“Đan dược?”
Nghe thấy lời nói kinh người này của Tiêu Viêm, tất cả mọi người đều sững sờ. Hồi lâu sau mới dần hồi phục tinh thần, ánh mắt kinh dị nhìn tiểu thú trắng như tuyết kia. Lúc này, nó đang dùng đôi mắt to tròn linh động tò mò nhìn bọn họ. Bộ dạng này mà là một viên đan dược sao?
“Có đan dược lớn như vậy sao?” Tiểu Y Tiên nghi hoặc hỏi.
“Chắc chắn không sai, mùi vị đan dược này sao ta có thể nhận lầm được chứ. Lúc trước ta còn tưởng rằng nơi này sót lại vài viên đan dược, nhưng sau khi dò xét mới phát hiện mùi đan dược tỏa ra từ con tiểu thú này.” Ánh mắt Tiêu Viêm tràn ngập vẻ nóng bỏng khó che giấu.
“Quả thật có một số đan dược cao giai có thể hóa hình, thậm chí còn có cả linh trí. Nơi này là di tích do Đấu Thánh để lại, có loại kỳ vật này cũng không quá kỳ quái.” Thiên Hỏa tôn giả cười khổ. Lão cũng chưa từng gặp qua đan dược có thể hóa thành thú hình, nhiều lắm cũng chỉ đọc được trong sách cổ mà thôi.
“Chẳng lẽ tiểu thú này là Cửu phẩm đan dược trong truyền thuyết?” Tử Nghiên tò mò hỏi.
“Không phải Cửu phẩm đan dược nhưng chắc cũng không kém bao xa. Đan dược chỉ cần vượt qua Thất sắc đan lôi là đã có năng lực hóa hình, cũng sinh ra linh trí rất mạnh.” Tiêu Viêm nhìn chăm chú tiểu thú kia rồi nhẹ giọng nói: “Nếu ta đoán không sai, bản thể của tiểu thú này hẳn đã trải qua Bát sắc đan lôi, thậm chí có thể là Cửu sắc đan lôi, chỉ cách Cửu phẩm một bước ngắn mà thôi.”
“Đan dược đã trải qua Bát sắc đan lôi a!”
Nghe vậy, mọi người không khỏi đưa mắt nhìn nhau. Loại đan dược phẩm cấp bậc này, phóng mắt nhìn khắp đại lục Đấu Khí, hiện tại cũng không quá năm người có thể luyện chế ra. Kể cả Tiêu Viêm bây giờ cũng không thể luyện chế được.
“Nếu tin tức này truyền ra ngoài, e rằng tất cả cường giả trong di tích cũng phải điên cuồng!” Tiểu Y Tiên chớp chớp đôi mắt tím sẫm lung linh, nói với vẻ nghiêm nghị.
Loại đan dược phẩm cấp như thế này, dù là những lão quái vật có thực lực kinh khủng cũng không thể miễn nhiễm. Nếu để bọn họ biết, chắc chắn sẽ dùng mọi thủ đoạn để cướp đoạt.
Đến cấp bậc Đấu Tôn, muốn tăng thực lực là chuyện cực kỳ khó khăn. Nếu ai dùng viên đan dược này, có thể tiết kiệm được hàng chục năm, thậm chí cả trăm năm tu luyện. Có bao nhiêu người chống cự nổi sức hấp dẫn bậc này?
Nghe lời nói của Tiểu Y Tiên, nhóm Tiêu Viêm vội vàng trấn tĩnh lại cơn vui mừng như điên: “Thứ này quả thật là một đại bảo bối, nhưng cũng là một củ khoai lang phỏng tay! Nếu tin tức lọt ra ngoài, chỉ sợ tất cả mọi người tiến vào di tích này đều sẽ đỏ mắt. Lúc đó, chúng ta sẽ trở thành đích ngắm của mọi người!”
Tiêu Viêm thoáng trầm ngâm, quay đầu nháy mắt với Hùng Chiến. Thấy tín hiệu, hắn cũng hiểu ý, chậm rãi bước ra ngoài đại môn vài thước. Sát khí tràn ngập cơ thể, giống như một vị thần giữ cửa.
Tuy tầng thứ ba này có không ít cường giả, nhưng những người có thực lực hơn Hùng Chiến chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Có hắn như hung thần ác sát canh cửa, dù họ có động lòng muốn dòm ngó đồ vật bên trong, nhưng trong tình huống chưa có tin tức xác thực thì cũng không dám xông vào. Đó cũng chính là hiệu quả mà đám người Tiêu Viêm mong muốn.
“Bắt tiểu gia hỏa này lại sao?” Nhìn thấy Hùng Chiến bảo vệ đại môn, Tử Nghiên hưng phấn hỏi.
“Không nên hành động thiếu suy nghĩ! Tiểu gia hỏa này thoạt nhìn không có năng lượng gì, nhưng cũng chưa thể kết luận chắc chắn được. Nếu dọa nó sợ mà chạy mất, không có khí tức làm mục tiêu thì chúng ta rất khó tìm được nó trong cái Đan viện khổng lồ này!” Tiêu Viêm lắc đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ tươi cười nói: “Vả lại, muốn bắt tiểu tử này cũng không thể cậy mạnh được!”
“Ngươi có biện pháp sao?” Tiểu Y Tiên kinh ngạc hỏi.
Tiêu Viêm mỉm cười, lấy ra một cái bình ngọc từ nạp giới. Trong bình ngọc chứa vài viên đan dược Tứ phẩm, hắn chọn một viên rồi ném về phía tiểu thú kia.
Viên đan dược bay đến, nhẹ nhàng dừng lại bên cạnh tiểu thú trắng như tuyết rồi quay tròn. Đầu tiên, tên nhóc ấy kinh hãi lui về mấy bước, sau đó mới dè dặt bước đến hít hà vài hơi. Nhưng nằm ngoài dự kiến của Tiêu Viêm, nó không ăn mà chỉ lắc đầu nguầy nguậy, ra vẻ khinh thường. Xem bộ dáng này, rõ ràng là nhóc con này hoàn toàn coi thường đan dược cấp thấp.
Nhìn thấy cảnh này, trên mặt Tiêu Viêm không giấu được vẻ xấu hổ, còn Tiểu Y Tiên và Tử Nghiên bên cạnh cũng không nhịn được phải phì cười. Tên nhóc này thật không nể mặt!
“Xem ra là bị mấy loại đan dược cao giai chiều thành ra kén chọn rồi!” Tiêu Viêm cười khổ, bất đắc dĩ lại phải lấy ra vài viên Lục phẩm đan dược từ trong nạp giới, cong ngón tay búng tới bên cạnh tiểu thú. Lúc này, sau một hồi “phẩm dược”, ánh mắt linh động của nó mới thoáng hiện vẻ hưng phấn, dùng đầu lưỡi hồng hào lập tức cuốn viên thuốc vào miệng, giống như trẻ con ăn đậu phộng, nhai rôm rốp rồi mới nuốt xuống bụng.
Ăn xong một viên Lục phẩm đan dược, nó lại ngẩng mắt nhìn Tiêu Viêm chằm chằm, đầu lưỡi không ngừng thè ra liếm mép tựa một chú cún con, rõ ràng là ăn chưa đã.
Thấy thế, tuy xót của nhưng Tiêu Viêm lại thấy vui vẻ trong lòng. Quả đúng như trong sách cổ đã viết, biện pháp tốt nhất để thu phục loại đan thú này chính là dùng đan dược để dụ dỗ nó.
Lại lấy ra vài viên Lục phẩm đan dược, Tiêu Viêm bắn hết tới bên cạnh tiểu thú. Tên nhóc kia lập tức tỏ bộ dạng “ai đến cũng không cự tuyệt”, liền há miệng nuốt hết. Theo mười viên thuốc vào bụng, ánh mắt của tiểu thú đối với Tiêu Viêm mới giảm đi vài phần đề phòng.
“Thật là phá sản a!”
Nhìn thấy Tiêu Viêm coi Lục phẩm đan dược như đậu phộng không ngừng ném ra, Thiên Hỏa tôn giả không nhịn được mà lòng đau như cắt. Những viên thuốc này ở bên ngoài có thể xem như vạn kim khó cầu, mà bây giờ lại bị đem làm thức ăn cho súc vật.
“Không có cách nào khác! Tiểu gia hỏa này quá kén chọn, dưới Lục phẩm đan dược thì không thèm ăn.” Tiêu Viêm cũng cảm thấy bất lực, nhưng hắn cũng không dám xem thường con đan thú kén ăn này.
Thiên Hỏa tôn giả cười khổ, chỉ có thể nhìn Tiêu Viêm không ngừng ném từng viên thuốc. Bất quá, đan dược bỏ ra không phải là không có thu hoạch, ít nhất tiểu tử kia đã giảm bớt rất nhiều địch ý với bọn họ.
Cảnh cho ăn như vậy kéo dài chừng mười phút. Sau khi ném ra tổng cộng hơn hai mươi viên Lục phẩm đan dược, cộng thêm tám viên Thất phẩm đan dược, kiểu tiêu hoang như đại gia này cũng khiến cho lòng Tiêu Viêm rỉ máu. Những loại đan dược này, dù với năng lực hiện tại của hắn cũng phải mất mấy ngày mới luyện chế ra, mà bây giờ lại để cho đan thú kia nhai hết toàn bộ.
Chẳng qua, việc “ăn chơi” này cũng không phải là vô chừng mực. Ngay tại thời điểm Tiêu Viêm sắp chết lặng, tiểu thú kia lại nhón hai chân sau, dùng đôi chân trước phủ đầy lông mềm như nhung có thêm móng vuốt vỗ vỗ cái bụng căng tròn, trong mắt lộ vẻ thỏa mãn.
Rốt cục tiểu tử này cũng ăn no. Tiêu Viêm thở phào nhẹ nhõm rồi hướng về nó huýt sáo một tiếng. Tiểu tử kia dùng ánh mắt linh động nhìn hắn, tựa hồ muốn đi đến nhưng thấy có nhiều người nên lại có vẻ chần chừ.
Nhìn thấy vậy, Tiêu Viêm biết nên tung ra tuyệt chiêu cuối cùng rồi. Chỉ cần làm tiểu gia hỏa này cam tâm tình nguyện đến với mình, hắn có thể trở thành chủ nhân tạm thời của nó.
Bàn tay nhoáng lên, một bình ngọc trong suốt xuất hiện, bên trong ẩn hiện một viên đan dược tròn vo tràn ngập linh khí, tạo thành đan vụ lượn lờ. Mà viên đan dược này như có linh tính, cứ trôi nổi và chuyển động không ngừng trong bình ngọc.
Viên thuốc trong tay Tiêu Viêm tự nhiên chính là đan dược có phẩm chất cao nhất mà hắn sở hữu, cũng là viên Sinh Cốt Dung Huyết Đan ngày đó hắn luyện chế dẫn tới Ngũ sắc đan lôi.
Viên thuốc vừa xuất hiện, ánh mắt tiểu thú nhất thời trợn tròn, lập tức bắn ra từ trên mặt bàn, thân thể tròn vo ở giữa không trung vẽ nên một đường cong, khẩn cấp vọt tới Tiêu Viêm.
Thấy thế, trên mặt Tiêu Viêm hiện lên một nụ cười đắc ý. Tiểu tử kia, xem ngươi có mắc câu không!
Tiểu thú vẽ nên một đường cong trong không trung, ngay khi sắp lao vào ngực Tiêu Viêm, thân thể nó bỗng nhiên dừng lại trên không, rồi một luồng hấp lực dữ dội tuôn ra, kéo nó thẳng lên cao hơn.
Đột biến xuất hiện làm cho nhóm người Tiêu Viêm ngẩn người. Tiêu Viêm có phản ứng nhanh nhất, trong nháy mắt đã sầm mặt lại, hướng mắt nhìn lên cao. Chỉ thấy một bóng đen có vóc dáng yểu điệu nhanh chóng lướt ra, sau đó lập tức mạnh mẽ nắm chặt đan thú trong tay.
“Tiểu tử kia, xem lần này ngươi chạy đi đâu!”
Một tay bắt lấy đan thú, bóng đen không thèm để ý tới nó đang kịch liệt giãy giụa, cười nói.
“Muốn chết!”
Sắc mặt Tiêu Viêm âm trầm, thân hình chợt lóe rồi xuất hiện trước mặt bóng đen kia, song chưởng lượn lờ hỏa diễm màu nâu tím, hung hăng đánh về phía người này.
“Ầm! Ầm!”
Đối mặt với thế công của Tiêu Viêm, bóng đen không tỏ ra sợ hãi, vừa xoay người đã đánh ra một chưởng thật mạnh vào bàn tay Tiêu Viêm.
Song chưởng giao phong, thân thể Tiêu Viêm run lên, còn bóng đen kia nhân lúc này lui lại mấy bước, cuối cùng mạnh mẽ nhảy lên một xà ngang trong điện, từ trên cao nhìn xuống, dùng âm thanh lạnh lùng nói: “Ta đã đuổi theo đan thú này từ lâu! Các ngươi muốn mạnh mẽ cướp đoạt sao?”
Tiêu Viêm mặt không đổi sắc, nheo mắt nhìn bóng đen đeo mặt nạ quỷ thần kia chằm chằm, trong mắt hàn quang chớp động: “Lại là ngươi?”
Hắc y nhân đột nhiên xuất hiện này rõ ràng là người thần bí ngày đó đã xuất thủ với Tử Nghiên.
“Tiện nhân, dám ra tay với bà à? Ngươi chán sống rồi sao?” Tử Nghiên cũng nhận ra người này, lập tức nổi giận quát lớn.
“Khốn kiếp, cẩn thận nàng ta! Lão tử bị lục mang kia chiếu vào liền thất thần, tạo cơ hội cho nàng ta lẻn vào đây.” Hùng Chiến cũng tiến vào, tức giận nói.
Sắc mặt Tiêu Viêm âm trầm, nhưng vẫn áp chế lửa giận trong lòng, ra hiệu bằng mắt với Tiểu Y Tiên và Thiên Hỏa tôn giả. Ba người nhanh chóng lĩnh hội, tự mình lùi lại một khoảng, muốn phong tỏa đường lui của bóng đen này.
“Giao đan thú ra đây, chuyện trước kia có thể bỏ qua! Nếu không, đừng trách ta hạ độc thủ!”