Trong phòng khách rộng rãi, Dược Lão ngồi trên ghế chủ vị, hai mắt khép hờ, linh hồn lực dập dờn quanh thân, khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo. Giờ đây, tuy linh hồn lực của Dược Lão vẫn chưa thể khôi phục như xưa, nhưng lại mang đến cảm giác bừng bừng sinh cơ, cô đọng hơn hẳn so với trước kia.
"Lão sư, căn nguyên hồn lực đã được khôi phục rồi sao?"
Nghe tin, Tiêu Viêm vội vã chạy đến phòng khách, liếc nhìn Dược Lão đang ngồi trên ghế chủ vị. Với nhãn lực của mình, hắn tự nhiên cảm nhận được sự biến đổi trong linh hồn lực của Dược Lão, liền vui mừng nói.
Dược Lão chậm rãi mở mắt, nhìn Tiêu Viêm đang bước nhanh đến, mỉm cười gật đầu, nói: "Dược hiệu của Kim Phẩm Hồn Anh Quả quả nhiên hùng hậu, căn nguyên hồn lực đã hoàn toàn khôi phục."
"Vậy việc luyện chế thân thể hẳn có thể tiến hành rồi chứ?" Tiêu Viêm vội vàng hỏi.
"Luyện chế thân thể còn cần rất nhiều loại nguyên liệu." Dược Lão cười đáp.
"Yên tâm, mấy năm nay, đệ tử đã tìm đủ các loại dược liệu cần thiết rồi." Tiêu Viêm cười cười. Búng ngón tay, một chiếc bình ngọc xuất hiện. Trong bình ngọc, một viên đan dược to như mắt rồng đang xoay tròn, một luồng đan hương nồng đậm lan tỏa, khiến cho tinh thần người ngửi thấy cũng phải chấn động.
"Đây là… Bát phẩm đan dược?" Phong Tôn giả vừa bước vào, nhìn thấy viên đan dược kia, trong mắt lão hiện lên vẻ kinh ngạc, cất tiếng hỏi.
"Ừm, chính là Bát phẩm đan dược đã trải qua Ngũ sắc Đan lôi." Dược Lão chậm rãi gật đầu, chỉ một câu đã nói rõ phẩm cấp của viên đan dược này, sau đó vui mừng nhìn Tiêu Viêm, nói: "Những năm nay, luyện dược thuật của con cũng không hề trì trệ chút nào."
"Ha ha, lão già nhà ngươi cứ yên tâm đi, khi Tiêu Viêm đoạt chức quán quân Đan Hội, còn trẻ hơn ngươi năm đó vài tuổi đấy." Phong Tôn giả vuốt râu cười to.
"Lão sư, đây là Sinh Cốt Dung Huyết đan." Tiêu Viêm búng nhẹ bình ngọc, nó từ từ bay tới trước mặt Dược Lão, sau đó lại tiếp tục lấy ra một chiếc bình khác. Trong bình này, có vài giọt máu màu thanh hồng, năng lượng tinh thuần đến mức đáng sợ tỏa ra từ bên trong.
"Đây là tinh huyết của Thiên Yêu Hoàng, tuy khá ít nhưng có thể sẽ có tác dụng lớn." Tiêu Viêm cười nói, tinh huyết này chính là thứ được tinh luyện từ bộ hài cốt của Thiên Yêu Hoàng.
"Về phần khung xương, cũng đã chuẩn bị xong một bộ hài cốt của Đấu Tông đỉnh phong." Tiêu Viêm vung tay lên, một bộ thi thể lạnh như băng xuất hiện trong phòng khách. Trong ba loại tài liệu, thứ khiến hắn không hài lòng nhất chính là bộ hài cốt này. Nếu là lúc trước, hài cốt của Đấu Tông đỉnh phong đã đủ để làm cho hắn kinh hỉ, nhưng với nhãn giới bây giờ của hắn, thứ này đã không thể làm Tiêu Viêm hài lòng nữa.
"Ha ha, nếu là hài cốt thì chỗ ta có một bộ của Tứ tinh Đấu Tôn." Phong Tôn giả ở bên cạnh mỉm cười, tay áo phất lên, một cỗ quan tài bằng đá rơi ầm xuống mặt đất. Trong quan tài, có một bộ hài cốt màu xám, mơ hồ có thể nhìn thấy một tầng ánh sáng mờ mờ đang lưu chuyển trên thân thể.
"Đây là cừu gia năm xưa của ta, sau khi giết hắn, ta lo không ai nhặt xác nên tiện tay giữ lại luôn."
Nghe Phong Tôn giả nói một cách thản nhiên, Tiêu Viêm không khỏi chậc lưỡi, xem ra mối thù giữa hai người cũng không nhỏ, nếu không sao lại lấy luôn cả thi thể như vậy.
"Ba loại tài liệu này đều là những thứ tốt nhất để luyện chế. Hẳn có thể giúp Dược Trần khôi phục lại thực lực đỉnh phong năm xưa. Nhưng không biết liệu có thể đột phá Đấu Tôn, đạt đến cấp bậc Đấu Thánh hay không." Phong Tôn giả vuốt râu trầm ngâm nói.
"Rất khó!"
Dược Lão lắc đầu, Đấu Tôn và Đấu Thánh là hai cảnh giới hoàn toàn khác nhau. Đấu Tôn, nhìn khắp đại lục cũng có thể xem là cường giả nhất lưu. Còn Đấu Thánh mới là tồn tại đứng trên đỉnh của kim tự tháp. Ở Trung Châu này, cường giả Đấu Tôn tuy khá ít ỏi nhưng cũng không phải là khó nhìn thấy, nhưng cường giả Đấu Thánh lại hoàn toàn khác. Lấy Tiêu Viêm làm ví dụ, hắn đến Trung Châu đã nhiều năm như vậy nhưng chưa từng gặp một cường giả Đấu Thánh nào.
Dĩ nhiên, không kể đến bộ hài cốt Đấu Thánh gặp trong di tích lần trước. Đó chẳng qua chỉ là một đạo tàn hồn lưu lại mà thôi, không thể đem ra so sánh được. Nhưng dù là một hài cốt đã mất đi sinh cơ cũng khiến cho các cường giả như Tiêu Viêm, Trích Tinh lão quỷ phải cực kỳ chật vật, từ đó mới biết mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng, nhưng cũng nhờ vậy mà mới thật sự hiểu được sự kinh khủng của cường giả Đấu Thánh.
Cảnh giới đó mới thật sự có năng lực hủy thiên diệt địa.
"Nếu đã đủ tài liệu, vậy ngày mai bắt đầu động thủ. Dược Trần khôi phục lại thực lực lúc đỉnh phong thì Tinh Vẫn Các mới không cần lo sợ Hồn Điện đến trả thù như bây giờ nữa. Hồn Điện bị ngươi hủy đi một phân điện, trong di tích cũng bị ngươi tính kế, với phong cách làm việc của bọn chúng, tất nhiên sẽ không nuốt trôi cục tức này.” Phong Tôn giả trầm giọng nói.
"Ừm."
Tiêu Viêm cùng Dược Lão đều gật đầu, hiện giờ tuy mọi việc đều yên ổn, nhưng ai cũng hiểu đây chỉ là sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn mà thôi.
Sau khi trở về phòng, hắn ngồi xếp bằng trên giường, trầm ngâm một chút rồi lật bàn tay, ba đoạn xương sườn màu bạch ngọc xuất hiện trong tay.
Ba đoạn xương sườn này tất nhiên là thứ bẻ xuống từ bộ hài cốt kia, trên đó có ghi lại Thiên giai đấu kỹ. Từ sau khi trở về Tinh Vẫn Các, vì việc giải độc cho Thanh Lân nên đến giờ Tiêu Viêm vẫn chưa thể tìm hiểu. Hôm nay nghe Phong Tôn giả nói về việc trả thù của Hồn Điện, làm cho trong lòng hắn cảm thấy áp lực. Đối diện với một thế lực khổng lồ như vậy, việc đầu tiên phải làm là nâng cao sức chiến đấu của mình.
Mà biện pháp nâng cao sức chiến đấu tốt nhất tất nhiên là tu luyện cao giai đấu kỹ, và Thiên giai đấu kỹ trong truyền thuyết là mạnh mẽ nhất. Cho đến tận bây giờ, Tiêu Viêm vẫn chưa thể quên được uy lực của đấu kỹ này khi bộ hài cốt kia thi triển.
Xương sườn trong tay, cảm giác mát lạnh truyền tới, không hề có sự thô ráp của xương cốt, tựa như đang cầm một khối ngọc thạch, trơn nhẵn mà lành lạnh, tạo cho người ta một cảm giác rất thoải mái.
Trên xương sườn chứa đầy những văn tự kỳ dị, loại văn tự này rất huyền ảo, khiến người nhìn vào có cảm giác mờ mịt.
Tiêu Viêm cẩn thận xem xét xương sườn từ đầu đến cuối, ghi nhớ toàn bộ những văn tự kỳ dị này vào đầu, nhưng vẫn không tài nào hiểu được.
"Xem ra không thể dùng phương pháp bình thường được." Trên mặt Tiêu Viêm lộ ra nét suy tư, sau một lúc, hắn đưa xương sườn lên chạm vào trán, linh hồn lực trào ra, nhưng khi đụng vào xương sườn thì bị bắn ngược trở lại. Hắn ngẩn ra, sau đó thở ra một hơi.
"Hóa ra bên ngoài xương sườn có phong ấn."
Hiểu ra điểm này, bàn tay Tiêu Viêm nắm chặt lại, ngọn lửa màu nâu tím trào ra từ lòng bàn tay, bao bọc lấy ba đoạn xương sườn màu bạch ngọc, nhiệt độ kinh khủng làm cho không khí trong phòng nhanh chóng trở nên nóng bức.
"Xèo xèo!"
Hỏa diễm kinh khủng điên cuồng thiêu đốt xương sườn, nhưng ba đoạn xương sườn trông có vẻ yếu ớt này lại không hề suy suyển chút nào, thậm chí đến cả màu sắc cũng không có nửa điểm biến đổi.
Đối với việc này, Tiêu Viêm cũng không cảm thấy kinh ngạc, nếu phong ấn do Đấu Thánh bố trí có thể dễ dàng phá giải như vậy thì cũng quá nực cười rồi.
Ổn định lại tâm tình, Tiêu Viêm cũng không vội vàng, tiếp tục dùng Tam Thiên Liên Tâm Hỏa thiêu đốt ba đoạn xương sườn. Hắn chậm rãi nhắm hai mắt lại, tiến vào trạng thái tu luyện.
Trong căn phòng, hỏa diễm hừng hực thiêu đốt, trên ba đoạn xương sườn cũng tỏa ra một vầng sáng như có như không.
Tình hình này kéo dài từ hoàng hôn đến tận đêm khuya. Trong mấy canh giờ, dưới sự thiêu đốt điên cuồng của Tam Thiên Liên Tâm Hỏa, ba đoạn xương sườn cũng dần dần phát sinh biến hóa. Màu bạch ngọc lúc trước đã từ từ nhạt đi, trở thành một màu ám kim âm trầm. Khi nhìn kỹ, có thể thấy vầng sáng màu ám kim đang tỏa ra những dao động nhỏ.
"Xuy!"
Trong căn phòng yên tĩnh, đột nhiên vang lên một loạt tiếng động kỳ lạ. Đôi mắt đang nhắm chặt của Tiêu Viêm cũng từ từ mở ra, nhìn vào trong ngọn lửa trước mặt, hắn ngẩn ra.
Lúc này, thứ trong ngọn lửa đã không còn là hình dạng xương sườn nữa, mà chỉ thấy một khối dịch thể màu ám kim. Dịch thể chậm rãi lưu động trong ngọn lửa, nó dường như có linh trí của riêng mình, thỉnh thoảng lại ngưng tụ thành một vài loại hình thù kỳ quái.
"Đây là hình dạng sau khi phá giải phong ấn sao?"
Tiêu Viêm khẽ nói một tiếng, hơi chần chừ một lát, sau đó hít sâu một hơi, vươn tay thò vào bên trong ngọn lửa, chạm vào khối chất lỏng màu ám kim kia.
"Xèo xèo!"
Ngón tay vừa chạm vào trong chất lỏng thì nó liền xảy ra biến hóa. Chỉ thấy khối chất lỏng này đột nhiên ngọ nguậy, rồi bám chặt lấy ngón tay Tiêu Viêm, trong nháy mắt đã bao trùm cả bàn tay hắn.
"Hít!"
Chất lỏng màu ám kim bao phủ cả bàn tay phải, một cảm giác đau đớn không thể hình dung truyền đến, làm cho khuôn mặt của Tiêu Viêm cũng trở nên co giật. Bàn tay bị chất lỏng này bao phủ còn hơi vặn vẹo, mơ hồ nghe được cả âm thanh của xương cốt bị đè nén.
"Bàn tay sắp bị phế rồi!"
Cảm giác đè nén càng lúc càng mạnh, khi mà Tiêu Viêm nghĩ rằng bàn tay mình sắp bị phế đi thì cơn đau nhức bỗng nhiên biến mất, chất lỏng màu ám kim kia lại thấm vào tay hắn như nước thấm vào đất, tựa như chưa từng xuất hiện.
Nhìn cảnh tượng kỳ dị này, Tiêu Viêm còn chưa kịp ngạc nhiên thì trong đầu bỗng ầm ầm chấn động, trong mắt mơ hồ lóe lên quang mang màu ám kim, mà trong miệng cũng lẩm bẩm vài âm tiết như có như không.
"Đây là… Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng!"