“Ầm!”
Vừa dứt tiếng quát, cơn bão hỏa diễm đang càn quét khắp thiên địa bỗng nhiên ngưng đọng. Ngay sau đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cơn bão bị đánh cho tan tác, hóa thành khói lửa cuồn cuộn bốc lên, che khuất cả một góc trời. Sau cùng, nó va mạnh vào kết giới quang tráo, khiến kết giới rung chuyển dữ dội, tựa như sắp vỡ.
Khói lửa mịt mù, nhưng khi cách Tiêu Viêm chừng mười trượng liền tự động tiêu tán. Hắn nhìn chăm chú vào nơi cơn bão hỏa diễm vừa nổ tung. Tại đó, một thân ảnh bao trùm bởi băng hàn đang chậm rãi bước đi trên không trung, cuối cùng hiện ra trọn vẹn trước mắt những người đang quan chiến.
Giờ phút này, Cổ Yêu đã được bao phủ bởi một tầng huyền băng dày đặc, trên đó còn có hào quang lưu chuyển. Hiển nhiên, hắn đã dựa vào lớp băng giáp kỳ dị này để chống đỡ và phá tan cơn bão hỏa diễm vừa rồi.
Cổ Yêu chân đạp hư không, tay nắm chặt một thanh trường thương như được đúc từ huyền băng. Thân thương tỏa ra một luồng kình phong sắc bén khiến lòng người kinh sợ. Rõ ràng, nó được chế tạo từ một loại kim loại đặc thù.
“Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy thế nào mới là đỉnh phong của thế hệ trẻ! Với thực lực của ngươi, ngươi chưa đủ tư cách đạt tới cảnh giới này!”
“Vạn Thú thương pháp!”
Sắc mặt Cổ Yêu băng lãnh, hàn quang trong mắt lóe lên. Hắn đạp mạnh vào hư không, thân hình tựa như thuấn di xuất hiện ngay trên đỉnh đầu Tiêu Viêm, băng thương trong tay tức thì vũ động. Trong mơ hồ, mọi người đều cảm nhận được vô số mãnh thú đang gầm thét trong từng đường thương ảnh, tạo thành một luồng ý chí sát phạt kèm theo kình phong sắc bén, công kích vào mọi yếu huyệt trên người Tiêu Viêm.
“Sát ý thật sắc bén!”
Nghe tiếng thú gào thét xen lẫn sát ý ngút trời, ánh mắt Tiêu Viêm cũng thoáng rung động, đấu khí bàng bạc trong cơ thể cũng bùng nổ. Hắn vung nhanh Huyền Trọng Xích trong tay, mạnh mẽ đón đỡ những luồng kình phong đang điên cuồng quất xuống. Nhưng mỗi lần xích và thương va chạm, mặt đất dưới chân Tiêu Viêm lại lún sâu xuống nửa thước, đất đá xung quanh bắn tung tóe, thậm chí bàn chân hắn còn để lại hai dấu hằn sâu hoắm. Có thể thấy, kình lực của Cổ Yêu cường hãn đến mức nào.
“Vạn Thú thương pháp! Thú Vương Khiếu!”
Đối mặt với phòng ngự vững như bàn thạch, sắc mặt Cổ Yêu vẫn băng hàn như cũ. Ngay lập tức, thương pháp trong tay hắn biến đổi, vô số thương ảnh nhanh như chớp ngưng tụ lại trên thanh Băng tinh trường thương, rồi đấu khí mênh mông như hồng thủy bùng phát. Trong chớp mắt, nó đã ngưng tụ thành một ảo ảnh mãnh thú, sau đó trường thương vẽ nên một đường cong cực kỳ quỷ dị rồi đâm vút ra. Nó lao tới với tốc độ như thiểm điện, nhắm thẳng vào yết hầu của Tiêu Viêm.
Cảm nhận được góc độ hiểm hóc của ảo ảnh mãnh thú, trong mắt Tiêu Viêm cũng chợt hiện lên vẻ ngưng trọng. Linh hồn lực mênh mông từ mi tâm tuôn ra, trong nháy mắt đã nhìn thấu sự quỷ dị và sát chiêu ẩn giấu bên trong ảo ảnh. Hắn chợt vung trọng xích lên, nhanh chóng bổ ra theo một quỹ tích vô cùng quái dị.
“Choang!”
Cú bổ này hoàn toàn đánh vào khoảng không, nhưng ngay khi không ít người cho rằng Tiêu Viêm đã phán đoán sai lầm, thì không gian trống rỗng kia đột nhiên rung lên, một luồng thương ảnh dữ dội lướt tới. Vừa đúng lúc, nó và trọng xích hung hăng va vào nhau, tóe lên vô số hoa lửa.
“Hừ!”
Bí ẩn trong đòn tấn công lại bị phát hiện, trong mắt Cổ Yêu thoáng qua một tia kinh ngạc. Hắn hừ lạnh một tiếng, bàn tay vỗ mạnh vào trường thương. Tức thì, thanh Băng tinh trường thương chợt xoay tít như một cơn lốc, trong giây lát đã quay với tốc độ cực cao, tạo thành vô số tàn ảnh cùng tiếng vù vù xé gió.
“Buông tay ra cho ta!”
Thương ảnh xoay tròn với tốc độ khủng bố rồi nện mạnh lên trọng xích, thân thương chợt uốn cong một cách quỷ dị rồi lại bật thẳng lên. Một luồng kình lực bá đạo chợt tuôn ra, trực tiếp đánh bay thanh trọng xích đang nằm gọn trong tay Tiêu Viêm.
“Chết đi!”
Trọng xích bị đánh bay, thân hình Cổ Yêu đột nhiên lao vọt tới trước. Hắn đạp một cước lên thân thương, tựa chim ưng lao xuống, trực tiếp công kích Tiêu Viêm. Bàn tay Cổ Yêu cong lại thành trảo, mang theo kình phong sắc bén một lần nữa chụp vào ngực Tiêu Viêm.
Dù đối mặt với thế công mãnh liệt của Cổ Yêu, Tiêu Viêm cũng không hề nao núng. Hắn mặc cho Cổ Yêu lao tới, mặc cho trảo phong sắc bén chụp xuống lồng ngực mình.
“Xoạt!”
Trảo phong sắc bén va chạm với thân thể Tiêu Viêm, lập tức xé rách y phục trên người hắn thành tro bụi.
“Choang! Choang! Choang!”
Y phục rách nát, từng đạo kình phong nện mạnh lên thân thể trần trụi của Tiêu Viêm, sau đó vang lên những tiếng động thanh thúy như kim loại va chạm, khiến người nghe phải trợn mắt há mồm. Chỉ một số người có nhãn lực kinh người mới có thể nhìn rõ, giờ phút này trên thân thể Tiêu Viêm đã phủ kín một lớp lân giáp màu tím vàng, và chính nó đã ngăn cản hoàn toàn thế công như vũ bão của Cổ Yêu.
“Đây là… Long lân giáp của tộc Thái Hư Cổ Long?”
Giữa sân không thiếu người có kiến thức sâu rộng, chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra lai lịch lớp lân giáp của Tiêu Viêm, lập tức có không ít người lặng lẽ kinh hô. Hiển nhiên, không ai ngờ được phương thức phòng ngự đặc trưng của tộc Thái Hư Cổ Long lại xuất hiện trên người Tiêu Viêm vào lúc này.
“Nhưng cho dù là Long lân giáp cũng không thể chống đỡ chính diện công kích của Bát tinh Đấu Tôn được a?”
Xen lẫn sự kinh ngạc, họ còn lộ ra vẻ nghi hoặc. Long lân giáp tuy có lực phòng ngự rất mạnh nhưng cũng không thể chống đỡ công kích của một Bát tinh Đấu Tôn, lập tức trong lòng ai nấy đều dấy lên nghi hoặc. Họ tự nhiên không thể tưởng tượng nổi, Long lân giáp mà Tiêu Viêm đang thi triển chính là lớp lân giáp có lực phòng ngự bậc nhất trong tộc Thái Hư Cổ Long – Long Hoàng cổ giáp!
Dựa vào phòng ngự của Long Hoàng cổ giáp, tuy Tiêu Viêm có thể chống đỡ được công kích của Cổ Yêu, nhưng kình lực thâm nhập vào cơ thể vẫn khiến khí huyết hắn cuộn trào. Công kích của Bát tinh Đấu Tôn, cho dù có ỷ vào thần hiệu của Long Hoàng cổ giáp, cũng không cách nào hoàn toàn miễn nhiễm.
Trong họng phát ra một tiếng rên khẽ, Tiêu Viêm nhìn thân hình Cổ Yêu trên không trung vừa tung ra một đòn cực mạnh. Ngay khoảnh khắc hắn ta vừa hết lực cũ, lực mới chưa sinh, buộc phải hạ xuống, bàn chân Tiêu Viêm đã hung hăng dẫm mạnh xuống mặt đất.
“Đại Địa Cương Viêm!”
Tiếng quát lạnh của Tiêu Viêm vừa dứt, mặt đất dưới chân Cổ Yêu đột nhiên nhô lên. Ngay sau đó, một cột nham thạch nóng chảy khổng lồ chừng mười trượng, giống như núi lửa phun trào, nhanh như chớp oanh kích lên người Cổ Yêu.
“Bang! Bang!”
Lực oanh kích cực kỳ mạnh mẽ trực tiếp đánh bay Cổ Yêu lên trời. Cùng lúc đó, bàn chân Tiêu Viêm không ngừng dẫm mạnh xuống mặt đất, khiến cả quảng trường như bị dời vào một vùng núi lửa. Từng cột nham thạch nóng bỏng da thịt, giống như pháo hoa liên tiếp bắn lên, khiến mọi người nhìn đến trợn mắt há mồm. Cuối cùng, những hỏa trụ này hung hăng lao về phía Cổ Yêu đang lơ lửng trên không.
“Lực khống chế thật tinh diệu! Có thể dùng phương pháp đặc thù để áp súc Dị hỏa rồi truyền xuống lòng đất, hơn nữa còn lặng lẽ không một tiếng động mà tấn công dưới chân Cổ Yêu! Tuy thực lực Tiêu Viêm không bằng Cổ Yêu, nhưng kinh nghiệm chiến đấu lại vô cùng phong phú! Nếu hắn đồng cấp với Cổ Yêu, hươu chết về tay ai thật sự khó mà nói trước được!”
Cổ Yêu liên tiếp hứng chịu từng cột nham thạch xen lẫn kình khí nóng cháy trên bầu trời, dáng vẻ cũng đã có chút chật vật. Hắn không sợ nham thạch nóng chảy, nhưng bên trong nó lại ẩn chứa một loại nhiệt độ vừa nóng vừa lạnh vô cùng quái dị. Hơn nữa, khi kình lực quái đản kia tiếp xúc với cơ thể, nó không ngừng chui vào như thác lũ, khiến hắn cảm thấy vô cùng phiền toái. Thêm vào đó, Cổ Yêu cũng chưa từng nghĩ rằng, với thực lực của mình mà đến giờ vẫn chưa thể thu thập được Tiêu Viêm, vẫn phải giằng co thế này.
“Tên khốn kiếp! Cút hết cho ta!”
Nhìn những cột nham thạch cứ nối đuôi nhau bay tới, Cổ Yêu rốt cuộc không thể chịu đựng nổi nữa, phải quát lớn một tiếng. Song chưởng hắn đánh ra một luồng kình khí băng hàn xuống phía dưới, mang theo khí thế Thái Sơn áp đỉnh, mãnh liệt va chạm với những cột nham thạch khổng lồ đang bay đến như châu chấu, khiến chúng nổ tung tứ phía.
Nhìn kình khí băng hàn như sóng lớn cuồn cuộn ập đến, bàn chân Tiêu Viêm chợt lóe lên ngân quang rồi hiện ra trên bầu trời. Phần Quyết trong cơ thể hắn cấp tốc vận chuyển đến cực hạn, khiến năng lượng trong cả thiên địa gào thét, hóa thành những luồng năng lượng hữu hình dữ dội tuôn ra khỏi cơ thể hắn.
“Lại là Thiên giai công pháp?”
Nhìn thấy hành vi hấp thu năng lượng thiên địa vô cùng bá đạo của Tiêu Viêm, đồng tử của không ít người hơi co rút lại.
“Ngươi thật sự nghĩ rằng chỉ mình ngươi mới sở hữu Thiên giai công pháp sao?”
“Cổ Thánh Bảo Giám! Thôn Thiên Nạp Địa!”
Thấy cách Tiêu Viêm hấp thu năng lượng thiên địa để bổ sung tiêu hao, Cổ Yêu cũng cười lạnh một tiếng rồi biến đổi ấn quyết trong tay. Đột nhiên, bầu trời xuất hiện một đám mây đen bao phủ, nó quay cuồng, bộc phát ra hấp lực vô cùng cường hãn, mạnh mẽ hút vô số năng lượng thiên địa vào bên trong, cuối cùng ngưng tụ thành một cột sáng rót vào cơ thể Cổ Yêu, khiến đấu khí của hắn càng lúc càng bàng bạc.
“Lại có thể ép Cổ Yêu phải thi triển Cổ Thánh Bảo Giám!” Bên ngoài sân đấu, đám người Lâm Hủ thấy đám mây đen đang bao phủ thiên địa, sắc mặt rốt cuộc cũng kịch liệt biến đổi, trong mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi. Vốn họ cho rằng lần giao thủ này sẽ kết thúc bằng một màn nghiền nát tuyệt đối, nhưng lại không thể ngờ rằng, dù với thực lực của Cổ Yêu, vẫn chưa thể giải quyết Tiêu Viêm một cách thuận lợi.
“Tiêu Viêm, kế tiếp ta sẽ cho ngươi kiến thức thế nào là Đấu kỹ Thiên giai chân chính của Cổ tộc!”
Mây đen tràn ngập thiên địa, Cổ Yêu đứng giữa trời cao, nhìn Tiêu Viêm bằng ánh mắt của kẻ bề trên nhìn xuống con sâu cái kiến. Tiếng quát lạnh lẽo của hắn quanh quẩn không dứt giữa đất trời.
Nghe tiếng quát của Cổ Yêu, sắc mặt Tiêu Viêm càng thêm phần ngưng trọng. Hắn hít sâu một hơi, thủ ấn biến đổi, Dị hỏa ngập trời trong cơ thể cuồn cuộn tuôn ra. Cả bốn loại Dị hỏa cấp tốc bùng lên, phân hóa rồi lại ngưng tụ vào một chỗ. Trong mơ hồ, có thể thấy chúng tạo thành hình dạng của một con thú.
“Ngũ Luân Ly Hỏa Pháp!”
Nhìn thấy cảnh tượng này, tim Thiên Hỏa tôn giả đang ngồi tại vị trí của mình cũng thắt lại, trong mắt ông không nén được mà trào ra một ngọn lửa nóng. Đấu kỹ này, ông cũng từng có cơ duyên đoạt được, nhưng với thực lực thời kỳ đỉnh phong cũng chưa từng phát huy được uy lực chân chính của Ngũ Luân Ly Hỏa Pháp. Chính vì yêu cầu tối thiểu là bốn loại Dị hỏa quá đỗi hà khắc, nhưng hiện tại, điều kiện hà khắc này, Tiêu Viêm lại hoàn toàn đáp ứng được!
Thiên Hỏa đại trận có thể sánh ngang với Thiên giai đấu kỹ. Rốt cuộc trong ngày hôm nay, nó đã có thể bộc phát ra hào quang vốn thuộc về mình