Vết nứt không gian từ từ mở rộng, khí tức lạnh thấu xương cũng theo đó tràn ngập bốn bề… Một thân ảnh áo trắng rốt cuộc cũng chậm rãi bước ra, sau đó dừng lại dưới vô số ánh mắt chăm chú.
“Lão Cửu, không ngờ ngươi thật sự phải dùng đến không gian ngọc giản!”
Thân ảnh áo trắng dần dần hiện rõ, thanh âm hờ hững cũng vang lên.
“Hừ, bớt lải nhải đi! Thấy rõ đối thủ lần này của bản tôn chưa?” Cửu Thiên Tôn nhướng mày, trầm giọng nói.
Nghe những lời này, thân ảnh áo trắng kia cũng chậm rãi ngẩng đầu. Đó là một khuôn mặt già nua, râu tóc bạc trắng, hai bên thái dương còn mang một màu trắng buốt, khiến người ta có cảm giác băng hàn đến cực độ. Toàn thân lão trông như một khối huyền băng vạn năm.
“Dược Trần sao?”
Ánh mắt của thân ảnh áo trắng dừng lại trên người Dược Lão cách đó không xa, khẽ gợn sóng, đồng tử thoáng co lại rồi lão cất tiếng: “Ngươi đã khôi phục thực lực?”
“Hồn Điện ngược lại chuẩn bị thật chu toàn! Phái ra một tên Cửu Thiên Tôn còn chưa yên tâm, vậy mà ngay cả ngươi cũng được phái tới?!” Dược Lão liếc qua Bát Thiên Tôn, thản nhiên nói.
“Thảo nào! Lấy sức một mình ngươi quả thực không phải là đối thủ của hắn! Xem ra hành động hôm nay đã tổn thất thảm trọng rồi!” Đôi mày trắng như tuyết của Bát Thiên Tôn khẽ rung lên, liếc nhìn mấy tên cường giả Hồn Điện đang trốn chui trốn nhủi phía xa, đoạn nói.
“Hắn vừa có được thân thể! Tuy thực lực đã gần như khôi phục nhưng khó có thể chân chính đạt đến đỉnh phong! Một mình ta thì không được, nhưng nếu hai ta liên thủ, hươu chết về tay ai còn chưa thể nói trước!” Sắc mặt Cửu Thiên Tôn âm trầm nói.
“Nhưng ngươi chớ nên xem thường lão già này!” Bát Thiên Tôn cau mày.
“Sao thế? Ngươi sợ à? Nhiệm vụ lần này do ta và ngươi cầm đầu. Nếu thất bại, e rằng khó mà ăn nói với bề trên!” Cửu Thiên Tôn liếc Bát Thiên Tôn một cái rồi nói tiếp: “Với lại, năm xưa ngươi từng bại trong tay hắn, đây vẫn luôn là tâm bệnh của ngươi! Hiện giờ nếu không thử, e rằng sau này sẽ không còn cơ hội như vậy nữa!”
Nghe vậy, Bát Thiên Tôn khẽ vuốt chòm râu bạc trắng, trong mắt thoáng dao động. Một lúc sau, lão rốt cục chậm rãi gật đầu: “Một khi đã vậy, liền động thủ đi! Ta rất muốn biết Dược Trần hiện giờ còn giữ được uy phong năm đó hay không?”
“Yên tâm, hai ta liên thủ, dù là Cửu Tinh Đấu Tôn đỉnh phong cũng có thể chiến một trận! Dược Trần vừa có lại thân thể, tất nhiên vẫn chưa thích ứng thuần thục, có thể phát huy được bảy tám phần chiến lực đã là không tệ rồi!” Cửu Thiên Tôn cười, chợt ánh mắt trở nên sắc bén, bàn tay nắm chặt. Một luồng dao động mênh mông từ đó bạo phát ngập tràn. Theo luồng dao động này khuếch tán, cả vùng trời đất nhanh chóng trở nên ẩm ướt, từng giọt mưa từ hư vô ngưng tụ lại, ngày một dày đặc, nhìn từ xa cơ hồ không thấy điểm cuối.
Tiêu Viêm đứng trên đỉnh núi, nhíu mày nhìn những giọt mưa kia, rồi chợt vung tay bắt lấy một giọt, lập tức kinh ngạc phát hiện trong đó ẩn chứa năng lượng thủy hệ vô cùng đậm đặc. Tuy nó có độ lạnh bình thường nhưng lại mang tính ăn mòn cực kỳ mãnh liệt. Dựa theo phán đoán của Tiêu Viêm, nếu một giọt mưa kỳ dị này được bắn ra với tốc độ cao, chỉ sợ có thể dễ dàng xuyên thủng đấu khí phòng ngự của một cường giả Đấu Hoàng.
Chỉ một giọt mưa mà có lực phá hoại kinh khủng như vậy, cả một màn mưa vô tận hội tụ lại sẽ có sức hủy diệt đáng sợ đến mức nào?
“Người ta vẫn nói, ở cấp bậc Đấu Tôn, mỗi khi tăng lên một tinh thì thực lực sẽ tăng vọt… Lời ấy quả không sai!”
Tiêu Viêm nhẹ giọng thì thầm. Hiện tại hắn có thực lực Nhị Tinh Đấu Tôn, sau khi thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến đến mức cực hạn mới có thể đạt tới Tứ Tinh Đấu Tôn. Nhưng đó là vì tài liệu để thi triển Tam Huyền Biến là ba loại Dị Hỏa, nếu đổi thành các loại hỏa diễm khác, e rằng ngay cả một tinh cũng không thể tăng lên.
Mặc dù Tiêu Viêm đạt đến Tứ Tinh Đấu Tôn, nhưng muốn đánh bại Trích Tinh lão quỷ có thực lực Ngũ Tinh Đấu Tôn cũng chỉ có thể dùng hai loại thủ đoạn: một là dung hợp bốn loại Dị Hỏa tạo thành Hủy Diệt Hỏa Liên, hai là dựa vào Thiên giai đấu kỹ mới luyện thành, Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng. Ngoài ra, hắn không còn cách nào khác.
Bởi vậy có thể thấy được sự phân chia đẳng cấp nghiêm ngặt ở cấp bậc Đấu Tôn. Nếu không có thủ đoạn đặc thù, muốn chiến đấu vượt cấp chính là chuyện vô cùng khó khăn.
Xa xa phía chân trời, Dược Lão vẫn phiêu nhiên lơ lửng, dùng ánh mắt bình thản nhìn những giọt mưa kỳ dị ngập tràn thiên địa. Hễ chúng xuất hiện trong phạm vi trăm trượng quanh người ông đều tự động bắn ra tung tóe.
Giờ phút này, ánh mắt của tất cả đệ tử Tinh Vẫn Các hay những cường giả khác đều hội tụ lên bầu trời. Ai nấy đều có thể nhìn ra hai cường giả đứng đầu Hồn Điện đang chuẩn bị một chiêu thức kinh thiên động địa.
“Ngưng!”
Sắc mặt Cửu Thiên Tôn lúc này cũng nghiêm trọng dị thường, thủ ấn biến ảo, từ trong miệng phát ra một tiếng quát chói tai.
Tiếng quát vừa dứt, những hạt mưa tràn ngập thiên địa nhất tề rung lên, tạo thành những tiếng xé gió rồi lướt đi dữ dội về phía lão, cuối cùng nhanh chóng ngưng tụ trước mặt. Vẻn vẹn trong nháy mắt, một quả cầu khổng lồ màu xanh thẳm ước chừng trăm trượng dần dần hình thành.
Quả cầu nước có thể tích cực lớn, toàn thân xanh thẳm, chậm rãi xoay tròn. Theo chuyển động của nó, một luồng năng lượng kinh thiên động địa bùng phát ra, làm cho sắc mặt rất nhiều người trở nên trắng bệch. Năng lượng đến mức này, nếu va chạm ắt sẽ nổ tung, san phẳng ba bốn dãy núi lớn trong nháy mắt.
Khi quả cầu hình thành, Bát Thiên Tôn đứng bên cạnh bỗng hít sâu một hơi, bàn tay nâng lên hướng về quả cầu, một luồng khí trắng buốt lạnh lẽo đến cực điểm từ chưởng tâm bắn ra, cuối cùng bay vút đến bao phủ lên bề mặt quả cầu nước.
“Rắc! Rắc!”
Luồng khí trắng buốt vừa bám vào đã lan tràn khắp quả cầu trong nháy mắt, biến nó thành một quả băng cầu khổng lồ. Hơn nữa, năng lượng kinh khủng ẩn chứa bên trong càng thêm phần khủng bố.
Uy lực của đấu kỹ do hai cường giả hàng đầu Hồn Điện liên thủ tạo thành đủ để làm người ta hồn phi phách tán.
“Đây… Thanh thế này cũng thật quá lớn rồi…”
Những cường giả quan chiến phía xa nhìn băng cầu khổng lồ trên bầu trời. Dưới luồng dao động năng lượng khủng bố tràn ngập bên trong, linh hồn của bọn họ dường như cũng bị áp lực đè nén đến cực độ, phải liên tiếp lui về sau, sắc mặt tái nhợt. Năng lượng khủng bố đến mức này mà nổ tung, các dãy núi chung quanh sẽ bị san thành bình địa. Đến lúc đó, e rằng bọn họ sẽ trở thành vật bồi táng.
“Vù… Vù… Vù…”
Nhìn thấy những cường giả kia liên tiếp lùi lại, trong Tinh Vẫn Các, sắc mặt nhóm người Phong Tôn Giả cũng trở nên căng thẳng. Nhìn quả băng cầu chứa đầy năng lượng hủy diệt kia, xem ra hiện tại có muốn chạy cũng đã muộn…
“Dược Trần, năm đó bổn tôn bại trong tay ngươi! Không biết hiện giờ ngươi có bản lĩnh ngăn cản một kích liên thủ này của hai ta không?”
Lúc quả cầu nước hóa thành băng cầu, sắc mặt Bát Thiên Tôn cũng đã tái đi vài phần. Hiển nhiên, thi triển công kích bực này đã tiêu hao không ít đấu khí của lão.
Khi Bát Thiên Tôn quát lớn, đôi mày bạc của Dược Lão cũng chỉ khẽ rung lên, nhưng sắc mặt vẫn bình đạm như trước, không hề có bất kỳ dao động cảm xúc nào, tựa như coi quả băng cầu có thể hủy diệt cả dãy núi kia không hề tồn tại.
“Hừ! Ta muốn xem ngươi có thể cậy mạnh đến khi nào?!”
Thấy Dược Lão vẫn bình tĩnh như thế, Cửu Thiên Tôn không nhịn được cười lạnh một tiếng, hai tay như chớp kháp xuất từng đạo ấn quyết. Một lát sau, sắc mặt lão đỏ bừng lên rồi phun ra một ngụm máu tươi lên quả băng cầu khổng lồ, đoạn đột nhiên hét lớn:
“Vũ Thực Thương Khung!”
Tiếng thét tràn ngập bá khí vang vọng cả chân trời. Hai người Cửu Thiên Tôn đưa hai tay đẩy mạnh về phía trước, chỉ thấy quả băng cầu khổng lồ rung lên một trận, đột nhiên xoay tròn với tốc độ cao. Cuối cùng, trong tiếng gió rít gào đinh tai nhức óc, nó dữ dội lướt tới Dược Lão với tốc độ nhanh như chớp.
Băng cầu lướt đi tạo thành dao động năng lượng bao phủ khắp trời đất. Không gian xung quanh nó đứt gãy từng khúc. Một vết nứt không gian khổng lồ đen kịt, dài đến trăm trượng, tựa như một dải lụa đen bất chợt hiện ra giữa hư không.
Nhìn thấy lực phá hoại của băng cầu, những cường giả quan chiến lại càng sợ đến hồn phi phách tán, lập tức liều mạng tăng tốc lao ra ngoài dãy núi.
Tiêu Viêm trên ngọn núi cũng nghiêm mặt nhìn quả cầu khủng khiếp kia, chợt chuyển sang nhìn Dược Lão vẫn sừng sững bất động. Thấy biểu cảm của ông, trong lòng hắn thoáng nhẹ đi rất nhiều, bất giác thở phào một hơi.
“Công kích quá đáng sợ… Các chủ… có thể ngăn cản được không?”
Thần kinh của từng đệ tử Tinh Vẫn Các chợt căng thẳng như dây đàn. Dưới luồng năng lượng khủng bố, cả dãy núi dường như cũng trở nên vô cùng nhỏ bé. Điều họ có thể làm lúc này chỉ là ký thác tất cả hy vọng lên người Dược Lão.
“Hôm nay, sẽ cho ngươi và cả Tinh Vẫn Các đều bị hủy diệt dưới sự liên thủ của chúng ta!”
Nhìn khoảng cách giữa Dược Lão và quả băng cầu ngày một gần, trong mắt hai người Cửu Thiên Tôn cũng bừng lên vẻ cuồng nhiệt.
Khi băng cầu lướt đến phạm vi cách Dược Lão khoảng trăm trượng, rốt cuộc dưới vô số ánh mắt soi mói, ông chỉ chậm rãi giơ tay lên.
Thấy Dược Lão định dùng tay không đỡ lấy băng cầu, trên khuôn mặt vốn băng lãnh của hai người Cửu Thiên Tôn không nhịn được mà hiện lên một nụ cười gằn.
“Dừng!”
Nhưng khi nụ cười của bọn chúng vừa hiện lên, một thanh âm bình thản đột nhiên vang vọng…
Tiếng quát nhẹ từ miệng Dược Lão vang ra, chợt tất cả mọi người đều sững sờ khi thấy quả băng cầu đang gào thét lao tới bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, chỉ cách ông một khoảng ngắn thì đột ngột ngừng lại.
Khắp núi rừng chợt trở nên tĩnh lặng. Lúc này, vẻ mặt của hai người Cửu Thiên Tôn cũng cứng đờ. Một kích do hai người họ liên thủ, cho dù là cường giả Đấu Tôn đỉnh phong cũng không có khả năng nói dừng là dừng được.
Bàn tay Dược Lão nhẹ nhàng tiếp xúc với quả băng cầu khổng lồ, âm thanh bình thản cũng chậm rãi vang vọng khắp đất trời…
“Hiện giờ, ta quả thực không thể phát huy mười thành thực lực! Nhưng… muốn đối phó với hai ngươi thì lại dễ như trở bàn tay! Bởi vì…”
Nói đến đây, nét mặt Dược Lão bỗng nhiên hiện lên vẻ trêu tức của mèo vờn chuột.
“Bây giờ, ta không còn là Đấu Tôn đỉnh phong… Mà là… Bán Thánh!”
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi