Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1271: CHƯƠNG 1258: TRANH ĐOẠT HÀI CỐT

Khi hơi thở của Tiêu Viêm trở nên dồn dập vì bộ hài cốt, vẻ điên cuồng cũng hiện rõ trên mặt Trích Tinh lão quỷ. Đạo linh hồn tàn ấn còn sót lại trong bộ hài cốt đã tiêu tán, giờ đây, nó đã không thể gây ra bất kỳ sát thương nào nữa.

Tuy trong lòng biết rõ bộ hài cốt không còn nguy hiểm, nhưng vì dư uy từ chưởng pháp kinh thiên động địa lúc trước, dù lòng nóng như lửa đốt, Trích Tinh lão quỷ cũng không dám lập tức ra tay.

"Không sao chứ?"

Tiêu Viêm vừa đứng dậy, đám người Tiểu Y Tiên đã nhanh chóng lướt tới, lo lắng hỏi.

Cười lắc đầu, Tiêu Viêm thấy mọi người không ai bị thương, trong lòng mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

"Cũng nhờ ngươi nhắc nhở kịp thời, nếu không hậu quả thật khó lường. Một chưởng kia của bộ hài cốt Đấu Thánh quả thực quá kinh khủng, không một ai ở đây có thể chống đỡ nổi." Thiên Hỏa tôn giả trong mắt vẫn còn vẻ sợ hãi. Dù là người từng trải như hắn, đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một đấu kỹ kinh khủng đến vậy.

"Đó là Thiên Giai đấu kỹ trong truyền thuyết, mà chỉ là lực lượng do một đạo linh hồn tàn ấn của vị Đấu Thánh kia lưu lại. Nếu để một vị Đấu Thánh thực sự thi triển... e rằng thứ tan biến không chỉ là tòa đại điện này, mà là toàn bộ di tích, thậm chí là nửa dãy Hài Cốt Sơn Mạch." Tiểu Y Tiên nhẹ giọng nói.

Tiêu Viêm cũng gật đầu, uy lực của đấu kỹ này hắn đã tận mắt chứng kiến. Nếu không phải phản ứng nhanh, chỉ sợ hắn cũng đã bị hút vào trong lỗ hổng màu đen kia, tan thành hư vô.

"Hắc hắc, không ít kẻ đã ngã xuống rồi." Tử Nghiên hả hê cười nói.

Ánh mắt Tiêu Viêm lướt quanh quảng trường, quả nhiên thấy đoàn người lúc trước giờ chỉ còn lại lác đác vài bóng. Hơn nữa, những người còn sống sót này, đại bộ phận đều lộ ra nét mặt kinh hoàng, mồ hôi thấm ướt đẫm quần áo. Bọn họ đã bị dọa cho mất hết cả hồn vía.

"Thật đáng tiếc, những quyển trục kia cũng đã bị hủy." Thanh Lân có chút tiếc nuối.

"Bảo bối quý giá nhất ở đây không phải những quyển trục đó, mà là bộ hài cốt của vị Đấu Thánh này." Tiêu Viêm cười cười, ánh mắt nóng rực nhìn bộ bạch ngọc hài cốt đang lơ lửng. Trên thân nó không chỉ lưu lại Thiên Giai đấu kỹ, mà bản thân bộ hài cốt cũng đã có sức hấp dẫn kinh người. Bất cứ thứ gì do Đấu Thánh lưu lại đều là chí bảo.

"Những kẻ còn sống đến lúc này đa phần đều là cường giả có bản lĩnh, nhưng may mắn là bọn họ đều đã bị thương. Tính ra, thực lực của chúng ta được bảo toàn nguyên vẹn nhất." Thiên Hỏa tôn giả thấp giọng nói.

Tiêu Viêm mỉm cười, nhẹ giọng đáp: "Không cần vội, sẽ có người không nhịn được mà ra tay trước."

Nghe vậy, đám người Tiểu Y Tiên ngẩn ra, ánh mắt liếc về phía Trích Tinh lão quỷ, chỉ thấy trên mặt lão lúc này lộ ra vẻ điên cuồng không thể che giấu.

"Cái thứ quỷ quái này hại chết nhiều cường giả Hồn Điện của ta như vậy, lão phu hôm nay phải thu lấy ngươi, mang ra ngoài đốt thành tro bụi!"

Đúng lúc đám người Tiểu Y Tiên vừa nhìn qua, Trích Tinh lão quỷ đột nhiên đứng dậy, lớn tiếng ra vẻ chính nghĩa, sau đó thân hình khẽ động, hóa thành một bóng đen, như thiểm điện lướt đến bộ hài cốt đang lơ lửng giữa không trung.

"Hừ, ngươi tưởng chúng ta là kẻ ngốc chắc? Vất vả lắm mới đánh tan được đạo linh hồn tàn ấn của vị Đấu Thánh, lại để cho ngươi chiếm tiện nghi sao?" Khi thân hình Trích Tinh lão quỷ vừa động, Hoàng Hiên, Đường Chấn cùng Băng Hà tôn giả đồng loạt hừ lạnh một tiếng. Với nhãn lực của bọn họ, tất nhiên có thể nhìn ra chỗ bất phàm của bộ hài cốt này. Bảo bối như vậy, sao có thể để Trích Tinh lão quỷ dễ dàng đoạt đi.

Tiếng quát vừa dứt, ba người đồng thời thi triển thân pháp, lóe lên vài cái đã đuổi theo Trích Tinh lão quỷ, mỗi người từ xa tung ra một chưởng, kình phong khủng bố trực tiếp xé rách không gian tạo thành ba vết nứt đen ngòm.

Cảm nhận được công kích mãnh liệt từ phía sau, sắc mặt Trích Tinh lão quỷ biến đổi. Thực lực của ba người Hoàng Hiên đều không thua kém lão, bây giờ lại cùng nhau xuất thủ, lão sao có thể chống đỡ nổi. Thân hình lão lập tức xoay chuyển, để lại vài đạo tàn ảnh trên không trung, tránh được ba luồng kình phong kia, nhưng cũng vì thế mà tốc độ bị chậm lại.

Chặn được Trích Tinh lão quỷ, thân hình ba người Hoàng Hiên nhanh chóng lướt tới, đưa tay chụp về phía bộ hài cốt.

"Thật vô sỉ, muốn chết!"

Thấy thế, Trích Tinh lão quỷ giận dữ, sự hợp tác lúc trước đã hoàn toàn tan thành mây khói. Một lực hút chợt trào ra từ lòng bàn tay, làm trì trệ thân hình ba người kia trong khoảnh khắc. Lão mượn cơ hội này lao lên, bàn tay chụp tới, nắm được cánh tay của bộ hài cốt. Nhưng hắn còn chưa kịp vui mừng, kình phong sắc bén từ phía sau lưng đã ập tới.

Cảm nhận được kình phong sau lưng, bàn tay đang giữ bộ hài cốt của lão chợt vung lên, đem nó chắn ở phía sau, muốn dùng chính bộ hài cốt để chống đỡ chưởng phong mạnh mẽ của ba người Hoàng Hiên.

"Bành! Bành! Bành!"

Công kích mạnh mẽ đánh lên bộ hài cốt, khiến Trích Tinh lão quỷ phải liên tục lùi về phía sau. Nhưng có hài cốt chống đỡ, hắn cũng không bị tổn thương gì.

Nắm được bộ hài cốt, vẻ vui mừng trên khuôn mặt Trích Tinh lão quỷ càng lúc càng đậm. Không chút do dự, lão cầm lấy bộ hài cốt quay đầu bỏ chạy.

"Hửm, còn muốn chạy?"

Trích Tinh lão quỷ vừa xoay người, một thân ảnh quỷ dị đã hiện ra trước mặt, trọng xích ẩn chứa kình phong mạnh mẽ bổ thẳng về phía lão.

"Keng!"

Trọng xích bổ lên hài cốt, tóe ra vô số tia lửa, lực phản chấn cũng khiến cánh tay Tiêu Viêm tê dại, nhưng may mắn là Trích Tinh lão quỷ cũng bị chấn lui về phía sau. Lúc này, ba người Hoàng Hiên đã đuổi tới, không nói một lời, đấu khí cuồn cuộn đánh về phía những yếu hại của Trích Tinh lão quỷ.

Trên quảng trường, tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm nhìn cảnh năm người liều mạng với nhau vì một bộ hài cốt. Lấy nhãn lực của bọn họ, tự nhiên có thể nhìn ra, mỗi chiêu bọn họ xuất ra đều muốn đẩy đối phương vào chỗ chết.

"Xem ra bộ hài cốt của Đấu Thánh này mới là bảo bối thật sự, nếu không sao có thể khiến cho các cường giả như Trích Tinh lão quỷ liều mạng cướp đoạt.”

Những người có thể trải qua bao nguy hiểm mà vẫn còn sống sót đều có thực lực không tầm thường. Chỉ trong nháy mắt, bọn họ đã hiểu ra tất cả, ánh mắt đều sáng lên, có vài kẻ gan lớn còn đứng lên, dường như muốn ra tay.

"Hừ, thực lực nếu chưa vượt qua Tam tinh Đấu Tôn, xin khuyên các vị không nên lên chịu chết!" Nhìn thấy đám người kia manh động, các cường giả của Thiên Yêu Hoàng tộc, Băng Hà Cốc, Phần Viêm Cốc cũng trở nên băng lãnh, đấu khí mạnh mẽ nhất thời tràn ngập khắp quảng trường.

Thấy thế, sắc mặt không ít người hơi đổi. Những thế lực lớn này liên thủ, thực lực quả thật rất mạnh. Mặc dù bọn họ cũng có chút bản lĩnh, nhưng không thể nào đối phó được với tất cả các thế lực này. Hơn nữa, trên không trung còn có các cường giả đỉnh cấp, cho dù bọn họ cùng xông lên cũng không thể chống lại.

Suy nghĩ một chút, những người này chỉ có thể không cam lòng lắc đầu, buông bỏ ý nghĩ tham lam trong lòng. Thiên tài địa bảo, phải có thực lực mới chiếm được. Nếu không có thực lực, dù có tới tay, cũng chỉ rước họa sát thân.

Nhìn thấy đám người bị dọa lui, đám người Tiểu Y Tiên cũng thở phào một tiếng. Bọn họ cũng không muốn có thêm bất kỳ ai tham gia tranh đoạt, như vậy sẽ chỉ làm cho thế cục thêm hỗn loạn.

Bị ba gã cường giả có thực lực không thua gì mình vây công, Trích Tinh lão quỷ khó mà chống đỡ được lâu. Kiên trì được hơn mười hiệp, cuối cùng lão cũng đã kiệt sức, đành lựa chọn rút lui.

Hắn muốn lui, nhưng đám người Hoàng Hiên lại không cho hắn cơ hội này. Trải qua một phen chiến đấu, ba người tìm được cơ hội, đấu khí cuồn cuộn, trực tiếp đánh lên vai trái của bộ hài cốt Đấu Thánh.

Ba luồng đấu khí cùng lúc đánh vào một điểm trên hài cốt, lực sát thương của nó có thể nói là dời núi lấp biển.

"Răng rắc!"

Bộ hài cốt Đấu Thánh tuy cực kỳ cứng rắn, nhưng cũng không thể hoàn toàn chống lại lực tàn phá như thế. Chỉ nghe một tiếng răng rắc, cánh tay trái của bộ hài cốt đã bị đánh gãy.

"Khốn kiếp!"

Hài cốt bị chấn bay đi, Trích Tinh lão quỷ cầm lấy cánh tay bị gãy, sắc mặt tái xanh, gầm lên giận dữ. Thân hình lão lóe lên, đuổi theo bộ hài cốt, nhưng khi lão vừa động, một bóng người trẻ tuổi đột nhiên xuất hiện trước mặt, bàn tay chụp tới, bộ hài cốt Đấu Thánh đã rơi vào tay.

"Tiêu Viêm, ngươi muốn chết!"

Nhìn thấy hài cốt bị Tiêu Viêm đoạt được, Trích Tinh lão quỷ nhất thời giận dữ gầm lên.

Đối với tiếng gầm của hắn, Tiêu Viêm cũng không thèm để ý. Ánh mắt hắn quét qua, phát hiện ngoại trừ Đường Chấn, Hoàng Hiên cùng Băng Hà tôn giả trên mặt cũng trào lên sát khí. Ngọn lửa màu nâu tím lập tức lượn lờ trong tay, hướng về chỗ ba cái xương sườn nhỏ cất giấu văn tự kỳ dị, dùng hết toàn lực bẻ gãy.

"Răng rắc!"

Bộ hài cốt này cứng rắn vô cùng, Tiêu Viêm phải vận dụng toàn lực mới có thể miễn cưỡng bẻ gãy ba cái xương sườn trông có vẻ mảnh khảnh kia.

Xương sườn vừa vào tay, một cảm giác mát lạnh truyền đến, dường như được làm từ loại ngọc tốt nhất. Ánh mắt Tiêu Viêm nhanh chóng nhìn xuống, chỉ thấy ba cái xương sườn được che kín bởi những văn tự kỳ dị. Những văn tự này tuy rất nhỏ nhưng sáng bóng, nhìn vào có cảm giác như chúng là vật sống, đang từ từ chuyển động.

Nhưng bây giờ, Tiêu Viêm cũng không có thời gian để nghiên cứu. Hắn lập tức cất ba cái xương sườn vào trong nạp giới, ngay lúc đó, trái tim hắn cũng vì hưng phấn mà đập mạnh lên. Dù thế nào đi nữa, bảo bối đã tới tay. Một khi đã vào tay hắn, đừng hòng kẻ nào bắt hắn phải nhả ra.

Thiên Giai đấu kỹ, đã thuộc về Tiêu Viêm hắn

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!