"Soạt!"
Không gian kịch liệt vặn vẹo, vang lên những âm thanh tựa như tiếng nước xiết. Khi âm thanh này càng lúc càng lớn, không gian cũng vặn vẹo càng thêm dữ dội.
"Hù..."
Nhìn năng lượng phong ấn ngày một suy yếu, bên ngoài biển hài cốt, ánh mắt của vô số người dần nhuốm một màu đỏ rực, hơi thở cũng trở nên dồn dập, bàn tay nắm chặt vũ khí cũng từ từ siết lại.
Ánh mắt Tiêu Viêm gắt gao nhìn chằm chằm vào tầng không gian đang vặn vẹo kịch liệt. Tại nơi phát ra những âm thanh kỳ dị kia, hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh cực kỳ kinh khủng đang dao động. Loại dao động này vô cùng bất ổn, tựa như một ngọn núi lửa bị dồn nén, chực chờ phun trào bất cứ lúc nào.
"Soạt soạt..."
Một loạt tiếng động kỳ dị liên tục vang lên, không gian đang vặn vẹo bỗng nhiên ngưng lại. Rồi chỉ nghe một tiếng "rắc" giòn tan, mảnh không gian ấy vỡ vụn như thủy tinh, hóa thành vô số mảnh vỡ không gian li ti.
"Xông lên! Viễn cổ di tích đã mở!"
Ngay khoảnh khắc không gian phong ấn nổ tung, vô số người tại sơn mạch hài cốt đều đỏ mắt, trong cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ tham lam, bóng người ào ạt lao lên như bầy châu chấu, hướng thẳng về trung tâm biển hài cốt.
"Mau lùi lại!"
Trái ngược với những kẻ đó, khi thấy không gian nổ tung, sắc mặt Tiêu Viêm đại biến, vội ôm lấy Tử Nghiên bên cạnh, mũi chân khẽ điểm lên cành cây, thân hình nhanh chóng lùi lại. Đám người Tiểu Y Tiên cũng phản ứng cực nhanh, lập tức lui về phía sau mà không chút do dự.
Lúc đám người Tiêu Viêm lui lại, xung quanh cây đại thụ cũng có vài thân ảnh vội vàng thối lui, hiển nhiên họ cũng đã phát hiện có điều không ổn.
Ngay khi đám người Tiêu Viêm vừa lui lại, những mảnh vỡ không gian phong ấn kia đột nhiên dừng lại giữa không trung. Chỉ nghe một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, một luồng lực lượng không gian cuồng bạo đến mức cả Đấu Tôn cũng phải kinh hồn bạt vía chợt bùng ra như một cơn lốc xoáy. Những kẻ vừa xông vào, chỉ trong chớp mắt đã bị cơn lốc đó nuốt chửng, tiếng gào thét thảm thiết liên tục vang vọng khắp biển hài cốt.
Sóng không gian cuồng bạo, tựa như lưỡi hái tử thần lướt qua đồng lúa, quét sạch toàn bộ đám người vừa xông vào. Một số cường giả ở phía sau thấy tình cảnh này liền lập tức chật vật quay đầu bỏ chạy. Trong phút chốc, bên ngoài biển hài cốt trở nên hỗn loạn cực độ.
"Hào!"
Vì đứng ở khoảng cách khá xa nên khi cơn lốc không gian khuếch tán ra cũng không gây thương tổn gì cho đám người Tiêu Viêm. Lúc này, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, đưa mắt nhìn quanh, thấy vô số kẻ đang lăn lộn thê thảm trên mặt đất, tiên huyết đỏ thẫm vấy lên một mảng lớn trên nền hài cốt trắng xóa.
"Không gian phong ấn này thật đáng sợ, trải qua bao nhiêu năm tháng mà vẫn còn lưu giữ được sức mạnh khủng khiếp đến vậy. Quả không hổ là di tích của cường giả Đấu Thánh."
Nhìn thấy sức tàn phá kinh hoàng do sóng không gian gây ra, trên gương mặt đám người Tiểu Y Tiên cũng hiện lên vẻ kinh hãi.
"Đi thôi... Bọn người kia quá nôn nóng, chỉ có thể tự trách mình xui xẻo."
Tiêu Viêm cười, vung tay lên, thân hình hóa thành một tia sáng mờ, lướt vào bên trong biển hài cốt. Cùng lúc đó, một số cường giả lúc trước tránh được sóng không gian cũng lập tức chuyển mình lao về phía trước.
Khu vực bên ngoài của biển hài cốt vô cùng rộng lớn. Khi Tiêu Viêm tiến vào trong mới phát hiện nơi đây mơ hồ hiện ra một ngọn núi nguy nga sừng sững. Từ xa nhìn lại, nó giống như một con viễn cổ mãnh thú đang cuộn mình, khiến lòng người cảm thấy nặng trĩu.
Khi đám người Tiêu Viêm nhìn thấy ngọn núi khổng lồ này, tốc độ phi hành cũng bất giác chậm lại. Cơn lốc không gian vừa rồi đã đủ chứng minh nơi này chẳng phải chốn an lành gì. Nếu không cẩn thận, mất mạng lúc nào cũng không hay.
Càng đi sâu vào trong, sương trắng trong biển hài cốt cũng dần nhạt đi, và vật thể to lớn kia cuối cùng cũng hiện ra rõ ràng trong tầm mắt của Tiêu Viêm.
Đó là một tòa đại điện cao đến gần nghìn trượng. So với cự điện đồ sộ như ngọn núi này, phân điện của Hồn Điện mà Tiêu Viêm từng thấy trước đây quả thật quá nhỏ bé. Ngước nhìn tòa đại điện sừng sững giữa đất trời, trong lòng người ta bất giác dâng lên một cảm giác nhỏ nhoi. Toàn bộ đại điện mang màu đỏ thẫm, từ xa trông lại như một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội, nổi bật trên nền hài cốt trắng xóa, trông vô cùng chói mắt.
Các cường giả xung quanh cũng thất thần trước tòa đại điện màu đỏ thẫm này, một lúc sau mới hồi phục tinh thần. Trong mắt ai nấy đều tràn ngập vẻ chấn động. Không hổ là di tích do cường giả cảnh giới Đấu Thánh để lại, công trình vĩ đại như vậy không biết phải tốn bao nhiêu công sức mới xây dựng nổi.
"Vù vù!"
Tất cả mọi người đều từ từ giảm tốc độ, sau đó dừng lại ở vị trí cách đại điện khoảng trăm mét. Đứng ở đây, tòa đại điện lại càng thêm hùng vĩ, đỉnh của nó cao như muốn xuyên thủng cả bầu trời.
"Khó trách lại cần không gian phong ấn che giấu, một tòa đại điện to lớn như vậy, đặt ở bất cứ nơi nào cũng đều sẽ gây chú ý."
Nhìn cự điện màu đỏ thẫm, Tiêu Viêm cũng không khỏi lắc đầu than thở, cùng mọi người đứng cách đại điện trăm mét. Vị cường giả Đấu Thánh kia đã kiến tạo một di tích lớn thế này, vậy thì những bảo vật cất giữ bên trong chắc chắn không ít. Chuyến đi này quả thật không uổng công.
Lúc này, bên ngoài đại điện màu đỏ thẫm, không ngừng có cường giả tiến vào, nhưng không một ai dám bước qua phạm vi một trăm mét. Những người có thể đến được đây, nếu không phải thuộc thế lực lớn thì cũng là cường giả có tiếng tăm, tự nhiên không ai dại dột xông lên làm kẻ tiên phong.
Những người này không vội, Tiêu Viêm tất nhiên cũng không gấp. Trước một tòa bảo tàng lớn như thế, nếu nói không có cơ quan phòng ngự thì chắc chỉ có kẻ ngốc mới tin.
Trong lúc Tiêu Viêm đang khoanh tay đứng đợi, hắn đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt băng lãnh đang nhìn về phía mình. Khẽ nhíu mày, Tiêu Viêm đảo mắt nhìn về hướng ánh mắt đó.
Chủ nhân của ánh mắt băng lãnh kia là một nữ tử mặc y phục lộng lẫy, khí chất cao quý khiến người khác không dám nhìn thẳng. Trên đầu nàng là một búi tóc hình phượng, càng làm tăng thêm vài phần cao sang.
"Phượng Thanh Nhi?"
Nhìn gương mặt có phần quen thuộc này, Tiêu Viêm bất giác xoa xoa hai tay, không ngờ lại gặp nàng ở đây.
Bên cạnh Phượng Thanh Nhi có không ít người, trong đó có cả đoàn người của Phong Lôi Các. Ánh mắt của bọn chúng nhìn về phía Tiêu Viêm cũng cực kỳ âm lãnh.
Tiêu Viêm lướt mắt qua đoàn người, rồi đột nhiên dừng lại ở bên cạnh Phượng Thanh Nhi. Nơi đó có một nam tử cao lớn mặc cẩm y màu trắng. Nam tử này trạc ba mươi tuổi, nhưng với tuổi thọ của Thiên Yêu Hoàng Tộc, hắn vẫn chỉ là một thanh niên mà thôi.
Vị bạch y nam tử này cực kỳ tuấn tú, khuôn mặt luôn nở nụ cười càng làm hắn toát ra khí chất cao quý bức người, vừa nhìn đã biết không phải người tầm thường.
"Thanh Nhi, đó là kẻ mà ngươi mơ hồ cảm nhận được huyết tinh Yêu Hoàng trên người sao?" Lúc này, bạch y nam tử cũng đang nhìn Tiêu Viêm, sau đó thản nhiên cười hỏi.
"Ừm, nhưng không ngờ chỉ một thời gian ngắn không gặp, hắn đã đạt tới Đấu Tôn rồi." Phượng Thanh Nhi cắn đôi môi đỏ mọng, trong giọng nói có phần không cam tâm.
"Ha ha, Đấu Tôn sao... Xong chuyện này, ngươi cũng có thể về tộc tiếp nhận truyền thừa. Đến lúc đó, đột phá Đấu Tôn cũng không phải chuyện khó." Bạch y nam tử cười cười, nhẹ giọng nói: "Về phần tên Tiêu Viêm này, cứ giao cho ta. Bất kể hắn có mang huyết tinh Yêu Hoàng hay không, chỉ cần mang về tra xét là biết ngay. Cho dù hắn đã luyện hóa huyết tinh, chúng ta cũng có cách bắt hắn nôn ra."
Phượng Thanh Nhi khẽ gật đầu. Tuy Tiêu Viêm đã tiến vào Đấu Tôn, nhưng đối với người bên cạnh này, nàng vẫn có chút tin tưởng. Người này đã tiếp nhận truyền thừa trước nàng, lại vận dụng sức mạnh truyền thừa đó đến mức lô hỏa thuần thanh. Trong thế hệ trẻ của Thiên Yêu Hoàng Tộc, hắn cũng được xếp vào ba hạng đầu, đối phó với Tiêu Viêm hẳn là không có gì khó khăn.
"Hừ, thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa lại tự đến. Nếu ngươi cứ ở Trung Châu, có lẽ chúng ta không có cách nào bắt ngươi, nhưng ngươi đã tự mình dâng tới cửa thì cũng đừng trách bản tiểu thư vui lòng nhận lấy." Đôi mắt đẹp của Phượng Thanh Nhi lóe lên hàn quang, trong lòng cười lạnh.
Đối với ánh mắt băng lãnh từ phía Phượng Thanh Nhi, Tiêu Viêm chỉ liếc qua một cái rồi dời đi. Hắn có thể cảm nhận được sát ý từ bạch y nam tử kia. Đối với một người trẻ tuổi như vậy mà đã đạt đến cảnh giới Đấu Tôn, Tiêu Viêm cũng cảm thấy khá kinh ngạc. Thiên Yêu Hoàng Tộc quả không phải ma thú bình thường, bọn họ có huyết mạch của Viễn Cổ Yêu Hoàng, cũng có rất nhiều thủ đoạn để tăng thực lực cho tộc nhân. Nhưng nói cho cùng, loại sức mạnh có được nhờ truyền thừa và sức mạnh do tự mình tu luyện vẫn có một sự chênh lệch nhất định. Sự chênh lệch này bình thường không rõ ràng, nhưng khi giao thủ với người khác sẽ lập tức lộ ra.
Với thực lực hiện tại của Tiêu Viêm, trong số những người cùng thế hệ, chỉ cần không đụng phải vài tên biến thái, hắn gần như có thể nắm chắc phần thắng. Lúc đối đầu với Dịch Trần cũng vậy, mà bây giờ đối diện với vị bạch y nam tử này cũng là như thế.
Rời mắt khỏi đám người Phượng Thanh Nhi, Tiêu Viêm nhìn quanh, sắc mặt cũng thoáng biến đổi, bởi vì hắn thấy trong các thế lực hội tụ ở đây có không ít gương mặt quen thuộc. Những người này, ít nhiều đều có ân oán với Tiêu Viêm.
"Phong Lôi Các, Thiên Yêu Hoàng Tộc, Băng Hà Cốc, Huyền Minh Tông."
Ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua tất cả các thế lực có địch ý với hắn. Trong lúc nhất thời, hắn cũng không khỏi lắc đầu thở dài, lần này đúng là đã đi vào hang sói rồi.
-o0o-
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽