Trong thế giới màu bạc rực rỡ, sấm sét tựa cự long gầm thét điên cuồng. Tiếng sấm rền vang không ngớt, chấn động khắp không gian. Cảnh tượng kỳ dị đến thế này, e rằng chỉ có thể tồn tại nơi hư vô.
Giữa Lôi Trì màu bạc, một thân ảnh đang tĩnh tọa xếp bằng. Cách đó không xa là mười một con khôi lỗi cũng trong tư thế tương tự, tạo thành một vòng tròn vây quanh Tiêu Viêm. Bên ngoài vòng tròn, sấm sét cuồng bạo vẫn điên cuồng rít gào như vô tận. Từng cột lôi đình to lớn tựa cự mãng không ngừng oanh kích lên thân thể mười một con khôi lỗi, nhưng công kích khủng bố như vậy cũng chưa từng làm thân hình chúng rung lên dù chỉ một lần. Ngược lại, hào quang trên người chúng càng thêm rực rỡ.
Sấm sét trong thế giới đơn điệu này dường như không bao giờ ngừng lại. Dưới hoàn cảnh lúc nào cũng vang vọng tiếng nổ kinh thiên động địa, thời gian thấm thoắt trôi qua. Trong chớp mắt, nửa tháng đã lặng yên trôi mất…
Trong khoảng thời gian này, sau khi quan sát đám khôi lỗi và không thấy có gì bất thường, Tiêu Viêm cũng nhắm mắt tiến vào trạng thái tu luyện. Những tiếng nổ ầm ầm dữ tợn, đinh tai nhức óc đều bị tâm trí tĩnh lặng của hắn gạt bỏ.
Năng lượng trong Lôi Trì cuồng bạo sôi sục. Loại năng lượng này, nếu là Đấu Tôn bình thường tất nhiên không dám dễ dàng hấp thu, nhưng sự cuồng bạo này nào có đáng là gì so với Dị Hỏa trong người Tiêu Viêm. Dưới sự rèn luyện của Phần Quyết, những luồng năng lượng này dù cuồng bạo đến đâu cũng phải ngoan ngoãn hóa thành đấu khí thuần túy, chảy xuôi trong kinh mạch hắn.
Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi tu luyện giữa vòng vây của đám khôi lỗi, năng lượng mà Tiêu Viêm thu nạp được đã khiến đấu khí trong cơ thể hắn tinh tiến hơn nhiều. Hắn mơ hồ cảm nhận được mình đã chạm tới bình cảnh Ngũ tinh Đấu Tôn.
Lần trước thôn phệ Cốt Linh Lãnh Hỏa đã giúp Tiêu Viêm từ Nhị tinh nhảy vọt lên Tứ tinh đỉnh phong. Sau đó, khi luyện hóa Long Hoàng tinh tầng cho Tử Nghiên, đấu khí lại tiêu hao quá độ, lúc phục hồi lại vượt qua cực hạn, nhân họa đắc phúc khiến căn cơ càng thêm hùng hậu. Hơn nữa, nhờ có năm giọt Cổ Long Tinh Huyết và một tia Long Hoàng Lực do Tử Nghiên để lại trong cơ thể, nên lúc này Tiêu Viêm chỉ tu luyện nửa tháng đã có cảm giác sắp đột phá.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là một loại cảm giác. Sự đột phá chân chính vẫn chưa đến, bởi vì Thiên Yêu Khôi phát sinh một biến cố khiến hắn phải dừng việc tu luyện lại.
“Đây là…?”
Trong Lôi Trì rực rỡ ngân quang, Tiêu Viêm khẽ cau mày nhìn Thiên Yêu Khôi. Giờ phút này, toàn thân nó đã tỏa ra ánh ám kim chói mắt, vầng hào quang cũng dày đặc và mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.
Thế nhưng, điều làm Tiêu Viêm chú ý không phải là màu sắc hay ánh sáng của Thiên Yêu Khôi, mà là lồng ngực của nó. Nơi đó, lớp da vốn giống như da người lại xuất hiện một vết rạn. Nhìn xuyên qua, có thể mơ hồ thấy được những tia sấm sét màu bạc đang lóe lên bên trong.
“Hấp thu Lôi đình lực đã đến cực hạn rồi sao?”
Đưa tay vuốt nhẹ vết rạn trên ngực Thiên Yêu Khôi, Tiêu Viêm trầm tư một lúc rồi bất đắc dĩ lắc đầu. Do tài liệu hạn chế, Thiên Yêu Khôi đã không còn khả năng tiến hóa thêm nữa. Dựa theo phán đoán của hắn, e rằng con khôi lỗi này đã đạt đến trình độ cực hạn mà bản thân hắn có thể luyện chế.
“Ai… Đáng tiếc!”
Tiêu Viêm tiếc nuối lắc đầu. Tài liệu luyện chế Thiên Yêu Khôi hiện giờ chỉ là một thân thể Đấu Tông có thực lực ước chừng Thất – Bát tinh. Cường giả như vậy đối với Tiêu Viêm lúc trước chính là một tồn tại không thể với tới, nhưng hiện giờ trong mắt hắn cũng chỉ là tầm thường. Chỉ bằng vào tài liệu như vậy mà Thiên Yêu Khôi có thể đạt đến thực lực Ngũ tinh Đấu Tôn đã là một chuyện bất khả tư nghị.
Mang theo tiếc nuối, Tiêu Viêm đành thu Thiên Yêu Khôi đã đạt đến đỉnh điểm vào nạp giới. Sau đó, hắn đưa mắt nhìn mười bộ Địa Yêu Khôi còn lại. Trải qua nửa tháng hấp thu Lôi đình lực, màu bạc sáng bóng trên thân chúng cũng bắt đầu xuất hiện những đốm kim quang lấm tấm. Từng trải qua chuyện này, Tiêu Viêm tự nhiên hiểu được, chỉ cần đợi những đốm kim quang này bao phủ toàn thân, chúng sẽ chân chính thăng cấp thành Thiên Yêu Khôi.
“Khôi lỗi thuật này do vị Đấu Thánh kia lưu lại. Với tầm mắt của cường giả Đấu Thánh, tài liệu dùng để luyện chế khôi lỗi chắc chắn vượt xa ta rất nhiều! Không biết cực hạn của loại khôi lỗi do ông ta luyện chế sẽ đạt tới cảnh giới nào?” Tiêu Viêm trầm ngâm.
Tuy lần này chưa đạt được như kỳ vọng, nhưng khôi lỗi dù sao cũng là vật vô tri. Mặc kệ có dùng tài liệu cường đại thế nào, e rằng cũng chỉ có thể đạt đến cảnh giới Đấu Tôn là cùng. Về phần những loại khôi lỗi có thể sánh ngang với Đấu Thánh, e rằng loại tồn tại biến thái như vậy không bao giờ có. Nếu không, chẳng phải sẽ khiến những tu luyện giả đã phải thiên tân vạn khổ tu hành đến cảnh giới đó kinh hãi đến vỡ mật hay sao?
“Mặc kệ! Cứ chờ đám Địa Yêu Khôi này thăng cấp hết thành Thiên Yêu Khôi rồi tính sau! Nếu có thể dùng mười con Thiên Yêu Khôi lập thành trận pháp, chiến lực của chúng có thể tăng lên đến Thất tinh, thậm chí là Bát tinh. Đến lúc đó, dù cho gặp lại Cửu Thiên Tôn kia, ta cũng có thể dựa vào nhóm khôi lỗi này mà đấu với hắn một trận!”
Tiêu Viêm khẽ thở dài, liếc nhìn mười bộ Địa Yêu Khôi bất động xung quanh lần nữa, sau đó lại xếp bằng ngồi xuống.
Thời gian trong thế giới lôi đình cứ thế trôi đi, kim quang trên thân mười con khôi lỗi cũng ngày càng đậm, sau cùng đã chiếm hơn nửa người của chúng. Dựa theo tốc độ này, trong vòng mười ngày nữa, toàn bộ Địa Yêu Khôi sẽ hoàn toàn thăng cấp thành Thiên Yêu Khôi chân chính!
Trong lúc kim mang trên thân Địa Yêu Khôi ngày càng thịnh, Tiêu Viêm vẫn như lão tăng nhập định, ngồi xếp bằng bất động ở trung tâm, sắc mặt nghiêm nghị. Một luồng năng lượng dao động kỳ dị đang lưu chuyển quanh thân hắn…
“Ù! Ù…”
Xung quanh Lôi Trì lúc này vang lên những tiếng động kỳ quái. Từng luồng năng lượng bàng bạc dị thường tựa như ngưng tụ thành thực chất, xoay quanh thân hình Tiêu Viêm, sau đó điên cuồng tràn vào cơ thể hắn.
Đối mặt với những luồng năng lượng cuồng bạo tuôn trào dữ dội, thân hình Tiêu Viêm vẫn bất động như núi. Thân thể hắn tựa như một cái động không đáy, mặc cho những luồng năng lượng điên cuồng ấy dung nhập.
Khi năng lượng quán thể ngày càng nhiều, trên đỉnh đầu Tiêu Viêm chợt hình thành một lốc xoáy lôi đình khổng lồ rộng trăm trượng. Nó xoay chuyển với tốc độ kinh người, từng luồng năng lượng cuồn cuộn trào ra.
“Rầm! Rầm!”
Cơn lốc sấm sét không biết kéo dài bao lâu thì rốt cục cũng dần có dấu hiệu yếu bớt. Chung quanh Tiêu Viêm lúc này đã bị lôi đình lượn lờ tàn phá. Nhìn thoáng qua, hắn tựa như Lôi Thần giáng thế, tỏa ra một luồng uy áp khiến lòng người kinh hãi.
Lốc xoáy lôi đình ngày càng suy yếu, đến cuối cùng cũng chậm rãi tiêu tán. Cùng lúc đó, lôi đình đang tràn ngập quanh thân Tiêu Viêm cũng bùng nổ rồi chui hết vào trong da thịt hắn, biến mất không tung tích.
Sau khi lốc xoáy và lôi đình hoàn toàn tiêu tán, đôi mắt đang nhắm nghiền của Tiêu Viêm khẽ run lên, một lúc sau mới chậm rãi mở ra.
“Ầm!”
Ngay khoảnh khắc Tiêu Viêm mở mắt, hai luồng lôi quang thực chất từ trong mắt hắn bắn ra. Lôi điện tựa cự long gầm thét, hung hãn xé rách không gian, lao thẳng vào nơi sâu thẳm trong Lôi Trì rồi mới biến mất không tung tích.
“Phù…”
Lôi quang bạo xuất, Tiêu Viêm cũng phun ra một ngụm trọc khí pha lẫn điện mang. Giờ phút này, trên khuôn mặt, thậm chí là y phục của hắn cũng có thể thấy được điện quang mơ hồ lưu chuyển.
“Đây là Ngũ tinh Đấu Tôn sao?”
Chậm rãi siết chặt tay, cảm nhận được lực lượng đã tăng vọt lên bội phần, khóe miệng Tiêu Viêm không nhịn được mà cong lên thành một nụ cười. Không ngờ lần này ở trong Lôi Trì, hắn lại tấn cấp thành công. Nơi đây quả nhiên là phúc địa khó tìm!
Tấn cấp Ngũ tinh, hiện giờ nếu dốc toàn lực thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, thực lực của Tiêu Viêm có thể đạt tới Thất tinh Đấu Tôn. Với thực lực bậc này, lại thêm Dị hỏa và công hiệu của Phần Quyết, dù có chính diện giao thủ với cường giả Thất tinh Đấu Tôn, Tiêu Viêm cũng không cần phải e ngại.
“Hiện giờ nếu gặp lại Cửu Thiên Tôn, lại liên thủ với đám khôi lỗi, nói không chừng có thể trảm sát được lão già kia!”
Trong mắt Tiêu Viêm lóe lên hung quang. Hắn chợt ngẩng đầu nhìn mười bộ khôi lỗi xung quanh, trên mặt lập tức hiện lên vẻ mừng rỡ. Chỉ thấy lúc này, thân thể mười bộ khôi lỗi đã hoàn toàn chuyển thành màu vàng sáng rực. Hiển nhiên, chúng nó đã tấn cấp Thiên Yêu Khôi thành công!
“Ha ha… Hôm nay đúng là song hỷ lâm môn! Quả là một ngày tốt lành!”
Thấy cảnh này, Tiêu Viêm không nén được mà cười to. Hắn đứng dậy duỗi người, vừa định thu hồi mười bộ Thiên Yêu Khôi để quan sát một phen thì trong lòng chợt máy động. Hắn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chăm chú về phía sâu trong Lôi Trì. Ở đó, bỗng nhiên truyền ra một luồng dao động năng lượng cực kỳ kịch liệt.
“Chẳng lẽ mình cảm ứng sai?”
Dò xét một hồi nhưng vẫn không phát hiện được gì, Tiêu Viêm nhướng mày lẩm bẩm.
Thế nhưng, khi tiếng của Tiêu Viêm vừa dứt, từ nơi sâu thẳm trong Lôi Trì bỗng bạo xuất một đạo kình phong vô hình. Nó đi đến đâu, sấm sét kinh khủng trong Lôi Trì dường như đều hóa thành hư vô trong khoảnh khắc.
“Kình phong thật đáng sợ!”
Cảm nhận được luồng kình phong vô hình này, lông tóc toàn thân Tiêu Viêm đột nhiên dựng đứng!
“Vèo…”
Khi da đầu Tiêu Viêm còn đang run lên, hắn thấy từ trong mảnh không gian đã bị kình phong san phẳng có một bóng người đang chật vật lao ra. Phía sau y, mười mấy cột sấm sét đen nhánh khiến tim người ta băng giá đang tựa những con hắc long truy sát không rời.
Lần đầu tiên thấy những cột sét đen kịt khổng lồ kia, da thịt toàn thân Tiêu Viêm cũng run lên cầm cập. Hắn nhanh như chớp thu hồi đám Thiên Yêu Khôi, không chút do dự, lập tức xoay người bỏ chạy.
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ