Cự nhân khổng lồ hơn trăm trượng đứng sừng sững giữa trời đất, đấu khí mênh mông từ cơ thể nó bùng phát, thôn thổ như cuồng phong cuốn mây.
“Lên!”
Sắc mặt Yêu Hoa Tà Quân tái nhợt không còn chút máu, nhưng trong mắt lại cực kỳ âm hàn. Ánh mắt gã tập trung vào Tiêu Viêm ở phía xa, trầm giọng gầm lên một tiếng.
“Chết đi cho bổn tôn!”
Thủ ấn trong tay Yêu Hoa Tà Quân biến đổi, cự nhân đang đứng yên chợt bước về phía trước một bước. Theo bước chân này, cuồng phong gào thét, mây đen vần vũ, cả thiên địa đều rung chuyển.
“Bành!”
Cự nhân bước tới, bàn tay khổng lồ nắm chặt, năng lượng thiên địa từ bốn phương tám hướng điên cuồng hội tụ. Nắm đấm phát ra quang mang rực rỡ, không gian xung quanh cũng bị năng lượng đáng sợ này chấn cho nứt vỡ. Cự nhân vung nắm đấm về phía Tiêu Viêm, kình phong khủng bố xé rách không khí, tạo ra những tiếng rít kinh thiên động địa.
Một quyền này của cự nhân dường như hội tụ toàn bộ năng lượng trong thiên địa, kình phong hình lốc xoáy lượn lờ xung quanh nắm tay. Thậm chí ngay cả mặt đất quảng trường cũng bị kình phong ảnh hưởng, nứt toác ra thành nhiều khe rãnh khổng lồ. Thế công khủng bố khiến người ta phải líu lưỡi kinh hãi, không hổ là cường giả Lục tinh Đấu Tôn.
Dưới uy áp khủng bố của cự nhân, không ít đệ tử Hoa Tông thực lực thấp kém đều tái mặt. Chiến đấu cấp bậc này, các nàng hoàn toàn không có tư cách tham dự, thực lực của bất kỳ ai trong hai người cũng có thể dễ dàng phá hủy cả một dãy sơn mạch. Nhìn thấy cảnh tượng này, ai nấy đều run rẩy không thôi.
“Xem ra tên Yêu Hoa Tà Quân này cũng dốc toàn lực rồi…”
Vài vị trưởng lão Hoa Tông thấy tình hình không ổn liền lập tức tăng cường đấu khí phòng ngự, trong lòng ai cũng âm thầm kinh hãi. Không ngờ Tiêu Viêm với thực lực Nhị tinh lại có thể dồn một cường giả Lục tinh vào đường cùng như thế, quả không hổ là đệ tử của Dược Trần!
Trên quảng trường rộng lớn, khuôn mặt Vân Vận có chút lo lắng. Dù nàng tin vào năng lực của Tiêu Viêm, nhưng đối thủ là Yêu Hoa Tà Quân, đối mặt với thế công toàn lực của hắn, dù là ai cũng không thể bình tĩnh.
“Phạch!”
Thân hình Tiêu Viêm lơ lửng trên bầu trời, cốt dực sau lưng khẽ vỗ. Kình phong kinh khủng kia tuy còn cách xa nhưng phong áp của nó đã ép áo bào dính sát vào thân thể, những tiếng xé gió đinh tai nhức óc như sấm rền vang vọng, tựa như muốn chọc thủng màng nhĩ người khác.
“Một kích toàn lực của Lục tinh Đấu Tôn sao?”
Nhẹ nhàng thở ra một hơi, trong mắt Tiêu Viêm lóe lên hung quang. Bàn tay hắn chậm rãi nâng lên, Hủy Diệt Hỏa Liên lớn bằng nắm tay khẽ xoay tròn. Từng cánh hỏa liên tuy tinh mỹ nhưng lại ẩn chứa năng lượng hủy diệt kinh hồn.
“Đi!”
Bàn tay khẽ động, Tiêu Viêm mỉm cười. Hỏa liên trong tay bay ra rồi chợt tăng tốc, hóa thành một vệt lửa hoa mỹ xé rách không gian, nhắm thẳng về phía cự nhân.
“Phá cho bổn tôn!”
Nhìn hỏa liên đang lướt tới, Yêu Hoa Tà Quân cũng không dám chậm trễ. Thủ ấn cấp tốc biến đổi, cự nhân kia liền ngửa mặt lên trời rít gào, âm ba đáng sợ khuếch tán khắp nơi, tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ. Bàn tay cự nhân nắm chặt, tóm lấy cơn lốc xoáy đó, rồi dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, bước lên hung hăng va chạm với hỏa liên nhỏ bé kia.
Hai thứ va chạm nhau, thiên địa chợt yên lặng trong phút chốc, tựa như thời gian đã ngừng trôi.
Sự yên tĩnh chỉ kéo dài trong nháy mắt rồi bị một tiếng nổ kinh thiên động địa phá vỡ. Dưới tiếng nổ như thiên lôi phẫn nộ này, cả vùng sơn mạch đều rung chuyển dữ dội.
Tiếng nổ vừa dứt, một cơn bão lửa liền cuồn cuộn trào ra từ chỗ va chạm. Ngay cả cự nhân kia cũng không thể chống chọi, thân thể khổng lồ của nó bị cơn bão xé rách, đấu khí tuôn ra từ cơ thể vừa tiếp xúc với sức nóng đáng sợ kia liền bị đốt thành hư vô.
“Ầm!”
Hỏa diễm phong bạo đập vào cơ thể cự nhân, đấu khí trên người nó ngay lập tức bị hỏa diễm thiêu đốt thành hư vô.
“Bạo!”
Tiêu Viêm hít vào một hơi khí nóng, thân hình nhanh chóng lui về phía sau, miệng khẽ quát một tiếng. Tiếng quát vừa dứt, cơn bão lửa kia cũng đột nhiên bùng nổ.
“Bành!”
Hỏa diễm phong bạo bùng nổ trên thân thể cự nhân, kình lực đáng sợ chấn cho cự nhân bay ngược về sau, thân thể ngày càng trở nên mờ nhạt như sắp tiêu tán.
“Phanh phanh phanh!”
Năng lượng hủy diệt ẩn trong phong bạo lúc này hoàn toàn bộc phát. Nhiệt độ kinh khủng làm cho tất cả hơi nước trong mảnh thiên địa này đều bốc hơi. Dưới sự oanh kích của phong bạo, cơ thể cự nhân ngày càng hư ảo, sau cùng không duy trì được nữa, nổ mạnh một tiếng, hóa thành hư vô...
“Phụt!”
“Sao có thể như vậy?”
Cự nhân bạo liệt, chủ nhân cũng bị ảnh hưởng, Yêu Hoa Tà Quân phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Tiêu Viêm. Lúc này, luồng phong bạo sau khi đánh tan cự nhân đã ập về phía hắn. Nếu bị đánh trúng, chỉ sợ sau này cái tên Yêu Hoa Tà Quân sẽ biến mất vĩnh viễn khỏi thế gian.
Áp lực tử vong ập đến làm Yêu Hoa Tà Quân kinh hãi, hắn cắn răng, liều mạng huy động tất cả đấu khí trong cơ thể, thân hình hóa thành một tia chớp lui nhanh về sau.
Tốc độ của Yêu Hoa Tà Quân rất nhanh, trong chớp mắt đã đột phá lớp đấu khí phòng ngự xung quanh quảng trường. Phong bạo kia dưới ánh mắt kinh hãi của các trưởng lão Hoa Tông cuối cùng cũng ập đến, va đập mạnh vào lớp đấu khí này.
“Bành!”
Chiếc lồng phòng ngự chấn động kịch liệt, từng gợn sóng năng lượng lan ra khắp nơi nhưng may mắn là nó vẫn chưa tiêu tan. Thấy vậy, các trưởng lão thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ một lớp phong bạo khác lại quét tới, như một chiếc búa lớn nện lên chiếc lồng phòng ngự vốn đã suy yếu.
“Rắc!”
Lần này, rốt cuộc lồng phòng ngự cũng không chịu nổi nữa. Một tiếng rắc nhẹ vang lên, nó liền vỡ vụn thành từng mảnh.
Lồng phòng ngự đã mất, không còn gì ngăn cản nên phong bạo tha hồ càn quét ra xung quanh. Nhìn thấy cảnh này, các đệ tử Hoa Tông ở quanh quảng trường liền xanh mặt.
“Haiz…”
Nhưng đúng lúc phong bạo sắp lan đến thì một tiếng thở dài già nua vang lên, một đạo thân ảnh đột ngột hiện ra rồi phất tay áo. Một cỗ gợn sóng vô hình liền lan ra ngăn cản phong bạo, hai luồng năng lượng va chạm vào nhau rồi triệt tiêu lẫn nhau, sau đó dần dần biến mất.
“Đại trưởng lão!”
Nhìn thấy người ra tay viện trợ, một vài trưởng lão Hoa Tông liền vui mừng ra mặt.
“Tiêu Viêm, ngươi muốn hủy cả Hoa Tông của ta sao?” Người xuất hiện là một bà lão tóc bạc. Nhìn Tiêu Viêm phía xa, bà ta bất đắc dĩ nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng có chút xấu hổ, hắn nhận ra thực lực kinh khủng của vị đại trưởng lão này nên không dám làm càn, chắp tay nói: “Vãn bối thân bất do kỷ, mong tiền bối lượng thứ.”
Nói xong, Tiêu Viêm liền móc từ nạp giới ra mấy viên đan dược nhét vào miệng, ánh mắt chuyển về phía Hoa Cẩm. Lúc này, gương mặt nàng ta lộ vẻ sợ hãi, ánh mắt nhìn Tiêu Viêm như nhìn quái vật. Nàng không bao giờ ngờ rằng Tiêu Viêm có thể thi triển ra một chiêu khiến cho Yêu Hoa Tà Quân phải trốn chui trốn nhủi như chó nhà có tang.
“Xuy!”
Từ phía xa, thân ảnh chật vật của Yêu Hoa Tà Quân đang bay lại, sắc mặt âm trầm đứng trên không trung. Có thể nhìn thấy vết máu còn vương ở khóe miệng hắn, hắn hiểu hành động lúc nãy đã khiến mình đánh mất tư cách tỷ thí. Nói cách khác, trận tỷ thí hôm nay trước mặt đông đảo đệ tử, hắn đã thua, thua một tiểu tử chỉ mới là Nhị tinh Đấu Tôn.
Khóe miệng run run, sắc mặt Yêu Hoa Tà Quân âm trầm đến đáng sợ. Phải đón nhận những ánh mắt soi mói từ khắp nơi làm hắn khó chịu vô cùng.
Trên trời, Tiêu Viêm liếc mắt nhìn Yêu Hoa Tà Quân ở phía xa rồi cũng chẳng thèm để ý đến hắn. Thân hình hắn chậm rãi hạ xuống gần Hoa Cẩm. Không nói thêm một lời thừa thãi, bàn tay khẽ nâng lên, bốn loại dị hỏa lại xuất hiện...
“Ta nhận thua!”
Nhìn thấy bốn loại dị hỏa lại xuất hiện, sắc mặt vốn đã trắng bệch của Hoa Cẩm lại càng trắng hơn. Ngay cả Yêu Hoa Tà Quân là Lục tinh Đấu Tôn còn không chịu nổi một đòn thì nàng sao có thể chịu được. Hoa Cẩm vội vàng lên tiếng nhận thua.
Nghe tiếng thét chói tai của nàng, Tiêu Viêm thản nhiên cười, khẽ há miệng nuốt bốn loại dị hỏa vào trong người. Thực lực của hắn bây giờ còn không thể nào thi triển Hủy Diệt Hỏa Liên hai lần. Cũng may là nữ nhân này đã bị kết cục của Yêu Hoa Tà Quân dọa cho mất mật.
Thấy Hoa Cẩm nhận thua, phần lớn trưởng lão Hoa Tông đều lắc đầu ngán ngẩm. Cuộc tỷ thí ngày hôm nay đúng là một trò cười, một bên là Tứ tinh và Lục tinh Đấu Tôn lại thua một Nhị tinh Đấu Tôn. Chuyện này mà truyền ra ngoài thì đúng là trò cười cho thiên hạ.
“May mắn không làm nhục mệnh!”
Tiêu Viêm quay sang nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ vẫn còn tràn đầy vẻ kinh ngạc kia, khẽ nói một câu.
“Vẫn chỉ biết cậy mạnh như trước…”
Thấy khuôn mặt cũng có phần tái nhợt của Tiêu Viêm, Vân Vận không nhịn được trừng mắt nhìn hắn một cái, ngữ khí vừa có chút oán trách, lại xen lẫn niềm vui khó tả.
Trên trời, vị đại trưởng lão Hoa Tông kia cũng khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Hoa Cẩm, nói: “Ngươi đã thua, đem lệnh bài tông chủ giao cho Vân Vận.”
Nghe vậy, bàn tay Hoa Cẩm nắm chặt lại, nhưng trước mặt mọi người, nàng không thể chơi bài cùn được. Đành phải cắn răng lấy một khối ngọc bài từ nạp giới ra, hung hăng ném về phía Vân Vận.
Đại trưởng lão nhìn Tiêu Viêm, mỉm cười nói: “Ta tin tưởng ánh mắt của lão tông chủ. Vân Vận, ngươi chính là tông chủ đời mới của Hoa Tông!”