“Ầm! Ầm! Ầm!”
Giữa không trung, những luồng năng lượng dao động kịch liệt tựa sấm rền không ngừng khuếch tán, vang vọng khắp đất trời Long Đảo.
Mặc cho ngoại giới hỗn loạn, Tiêu Viêm vẫn tĩnh tọa xếp bằng trước cự đỉnh, dường như không hề hay biết. Đôi mắt vằn lên tơ máu của hắn gắt gao dán chặt vào trong cự đỉnh, đôi tay đã sớm cứng đờ vẫn không ngừng biến ảo ấn quyết để khống chế hỏa hầu. Gần một tháng trời không ngủ không nghỉ, tiêu hao tâm lực kinh khủng đến mức này, dù là một cường giả cấp Đấu Tôn cũng phải mệt đến hư thoát. Thế nhưng, Tiêu Viêm vẫn cắn răng chịu đựng. Cái giá phải trả cho sự kiên trì này là đầu óc hắn đã trở nên mụ mị, đặc quánh lại...
Ánh mắt Hắc Kình khẩn trương nhìn Tiêu Viêm đầu bù tóc rối, bàn tay cũng bất giác siết chặt. Hắn biết Tiêu Viêm đã đạt tới cực hạn. Trong khoảng thời gian này, thần kinh của Tiêu Viêm lúc nào cũng căng như dây đàn, căn bản không hề được thả lỏng. Cứ tiếp tục như thế sẽ tạo thành tổn thương cực lớn đối với bản thân hắn.
“Tên này đối với chính mình cũng thật đủ tàn nhẫn! Nếu lần này có thể giải quyết ổn thỏa, lão Hắc ta nhất định sẽ kết bái huynh đệ với ngươi! Ngươi bảo ta đánh kẻ nào, ta liền đánh cho kẻ đó hoa rơi nước chảy!” Hắc Kình thấp giọng tự nhủ. Với tính cách kiêu ngạo của hắn mà giờ đây cũng không thể không kính phục Tiêu Viêm.
“Bang! Bang!”
Tiếng tự nhủ của Hắc Kình vừa dứt thì từ phía xa đã vọng tới một chuỗi âm thanh nổ mạnh. Ngay sau đó, một khí tức hung hãn như tia chớp lướt đến, thân ảnh còn chưa tới thì một tràng cười to đầy vẻ ngang tàng đã vang lên như sấm rền cuồn cuộn.
“Ha ha… Hóa ra là ở trong này!”
Theo tiếng cười cuồng ngạo vọng đến, một bóng người chỉ chớp lóe vài lần đã xuất hiện trên miệng núi lửa, sau đó lượn vòng đáp xuống. Mọi người nhìn kỹ, đó là một nam tử mà giữa hàng lông mày lóe lên kim quang, trên khuôn mặt toát ra một vẻ hung lệ nhàn nhạt.
“Long Giáp quân – Tứ thống lĩnh, Hạ Sát!”
Nhìn thấy người này, Hắc Kình bỗng chốc ngẩn người, khẽ nhíu mày rồi phất nhẹ tay. Hơn mười đạo thân ảnh từ trong núi rừng chung quanh nhanh chóng lướt ra, sau đó trừng mắt nhìn nam tử tên Hạ Sát, thần sắc đầy cảnh giác.
“Hắc Kình? Hắc hắc… Không ngờ lại gặp ngươi ở đây!”
Hạ Sát nhìn Hắc Kình đang chắn ngang trước mặt, đôi mắt nheo lại, cũng không nhiều lời vô nghĩa mà vung tay lên. Phía sau hắn, đông đảo bóng người đằng đằng sát khí lướt ra, tiếng hét ẩn chứa long uy cũng vang lên trào dâng như sấm dậy.
Thấy thế, sắc mặt Hắc Kình cũng hơi trầm xuống, hắn nhẹ nhàng gật đầu. Lập tức, hơn mười cường giả của Đông Long Đảo cũng nhanh chóng lướt ra, chặn đứng những thân ảnh mặc long giáp ám kim sắc kia lại.
“Hắc Kình, ngoan ngoãn giao vị đại nhân kia ra đây! Nếu không, hôm nay Đông Long Đảo của các ngươi nhất định sẽ máu chảy thành sông!”
Hạ Sát cười lớn, thân hình chợt lóe lên đã xuất hiện trước mặt Hắc Kình khoảng mười trượng. Bốn mắt đối nhau tóe lửa, năng lượng kinh khủng cũng lặng lẽ bùng phát.
“Muốn cướp người? Phải xem Hạ Sát ngươi có tư cách đó hay không đã!”
Sắc mặt Hắc Kình âm trầm, nắm tay đang siết chặt đột nhiên tung thẳng ra một quyền. Không gian tức thời nổ tung, tạo thành một khe nứt đen nhánh cấp tốc lan tràn…
“Hừ!”
Thấy Hắc Kình ra tay, Hạ Sát cũng hừ lạnh một tiếng, thân hình không lùi nửa bước mà tung quyền oanh kích, hung hăng va chạm với khe nứt không gian đang lướt tới.
“Uỳnh! Uỳnh!”
Kình khí cường hãn như sóng gợn khuếch tán ra bốn phía. Thân hình Hạ Sát khẽ rung lên, bàn chân đạp mạnh vào hư không, cả người liền xuất hiện bên cạnh Hắc Kình như quỷ mị, thế công cuồng phong bão tố lập tức bạo phát.
Nhìn thế công khủng khiếp của Hạ Sát, Hắc Kình chỉ cười lạnh, không nhường một phân mà trực tiếp chính diện giao phong.
“Phanh! Phanh! Phanh!”
Trên bầu trời, hai thân ảnh kịch chiến dữ dội. Mỗi một lần va chạm đều tạo ra kình phong ngập trời, khiến không khí xung quanh vang lên những tiếng nổ trầm thấp.
Nơi vốn yên tĩnh này cũng vì cuộc chiến của hai người mà trở nên vô cùng hỗn loạn. Nhưng thân ảnh gầy gò đang ngồi xếp bằng trước cự đỉnh kia vẫn không hề có chút động tĩnh nào…
---o0o---
“Ầm! Ầm!”
Giữa không trung, hai bóng người mạnh mẽ giao thủ. Năng lượng đáng sợ xé rách không gian, tạo thành một cái hố đen trống rỗng lớn chừng mười trượng. Sau một lần va chạm, cả hai liền tách ra, mỗi người đều nhanh chóng lùi lại.
“Không ngờ ngươi bây giờ lại tiến vào cảnh giới Bán Thánh!” Man Nham liên tục thối lui, toàn thân phủ đầy long lân màu tím sẫm lúc này đã trở nên ảm đạm đi rất nhiều. Đôi mắt lão gắt gao nhìn chằm chằm Chúc Ly ở cách đó không xa, trầm giọng nói.
Chúc Ly mặt không đổi sắc. Thực lực của ông và Man Nham không chênh lệch nhiều, nhưng lão ta lại có bí pháp bán long hóa để tăng cường trạng thái chiến đấu nên có chút khó giải quyết. Bởi vậy, muốn đánh bại đối phương là chuyện tương đối khó khăn.
“Chúc Ly, đừng chống cự vô ích nữa! Thực lực Đông Long Đảo các ngươi vốn yếu nhất trong Tứ đảo. Hiện giờ ba đảo đều đã tới, các ngươi chống cự thế nào cũng vô dụng thôi! Hay là… giao người ra đây!” Man Nham chậm rãi nói.
“Nếu không phải một số trưởng lão của Đông Long Đảo ta đi vào hư vô không gian tu luyện, Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão không bế tử quan, thì dù cho Tam đại Long vương các ngươi cũng không dám dễ dàng đặt chân đến đây!” Chúc Ly cười lạnh đáp.
“Khà khà… Chúc Ly, ngươi cũng nên biết… trên đời này không có nếu như…”
Khi tiếng cười lạnh của Chúc Ly vừa dứt, trong hư không đột nhiên vọng đến một tràng cười khẽ. Nghe thấy tiếng cười này, sắc mặt Chúc Ly trưởng lão chợt biến đổi, trở nên vô cùng khó coi, ánh mắt ông gắt gao nhìn vào hư không…
Dưới ánh mắt chăm chú của Chúc Ly, chỉ thấy hư không đột nhiên sáng lên từng luồng thanh quang. Ngay sau đó, luồng sáng trở nên to lớn, từng bóng người mang theo khí tức che trời lấp đất lướt ra, cuối cùng xuất hiện trên Long Đảo trong những cơn cuồng phong xé nát không gian.
“Xem ra ta đã tới chậm! Chẳng qua màn kịch vẫn còn khá đặc sắc!”
Trên bầu trời, một lão già mặc áo bào xanh nhìn cảnh hỗn loạn trên Cổ Long Đảo, không khỏi mỉm cười nói.
“Thanh Yểm!”
Nhìn thấy lão già áo xanh này, lòng Chúc Ly như có tảng đá lớn đè nặng. Tam đại Long vương quả nhiên ra tay không nhỏ, lại phái một Bán Thánh và hai Đấu Tôn đỉnh phong đến đây. Xem ra, bọn họ đã quyết tâm phải đoạt được Tử Nghiên!
Lão già tên Thanh Yểm vừa hiện thân, liền liếc Chúc Ly một cái rồi cười cười, sau đó chuyển hướng vào sâu trong Long Đảo, nói: “Man Nham trưởng lão, Chúc Ly cứ giao cho ngươi ngăn lại! Còn vị đại nhân có huyết mạch vương tộc kia, để lão phu tự mình mang đi!”
Dứt lời, thân hình lão ta liền dao động, hóa thành một luồng sáng lao vào nơi sâu nhất của Đông Long Đảo. Chúc Ly thấy thế lập tức giận đến phát cuồng, nhưng không đợi ông ta đuổi theo thì Man Nham đã chắn ngay trước mặt. Lão múa long trảo đánh nát không gian, hung hãn lao tới Chúc Ly.
Bị Man Nham ngăn trở, Chúc Ly vô cùng giận dữ. Đấu khí ngập trời từ trong cơ thể bùng phát, sau đó cũng hung hăng công kích đối phương.
Mặt khác, nhân lúc Chúc Ly bị Man Nham quấn lấy, thân ảnh lão giả tên Thanh Yểm kia cũng lóe lên vài cái rồi xuất hiện bên cạnh miệng núi lửa.
Đến nơi, Thanh Yểm liếc nhìn Tiêu Viêm đang ngồi xếp bằng trước cự đỉnh một cái, rồi ánh mắt lão lóe lên khi nhìn vào trong đỉnh, mày nhíu chặt: “Đây là vị đại nhân có huyết mạch vương tộc sao? Hóa ra vẫn còn ở ấu niên kỳ! Chẳng qua, loại uy áp huyết mạch này đúng là lần đầu tiên ta gặp được!”
“Cứ mang người đi trước đã! Tránh đêm dài lắm mộng!”
Ánh mắt lại lóe lên, Thanh Yểm cũng không muốn dừng lại quá lâu. Thân hình lão chợt động, vừa định ra tay thì một thân ảnh khác liền thoáng hiện cách đó không xa, chính là Thiết Kiếm tôn giả. Ông mặt không đổi sắc, bàn tay nắm chặt thiết kiếm, ánh mắt nhìn Thanh Yểm chằm chằm. Một luồng khí thế lặng lẽ, coi thường sinh tử, lặng yên tràn ngập.
“Muốn chết!”
Thấy Thiết Kiếm tôn giả ngăn trở, Thanh Yểm chợt cau mày. Với thực lực Đấu Tôn đỉnh phong của lão, tự nhiên sẽ không để Thiết Kiếm tôn giả vào mắt. Lão lập tức vung tay áo lên, một luồng năng lượng tựa bão tố liền hiện ra, hung hãn lướt đến Thiết Kiếm.
“Vù…”
Sắc mặt Thiết Kiếm tôn giả vẫn hờ hững, dường như không hề biết đến sự chênh lệch thực lực cực lớn giữa mình và Thanh Yểm. Thiết kiếm trong tay ông giơ lên cao, rồi cứ thế chất phác không hoa mỹ mà bổ xuống.
Một kiếm hạ xuống, thần sắc Thiết Kiếm tôn giả trong nháy mắt trở nên vô cùng uể oải, giống như toàn bộ đấu khí trong người đã dồn cả vào một kiếm này. Cùng lúc đó, một đạo kiếm cương chỉ lớn bằng lòng bàn tay kêu vù một tiếng đã bắn ra từ mũi kiếm, cuối cùng oanh kích vào cơn lốc năng lượng kia.
“Đùng! Đùng!”
Hai luồng sức mạnh va chạm khiến không gian rung lên. Ngay sau đó, một cơn bão năng lượng đáng sợ lập tức bùng phát.
“Phụt!”
Kiếm cương đánh mạnh lên cơn lốc, Thiết Kiếm tôn giả vốn đã uể oải nhất thời phun ra một ngụm máu tươi, thân hình như trúng đòn nghiêm trọng, văng ngược xuống khu rừng rậm bên dưới.
“Không biết sống chết!”
Phất tay đánh bay Thiết Kiếm tôn giả, Thanh Yểm nhếch môi khinh thường. Thực lực như thế cũng dám hiện thân, quả nhiên là muốn chết!
“Tiểu tử, dừng ngọn lửa của ngươi lại!”
Đánh bay Thiết Kiếm tôn giả, Thanh Yểm chậm rãi đi trong hư không rồi bước đến cạnh Tiêu Viêm, lạnh lùng nói.
Nhưng Tiêu Viêm đầu bù tóc rối vẫn như không nghe thấy lời lão. Đôi mắt phủ đầy tơ máu vẫn chăm chú nhìn vào trong cự đỉnh.
“Lại thêm một tên muốn chết!”
Bước chân Thanh Yểm dừng lại cạnh Tiêu Viêm, thấy bộ dạng của hắn thì chợt lắc đầu. Bàn tay lão chậm rãi nâng lên, đấu khí dữ dội tuôn ra, rồi không chút lưu tình hung hăng đập mạnh xuống thiên linh cái của Tiêu Viêm.
Ngay khoảnh khắc bàn tay Thanh Yểm hung hãn hạ xuống, đôi mắt của thiếu nữ vốn nhắm nghiền bên trong cự đỉnh đột nhiên mở bừng. Một tiếng động như sấm sét ẩn chứa uy áp vô tận bỗng giáng mạnh bên tai Thanh Yểm, làm cho thân thể lão ta trong nháy mắt cứng đờ.
“Hôm nay ngươi dám làm hắn tổn thương một sợi tóc, ta bắt ngươi phải dùng mạng để đền!”
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi