Hôm sau, khi ánh nắng ban mai ấm áp xuyên qua song cửa, Tiêu Viêm đang ngồi xếp bằng tu luyện cũng có cảm ứng, chậm rãi mở mắt.
Ngay khoảnh khắc ấy, không gian quanh thân hắn dấy lên những gợn sóng kỳ dị. Từng luồng năng lượng vô hình khác hẳn đấu khí lặng lẽ chui vào mi tâm, cuối cùng hòa tan vào linh hồn.
“Có Thái Nhất Hồn Quyết này, tốc độ tu luyện linh hồn quả nhiên nhanh đến kinh người!”
Cảm nhận sự sung mãn từ mi tâm truyền đến, trên mặt Tiêu Viêm cũng hiện lên vẻ tán thưởng. Trong thời gian này, hễ có chút rảnh rỗi là hắn lại tu luyện Thái Nhất Hồn Quyết, mà hiệu quả của nó lại vượt ngoài dự liệu. Linh khí vốn rất khó hấp thu, hiện giờ chỉ cần vận chuyển Thái Nhất Hồn Quyết là có thể tự động hút lấy từng luồng trong thiên địa. Pháp môn thần diệu bực này quả không hổ là vật từ thời viễn cổ!
Tiêu Viêm mỉm cười, đứng dậy rời khỏi giường, vươn vai một cái rồi đẩy cửa phòng bước ra. Sau khi tìm được nhóm người Tiểu Y Tiên, cả đoàn đã rời khỏi phòng nghỉ.
Lúc này, tòa trang viên khổng lồ đã chật ních các cường giả đến từ bốn phương tám hướng. Những người này hoặc là bản thân thực lực cường hãn, hoặc là có thế lực sau lưng không tầm thường. Họ tụ tập cùng một chỗ, tạo nên một bầu không khí vô cùng huyên náo.
Đoàn người Tiêu Viêm thong thả dạo bước trong trang viên rộng lớn, rồi dừng lại ở một tửu lâu khá khang trang. Tửu lâu này có diện tích không nhỏ, trung tâm còn có một thạch đài cực lớn. Lúc này, trên thạch đài đang tràn ngập đấu khí, hai thân ảnh giao thủ nhanh như thiểm điện. Từ trong đám đông vây xem bốn phía không ngừng vang lên những tiếng trầm trồ tán thưởng.
Thực lực của hai người trên đài ước chừng là Lục tinh Đấu Tông, đặt ở ngoại giới cũng được xem là cường giả có danh tiếng, nhưng đối với Tiêu Viêm mà nói thì chẳng có mấy sức hấp dẫn. Hắn cùng nhóm người Tiểu Y Tiên chọn một vị trí gần cửa sổ, ánh mắt đảo qua một vòng, cũng phát hiện ra một số người có thực lực không tầm thường.
“Đã nghe được tin tức gì liên quan đến Hắc Yên quân chưa?”
Sau khi thị nữ cung kính dâng trà rồi lui ra, Tiêu Viêm tùy ý liếc nhìn trận đấu trên đài, nhẹ giọng hỏi.
Hiện giờ, muốn tiếp xúc với Cổ tộc, Tiêu Viêm đương nhiên phải thu thập tin tức về họ. Mà Hắc Yên quân nghe đồn là nơi tập hợp những chiến sĩ cường hãn nhất, chiến lực vô cùng đáng sợ, vì vậy hắn muốn nắm rõ tin tức về họ.
“Vâng!”
Tiểu Y Tiên mỉm cười gật đầu, ánh mắt liếc nhìn Thiên Hỏa tôn giả rồi thấp giọng nói: “Địa vị của Hắc Yên quân trong Cổ tộc không thấp. Điều kiện gia nhập vô cùng hà khắc, không chỉ phải tuyệt đối trung thành với Cổ tộc, mà còn yêu cầu linh hồn lực phải đạt tới Linh cảnh từ khi còn niên thiếu. Nghe nói, trong kỳ khảo hạch hàng năm của Hắc Yên quân, kẻ nào không đạt tiêu chuẩn sẽ lập tức bị loại bỏ. Chính vì vậy mà chất lượng của Hắc Yên quân tương đối cao.”
Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng chậm rãi gật đầu. Cứ xem những hộ vệ mặc giáp đen trấn giữ cửa thành thì biết, chiến sĩ Hắc Yên quân đều không phải hạng tầm thường. Nếu ở thế giới bên ngoài, họ đều là những chiến sĩ có thiên phú ngàn năm khó gặp.
“Thứ bậc trong Hắc Yên quân được phân chia vô cùng nghiêm ngặt. Ngoài Ngũ thống lĩnh chúng ta đã gặp hôm qua, còn có Bát đại Thống lĩnh, bao gồm cả Linh Tuyền. Trong đó, vị trí của Linh Tuyền trong nhóm thống lĩnh chỉ đứng thứ bảy mà thôi.” Thiên Hỏa tôn giả ngồi bên cạnh nói.
“Linh Tuyền chỉ xếp thứ bảy sao?” Tiêu Viêm chợt híp mắt. Thực lực của Linh Tuyền đã là Nhất tinh Đấu Tôn, mà vị Ngũ thống lĩnh kia chính là cường giả Tam tinh Đấu Tôn. Nói như vậy, Đại thống lĩnh của Hắc Yên quân chí ít phải đạt đến Lục tinh, thậm chí còn cao hơn nữa.
“Không hổ là Cổ tộc!”
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Tuổi còn trẻ mà đã đạt đến Lục tinh Đấu Tôn, tuyệt đối có thể gọi là kỳ tài ngút trời. Tuy Cổ tộc có huyết mạch Đấu Đế, nhưng điều này cũng đủ để nói lên thực lực của bọn họ.
“Hiện tại, trong mắt lớp thiên tài trẻ tuổi của Cổ tộc, huynh chính là kẻ không được chào đón nhất, thậm chí còn bị liệt vào danh sách tình địch hàng đầu! Muội nghĩ, sau này đến Cổ giới, hẳn huynh sẽ hiểu phiền toái là gì!” Tiểu Y Tiên che miệng cười, nói.
“Trước kia thì không nhiều lắm, nhưng theo tin tức muội dò hỏi được, hiện tại hầu như ai cũng biết đến huynh cả! Nguyên nhân chính là vì Huân Nhi đã thừa nhận quan hệ của hai người ngay giữa hội nghị trưởng lão!” Tiểu Y Tiên cười rồi nói tiếp.
Tiêu Viêm sững người, rồi chợt cười khổ: “Lá gan của nha đầu này thật không nhỏ! Chẳng qua, có nói thì sao chứ? Việc này sớm muộn gì cũng lộ ra thôi. Còn về phần mấy thiên tài Cổ tộc kia muốn thế nào, ngay từ đầu ta đã biết. Trong Cổ giới này, dĩ nhiên ta cũng sẽ không được bình yên rồi!”
Với mị lực và nhan sắc khuynh thành của Huân Nhi, chuyện này Tiêu Viêm đã sớm lường trước. Càng là nơi tập hợp nhiều thiên tài, thân mang danh vọng như thế, những người trẻ tuổi này tất nhiên sẽ không để mắt đến nữ tử bình thường. Bởi vậy, Huân Nhi không chỉ có dung mạo tuyệt mỹ mà thiên phú lại thuộc hàng tột đỉnh, tự nhiên sẽ trở thành mục tiêu theo đuổi của bọn họ.
“Trong Bát đại thống lĩnh, hơn một nửa đã xem huynh là tình địch có tính uy hiếp cao nhất! Nếu gặp mặt, hẳn bọn họ sẽ lấy cớ luận bàn để giao thủ với huynh!” Tiểu Y Tiên mỉm cười, nói tiếp: “Đương nhiên, muội thấy những người này chưa phải là uy hiếp lớn nhất của huynh, mà chính là Tứ đại Đô thống!”
“Tứ đại Đô thống?”
“Cao tầng chân chính của Hắc Yên quân, luận theo cấp bậc từ thấp lên cao là: Bát đại Thống lĩnh, Tứ đại Đô thống, và cuối cùng là người thống lĩnh chân chính – Hắc Yên Vương!” Tiểu Y Tiên lại nói: “Tứ đại Đô thống này được xưng là thiên tài trong các tuyệt đỉnh thiên tài của Cổ tộc. Tất cả đều là những kẻ kinh tài tuyệt thế, tuy độ thuần khiết của huyết mạch Đấu Đế không bằng Huân Nhi, nhưng người có thể so với bọn họ ở Cổ tộc cũng chẳng có mấy ai. Dựa theo tiềm lực của họ, sau này ắt sẽ trở thành những nhân vật trọng yếu của Cổ tộc!”
Tiêu Viêm im lặng, trong lòng cũng thoáng cảm thấy nghiêm trọng. Với niên kỷ của hắn mà đạt được thành tựu hiện tại, nếu ở Trung Châu có thể được xưng tụng là người đứng đầu. Nhưng ở Cổ tộc, nơi thiên tài nhiều như mây thế này, hắn mới hiểu được thành tựu của bản thân vẫn chưa đủ để kiêu ngạo.
Nếu Đô thống còn cao hơn một bậc so với Thống lĩnh, cứ thế mà suy ra, Đô thống có thực lực yếu nhất cũng phải cường hãn hơn Đại thống lĩnh rất nhiều. Chỉ e thực lực của Tứ đại Đô thống không yếu hơn Cửu thiên tôn của Hồn Điện là bao.
“Huyết mạch Đấu Đế thực sự cường hãn đến vậy sao?”
Tiêu Viêm chậm rãi thở ra một hơi, cảm thấy một áp lực chân chính. Tốc độ tu luyện của hắn trong cùng thế hệ đã khiến người khác cầu còn không được, song khi so với những tuyệt đỉnh thiên tài của Cổ tộc thì vẫn còn kém hơn một chút.
“Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên! Lời này quả nhiên không sai!”
“Dù muội biết bốn vị Đô thống này có danh vọng cực cao trong Cổ tộc, lại ôm thái độ không tốt với huynh, nhưng Huân Nhi lại chính là thiên kiêu chi nữ của Cổ tộc. Với viên minh châu có sức hấp dẫn kinh người như vậy, càng không ai có thể sánh bằng! Vì vậy, huynh phải nên chú ý nhiều hơn!” Tiểu Y Tiên tiếp tục nhắc nhở.
Tiêu Viêm chợt híp mắt lại, trong đó lóe lên một tia tàn nhẫn. Mặc kệ mấy gã Đô thống kia mạnh mẽ đến đâu, chuyện giữa hắn và Huân Nhi không ai có thể cản trở. Tuy hiện tại thực lực của hắn chỉ là Ngũ tinh Đấu Tôn, nhưng nếu thực sự động thủ, kể cả Thất tinh, thậm chí Bát tinh Đấu Tôn hắn cũng hoàn toàn không sợ. Chỉ hy vọng Tứ đại Đô thống này đừng xem hắn là quả hồng mềm mặc người nắn bóp!
“Sở hữu huyết mạch Đấu Đế, quá trình tu luyện quả thật thuận buồm xuôi gió! Nhưng tốc độ này chỉ có tác dụng trước cảnh giới Đấu Thánh mà thôi. Mặc dù Cổ tộc là một chủng tộc mạnh mẽ, cường giả Đấu Tôn không ít, nhưng số người đạt tới cảnh giới Đấu Thánh lại chẳng bao nhiêu. E rằng những cường giả Đấu Tôn muốn vượt qua cảnh giới này chỉ có thể chân chính dựa vào bản thân mình. Ở thời điểm đột phá quan trọng ấy, huyết mạch Đấu Đế ngược lại sẽ tạo thành một sự trói buộc. Vì vậy, ngươi không cần phải so sánh thành tựu hiện tại của mình với những người kia. Nói không chừng, sau này khi ngươi đã đạt đến cảnh giới Đấu Thánh thì bọn họ vẫn còn dậm chân tại cảnh giới Đấu Tôn!” Thiên Hỏa tôn giả vươn vai rồi cười nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Cường giả Đấu Thánh đã là tồn tại đỉnh phong trong thiên địa. Tuy huyết mạch Đấu Đế rất cường hãn, nhưng nếu có thể tạo ra nhiều cường giả cảnh giới này thì quả thực quá mức nghịch thiên.
Khi đoàn người Tiêu Viêm đang rót rượu nói chuyện, trên lầu cũng có hai luồng ánh mắt lạnh như băng đang tập trung vào hắn.
“Hắn chính là Tiêu Viêm?” Một nam tử tuấn tú mặc áo bào xanh đang nhìn chăm chú vào Tiêu Viêm. Bàn tay thon dài dị thường của gã đang nhẹ nhàng gõ nhịp lên lan can, thản nhiên hỏi.
“Tam ca, hắn chính là Tiêu Viêm trong miệng tiểu thư! Hiện tại danh tiếng của hắn ở Trung Châu cũng không nhỏ! Giờ đây dù đến Cổ tộc ta, ngạo khí cũng không giảm đi phần nào!” Một gã khác ngồi bên cạnh liền cười lạnh đáp. Theo thanh âm nhìn lại, rõ ràng chính là Linh Tuyền hôm qua bị Tiêu Viêm một cước đá bay.
“Đây cũng không phải là Trung Châu!” Thanh y nam tử mỉm cười, trong nụ cười lộ ra lãnh ý nhàn nhạt: “Mặc dù có lẽ tiểu thư cũng chưa từng để ta vào mắt, nhưng ít ra loại hàng kia vẫn chưa đủ tư cách!”
“Ngươi cũng không cần phải xằng bậy! Dù sao bọn họ cũng là khách!” Một nam tử khác dáng người cường tráng cau mày nói. Đúng là vị Ngũ thống lĩnh đã gặp hôm qua.
“Yên tâm, hết thảy sẽ hợp quy củ!” Thanh y nam tử dùng âm thanh nhẹ nhàng đáp.
“Phong!”
Sau khi tiếng quát này vừa dứt, hai bóng người đang giao thủ dưới thạch đài cũng đã phân thắng bại, mỗi người đều lùi ra sau. Chợt một thanh âm vang dội vọng đến, làm ánh mắt mọi người đều hướng về một bóng người đang nhảy vọt lên, đồng thời thét lớn.
“Ta, Tam thống lĩnh Hắc Yên quân, Dương Hạo, mời quán quân Đan hội Tiêu Viêm lên đài luận bàn!”
Tiêu Viêm cách đó không xa vừa mới đưa chén trà lên liền mạnh mẽ dừng lại, sắc mặt cũng trở nên âm trầm vô cùng. Xem ra, lần này hắn đã bị người ta tính kế rồi
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà