"Di tích viễn cổ?"
Nghe vậy, Tiêu Viêm sững sờ, vội quay sang vị trưởng lão kia, cất tiếng hỏi: “Nơi đó có tin tức về Hồn Anh Quả?”
“Ngươi biết tin đó từ đâu?” Phong Tôn Giả kinh ngạc nhìn vị trưởng lão này, xem ra lão cũng không hề hay biết gì về chuyện đó.
Vị trưởng lão kia cười đáp: “Phong các chủ, chuyện về di tích viễn cổ là do ta phụ trách. Hôm nay nơi đó vừa truyền tin về, có vài gia tộc ma thú đã xông vào nhưng cuối cùng lại chật vật tháo chạy. Theo lời một số người may mắn trốn thoát, bên trong di tích có một loại kỳ vật với nhiều đặc điểm rất giống Hồn Anh Quả. Vì vậy, ta suy đoán đó rất có thể chính là nó.”
“Hồn Anh Quả là vật từ thời viễn cổ, nếu xuất hiện trong viễn cổ di tích thì cũng không có gì lạ.” Phong Tôn Giả hưng phấn xoa tay nói.
“Tiêu Viêm, vận khí của ngươi thật tốt! Chúng ta tìm kiếm cả năm trời không có kết quả, không ngờ ngươi vừa xuất hiện đã có tin tức.”
“Đừng vội mừng.”
Dược Lão lại không lạc quan như Phong Tôn Giả, trầm ngâm nói: “Di tích đó giờ đây đang thu hút không ít cường giả và thế lực trên đại lục. Vả lại, nó nằm sâu trong Thú Vực, muốn mang bảo vật bình an rời khỏi đó nào phải chuyện dễ. Lần di tích viễn cổ mở ra năm đó, máu đã chảy thành sông. Cường giả cấp bậc Đấu Tông, Đấu Tôn ngã xuống không biết bao nhiêu mà kể.”
Nghe vậy, sắc mặt Phong Tôn Giả cũng dần trở nên nghiêm nghị. Hắn cũng từng trải qua lần tranh đoạt đó, đương nhiên biết nó thảm khốc đến mức nào.
“Di tích viễn cổ có gì không ổn sao?” Thấy hai người chau mày, Tiêu Viêm không nén được lòng, bèn lên tiếng hỏi.
“Xuống dưới rồi nói. Trong thời gian ngươi hôn mê, Trung Châu đã xảy ra không ít chuyện.” Phong Tôn Giả đảo mắt nhìn bốn phía, trao đổi ánh mắt với Dược Lão rồi vẫy tay với Tiêu Viêm. Đoàn người hạ xuống từ trên trời, tiến vào đại điện của Tinh Vẫn Các dưới vô số ánh mắt dõi theo.
Vào trong đại điện, mọi người phân ra ngồi. Tiêu Viêm mỉm cười với Tiểu Y Tiên đang bước tới, sau đó nhìn về phía Phong Tôn Giả. Lão thấy vậy cũng bật cười, nhấp một ngụm trà thơm rồi chậm rãi nói: “Di tích viễn cổ, cái tên đã nói lên tất cả. Đó là những di sản được truyền lại từ thời viễn cổ, trải qua tuế nguyệt phong ba mà vẫn còn tồn tại, chủ nhân của chúng khi xưa chắc chắn không phải là nhân vật tầm thường. Mà di tích lần này, có lẽ là do một cường giả Đấu Thánh để lại.”
Nghe xong, trong mắt Tiêu Viêm hiện lên vẻ ngưng trọng. Đấu Thánh, trong mảnh thiên địa này dường như đã là cấp bậc đỉnh phong. Đột phá đến Đấu Tôn, hắn đã cảm nhận được sự kinh khủng của cảnh giới này, mà những thứ do một Đấu Thánh để lại đương nhiên sẽ có sức hấp dẫn mà không ai có thể kháng cự nổi.
“Thời viễn cổ và hiện tại là hai thời đại hoàn toàn khác nhau. Qua vô số năm tháng, có những di tích bị vùi lấp, lại có những di tích ngẫu nhiên xuất hiện như lần này…”
“Mỗi lần di tích xuất hiện đều sẽ dẫn đến những trận tinh phong huyết vũ. Những thứ mà cường giả Đấu Thánh để lại, sức hấp dẫn của chúng thế nào chắc ngươi cũng hiểu…” Phong Tôn Giả cười nói: “Phần Quyết mà ngươi tu luyện chính là do Dược Trần và ta huyết chiến vô số lần mới đoạt được từ một di tích viễn cổ đấy…”
Tiêu Viêm thầm gật đầu, hắn từng nghe Dược Lão kể về quá trình gian nan để có được Phần Quyết.
“Lần tranh đoạt di tích viễn cổ này chắc chắn sẽ còn khốc liệt hơn lần chúng ta tham gia khi xưa. Bởi vì nó xuất hiện bên trong Thú Vực, nơi đó là thiên hạ của ma thú.”
“Thú Vực…”
Tiêu Viêm nhíu mày, địa danh này hắn đã từng nghe qua. Nơi đó là địa bàn của ma thú, tuy vẫn có nhân loại trà trộn vào nhưng nhìn chung, những ma thú kết thành bầy đàn, gia tộc ở Thú Vực vẫn rất bài ngoại. Lần này di tích lại xuất hiện trên địa bàn của chúng, chắc chắn chúng sẽ không để nhân loại dễ dàng đoạt được chút lợi lộc nào.
“Thật phiền phức.”
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, mấy gia tộc ma thú này rất khó đối phó, đủ để làm cho bất cứ cường giả nào cũng phải đau đầu.
“Haiz, di tích viễn cổ vừa xuất thế, ta đã phái các trưởng lão Tinh Vẫn Các chú ý đến nó. Vốn dĩ không muốn nhúng tay vào vũng nước đục này, tranh đoạt tàn khốc sẽ làm liên lụy cả Tinh Vẫn Các, mang đến những rắc rối không đáng có.” Phong Tôn Giả khẽ than.
“Hiện giờ Tinh Vẫn Các đã bị Hồn Điện liệt vào sổ đen, chúng ta phải cảnh giác chúng nhiều hơn. Nếu lúc này xuất hiện tổn thất nào đó, bọn chúng sẽ không ngại ném đá xuống giếng, tiêu diệt hoàn toàn chúng ta đâu.”
“Hiện giờ Dược Trần còn chưa khôi phục thực lực nên không thể công khai việc này, thiếu đi cường giả như lão trợ giúp thì chúng ta không thể đối đầu với Hồn Điện được.”
Tiêu Viêm hơi gật đầu, Tinh Vẫn Các là một trong Tứ Các, nhưng Hồn Điện đã truyền thừa từ lâu đời, chênh lệch giữa hai bên là quá lớn.
“Nhưng hiện giờ trong di tích lại có Hồn Anh Quả, vậy thì không thể không nhúng tay vào.”
Phong Tôn Giả trầm giọng nói. Hồn Anh Quả cực kỳ quan trọng, nó có thể giúp Dược Trần khôi phục lại hồn khí. Nếu làm được như vậy, thực lực của Tinh Vẫn Các sẽ tăng vọt. Có Dược Trần tọa trấn, dù là Hồn Điện cũng không dám dễ dàng bức hiếp. Vì thế, dù phải trả giá lớn đến đâu cũng phải dốc toàn lực giúp Dược Trần khôi phục.
“Giờ đây Tinh Vẫn Các và Hồn Điện là thù chứ không phải bạn. Nơi này là bản doanh của Tinh Vẫn Các, vẫn phải có cường giả tọa trấn. Chuyến này Phong lão không thể đi được.” Tiêu Viêm gõ ngón tay lên mặt bàn.
“Về phần lão sư, nơi này có Tinh Vẫn đại trận, người ở lại đây sẽ rất an toàn. Vì lý do an toàn, người cũng nên ở lại.”
“Nếu tính như vậy thì chuyện này giao cho con đi. Con sẽ cố gắng hết sức mang Hồn Anh Quả về. Vả lại, con cũng khá hứng thú với cái gọi là di tích viễn cổ này.” Tiêu Viêm khẽ nói.
“Quá nguy hiểm, con không biết sự tranh đoạt trong di tích tàn khốc đến mức nào đâu. Con còn phải cứu phụ thân mình, không thể xảy ra bất kỳ sai sót nào được.” Dược Lão chậm rãi lắc đầu.
“Lão sư, bây giờ dù có gặp phải Trích Tinh lão quỷ, con cũng có thể an toàn thoát thân. Yên tâm đi, con biết chừng mực mà!” Tiêu Viêm cười cười, không đợi Dược Lão nói tiếp, hắn đưa mắt về phía Phong Tôn Giả, nói: “Phong lão, phiền ngài chuẩn bị giúp ta một phần bản đồ Thú Vực. Chuyện Hồn Anh Quả cứ giao lại cho ta.”
Nghe vậy, Phong Tôn Giả liếc nhìn Dược Lão đang chau mày rồi gật đầu, nói: “Mặc dù còn lo lắng nhưng hiện giờ ngươi là lựa chọn tốt nhất. Đúng hơn là ngươi không đi thì ai đi. Vì muốn khôi phục thực lực cho Dược Trần, chỉ có thể làm phiền ngươi. Ta sẽ nhanh chóng lo liệu việc bản đồ. À, ngươi nên đem Thanh Loan theo, gia tộc của nàng cũng ở trong Thú Vực, nói không chừng sẽ có trợ giúp.”
Tiêu Viêm gật đầu cười, cũng không từ chối ý tốt của Phong Tôn Giả.
Thấy hai người đã bàn bạc xong xuôi, Dược Lão chỉ biết mấp máy môi, cuối cùng thở dài một tiếng, nhìn Tiêu Viêm, lão nhẹ giọng nói: “Con đã quyết ý như vậy, vi sư cũng không ngăn cản nữa, trên đường nhớ cẩn thận. Nếu gặp tình huống nguy cấp thì lập tức lui về. Nhớ kỹ, trong lòng ta con là quan trọng nhất, thực lực có khôi phục hay không cũng không sao.”
Tiêu Viêm gãi đầu, hắc hắc cười.
Sau khi xác định được hành trình tiếp theo, Tiêu Viêm cũng không vội xuất phát. Việc này liên quan đến Dược Lão nên không thể vì hấp tấp mà sinh ra sai lầm. Hơn nữa, thu thập tình báo đầy đủ cũng giống như mài đao không uổng công đốn củi, có chuẩn bị trước thì mọi việc sẽ thuận lợi hơn.
Nhiều ngày trôi qua, Tiêu Viêm cũng đã khoác thêm chức danh trưởng lão Tinh Vẫn Các. Dược Lão là Các Chủ, thân là đệ tử nên tự nhiên hắn cũng là người của Tinh Vẫn Các.
Đối với vị trưởng lão trẻ tuổi này, Tinh Vẫn Các cũng có chấn động không nhỏ, nhưng không một ai dị nghị. Lúc Tiêu Viêm xuất hiện trên không trung với khí thế kinh người, ai nấy đều đã chứng kiến, mọi người ở đây đều hiểu, thực lực của hắn còn thừa sức để ngồi vào ghế trưởng lão.
Nghỉ ngơi chừng ba ngày, cuối cùng tình báo liên quan đến di tích viễn cổ đã được thu thập xong. Giờ cũng đã đến lúc lên đường tới Thú Vực.
Ngày thứ ba, khi ánh bình minh vừa ló dạng nơi chân trời, các đệ tử luyện tập buổi sáng của Tinh Vẫn Các đều nhìn lên bầu trời. Nơi đó có không ít thân ảnh đang lăng không mà đứng, gió nhẹ thổi qua, tà áo bay bay, khí độ bất phàm.
“Tiêu Viêm, nhớ kỹ phải cẩn thận. Nếu gặp phải nguy hiểm thì quay về ngay!” Phong Tôn Giả nhìn đoàn người đã sẵn sàng, trầm giọng nói.
Tiêu Viêm gật đầu cười, ánh mắt chuyển sang Dược Trần bên cạnh Phong Tôn Giả, hít sâu một hơi rồi ôm quyền cung kính nói: “Lão sư, bảo trọng. Hồn Anh Quả, đệ tử nhất định sẽ mang nó về cho người!”
Tiếng nói vừa dứt, hắn không trì hoãn nữa. Xoay mạnh người, thân hình lao vút đi. Trong chớp mắt, đoàn người đã biến mất khỏi tầm mắt của tất cả mọi người.
“Lão hữu… ngươi đã tìm được một người đệ tử thật tốt.” Nhìn theo bóng Tiêu Viêm rời đi, Phong Tôn Giả chậm rãi nói. Dược Lão gật đầu cười lớn: “Thu được đệ tử như vậy, cả đời này không uổng. Lựa chọn năm đó của ta quả thật đúng đắn…”