Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1262: CHƯƠNG 1249: SỰ KINH KHỦNG CỦA BÍCH XÀ TAM HOA ĐỒNG

Chứng kiến cảnh tượng từ địch hóa bạn này, ngoại trừ những người trong cuộc, ai nấy đều không khỏi sững sờ. Tình thế xoay chuyển, há chẳng phải là quá nhanh rồi sao?

“Hừ, hôm đó nàng còn muốn khống chế ta.” Tử Nghiên liếc nhìn Thanh Lân, hừ nhẹ một tiếng.

“Chỉ là hiểu lầm thôi, ta không nhận ra bản thể của ngươi nên mới tưởng nhầm là Cửu U Địa Minh Mãng. Vả lại, bản thể của ngươi lại cực kỳ giống với Cửu U Địa Minh Mãng Vương nên ta mới ra tay.” Thanh Lân vội vàng giải thích.

“Ai thèm làm mấy thứ xấu xí không chân đó chứ.” Tử Nghiên vẫn còn giận dỗi vì bị Thanh Lân nhầm với Cửu U Địa Minh Mãng. Chợt, nàng như nhớ ra điều gì, vội vàng nói thêm: “Trừ Thải Lân tỷ tỷ ra.”

Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, không để ý tới nha đầu này nữa. Hắn ôm đan thú đang run rẩy trong ngực, nói: “Tuy Đan thú này không có dao động năng lượng nhưng các Luyện Dược Sư dày dạn kinh nghiệm có thể cảm giác được đan hương, từ đó suy ra thân phận chân chính của nó.”

“Ừm, hay là cứ giao nó cho Thanh Lân đi.” Tiểu Y Tiên đề nghị.

Nghe vậy, tiểu thú kia liền giương đôi mắt to tròn nhìn nàng rồi liều mạng lắc đầu, hai chi trước bấu chặt vào áo Tiêu Viêm. Xem ra, nó vô cùng sợ hãi Thanh Lân.

Thấy bộ dáng của nó, Thanh Lân không khỏi xấu hổ, còn Tử Nghiên bên cạnh lại khoái trá cười hắc hắc.

Nhìn tiểu thú như sắp khóc đến nơi, Tiêu Viêm chỉ biết cười khổ, thì ra đan thú cũng biết làm nũng.

“Khụ, đưa nó cho ta đi, ta có thể phong bế đan hương trong cơ thể nó.” Tiểu Y Tiên đột nhiên ho nhẹ một tiếng, chăm chú nhìn tiểu thú trong ngực Tiêu Viêm, rõ ràng đã bị vẻ ngoài của nó mê hoặc.

“Nữ nhân ai cũng vậy, đều thích mấy con thú nhỏ xinh đáng yêu.” Thấy bộ dáng của Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm không biết nói gì hơn. Không ngờ một nhân vật như nàng cũng không thoát khỏi định luật này. Hắn đành đưa tiểu thú cho nàng, con thú này cũng chỉ hơi chần chừ một chút rồi chui tót vào lòng nàng, vùi đầu vào đó. Bộ lông xù của nó cọ xát lung tung khiến Tiểu Y Tiên không ngừng cười duyên, làm Tiêu Viêm phải trợn tròn mắt, khóe miệng giật giật, chẳng lẽ con thú này là giống đực sao?

Nhận lấy đan thú, Tiểu Y Tiên vận chuyển đấu khí lên đầu ngón tay, sau đó điểm nhẹ lên thân thể của tiểu thú. Chốc lát sau, một tấm lưới năng lượng vô hình hình thành, bám chặt vào bộ lông của nó.

Khi tấm lưới năng lượng hoàn toàn dung hợp, cỗ đan hương kia cũng biến mất hoàn toàn. Lúc này, nhìn nó chẳng khác gì một con ma thú bình thường, không cần phải lo lắng có người phát hiện ra thân phận của nó nữa.

Tiêu Viêm thở phào nhẹ nhõm, sau đó liếc mắt nhìn tiểu thú đang làm càn trong ngực Tiểu Y Tiên, khóe mắt giật giật, đoạn xoay người vung tay thu Thiên Yêu Khôi cùng mấy bộ khôi lỗi vào nạp giới rồi nói với Thanh Lân: “Ngươi cũng thu lại mấy tên hộ vệ đó đi.”

Nghe vậy, Thanh Lân gật đầu, lục quang trong mắt chợt lóe lên. Mấy tên hộ vệ kia liền biến mất, hóa thành từng luồng lục quang bay vào trong mắt nàng.

Thấy phương pháp thần kỳ như vậy, đám người Tiêu Viêm ai cũng kinh ngạc không thôi, Bích Xà Tam Hoa Đồng quả nhiên cực kỳ thần dị.

“Bích Xà Tam Hoa Đồng sau khi thành thục có thể tự tạo ra không gian, những thứ bị ta khống chế đều có thể thu vào trong đó. Nhưng không gian này cũng có giới hạn, chỉ có thể mở rộng dần theo thực lực của ta.”

Thấy vẻ kinh ngạc trên mặt mọi người, Thanh Lân mỉm cười giải thích.

“Nhưng có một điều, bất kỳ ai bị ta khống chế thì thực lực đều sẽ suy giảm, vì Bích Xà Tam Hoa Đồng sẽ cắn nuốt năng lượng của họ rồi chuyển hóa lại cho ta.”

Câu nói này của Thanh Lân làm mọi người hít một hơi khí lạnh, thật đáng sợ. Nếu đúng như vậy thì Thanh Lân chẳng cần tu luyện, chỉ cần trực tiếp khống chế một cường giả rồi ngồi không hưởng lợi.

“Các ngươi đừng nghĩ nó kinh khủng như vậy, tốc độ cắn nuốt rất chậm. Với lại, thực lực của ta bây giờ chỉ có thể khống chế cường giả từ nhị tinh Đấu Tôn trở xuống mà thôi.” Thấy bộ dáng thất thố của mọi người, Thanh Lân lè lưỡi nói.

“Mặt khác, ta chỉ có thể khống chế ma thú có huyết mạch xà hệ, còn đối với nhân loại thì không có hiệu quả như vậy, cùng lắm chỉ đạt được một số công hiệu phụ trợ mà thôi.”

Tiêu Viêm toát mồ hôi lạnh, cái gọi là “một chút phụ trợ” này hắn đã được nếm trải. Nếu không nhờ linh hồn lực của hắn mạnh hơn Thanh Lân thì chỉ sợ tình huống đã không như bây giờ. Thanh Lân chỉ mới đột phá Đấu Tôn, cảnh giới còn chưa ổn định, thực lực như vậy nếu giao đấu với Tiêu Viêm thì chỉ cần hai mươi hiệp là nàng sẽ bại, nhưng nhờ có Bích Xà Tam Hoa Đồng mà Tiêu Viêm buộc phải cẩn thận ứng phó.

“Khó trách thực lực của ngươi lại tăng nhanh đến vậy.” Tiêu Viêm cảm thán. Năm đó, Thanh Lân còn chưa đạt tới Đấu Giả, vậy mà qua mười năm ngắn ngủi đã có thành tựu như vậy. Tốc độ tu luyện này ngay cả Tiêu Viêm cũng phải tự nhận không bằng, hắn tu luyện đã nhanh, mà nàng còn nhanh hơn cả hắn.

Ngoài miệng tuy cảm thán nhưng trong lòng Tiêu Viêm cũng hiểu, người như Thanh Lân đếm khắp đại lục cũng không tới mười đầu ngón tay. Bích Xà Tam Hoa Đồng là thiên sinh kỳ vật, không phải ai cũng có được.

“Không hổ là loại đồng thuật kỳ dị bậc nhất thiên hạ, mạnh đến mức khiến người khác phải ghen tỵ.” Thiên Hỏa tôn giả thầm than trong lòng. Lão thở dài một hơi đầy phức tạp, cả đời khổ tu, kết quả lại bị một người dùng chưa đến mười năm để đuổi kịp. Nếu đặt mình vào tình cảnh này, chắc hẳn ai cũng sẽ cảm thấy chán nản.

Thấy mọi người đều kinh ngạc thất thần, Tiêu Viêm cười khổ, phất tay nói: “Thứ này là vật trời sinh, có hâm mộ cũng vô dụng. Đi thôi, phải nhanh chóng đến chủ điện, nếu không bảo bối sẽ bị người ta lấy hết mất.”

Nghe Tiêu Viêm nói, mọi người đều gật đầu đồng ý, nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng rồi rời khỏi đan thất này.

Lúc này, trên tầng ba của đan điện, ngày càng có nhiều cường giả tiến vào. Một vài đan thất còn truyền ra tiếng giao thủ, có lẽ là đang tranh đoạt bảo bối nào đó.

Những đan thất khác hiển nhiên đã bị cướp sạch nên Tiêu Viêm không có hứng thú tìm kiếm thêm. Dù sao cũng đã thu hoạch được không ít, không cần phải quá tham lam. Bởi vậy, nhóm người Tiêu Viêm không lãng phí thời gian tầm bảo nữa, tìm được thông đạo liền nhanh chóng rời đi, mang theo đan thú – món bảo bối mà ai cũng phải đỏ mắt tranh đoạt.

Suốt đường đi, không ít ánh mắt dõi theo họ, có vài ánh mắt chú ý tới tiểu đan thú trong ngực Tiểu Y Tiên nhưng vẫn chưa có ai nhìn ra thân phận thật sự của nó. Thêm nữa, thực lực của nhóm người Tiêu Viêm cực kỳ khủng bố, không ai ngu ngốc đến mức lao ra gây sự.

Đoàn người thuận buồm xuôi gió rời khỏi đan điện, nhưng khi nhìn thấy những thông đạo chằng chịt giao nhau, họ nhất thời ngây người. Di tích này quá lớn, muốn nhanh chóng tới chủ điện cũng không phải chuyện dễ dàng.

“Để ta dẫn đường cho, ta tìm thấy một phần địa đồ giản lược trong di tích, biết được vị trí của chủ điện.” Thấy Tiêu Viêm kinh ngạc, Thanh Lân ở bên cạnh cười nói.

Nghe nàng nói, Tiêu Viêm thở phào nhẹ nhõm. Nha đầu này đúng là phúc tinh, đã khác xa tiểu thị nữ năm nào.

Thấy thế, Thanh Lân duyên dáng cười, xác định phương hướng một chút rồi điểm nhẹ chân xuống đất, thân hình khẽ lướt đi. Nhóm người Tiêu Viêm vội vàng theo sau.

Sự phức tạp của di tích viễn cổ này nằm ngoài dự đoán của Tiêu Viêm. Theo sau Thanh Lân, họ đi qua nhiều hành lang ngoằn ngoèo, cảm giác như đang lạc trong một mê cung. Cũng may là chỉ khoảng mười phút sau, con đường trước mắt chợt rộng ra, thân hình bay vọt ra một quảng trường cực lớn. Một tòa đại điện cổ xưa xuất hiện trước mắt mọi người.

Tòa đại điện nhuốm màu hoang vu của tuế nguyệt, hơi thở thâm trầm xa xưa hòa lẫn vào từng phiến đá. Bất kỳ ai nhìn vào cũng đều cảm nhận được ý vị thương hải tang điền trong đó.

Đại điện vô cùng rộng lớn, con người đứng trong đó nhỏ bé như một con kiến. Tại trung tâm đại điện có mười vầng sáng lơ lửng giữa không trung, phát ra quang mang chói mắt. Mơ hồ có thể thấy bên trong mỗi vầng sáng là một vật tựa như quyển trục, ẩn hiện sau lớp quang mang đó.

Khi nhóm người Tiêu Viêm thấy những vầng sáng này thì đều giật nảy mình, chẳng lẽ đó là Thiên Giai đấu kỹ sao?

Đảo mắt nhìn xung quanh, ánh mắt Tiêu Viêm dừng lại ở trung tâm của những vầng sáng, trên đó có một bộ hài cốt trắng như ngọc đang ngồi xếp bằng, hai tay kết ấn.

“Hài cốt của cường giả Đấu Thánh…”

Nhìn bộ hài cốt đó, miệng Tiêu Viêm khô khốc. Đây là lần đầu tiên hắn được tận mắt nhìn thấy một cường giả đạt tới cảnh giới Đấu Thánh, tuy chỉ là hài cốt, nhưng uy áp của Đấu Thánh dường như đã lắng sâu vào từng khớp xương, khiến cho nhóm người Tiêu Viêm cảm thấy hô hấp khó khăn, áp lực vô cùng.

“Đây chính là chủ điện của di tích này…” Thanh Lân thấp giọng nói.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu, quét mắt nhìn quanh đại điện, liền thấy ở khu vực trung tâm đã có không ít thân ảnh đang đứng. Khí tức của ai cũng vô cùng mạnh mẽ, trong đó Tiêu Viêm còn thấy cả đám người Phượng Thanh Nhi.

“Hắc, đến cũng nhanh đấy.” Thấy mấy thân ảnh quen thuộc đó, khóe miệng Tiêu Viêm nhếch lên một nụ cười lạnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!