiêu Viêm không chút thay đổi, bước xuống giường, thản nhiên nói: “Nếu đã vậy, để ta thử xem hắn có tư cách đó hay không!”

Thanh âm vừa dứt, hắn cũng đã bước ra khỏi phòng. Bọn chúng đã muốn đè đầu cưỡi cổ mình như vậy, nếu còn lựa chọn tránh né thì chỉ sợ cái danh vô địch Đan hội sẽ bị kẻ khác đem ra làm trò cười.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!