Thủ ấn tinh tú hoa lệ hiện lên trong lòng bàn tay Tiêu Viêm, uy áp cường hãn từ đó lan tỏa ra, khiến không gian xung quanh chấn động dữ dội.
“Đi!”
Hít sâu một hơi, Tiêu Viêm búng ngón tay, thủ ấn tinh tú kia khẽ rung lên, một tiếng động tựa phạm âm trầm hùng từ bên trong truyền ra, tức thì kéo theo một vệt sáng dài, xé rách không gian lướt đi, trong chớp mắt đã hung hăng va chạm với bàn tay tinh tú khổng lồ kia.
“Vỡ cho lão phu!”
Sắc mặt Trích Tinh lão quỷ trở nên dữ tợn, tâm thần khẽ động, bàn tay tinh tú khổng lồ hung hăng siết chặt lấy thủ ấn, mặc dù thủ ấn này có phần cường hãn, nhưng lão vẫn có lòng tin rất lớn vào chiêu thức của mình. Với thực lực hiện tại, chỉ cần không gặp phải loại hỏa liên khủng bố kia, Trích Tinh lão quỷ hoàn toàn tự tin có thể áp chế Tiêu Viêm đến mức không còn sức hoàn thủ.
Thế nhưng, lão đã quên, Tiêu Viêm lúc này không còn là Cửu tinh Đấu Tông của ngày trước, mà đã là một Tam tinh Đấu Tôn thực thụ. Dù vẫn còn chênh lệch không nhỏ so với Trích Tinh lão quỷ, nhưng khoảng cách này cũng không phải là không thể bù đắp.
“Ầm!”
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, bàn tay khổng lồ và thủ ấn ầm ầm va chạm, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, thiên địa nhất thời dậy sóng.
“Đùng!”
Ngay khi cả hai va chạm, năng lượng kinh khủng tựa cuồng phong bão táp đột ngột bùng nổ. Tại trung tâm của cơn bão năng lượng, không gian sụp đổ, lộ ra một vùng hắc động đen kịt khiến lòng người rét lạnh.
Trong vùng không gian đen ngòm đó, bàn tay tinh tú khổng lồ và thủ ấn tinh tú tỏa ra quang mang chói lòa, năng lượng cuồng bạo điên cuồng thôn phệ lẫn nhau, tựa như hai con mãnh thú đang toàn lực cắn xé đối phương.
Bàn tay tinh tú và thủ ấn không ngừng phóng thích năng lượng cuồng bạo, nhưng dưới sự đối chọi gay gắt này, quang mang của cả hai nhanh chóng suy giảm, tựa như ánh nến trước cuồng phong, đồng thời lụi tàn.
Cơn bão năng lượng kinh hoàng do hai người tạo ra đột ngột ngưng lại, sau đó dần dần tiêu tán dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người.
“Tiểu tử này, lại có thể chính diện đỡ được Sâm La Đại Tinh Thủ của lão phu!”
Chứng kiến cảnh này, sắc mặt Trích Tinh lão quỷ nhất thời âm trầm xuống. Đến lúc này, lão mới cảm thấy Tiêu Viêm có chút khó chơi. Cấp bậc chân chính của hắn chỉ là Nhất tinh Đấu Tôn, nhưng trên người lại có quá nhiều cao giai đấu kỹ với uy lực kinh người, lại thêm sự trợ giúp của Dị hỏa, muốn thu thập hắn e rằng sẽ rất phiền phức.
“Tiểu tử này vừa đột phá Đấu Tôn không lâu đã mạnh mẽ đến vậy, nếu để hắn tiếp tục tu luyện, chẳng phải ngay cả lão phu cũng không phải là đối thủ của hắn sao?”
Gương mặt khô quắt như vỏ cây của Trích Tinh lão quỷ co giật, sát ý trong lòng trở nên cực kỳ nồng đậm. Sắc mặt âm trầm, ống tay áo trống rỗng đột nhiên rung động, vô số xích sắt màu đen tựa độc xà bắn ra, nhanh chóng ngưng tụ thành một cánh tay hoàn toàn bằng xích sắt.
Nhẹ nhàng nắm chặt cánh tay bằng thiết liên, sắc mặt Trích Tinh lão quỷ trở nên lạnh lẽo, bả vai rung lên, thân thể thoáng chốc mờ đi như một làn khói, rồi quỷ dị biến mất.
Ngay khi thân hình Trích Tinh lão quỷ biến mất, Tiêu Viêm cũng nhíu mày, linh hồn lực lượng từ mi tâm tuôn ra như thủy triều. Sắc mặt hắn chợt biến đổi, thân hình đột ngột lùi lại.
Tiêu Viêm vừa lui, một bóng người hư ảo liền hiện ra, thiết quyền do xích đen ngưng tụ thành mang theo kình phong âm hàn sắc bén, gào thét lao về phía hắn.
“Xoẹt!”
Nhìn thiết quyền đang lớn dần trong mắt, Tiêu Viêm vội vàng đưa hai tay lên đỡ, nhưng cỗ lực lượng kinh khủng kia trực tiếp đánh cho cánh tay hắn tê dại, thân hình liên tiếp lùi về phía sau. Về đấu khí, dĩ nhiên Tiêu Viêm không phải là đối thủ của Trích Tinh lão quỷ.
“Cạch!”
Một quyền đẩy lui Tiêu Viêm, Trích Tinh lão quỷ cười lạnh một tiếng, thân hình lại rung lên như thuấn di, một lần nữa xuất hiện ngay trước mặt hắn.
Thấy Trích Tinh lão quỷ bám riết không tha, Tiêu Viêm vội vàng thi triển Tam Thiên Lôi Động đến cực hạn, từng đạo tàn ảnh hiện lên giữa trời, thân hình cũng nhanh chóng lùi lại.
“Huyễn Hồn Thân Pháp của lão phu không phải thứ Tam Thiên Lôi Động của ngươi có thể so sánh!”
Giữa không gian hư vô, một tiếng cười lạnh truyền đến. Tiêu Viêm chỉ thấy hoa mắt, Trích Tinh lão quỷ đã lại xuất hiện trước mặt mình, mấy đạo tàn ảnh kia không gây chút trở ngại nào cho lão.
“Lão quỷ này sao nhanh vậy?”
Nhìn thấy Trích Tinh lão quỷ bám theo như giòi trong xương, sắc mặt Tiêu Viêm khẽ biến. Tam Thiên Lôi Động thi triển đến cực hạn mà vẫn kém xa lão, xem ra cái gọi là Huyễn Hồn Thân Pháp quả thật quỷ mị, hơn hẳn Tam Thiên Lôi Động một bậc.
“Chịu chết đi!”
Trích Tinh lão quỷ cười dữ tợn. Huyễn Hồn Thân Pháp này là át chủ bài của lão, chưa bao giờ phải thi triển với kẻ dưới Ngũ tinh Đấu Tôn, nhưng hôm nay đối đầu với Tiêu Viêm lại khiến lão không thể không dùng toàn lực.
“Binh! Binh!”
Sắc mặt Trích Tinh lão quỷ lạnh lẽo, quyền phong như mưa rền gió dữ trút xuống, vô số bóng thiết liên hung hăng oanh kích về phía Tiêu Viêm. Dưới thế công điên cuồng bực này, không khí đều bị nén ép đến biến dạng, tạo thành những vòng cung khí, tiếng nổ vang rền không dứt trên bầu trời.
Dưới thế công của Trích Tinh lão quỷ, Tiêu Viêm nhất thời bị đẩy lui liên tiếp. Tuy rơi vào thế hạ phong, nhưng sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh như trước, tử sắc hỏa diễm xoay quanh cơ thể, hóa giải thế công của đối phương, từng luồng năng lượng kỳ dị lan tỏa, nhanh chóng chữa trị thương thế cho hắn.
Lúc này đây, khả năng trị thương bất tử của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa cuối cùng cũng được thể hiện ở mức cao nhất. Chỉ cần hỏa diễm bất diệt, thương thế của Tiêu Viêm có thể liên tục được chữa trị, đương nhiên điều kiện tiên quyết là hắn phải có đủ đấu khí để cung cấp cho nó.
Cứ bị thương rồi lại được chữa trị, tuần hoàn liên tục như vậy, Tiêu Viêm cũng bị đánh cho nổi giận. Cuối cùng, hắn gần như từ bỏ mọi phòng ngự, trực tiếp lựa chọn phương thức đối chọi chính diện. Trích Tinh lão quỷ đấm hắn một quyền, hắn cũng không chút khách khí trả lại một quyền. Dù sao có Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa bảo mệnh, tuy Tiêu Viêm phải chịu đau đớn không nhỏ nhưng lại không cần lo lắng đến tính mạng, miễn là không bị nhất kích tất sát đến mức Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa cũng không kịp chữa trị.
“Oanh! Oanh! Oanh!”
Nhìn hai người trên bầu trời dần sa vào hỗn chiến, tất cả mọi người đều phải líu lưỡi. Một Nhất tinh Đấu Tôn lại dám cùng một Ngũ tinh Đấu Tôn điên cuồng đối đầu, đây là chuyện họ chưa từng nghe qua.
“Tên khốn này…”
Duy trì trạng thái chiến đấu điên cuồng như vậy, Trích Tinh lão quỷ càng đánh càng kinh hãi. Tiêu Viêm đã ngạnh kháng mấy chục quyền của lão, theo lẽ thường, đừng nói là Nhất tinh Đấu Tôn, cho dù là cường giả Tam tinh Đấu Tôn cũng sớm bị đánh cho trọng thương. Nhưng Tiêu Viêm trước mặt, dù vẻ ngoài có chút chật vật, khí tức lại vẫn mạnh mẽ như thủy triều, càng đánh càng hăng.
“Là Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa!”
Kiến thức của Trích Tinh lão quỷ cũng không tồi. Nhìn tử sắc hỏa diễm lượn lờ quanh thân Tiêu Viêm, lão lập tức hiểu ra, sắc mặt trở nên xanh mét. Có Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa hộ thể, Tiêu Viêm chẳng khác nào mang theo thần dược chữa thương bên mình, bị thương ở đâu, tâm niệm vừa động hỏa diễm sẽ lập tức chữa lành. Lối đánh vô lại này, không ai muốn kéo dài với hắn.
Nghĩ đến đây, Trích Tinh lão quỷ cũng không dám tiếp tục dây dưa, tuy rằng Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa trị liệu cần tiêu hao lượng đấu khí không nhỏ, nhưng nhìn bộ dạng của Tiêu Viêm, chẳng giống người sắp cạn kiệt đấu khí chút nào.
“Phải dùng đấu kỹ nhất kích tất sát!”
Sắc mặt Trích Tinh lão quỷ âm trầm, thân hình nhanh chóng trở nên hư ảo, sau đó lại quỷ dị biến mất.
“Lại tới nữa sao?”
Thấy thân hình Trích Tinh lão quỷ biến mất, Tiêu Viêm với bộ quần áo rách nát liền nhếch miệng cười. Hiện tại, mỗi tấc da thịt trên người hắn đều thấm đẫm cảm giác đau đớn tột cùng do từng quyền của Trích Tinh lão quỷ mang lại. Dù có Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa nhanh chóng chữa trị, nhưng cảm giác đau đớn này lại như bị khuếch đại lên mấy chục lần, khiến cơ bắp toàn thân hắn không ngừng run rẩy.
“Đấu khí tiêu hao quá lớn, không thể hao tổn cùng hắn như vậy được, bằng không người gục ngã đầu tiên chắc chắn là ta.”
Hít sâu một hơi, đè nén cơn đau kịch liệt khắp cơ thể, thủ ấn của Tiêu Viêm liền biến đổi. Quần áo sau lưng rung động, chợt nghe “Xoẹt!” một tiếng, một đôi cốt dực bất ngờ hiện ra.
Đôi cốt dực trong suốt như ngọc thạch, bên trên lan tràn những hoa văn màu xanh biếc kỳ dị, trông vô cùng huyền bí.
Đôi cốt dực này, chính là do Tiêu Viêm dùng hai cánh của Thiên Yêu Hoàng luyện chế thành. Nhưng vì sợ bị Thiên Yêu Hoàng tộc quấn lấy, thêm nữa khi đó cũng không muốn đối đầu với họ, nên hắn vẫn luôn ẩn giấu trong cơ thể. Nhưng hôm nay, hắn không thể không thi triển nó ra. Dù sao Thiên Yêu Hoàng tộc đối với hắn đã không còn chút thiện ý nào, hắn cũng chẳng cần phải che giấu nữa.
“Xuy!”
Trên bầu trời, thân thể quỷ mị của Trích Tinh lão quỷ hiện ra, bàn tay kết ấn nhanh như chớp, năng lượng mênh mông cuồn cuộn ngưng tụ.
“Phanh!”
Năng lượng vừa ngưng tụ, một đạo kình phong sắc bén nóng cháy đột nhiên đánh úp lại, làm Trích Tinh lão quỷ biến sắc, thân hình vội vàng lui về phía sau. Nhưng lão vừa lui, kình phong sắc bén kia liền quỷ dị chuyển hướng, hung hăng giáng lên lưng lão.
“Hự!”
Đột nhiên trúng đòn, Trích Tinh lão quỷ bị chấn cho liên tục lùi lại, trong cổ họng bật ra một tiếng rên khẽ. Lão mạnh mẽ ngẩng đầu, nhìn đôi cốt dực bằng ngọc thạch của Tiêu Viêm, trong mắt hiện lên vẻ khó tin. Tốc độ của tên kia, dường như chỉ trong nháy mắt đã tăng đến mức khủng bố mà ngay cả lão cũng không cách nào nắm bắt được.
“Lão quỷ, thử đón thêm một đóa hỏa liên của ta xem sao!”
Cốt dực khẽ rung, Tiêu Viêm cười lạnh một tiếng, ngón tay cong lại rồi búng ra, ba loại Dị hỏa liền hiện lên phía trước, tâm niệm vừa động đã nhanh chóng dung hợp vào nhau…
Nhìn thấy Tiêu Viêm dung hợp Dị hỏa, sắc mặt Trích Tinh lão quỷ kịch biến, thân hình chợt lóe, nhanh như chớp lao về phía hắn.
“Tốc độ đó vẫn chưa đủ đâu!”
Thấy thế, Tiêu Viêm cười lớn, cốt dực rung lên, thân hình như sao chổi vội vàng lùi lại, bỏ xa Trích Tinh lão quỷ. Có cốt dực tương trợ, tốc độ của hắn đã có thể ngạo thị tuyệt đại đa số cường giả cấp bậc Đấu Tôn.
“Hắn không đủ, vậy thêm cả bọn ta thì sao?”
Lời của Tiêu Viêm vừa dứt, một tiếng cười lạnh lẽo đột nhiên vang lên. Ngay sau đó, hai bóng người mơ hồ đột ngột xé rách hư không lao tới, dường như chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện cách Tiêu Viêm không xa.
Bóng người xuất hiện đột ngột làm sắc mặt Tiêu Viêm khẽ biến. Ánh mắt hắn quét về phía hai thân ảnh kia, sau khi nhìn thấy sau lưng mỗi người đều có một đôi cánh, trong lòng hắn liền trầm xuống.
“Thiên Yêu Hoàng tộc.”