Phí Thiên bị đánh bay như một viên đạn pháo, cả người hung hăng nện vào bên trong doanh trướng. Lực đạo kinh hoàng va chạm rồi bùng nổ, chỉ nghe một tiếng “ầm”, doanh trướng kia liền nổ tung thành vô số mảnh vụn, bay lả tả giữa không trung rồi chậm rãi rơi xuống.
Không ngờ Tiêu Viêm lại xuống tay tàn nhẫn như vậy, mấy cường giả của Phong Lôi các ở xung quanh cũng phải sững sờ, nhất thời không một ai dám lên tiếng.
“Tiểu bối, ngươi thật to gan!”
Doanh trướng nổ tung, dường như người ở bên trong cũng bị chiêu thức ấy của Tiêu Viêm làm cho kinh động. Một lát sau, rốt cục cũng hồi phục lại tinh thần, một tiếng quát giận dữ ngập tràn sát ý gầm lên, vang vọng khắp một góc trời.
Trong Hài Cốt sơn mạch lúc này sớm đã bị biển người bao phủ, khắp nơi san sát bóng người. Lúc đầu khi đoàn người của Tiêu Viêm đằng đằng sát khí tiến tới thì không ít người liền biết rằng sẽ có trò hay để xem. Bởi vậy, khi tiếng quát này vừa vang lên thì trên không trung nhất thời liên tiếp vang lên những tiếng phá không. Trong chớp mắt, trên bầu trời quanh ngọn núi này liền xuất hiện hàng loạt bóng người.
Những người này đưa mắt nhìn xuống ngọn núi phía dưới, thấy được doanh trướng đã bị đánh nát, trong ánh mắt hiện lên chút kinh ngạc. Phong Lôi các ở Trung Châu cũng có thể tính là một thế lực không tầm thường, nếu không cũng không thể chiếm được một ngọn núi làm doanh địa. Không ngờ bây giờ lại có người gây ra động tĩnh lớn như vậy, sao lại không khiến bọn họ kinh ngạc và tò mò cho được.
Tiêu Viêm không hề để ý đến đám người vây xem đột nhiên xuất hiện ở xung quanh, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú về phía doanh trướng đã vỡ nát. Ở đó, một kẻ hắn đã từng gặp mặt một lần là Lôi tôn giả đang đứng với sắc mặt âm trầm. Hắn đang ôm lấy Phí Thiên trong tay. Bên cạnh Lôi tôn giả còn có hai lão giả mặc thú bào. Nhưng mà lúc này hai người này không hề mở miệng, mà lại thờ ơ đứng một bên!
“Phốc!”
Phí Thiên trên tay Lôi tôn giả lại phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt ảm đạm hiện lên vẻ không thể tin nổi. Vừa rồi thực lực mà Tiêu Viêm xuất ra tuyệt đối đạt tới cấp độ Đấu Tôn. Nhưng mà, mặc dù là tận mắt nhìn thấy thì hắn cũng không thể tin nổi. Tên tiểu bối năm đó bị hắn đuổi giết chỉ có thể chạy trối chết như chuột qua đường, hiện giờ lại đi trước hắn một bước, đạt tới cấp bậc Đấu Tôn.
“Tiêu Viêm, ngươi đúng là to gan! Năm đó Bản tôn nể mặt Phong tôn giả mà tha cho ngươi một mạng. Hôm nay không ngờ ngươi lại tự mình dâng tận cửa!”
Lôi tôn giả sắc mặt âm trầm, chậm rãi đặt Phí Thiên xuống, thanh âm trầm thấp như sấm rền vang vọng, tràn ngập vô tận sát ý. Mấy năm nay Phong Lôi các bá đạo đã thành thói quen, hiện giờ không ngờ lại bị một tên tiểu bối đến tận cửa khi dễ. Nếu như việc hôm nay cứ bỏ qua như thế thì thật sự là đánh mất hết thể diện.
Nhưng mà mặc dù nói như vậy, giờ phút này trong lòng Lôi tôn giả cũng chấn động không kém gì Phí Thiên. Năm đó, hắn biết rõ ràng thực lực của Tiêu Viêm, chỉ là một tên tiểu bối mới tiến vào Đấu Tông không lâu mà thôi. Khi đó, đối với hắn, Tiêu Viêm cũng chẳng khác nào một con kiến hôi. Nhưng mà lúc này đây, chỉ mới hai ba năm trôi qua, tiểu bối năm đó không ngờ thực lực đột nhiên tăng mạnh, đạt tới cấp độ Đấu Tôn.
Cũng là Đấu Tôn cường giả, Lôi tôn giả tự nhiên hiểu được, một bước này khó vượt qua đến thế nào. Đừng thấy Phí Thiên bây giờ đang là Đấu Tông đỉnh phong, nhưng nếu không có cơ duyên, cả đời sẽ chỉ dừng lại ở mức này, đó cũng không phải chuyện gì hiếm lạ. Cũng chính vì nhìn thấy Tiêu Viêm bước qua được một bước khó khăn này nên trong lòng hắn mới chấn động như thế.
“Lôi tôn giả nói đùa rồi! Năm đó là do đệ tử Phong Lôi các tài nghệ không bằng người mà thôi, có quan hệ gì tới việc ngài rộng lượng hay không!” Tiêu Viêm khẽ nói. Năm đó, trong mắt hắn, Lôi tôn giả chính là Đấu Tôn cường giả không cách nào địch nổi. Nhưng hiện giờ ở trong lòng hắn, cảnh giới từng cao không thể với tới kia giờ đây đã không còn chút thần bí và cường đại nào nữa.
Khuôn mặt Lôi tôn giả giật giật, lửa giận trong mắt càng đậm, âm trầm nói: “Vài năm không thấy, cái miệng lưỡi của ngươi vẫn sắc bén như xưa. Bản tôn khuyên ngươi nên sớm rời đi. Nể mặt Phong tôn giả, Bản tôn sẽ không so đo chuyện này với một tiểu bối như ngươi!”
“Lôi tôn giả lại nói đùa. Phong Lôi các các ngươi tùy ý ra tay với người của Tinh Vẫn các chúng ta trước mặt nhiều người, không lẽ đấy cũng là vì mặt mũi của Phong tôn giả?” Tiêu Viêm cười nói. Giọng điệu trào phúng ấy khiến xung quanh ngọn núi vang lên vài tiếng cười khẽ.
Lôi tôn giả nắm chặt tay, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, giận quá hóa cười, nói: “Được! Được lắm! Xem ra hôm nay ngươi tới đây là có chuẩn bị trước. Vậy thì để Bản tôn nhìn xem, kẻ vừa mới tiến vào cấp độ Đấu Tôn như ngươi, hôm nay có thể làm được gì?”
“Cũng không làm gì cả, chỉ lấy lại doanh địa của Tinh Vẫn các mà thôi!” Tiêu Viêm cười lớn, chậm rãi bước ra. Ngọn lửa màu nâu tím từ từ dâng lên. Khi ngọn lửa vừa xuất hiện, nhiệt độ xung quanh liền nhanh chóng tăng cao.
“Vậy phải nhìn xem ngươi có tư cách này hay không!” Lôi tôn giả tức giận nói. Lôi quang màu bạc sáng rực lóe ra quanh thân mình. Vô số hồ quang điện nhảy múa, từ xa nhìn lại giống như lôi thần giáng thế, thanh thế khiến cho người khác phải sợ hãi.
Thấy hai người trong nháy mắt liền giương cung bạt kiếm, ánh mắt những người vây xem xung quanh cũng trở nên nóng bỏng. Cảnh chiến đấu của hai Đấu Tôn cường giả quả là đặc sắc!
“Hắc hắc! Tiêu Viêm này không ngờ lại kiêu ngạo như thế, dám chính diện đối kháng với Lôi tôn giả…”
“Xem ra lúc trước Phong Lôi các mạnh mẽ đuổi người của Tinh Vẫn các đi, hơn nữa còn ra tay đả thương người. Ta đã đoán trước là Tinh Vẫn các chắc chắn sẽ không nuốt trôi được cục tức này, nhưng không ngờ lại tới nhanh như vậy!”
“Trận này đúng là khó được nhìn thấy a. Nơi này không chỉ có Lôi tôn giả tự mình tọa trấn. Ngươi có thấy hai lão giả bên cạnh Lôi tôn giả không? Đó chính là tộc trưởng của Đại Địa Hổ tộc và Ngân Nguyệt Lang tộc. Bọn họ chính là bộ tộc phụ thuộc của Thiên Yêu Hoàng tộc. Lấy quan hệ giữa Phong Lôi các và Thiên Yêu Hoàng tộc, ngươi cho là hai người đó sẽ khoanh tay đứng nhìn hay sao? Ba cường giả Đấu Tôn thực lực đạt tới nhị tinh đỉnh phong. Muốn tìm lại mặt mũi, nhưng đây là đá phải tấm sắt rồi a!”
“Nhưng mà… cái tên Tiêu Viêm này hình như có chút quen thuộc thì phải?”
“Sao lại không quen thuộc cho được! Đây không phải là vị Luyện Dược Tông Sư đã lấy được chức vô địch Đan hội của Đan Tháp hay sao? Không ngờ hắn mất tích hơn một năm rồi lại xuất hiện ở đây!”
Đối với những ánh mắt nóng bỏng xung quanh, Tiêu Viêm dường như không thấy. Ngọn lửa màu nâu tím bốc lên xung quanh thân thể. Uy áp Đấu Tôn gần như không thể chống đỡ của năm xưa, giờ đây đã chẳng thể tạo thành nửa điểm uy hiếp nào đối với hắn.
“Ha ha, vị tiểu hữu này, chuyện hôm nay đều là hiểu lầm mà thôi. Chuyện hai vị bằng hữu của Tinh Vẫn các là do Phí Thiên các chủ quá mức lỗ mãng, ra tay quá nặng nên ngộ thương. Lại nói hiện giờ Phí Thiên các chủ đã bị thương trong tay ngươi, việc này xem như đôi bên huề nhau. Bởi vậy mong tiểu hữu có thể nể mặt hai tộc Đại Địa Hổ tộc và Ngân Nguyệt Lang tộc chúng ta mà dừng tay, có được không?” Nhìn thấy bầu không khí càng lúc càng căng thẳng thì lão giả mặc hổ bào vốn đứng ở một bên chưa từng nói chuyện, cuối cùng cũng bước ra cười nói.
Nghe thấy lão giả này mở miệng, lôi quang quanh thân Lôi tôn giả cũng có chút thu liễm, thản nhiên nói: “Nếu Hổ tộc trưởng đã mở miệng, Bản tôn đương nhiên phải nể tình. Việc này…”
“Nếu theo như cách nói của lão tiên sinh đây, vậy mời Lôi tôn giả…!” Tiêu Viêm mỉm cười, khẽ phất tay, các đệ tử phía sau lập tức nhường ra một con đường đi xuống chân núi.
Nhìn thấy hành động này, khuôn mặt Lôi tôn giả lại lập tức trở nên âm trầm, nụ cười trên mặt lão giả mặc hổ bào nọ cũng cứng lại.
“Vị tiểu hữu này thật sự muốn đem chuyện này làm đến cùng như vậy sao?”
“Phong Lôi các tại đây trước mặt của bao nhiêu người, làm nhục thanh danh Tinh Vẫn các chúng ta. Vị lão tiên sinh đây, ngài muốn Tiêu Viêm ta mang cái tát này về Tinh Vẫn các sao?” Nụ cười trên khuôn mặt Tiêu Viêm từ từ thu lại, trong con ngươi đen nhánh đột nhiên lóe lên hung quang.
Nhìn thấy khí thế bộc phát của Tiêu Viêm, Lôi tôn giả cùng hai lão giả kia cũng hơi biến sắc. Hàn ý trong mắt cũng bắt đầu hiện ra.
“Giỏi thật! Đối mặt với ba gã Đấu Tôn mà có khí phách như thế. Không hổ danh là quán quân Đan hội.”
Tiêu Viêm vốn đang mỉm cười hòa khí, nhưng chỉ trong giây lát thái độ bỗng thay đổi khiến cho đám người xung quanh kinh ngạc, lập tức vang lên một ít thanh âm nho nhỏ ủng hộ.
“Ta không cần biết ngươi ở nhân loại thế giới thế nào. Nhưng nơi này là Thú vực, không phải địa phương mà các ngươi có thể làm càn!” Lão giả hổ bào sắc mặt lạnh như băng, trầm giọng nói.
“Rời khỏi chỗ này, việc này coi như xong. Nếu không, hôm nay cho dù Phong Tôn giả có ở đây, cũng phải để cho tiểu bối nhà ngươi hiểu rõ, đây là địa phương nào!” Một lão giả khác tóc bạc, khuôn mặt hung ác cũng âm lãnh mở miệng.
Khi hắn vừa nói xong thì hai luồng khí tức mạnh mẽ cuồn cuộn từ thân hai người cũng đột nhiên bạo phát ra. Giống như một cơn lốc quét ngang, khiến cho đám cường giả xung quanh biến sắc, vội vàng lùi lại.
Uy áp kinh khủng từ ba gã Đấu Tôn cường giả giống như một ngọn núi ép về phía đoàn người của Tiêu Viêm.
Đối mặt với uy áp khủng bố như thế, Tiêu Viêm cũng chậm rãi thở ra một hơi, dưới ánh mắt của mọi người, lại một lần nữa bước lên hai bước, ngón tay vẫn như cũ chỉ vào phương hướng dưới chân núi. Thanh âm trầm thấp giống như sấm động vang vọng bên tai của mỗi người.
“Một lần cuối cùng, là tự mình lăn xuống, hay để ta đánh cho các ngươi lăn xuống?!”
Thanh âm lạnh như băng của Tiêu Viêm vừa phát ra, thì ngay phía sau hắn, có ba luồng khí tức kinh thiên động địa đột nhiên bùng nổ. Ba luồng uy áp này vừa xuất hiện, trong nháy mắt liền dữ dội đánh tan luồng uy áp kia.
Đối mặt với ba luồng uy áp kinh khủng đột nhiên đánh tới, ba người Lôi tôn giả đồng loạt biến sắc, liên tục lùi lại hai bước.
“Bốn vị Đấu Tôn?”