Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1322: CHƯƠNG 1309: THÁI NHẤT HỒN QUYẾT

Trong những ngày tiếp theo, Tiêu Viêm vẫn lưu lại trên đỉnh núi của Tinh Vẫn Các để chờ đợi Tiểu Y Tiên trở về. Trong khoảng thời gian này, hắn không tu luyện đấu khí mà dồn toàn bộ tinh lực vào việc tu luyện linh hồn lực.

Sự cường đại của linh hồn lực có liên quan mật thiết đến đẳng cấp của Luyện dược sư. Kể từ lúc linh hồn của Tiêu Viêm tiến vào Thiên cảnh đến nay, vì dồn toàn lực tu luyện đấu khí nên hắn vẫn chưa chuyên tâm vào phương diện này. Dù sao, với trình độ Bát phẩm Luyện dược sư của hắn, nhìn khắp thế hệ trẻ ở Trung Châu, người có thể vượt qua hắn cũng chỉ như phượng mao lân giác. Nhưng sau cuộc nói chuyện với Dược Lão, hắn đã hiểu rằng chút thành tựu ấy không đủ để hắn kiêu ngạo. Luyện dược thuật của hắn bây giờ cũng chỉ có thể miễn cưỡng xếp vào tốp năm người trẻ tuổi đứng đầu Dược tộc. Sự thật có phần tàn khốc này do chính miệng Dược Lão nói ra, không còn nghi ngờ gì nữa, đã tạo nên một áp lực vô cùng lớn cho Tiêu Viêm.

Tiêu Viêm hiểu rõ, vì là đệ tử của Dược Lão nên sau này hắn chắc chắn sẽ phải tiếp xúc với cái gọi là Dược tộc kia. Bất kể thế nào, hắn cũng không thể làm ô danh sư phụ. Xem ra, thanh danh Bát phẩm Luyện dược sư hiện tại của hắn vẫn chưa đủ.

Muốn thăng cấp Luyện dược sư, không còn nghi ngờ gì nữa, phải nâng cao cảnh giới linh hồn lực. Nhưng tứ đại cảnh giới linh hồn, đâu phải nói đột phá là có thể đột phá ngay…

“Phàm – Linh – Thiên – Đế!”

Trong tứ đại cảnh giới linh hồn, Tiêu Viêm cũng chỉ mới tiến vào Thiên cảnh. Hiện giờ, ở Trung Châu, người hiểu được cách tu luyện linh hồn đã ít lại càng ít. Những người đã vượt qua Thiên cảnh mà Tiêu Viêm biết được, e rằng cũng không đếm hết một bàn tay. Tam cự đầu của Đan Tháp hẳn là có bản lĩnh bậc này, thêm cả Dược Lão hiện đã bước vào Bán Thánh cũng có thể tính là một. Dĩ nhiên, dù vậy Tiêu Viêm cũng có thể khẳng định bọn họ chỉ dừng lại ở Thiên cảnh mà thôi. Về phần Đế cảnh cuối cùng, vốn vô cùng thần bí, e rằng trên khắp đại lục này cũng không tồn tại Luyện dược sư nào đạt tới đẳng cấp đó.

“Trình độ hiện tại của ta hẳn là ở Bát phẩm sơ cấp đỉnh phong!”

Trong một gian phòng yên tĩnh, Tiêu Viêm chìm vào trầm tư. Luyện dược sư có thể luyện chế ra đan dược dẫn tới Tứ sắc đan lôi đã được xem là Bát phẩm sơ cấp đỉnh phong. Tuy tại Đan hội, Tiêu Viêm đã dẫn phát Ngũ sắc đan lôi nhưng màu sắc cuối cùng cũng không hoàn toàn thuần túy. Bởi vậy, hắn mới tự định vị bản thân ở cấp độ này.

Trong cấp độ Bát phẩm, mỗi khi dẫn tới thêm một sắc đan lôi thì đẳng cấp lại chênh nhau một trời một vực. Do đó, một Luyện dược tông sư luyện đan dẫn đến Ngũ sắc đan lôi sẽ được tính là Bát phẩm trung cấp, còn nếu dẫn phát được Bát sắc đan lôi trở lên thì có thể được gọi là Bát phẩm cao cấp Luyện dược sư. Những nhân vật cấp bậc này, dù nhìn khắp Đan Tháp cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

“Linh hồn của ta hẳn cũng đang ở Thiên cảnh sơ kỳ, nhưng luận về linh hồn lực thì đã đủ so sánh với Thiên cảnh trung kỳ.” Tiêu Viêm khẽ cau mày. Trong khoảng thời gian này, dù hắn nỗ lực tu luyện linh hồn đến đâu, linh hồn lực vẫn tiến triển một cách chậm chạp. Xem ra sau này phải dành thêm thời gian mới được! Đấu khí và linh hồn lực, bên nào cũng không thể xem nhẹ. Dù sao cả hai đối với Tiêu Viêm đều cực kỳ trọng yếu.

Nghĩ đến đây, Tiêu Viêm siết chặt tay, một quyển trục bằng chất liệu cổ xưa liền xuất hiện. Lớp da của quyển trục đã ngả màu ố vàng, vừa nhìn đã biết là vật từ thời xa xưa.

Tiêu Viêm cẩn thận mở quyển trục ra, bên trong không hề có văn tự gì. Thấy vậy, hắn cũng không kinh ngạc, linh hồn lực từ mi tâm tuôn ra, chậm rãi bao bọc lấy quyển trục.

Khi linh hồn lực của Tiêu Viêm bao phủ, tấm da thú cũng lặng lẽ dao động, tạo thành những gợn sóng vô hình. Bất chợt, từng luồng thông tin mà mắt thường không thể thấy được liền theo linh hồn lực truyền thẳng vào thức hải của Tiêu Viêm.

“Thái Nhất Hồn Quyết!”

Luồng thông tin tràn vào trong đầu Tiêu Viêm hóa thành vô số văn tự huyền ảo, lơ lửng sâu trong tâm trí hắn. Cẩn thận xem xét một lượt, đây rõ ràng là một quyển công pháp tu luyện linh hồn.

Quyển công pháp tu hồn này chính là phần thưởng quán quân mà Tiêu Viêm đoạt được ở Đan hội lần trước. Từ khi có được đến nay, Tiêu Viêm vẫn thường nghiên cứu nhưng chưa chính thức tu luyện. Hiện giờ, khi sắp đến Cổ giới, không ai biết phía trước sẽ gặp phải chuyện gì, chuẩn bị trước một chút vẫn hơn.

Dược Lão cũng đã từng xem qua “Thái Nhất Hồn Quyết” và nhận xét rằng phẩm giai của nó không tệ. Dù sao đây cũng là vật từ thời viễn cổ, mà ở thời đại đó, công pháp tu luyện linh hồn lực huyền ảo hơn nhiều so với hậu thế. Bởi vậy, Tiêu Viêm cũng không có ý kiến gì với pháp quyết này. Phương pháp hắn đang tu luyện và Thái Nhất Hồn Quyết đều có ưu khuyết điểm riêng.

Tiêu Viêm nhắm nghiền hai mắt, tâm thần dần dần chìm vào phương pháp tu luyện linh hồn. Hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi mở mắt.

“Thái Nhất Hồn Quyết này quả nhiên có chỗ ảo diệu riêng. Khó trách lại được dùng làm phần thưởng cho quán quân Đan hội! So với nó, các khẩu quyết tu luyện ta có trước đây thật sự quá đơn sơ!”

Cẩn thận nghiền ngẫm Thái Nhất Hồn Quyết, sự hứng thú trong lòng Tiêu Viêm đối với pháp quyết này cũng dần tăng lên đến đỉnh điểm. Hắn không phải là tay mơ, có thể xem là đại sư trong việc khống chế linh hồn lực. Tuy khẩu quyết của Thái Nhất Hồn Quyết vô cùng tối nghĩa nhưng đối với hắn cũng không quá khó để lý giải. Chỉ cần suy ngẫm một phen, những chỗ mờ mịt liền dần sáng tỏ, khiến hắn có cảm giác như vén mây thấy trăng, mọi khúc mắc đều được khai thông.

Ngay lúc Tiêu Viêm đang vô cùng vui sướng, linh hồn lực ở mi tâm hắn lại bắt đầu tự động xoay tròn. Trong lúc mơ hồ, một cảm giác tê dại từ mi tâm bùng phát rồi lan tỏa ra mãnh liệt. Sau đó, Tiêu Viêm nhận thấy bên ngoài mi tâm mình tỏa ra một hấp lực kỳ lạ, khiến từng luồng linh hồn lực trong thiên địa cũng dao động mạnh mẽ rồi rót vào.

“Ồ…”

Cảm nhận được biến hóa này, Tiêu Viêm cũng kinh ngạc không thôi, rồi chậm rãi hít sâu một hơi. Đây chính là sự khác biệt sau khi có được công pháp hoàn chỉnh sao? Khó trách Luyện dược sư thời viễn cổ lại cường thịnh đến vậy. Loại phương pháp tu luyện linh hồn lực từ thời viễn cổ này quả nhiên có chỗ độc đáo riêng.

“Có công pháp tu luyện đầy đủ, việc tu luyện linh hồn lực sau này mới đi vào quỹ đạo. Nếu có đủ cơ duyên, chẳng bao lâu nữa linh hồn lực của ta sẽ đạt tới cảnh giới Thiên cảnh trung kỳ. Đến lúc đó, luyện ra đan dược dẫn tới Ngũ sắc đan lôi đối với ta mà nói, không phải là chuyện không thể.”

Thần sắc Tiêu Viêm tràn ngập vui mừng. Thái Nhất Hồn Quyết đã mang đến cho hắn sự kinh hỉ vượt xa dự liệu. Đến lúc này, hắn mới thoáng hối hận vì sao không tu luyện nó sớm hơn, nếu không thì bây giờ linh hồn lực của mình có lẽ đã sớm tiến vào cấp độ Thiên cảnh trung kỳ.

Đương nhiên, sự hối hận này cũng chỉ thoáng qua rồi biến mất. Mọi sự không thể vẹn toàn! Trong khoảng thời gian này, tuy hắn đã bỏ quên việc tu luyện linh hồn nhưng trên phương diện đấu khí lại đạt được thành tựu đáng kể. Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, hắn từ Đấu Tông đỉnh phong đã một mạch tăng lên Ngũ tinh Đấu Tôn. Tốc độ kinh người này cũng đủ để bù đắp mọi tổn thất.

Khi đã ghi nhớ toàn bộ nội dung của Thái Nhất Hồn Quyết, Tiêu Viêm mới mỉm cười hài lòng rồi thu quyển trục vào nạp giới. Hắn chậm rãi xếp bằng ngồi xuống, lại chuyên tâm thúc giục bí pháp. Cứ như thế, sau mấy canh giờ, hắn mới mở mắt ra, thần thanh khí sảng.

“Hiệu quả ngoài sức tưởng tượng!”

Liên tục tán thưởng một phen, Tiêu Viêm chợt trầm ngâm. Bàn tay hắn khẽ siết lại, một quyển trục khác màu đỏ sậm đã hiện ra. Cùng với sự xuất hiện của nó, một luồng năng lượng hỏa hệ đậm đặc bắt đầu tràn ngập cả gian phòng.

Quyển trục màu đỏ sậm này chính là thứ Tiêu Viêm đoạt được ở di chỉ Đấu Thánh mấy năm trước. Chẳng qua sau đó nó cũng bị cất kỹ trong nạp giới của Tiêu Viêm. Dù sao, lúc đó ngoài Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng ra thì không có vật gì đáng để nhắc tới. Nhưng giờ nghĩ lại, di vật của một Đấu Thánh cường giả, dù thế nào cũng không phải tầm thường… Trong tay có thêm một thủ đoạn, chung quy sẽ bớt đi một phần nguy hiểm.

“Đại Địa Cương Viêm – đấu kỹ Địa giai cao cấp! Dùng một loại chấn động kỳ dị, truyền đấu khí của bản thân xuống lòng đất, tạo ra một luồng kình khí cực độ nóng bỏng. Nó sẽ xuất kỳ bất ý xuất hiện dưới chân đối thủ, vô thanh vô tức đoạt mạng người. Đấu kỹ này có yêu cầu đối với địa hình, khi ở gần nơi có núi lửa thì uy lực sẽ được khuếch đại…”

Nhanh chóng thu trọn thông tin của quyển trục vào đầu, Tiêu Viêm cũng cảm thấy hứng thú với nó. Đại Địa Cương Viêm này không giống những đấu kỹ khác, tính đột ngột và vô thanh vô tức của nó có thể đạt được hiệu quả xuất kỳ bất ý. Cái gọi là “yêu cầu đối với địa hình” đối với Tiêu Viêm lại không phải là vấn đề. Bản thân sở hữu bốn loại Dị Hỏa, hắn chính là một ngọn núi lửa hình người. Nếu rót Dị Hỏa vào luồng kình khí đó, uy lực của đấu kỹ chắc chắn sẽ càng thêm kinh người.

“Không hổ là tàng bảo của cường giả Đấu Thánh! Quả nhiên không hề tầm thường!”

Tiêu Viêm khẽ tán thưởng một câu. Hắn biết nhiệm vụ của mình trong thời gian sắp tới đã có thêm một mục tiêu mới. Đó chính là tu luyện Đại Địa Cương Viêm đến đại thành!

Bảy ngày chờ đợi nhanh chóng trôi qua. Trong thời gian này, Tiêu Viêm hoàn toàn đắm chìm trong việc tu luyện từ Thái Nhất Hồn Quyết cho đến Đại Địa Cương Viêm. Khi hắn tu luyện đến quên ăn quên ngủ, sự thấu hiểu đối với hai loại công pháp này cũng ngày càng sâu sắc hơn.

Đến ngày thứ tám khi hắn đang nhắm mắt khổ tu, một luồng khí tức mênh mông nhưng vô cùng quen thuộc rốt cuộc cũng xuất hiện trong phạm vi cảm giác của Tiêu Viêm. Khí tức này chính là hơi thở thuộc về Tiểu Y Tiên!

“Vậy mà… mạnh đến mức này sao?”

Cảm nhận được sự mênh mông của luồng khí tức này, dù với định lực của Tiêu Viêm cũng không nén được mà hít sâu một hơi.

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!