Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1253: CHƯƠNG 1240: HỒN ANH YÊU THỤ

Khu rừng viễn cổ này phảng phất một mùi hương kỳ lạ, sương mù nhàn nhạt bao phủ khắp nơi, thỉnh thoảng lại có vài con ma thú từ trong bụi cỏ lao ra. Bầu không khí tĩnh lặng, trông qua tựa như tiên cảnh.

- Khu rừng rậm này đã trải qua vô số năm tháng phát triển, tự nó hình thành một thế giới riêng. Nơi đây có không ít ma thú cực mạnh, mọi người hãy cẩn thận.

Vài thân ảnh lướt qua không trung, sau đó đáp xuống một cây đại thụ. Ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua xung quanh, nhẹ giọng nhắc nhở. Hắn cảm ứng được trong khu rừng rậm này có không ít khí tức cường hãn, hiển nhiên là do ma thú nơi đây phát ra.

- Ừ. Hơn nữa, không ít ma thú ở đây đều có huyết thống từ thời viễn cổ, chiến lực vô cùng mạnh mẽ, nếu bị chúng quấn lấy sẽ gặp không ít phiền phức.

Thiên Hỏa tôn giả gật đầu, trầm giọng nói.

- Hừ, ma thú viễn cổ thì đã sao? Yên tâm, đi theo ta sẽ không xảy ra chuyện gì.

Cái miệng nhỏ nhắn của Tử Nghiên khẽ chu lên, mũi chân điểm nhẹ, thân thể mềm mại nhanh chóng lao ra, tiến sâu vào trong rừng rậm.

- Đi theo nha đầu này sẽ an toàn hơn một chút.

Tiêu Viêm mỉm cười nhìn mọi người rồi cũng nhanh chóng đuổi theo Tử Nghiên.

Khu rừng rậm này có diện tích không hề nhỏ, với tốc độ của nhóm người Tiêu Viêm mà đi gần mười mấy phút vẫn chưa thấy điểm cuối. Từ đó có thể thấy vị cường giả Đấu Thánh viễn cổ kia đã đầu tư vào nơi này khổng lồ đến mức nào.

Trên đường đi, nhóm người Tiêu Viêm cảm ứng được không ít khí tức hung hãn, thậm chí nhiều lần nhìn thấy những con quái thú thân hình khổng lồ và vô cùng dữ tợn, nhưng tất cả đều không dám xuất hiện trước mặt họ. Có lẽ vì Tử Nghiên thân là Thái Cổ Hư Long, long uy như ẩn như hiện tỏa ra khiến những ma thú này không dám chủ động quấy rầy. Nhờ đó, hành trình của nhóm người Tiêu Viêm hết sức thuận lợi.

"Xuy!"

Thân ảnh mấy người nhanh chóng lướt qua rừng rậm, đột nhiên, Tiêu Viêm dừng lại, quay đầu nhìn về phương Bắc, chau mày.

- Có chuyện gì sao?

Thấy vậy, Tiểu Y Tiên vội vàng hỏi.

- Có những người khác tiến vào, hơn nữa số lượng không ít.

Tiêu Viêm đáp.

- Xem ra bọn họ cũng phát hiện ra cửa đá kia rồi.

Lông mày Tiểu Y Tiên nhíu lại, lo lắng nói.

- Không phải, là từ một hướng khác. Xem ra cửa vào khu rừng này không chỉ có một.

Tiêu Viêm lắc đầu, trong giọng nói đầy vẻ bất đắc dĩ:

- Xem ra chúng ta phải tăng tốc độ tìm kiếm rồi.

- Cảm ứng được rồi!

Lời Tiêu Viêm vừa dứt, trên khuôn mặt Tử Nghiên bỗng hiện lên vẻ vui mừng lẫn sợ hãi.

- Hồn Anh Quả?

Trong lòng Tiêu Viêm căng thẳng, vội vàng hỏi.

- Ừ, không nhầm đâu. Đối với mùi vị của loại thiên tài địa bảo này, ta quen thuộc hơn ngươi rất nhiều.

Tử Nghiên gật đầu, không chút chậm trễ, thân hình lướt nhanh đi, nhóm người Tiêu Viêm cũng vội vàng theo sau.

Xuy xuy…!

Nơi sâu thẳm trong rừng rậm, tiếng xé gió vang lên không ngừng. Vì sợ có người đuổi kịp nên tốc độ của mọi người tăng lên rất nhiều, cả đoàn bám sát theo Tử Nghiên. Sau khoảng hơn mười phút, thân hình Tử Nghiên nhẹ nhàng đáp xuống đất, ánh mắt không ngừng nhìn về phía trước.

Thân hình Tiêu Viêm cũng đáp xuống ngay bên cạnh, hắn nhìn theo hướng của Tử Nghiên, sau đó ánh mắt liền ngưng đọng lại. Trên mặt hắn hiện lên vẻ mừng rỡ như điên không thể che giấu.

Hiện ra trước mắt mọi người là một cái hồ rộng chừng mười trượng. Nước hồ trong suốt đến lạ thường nhưng nhìn kỹ lại không thấy đáy. Giữa hồ có một mảnh đất nổi lên, tựa như một hòn đảo thu nhỏ, trên đó mọc một gốc cây nhỏ vô cùng kỳ dị.

Toàn thân cây có màu xám bạc, cành lá đan xen vào nhau như dây leo, uốn lượn thành một hình thù vô cùng quái dị. Nhìn từ xa, nó trông hệt như một người phụ nữ đang mang thai, mà bên trong "cái bụng" do cành cây tạo thành lại lờ mờ lóe lên kim quang.

- Quả nhiên là Hồn Anh Yêu Thụ.

Nhìn thấy loại thực vật có hình dáng cổ quái này, cuối cùng Tiêu Viêm cũng trút được tảng đá đè nặng trong lòng, vui vẻ nói.

- Nếu tìm được rồi thì còn chờ gì nữa, động thủ thôi.

Hùng Chiến nhếch miệng cười nói.

- Từ từ, tất cả thiên địa linh vật đều có linh thú thủ hộ. Hồn Anh Quả này lại là kỳ bảo để rèn luyện linh hồn, có công dụng lớn lao với một số ma thú, cho nên chắc chắn sẽ có ma thú canh giữ.

Tử Nghiên lắc đầu, ánh mắt nhìn quanh hồ nước, nắm chặt hai tay lại. Một quyền cách không tung ra, hung hăng đánh xuống mặt nước, tạo thành một khoảng trống khổng lồ.

“Ầm!”

Một quyền vừa đánh ra, mặt hồ đang phẳng lặng bỗng dậy sóng mãnh liệt. Chợt một bóng đen khổng lồ từ từ hiện lên trước tầm mắt mọi người, cuối cùng phá nước lao ra, đôi mắt to lớn lộ rõ hung quang, quét nhìn xung quanh.

- Hóa ra là Thông Thiên Giao, ma thú này ở bên ngoài đã hoàn toàn tuyệt tích rồi.

Nhìn con ma thú khổng lồ kia, Tử Nghiên không khỏi kinh ngạc thốt lên.

Mọi ánh mắt đều tập trung vào con cự quái kia. Dáng nó thon dài như rắn, toàn thân phủ đầy lân phiến màu xanh. Thân thể khổng lồ của nó chỉ lộ một phần trên mặt nước, trên đỉnh đầu có một chiếc sừng dài đen nhánh với nhiều đường vân huyền ảo, đôi lúc còn lóe lên quang mang màu xanh lam.

Loại ma thú viễn cổ Thông Thiên Giao này, Tiêu Viêm từng đọc qua trong sách cổ. Thời viễn cổ, nó nổi danh nhờ chiến lực cường hãn, nghe nói trong cơ thể Thông Thiên Giao còn có huyết mạch của Long tộc. Nếu như thanh tẩy hết tạp chất trong máu, lại trải qua nhiều lần lôi kiếp thì nó rất có thể sẽ tiến hóa thành Thái Hư Cổ Long.

- Không ngờ ở nơi này lại có Thông Thiên Giao.

Tiêu Viêm kinh hãi than thở, sau đó nhìn sang Tử Nghiên, nàng khẽ gật đầu, nói:

- Giao cho ta.

Thực lực của Thông Thiên Giao ở vào khoảng thất cấp đỉnh phong, nhưng dựa vào huyết mạch và sức mạnh thì cho dù là cường giả Đấu Tôn cũng đủ sức giao chiến một trận. Tuy nhóm người Tiêu Viêm đủ sức thu thập nó nhưng nếu có cách giải quyết mà không cần động đến đao kiếm thì quá tuyệt vời. Vạn nhất trong lúc giao đấu, đại gia hỏa này bộc phát thú tính, phá hỏng Hồn Anh Quả, vậy thì muốn khóc cũng không ra nước mắt.

Tử Nghiên nhảy từ cành cây xuống, nhẹ nhàng phiêu phù trên mặt nước. Tử quang lượn lờ quanh cơ thể, phía trên đầu hóa thành một con quang long màu tím dài hơn một trượng, ngửa mặt lên trời gầm vang.

Hình thể tử long tuy nhỏ nhưng lại là Thái Hư Cổ Long chân chính, là tồn tại đỉnh cao trong giới ma thú. Hơn nữa trong cơ thể Thông Thiên Giao có huyết mạch cùng loại nên long uy phát ra càng mãnh liệt hơn rất nhiều.

Sau tiếng gầm thét của tử long, sự hung hãn trong mắt Thông Thiên Giao dần thu lại, thân thể cao lớn khựng lại rồi lùi về trong nước. Đầu nó vươn về phía Tử Nghiên, ôn hòa hệt như một con sủng vật.

Thấy thế, nhóm người Tiêu Viêm thở phào nhẹ nhõm. Tử Nghiên vỗ nhẹ lên đầu Thông Thiên Giao, sau đó chỉ tay về phía Hồn Anh Yêu Thụ.

Nhìn theo ngón tay Tử Nghiên, con Thông Thiên Giao sửng sốt trong chốc lát, trong mắt hiện lên vẻ không cam lòng. Nó đã thủ hộ Hồn Anh Quả nhiều năm như vậy, hiển nhiên không muốn chắp tay dâng cho người khác, nhưng huyết mạch uy áp mạnh mẽ phát ra từ cơ thể Tử Nghiên lại khiến nó không thể nào kháng cự. Nhất thời, trông nó vô cùng ủ rũ và đáng thương.

- Có thể bù đắp cho nó phần nào không? Nó thật đáng thương quá.

Nhìn thấy bộ dạng của Thông Thiên Giao, tâm tư Tử Nghiên mềm nhũn ra, quay đầu lại nhìn Tiêu Viêm.

Thân hình Tiêu Viêm xuất hiện bên cạnh Tử Nghiên ngay tức thì, chắp tay chào hỏi Thông Thiên Giao:

- Thật sự xin lỗi, vốn không muốn đoạt vật yêu thích của ngươi nhưng Hồn Anh Quả lại quá quan trọng với chúng ta. Loại kỳ bảo này có tác dụng to lớn với linh hồn. Nhưng với ma thú chủ tu sức mạnh thì linh hồn cường đại cũng không mang lại tác dụng gì lớn lao. Ở đây ta có hai loại đan dược có tác dụng rèn luyện thân thể ma thú, sẽ giúp ích rất nhiều cho ngươi. Ngươi mang trong mình huyết mạch Cổ Long, quá trình hóa hình chắc chắn không dễ dàng, gốc Hóa Hình Thảo này sẽ rất hữu dụng.

Nghe được ba chữ "Hóa Hình Thảo", hai mắt Thông Thiên Giao sáng rực lên, lúc này mới gật mạnh đầu.

Nhìn cảnh này, trong lòng Tiêu Viêm mới thầm buông lỏng, lập tức lấy đan dược cùng với một hộp ngọc ra. Thông Thiên Giao há miệng nuốt toàn bộ vào trong bụng. Được bù đắp bằng những thứ này, nó cảm thấy vô cùng hài lòng, thân thể cao lớn động đậy rồi lại lặn xuống hồ.

Giải quyết xong tên to xác này, Tiêu Viêm nhún vai với Tử Nghiên, thân hình chợt động, tiến tới hòn đảo nhỏ trên hồ.

Đứng bên cạnh Hồn Anh Yêu Thụ, Tiêu Viêm mới phát hiện, bên trong phần nhánh cây giống như bụng người mang thai kia có hai quả màu vàng cỡ nắm tay, hình dạng giống như trẻ sơ sinh. Một mùi thơm thoang thoảng tràn ra, làm linh hồn Tiêu Viêm nơi mi tâm không khỏi rung động.

- Thu thập hết đi, quái thú trong rừng rậm đang rục rịch rồi, xem ra có không ít người đã xông vào.

Nhóm người Tiểu Y Tiên tiến tới, thúc giục Tiêu Viêm mau hành động.

Tiêu Viêm gật đầu, thuận tay chặt xuống một đoạn nhánh cây của Hồn Anh Yêu Thụ, sau đó nhanh chóng làm thành hai hộp gỗ hơi thô ráp. Hồn Anh Quả này cực kỳ kỳ dị, không thể dùng bất kỳ vật nào khác để chứa đựng, chỉ có thể dùng chính nhánh cây của nó làm vật chứa.

Chế tạo hai hộp gỗ xong, Tiêu Viêm cẩn thận cắt từng phần nhánh cây ra, sau đó nhanh chóng hái hai trái Hồn Anh Quả, đặt cẩn thận vào bên trong hộp gỗ, rồi thu nó vào nạp giới.

"Cuối cùng cũng lấy được Hồn Anh Quả..."

Thu Hồn Anh Quả vào trong nạp giới, rốt cuộc tảng đá trong lòng Tiêu Viêm cũng được gỡ bỏ. Hoàn thành được nhiệm vụ này, Dược Lão có thể khôi phục lại thực lực đỉnh phong rồi!

- Đi thôi.

Cất xong Hồn Anh Quả, Tiêu Viêm định nhanh chóng rời đi. Nhưng Tử Nghiên ở bên cạnh bỗng khựng lại, ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào sâu trong rừng rậm, lẩm bẩm:

- Tại sao? Ở nơi đó... dường như có thứ gì đó đang kêu gọi ta.

Ánh mắt Tử Nghiên giờ phút này hiện lên vẻ mờ mịt và mê ly. Cảm giác này, đến từ huyết mạch của nàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!