Cả thiên địa dường như biến thành một không gian khô hạn và nóng cháy, tựa như toàn bộ hơi nước nơi đây đều bị bốc hơi sạch sẽ trong chốc lát. Dưới nhiệt độ kinh người này, cả ngọn núi cũng trở nên uể oải, khiến người ta có cảm giác nó cũng trở nên vô lực. Sắc xanh biếc bao trùm giờ đây cũng ảm đạm đi nhiều.
Thế nhưng, không một ai quan tâm đến sự biến hóa của đất trời. Giờ phút này, ánh mắt của tất cả mọi người đều dán chặt vào miệng núi lửa khổng lồ kia.
Dưới vô số ánh mắt chăm chú, một thân ảnh gầy gò đang ngồi xếp bằng trước một chiếc đỉnh khổng lồ, hai tay kết xuất vô số thủ ấn biến ảo. Nhiệt độ trong thiên địa dường như cũng bị khống chế bởi những thủ ấn kia, lúc cao lúc thấp, khiến người thường khó lòng chịu đựng nổi trong hoàn cảnh nhiệt độ biến đổi thất thường như vậy.
Chúc Ly trưởng lão chắp tay sau lưng, phiêu phù trên không trung, đôi mắt chăm chú nhìn đỉnh núi lớn phía trước, vẻ mặt cũng trở nên căng thẳng lạ thường.
“Chúc Ly, ngươi thật sự tin Tiêu Viêm có thể luyện hóa được Long Hoàng tinh tầng sao?”
Một thanh âm già nua vang lên từ phía sau. Chúc Ly khẽ nghiêng đầu, thấy một lão nhân tóc hoa râm đang đứng sau lưng mình. Vị lão giả này thân mặc kình trang, dáng vẻ có phần tùy tiện nhưng lại toát ra khí thế khiến người khác không dám xem thường, vô cùng nghiêm khắc.
“Hắn đã đoạt được ngôi quán quân Đan hội, tất phải có bản lĩnh hơn người! Tuy tuổi còn trẻ, nhưng sau hai ngày tiếp xúc, ta nhận thấy người này kinh nghiệm phong phú, tính cách lại kiên nghị, hoàn toàn không giống một người trẻ tuổi!” Chúc Ly trưởng lão chuyển mắt nhìn thân ảnh gầy gò trên đỉnh núi, đáp.
“Ngươi nên biết Tử Nghiên có ý nghĩa như thế nào đối với Đông Long Đảo chúng ta!” Lão nhân kia trầm mặc một hồi lâu rồi nói.
“Kỳ U trưởng lão không cần quá lo lắng! Tuy trên đại lục này, người sở hữu Dị hỏa trong mười hạng đầu không phải chỉ có một mình Tiêu Viêm, nhưng hoàn cảnh của chúng ta vốn không thích hợp để mời những kẻ đó đến hỗ trợ!” Chúc Ly trưởng lão lắc đầu, nói tiếp: “Vả lại, trước khi hôn mê, Tử Nghiên đã dặn phải mời Tiêu Viêm đến giúp. Nha đầu kia tuy tuổi còn nhỏ nhưng tuyệt không phải là kẻ xem sinh mạng mình như trò đùa. Nàng đã nói như vậy, hẳn là có sự tin tưởng rất lớn đối với Tiêu Viêm!”
“Hy vọng là vậy! Tử Nghiên hiện tại chính là người có huyết mạch vương tộc hoàn chỉnh nhất! Nếu nàng xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn, tộc Thái Cổ Hư Long sẽ không thể nào thống nhất hoàn toàn được!”
Lão nhân được gọi là “Kỳ U trưởng lão” cũng khẽ gật đầu, nói: “Huống chi, hiện giờ Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão còn đang bế tử quan! Không ai biết được khi nào họ mới xuất quan. Không có hai vị ấy, thực lực của Đông Long Đảo chúng ta so với ba đảo còn lại cũng chẳng chiếm được ưu thế gì!”
Chúc Ly trưởng lão thở dài rầu rĩ, nói: “Bây giờ nghĩ những chuyện này cũng vô ích! Trước mắt cứ chuyên tâm chờ đợi việc luyện hóa này kết thúc đã. Hơn nữa, phải duy trì cảnh giác ở mức độ cao nhất! Nếu ba đảo còn lại biết được chút phong thanh, rất khó đảm bảo chúng sẽ không phái cường giả đến dò xét. Ba đảo chủ kia đều là những kẻ dã tâm bừng bừng, tuyệt đối sẽ không cho phép người có huyết mạch vương tộc chân chính xuất hiện! Nếu không, bọn họ sẽ bị uy áp của huyết mạch vương tộc áp chế, còn những tộc nhân khác cũng sẽ quy thuận, khiến cho tộc Thái Cổ Hư Long một lần nữa thống nhất.”
“Ừm…”
Kỳ U lặng lẽ gật đầu, chợt nhìn Tiêu Viêm đang ngồi xếp bằng dưới cự đỉnh. Thân hình lão chợt động rồi từ từ biến mất. Cùng lúc đó, những khí tức cường hãn mịt mờ xung quanh cũng lặng lẽ tan đi.
Thấy Kỳ U biến mất, Chúc Ly cũng đưa mắt nhìn sang Tiêu Viêm rồi thì thầm: “Tiêu Viêm, vận mệnh sau này của tộc Thái Cổ Hư Long phải trông cậy vào ngươi rồi!”
Xa xa, bên cự đỉnh tại miệng núi lửa, Tiêu Viêm dường như nghe được tiếng thì thầm của Chúc Ly, lông mày hắn chợt nhướng lên rồi phun ra một luồng khí nóng rực từ trong cổ họng.
“Ngưng!”
Âm thanh khẽ khàng vang lên theo hơi thở, thân hình hỏa long trong cự đỉnh cũng run lên kịch liệt. Chợt mọi người nhìn thấy màu sắc của hỏa long bắt đầu chuyển từ tím – trắng sẫm thành một màu tím sẫm kỳ dị.
“Gào…”
Thân hình hỏa long chuyển thành màu tím sẫm kia cũng rống lên một tiếng trầm thấp, nhưng nhiệt độ bên trong ngọn lửa lại đột nhiên tăng vọt. Loại nhiệt độ này, dù là một số tộc nhân của Thái Cổ Hư Long tộc cũng phải khẽ biến sắc.
“Xèo…”
Ngọn lửa màu tím sẫm từ trong miệng hỏa long phun ra không ngừng, cuối cùng bao phủ lên Long Hoàng tinh tầng trên cơ thể Tử Nghiên. Khi hai bên va chạm, nhất thời tạo thành một chuỗi tiếng xèo xèo vang lên không ngớt. Dưới sự va chạm mãnh liệt này, lớp tinh tầng năng lượng vô cùng chắc chắn kia rốt cục cũng lặng yên hóa thành một giọt chất lỏng màu vàng tím dưới ánh mắt vô cùng kinh hỉ của mọi người.
“Long Hoàng tinh tầng đã tan ra!”
Giọt chất lỏng màu vàng tím kia tuy rất nhỏ nhưng đã lập tức dấy lên những tiếng hô kinh hỉ từ vô số cường giả đang chăm chú quan sát.
“Phù…”
Lúc này, Chúc Ly trưởng lão cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm. Đôi tay đang siết chặt trong ống tay áo cũng từ từ buông lỏng. Tuy đây chỉ là bước đầu tiên, nhưng nó đã chứng minh Dị hỏa của Tiêu Viêm thật sự có thể hòa tan Long Hoàng tinh tầng. Khởi đầu như vậy đã cực kỳ khả quan, kế tiếp chỉ cần Tiêu Viêm có thể kiên trì đến cùng thì sớm muộn gì cũng sẽ triệt để hòa tan toàn bộ Long Hoàng tinh tầng kia.
Đương nhiên, Chúc Ly trưởng lão cũng hiểu rõ, muốn hòa tan triệt để Long Hoàng tinh tầng cần một khoảng thời gian không ngắn. Nhưng việc này không thể vội vàng, không thể một lần là xong.
Có một khởi đầu hoàn hảo, việc cần làm kế tiếp chỉ là im lặng chờ đợi Long Hoàng tinh tầng hòa tan hoàn toàn.
Trong sự chờ đợi như thế, gần mười ngày đã trôi qua trong nháy mắt.
Trong thời gian này, Tiêu Viêm chưa từng nghỉ ngơi một khắc. Đấu khí trong cơ thể hắn đã cạn kiệt hai lần. Chẳng qua hai lần đó, hắn vẫn chưa dùng đến Cổ Long Tinh Huyết mà Chúc Ly trưởng lão đã đưa, mà chỉ dựa vào Phần Quyết đã tiến vào Thiên giai công pháp để mạnh mẽ hấp thu năng lượng trong thiên địa bù đắp tiêu hao. Tuy tốc độ hấp thu không bù nổi tiêu hao, nhưng dựa vào một số đan dược có tác dụng hồi phục đấu khí, Tiêu Viêm vẫn có thể miễn cưỡng chống đỡ.
Suốt mười ngày không dám ngừng vận chuyển đấu khí dù chỉ nửa khắc, loại nghị lực này, dù cho là những tộc nhân của Thái Cổ Hư Long tộc cũng không khỏi cảm thấy kính nể vài phần.
Nhưng nếu cứ dùng biện pháp thông thường này thì rõ ràng không thể kiên trì đến cùng. Bởi vậy, đến ngày thứ mười lăm, Tiêu Viêm rốt cục cũng không chịu nổi kiểu tiêu hao này nữa. Lúc này, hắn mới lấy ra một giọt Cổ Long Tinh Huyết mà Chúc Ly trưởng lão đã cho từ trong nạp giới, rồi nuốt vào.
“Ầm!”
Cổ Long Tinh Huyết vừa vào cơ thể, làn da toàn thân Tiêu Viêm lập tức tỏa ra kim quang rực rỡ. Năng lượng mênh mông như cuồng phong quét qua người hắn. Kinh mạch vốn đã khô kiệt dường như trong nháy mắt đã được lấp đầy bởi Đấu khí hùng dũng.
Dưới luồng năng lượng như bão táp thổi quét qua, Tiêu Viêm cũng cảm nhận được kinh mạch, cơ bắp, thậm chí cả xương cốt đều mơ hồ truyền đến cảm giác tê dại, đau nhức. Chúng giống như được tẩy rửa một lần, trở nên vô cùng cứng cỏi và tràn đầy sức mạnh.
“Đây là năng lượng ẩn chứa trong Cổ Long Tinh Huyết sao? Quả nhiên thần kỳ!”
Cảm nhận sự biến hóa trong cơ thể, trong lòng Tiêu Viêm không nén được nỗi kinh ngạc. Loại năng lượng này gần như có thể sánh với một số ít đan dược cao giai. Thái Cổ Hư Long quả không hổ là tồn tại đứng đầu Ma thú giới, chỉ riêng tinh huyết đã có thần hiệu đến mức này!
“Nếu đã vậy, chúng ta tiếp tục!”
Bàn tay hơi siết chặt, trên khuôn mặt mệt mỏi của Tiêu Viêm hiện lên một nụ cười, đôi mắt chăm chú nhìn vào trong cự đỉnh. Ở đó, Long Hoàng tinh tầng bao phủ toàn thân Tử Nghiên gần như đã biến mất hoàn toàn, nhưng đó vẫn chưa thể xem là thành công triệt để. Bởi vì bên trong cơ thể nàng vẫn còn bị Long Hoàng tinh tầng chiếm cứ, chỉ khi luyện hóa hoàn toàn lớp tinh tầng này thì Tử Nghiên mới có thể triệt để thức tỉnh.
Quá trình luyện hóa kéo dài ròng rã một tháng. Thời gian như cát chảy, nhanh chóng trôi qua.
Trong một tháng này, tất cả tộc nhân của Cổ Long tộc đều kinh hỉ nhìn thấy Long Hoàng tinh tầng trên người Tử Nghiên ngày càng mỏng dần, cho đến khi hoàn toàn tiêu tán.
Theo biến hóa đáng mừng này, trên Cổ Long đảo cũng ngập tràn không khí vui sướng. Cứ theo tốc độ này, những tinh tầng trong cơ thể Tử Nghiên chẳng mấy chốc sẽ được luyện hóa hoàn toàn. Đến lúc đó, một vị vương giả có huyết mạch chân chính của giới Ma thú sẽ lại được sinh ra!
Phía trước cự đỉnh.
Một thân ảnh tóc tai bù xù đang ngồi xếp bằng, nếu nhìn xuyên qua mái tóc sẽ thấy đôi mắt bên trong chi chít tơ máu. Đôi mắt ấy ngập tràn vẻ mệt mỏi xen lẫn một cảm giác khiến người ta phải kinh sợ.
Xung quanh ngọn núi, từng ánh mắt tràn ngập kính ý nhìn chăm chú vào bóng lưng kia. Một tháng ròng! Sự kiên trì của người nọ khiến ai nấy đều phải động lòng. Điều này làm cho tộc nhân Thái Cổ Hư Long tộc vốn kiêu ngạo trời sinh cũng bị nghị lực này chinh phục.
“Người này về sau sẽ có đại thành tựu! Tiêu gia một lần nữa vinh quang cũng không phải là chuyện không thể!”
“Ôi… Tiêu Huyền! Tiêu gia các ngươi thật có phúc a!”
Nhìn bóng người đã trải qua một tháng không ngủ không nghỉ mà vẫn khống chế Dị hỏa đến mức lô hỏa thuần thanh, Chúc Ly chậm rãi vuốt chòm râu. Một lúc sau, ông ta mới thở dài, thì thầm với âm thanh mang sự hâm mộ cùng cực.
Tiếng than vừa dứt, Chúc Ly trưởng lão vừa muốn mở miệng phân phó mọi người giữ yên lặng thì một tiếng gầm như sấm động đột nhiên vang lên từ không gian hư vô.
“Hạ Ngao, các ngươi to gan lắm! Dám tự tiện xông vào Đông Long Đảo!”
Nghe được tiếng gầm này, sắc mặt Chúc Ly nháy mắt trở nên âm trầm, rồi chậm rãi ngẩng đầu nhìn ra không gian hư vô.
“Rốt cục cũng đến rồi sao?”