“Vút…”
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Tiêu Viêm hóa thành một luồng lưu tinh huyết sắc, bắn thẳng đến Cổ Yêu. Trên bàn tay hắn, một đóa hỏa liên bốn màu đang nở rộ, lóe lên quang mang chói lòa. Một luồng sức mạnh hủy diệt theo đó lan tràn, khiến năng lượng trong vùng không gian này đột nhiên xao động dữ dội.
Tốc độ của Tiêu Viêm nhanh như sấm chớp, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Cổ Yêu mười trượng. Năng lượng cuồng bạo trong hỏa liên tức thì tràn ra, khiến mọi người cảm thấy một luồng khí tức chết chóc bao phủ. Cổ Yêu vừa mới tung ra Tịch Diệt Chỉ, đấu khí trong cơ thể có phần trống rỗng, lại bị khí thế của Tiêu Viêm làm cho kinh hãi nên nhất thời không cách nào né tránh, chỉ đành trơ mắt nhìn đạo hỏa mang tuyệt mỹ mà chết chóc kia bắn tới… Trong con ngươi hắn, hình ảnh hỏa mang cứ lớn dần… lớn dần…
Thấy Tiêu Viêm ra tay không hề có ý nương tình, tất cả người của Cổ Tộc đều biến sắc. Tên này thật sự muốn hạ sát thủ!
“Haiz… Tiêu Viêm các hạ, thủ hạ lưu tình!”
Ngay lúc hỏa liên trong tay Tiêu Viêm sắp đánh trúng Cổ Yêu thì một tiếng thở dài chợt vang lên. Không gian đang cuồng bạo cũng theo tiếng thở dài này mà lắng dịu. Hỏa liên trong tay Tiêu Viêm đột nhiên ngưng đọng lại giữa không trung, không thể nhích thêm một li, năng lượng cuồng bạo của nó bấy giờ cũng trở nên ôn hòa vô cùng.
Biến cố đột ngột khiến đồng tử Tiêu Viêm co rụt lại. Hắn ra sức giãy dụa hòng lui về nhưng phát hiện thân thể không thể nhúc nhích, trong lòng không khỏi lạnh buốt. Cổ Tộc quả nhiên là cường giả như mây!
Ngay lúc hắn không thể động đậy, một thân ảnh già nua chậm rãi xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm. Người tới vận một bộ áo bào trắng, râu, tóc và cả đôi mày cũng đều trắng như cước. Đôi mắt tuy hõm sâu nhưng không hề mờ đục, nhìn vào tựa như một lỗ đen chứa hấp lực vô tận. Đối diện với đôi mắt kia, Tiêu Viêm không khỏi cảm thấy thần bí, tâm thần như bị hút vào.
“Thông Huyền trưởng lão…”
Khi vị lão giả kia vừa hiện thân, Cổ Khiêm cùng các vị trưởng lão Cổ tộc khác trên không trung liền vội vàng hành lễ, đồng thanh cung kính chào.
Vị được gọi là Thông Huyền trưởng lão khẽ gật đầu, sau đó ánh mắt chuyển sang Tiêu Viêm rồi khẽ thở dài một tiếng. Bàn tay gầy guộc của lão vươn ra, nhẹ nhàng tiếp nhận đóa hỏa liên đang đông cứng trên tay Tiêu Viêm. Sau đó, lão chỉ nhẹ nhàng vuốt ve, đóa hỏa liên ẩn chứa sức mạnh cuồng bạo vô song kia đã lặng lẽ vỡ tan mà không hề phát ra một chút ba động nào.
Sau khi hóa giải Hủy Diệt Hỏa Liên, Thông Huyền trưởng lão vung tay áo, cởi bỏ sự giam cầm trên người Tiêu Viêm. Ngón tay lão búng ra, một luồng năng lượng nhu hòa từ trong tay áo phóng tới, tức thì bao bọc lấy thân thể Tiêu Viêm. Được luồng năng lượng này gột rửa, những vết máu trên người Tiêu Viêm nhanh chóng biến mất, trong nháy mắt tất cả ngoại thương đều đã lành lại.
“Đa tạ trưởng lão!”
Nhìn thấy Thông Huyền trưởng lão thi triển thủ đoạn như vậy, trong lòng Tiêu Viêm cũng nhẹ nhõm hẳn. Hắn không phải là người không biết thời thế, muốn giết chết Cổ Yêu ngay trong Cổ Tộc thì khả năng thành công gần như bằng không. Hắn liền thuận nước đẩy thuyền, chắp tay hướng Thông Huyền trưởng lão hành lễ.
Thông Huyền trưởng lão gật đầu mỉm cười đáp lại, ánh mắt chậm rãi đảo một vòng trên người Tiêu Viêm. Một lát sau, lão mới cất giọng khàn khàn:
“Không ngờ Tiêu tộc lại có thể xuất hiện một nhân vật như vậy! Tiêu Huyền nếu biết được, hẳn sẽ rất vui mừng!”
“Cổ Yêu, cuộc tỷ thí này… ngươi đã thua!”
Nói xong, ánh mắt Thông Huyền trưởng lão chuyển về phía Cổ Yêu sắc mặt tái nhợt, hai tay siết chặt ở phía sau, thanh âm bình thản vang vọng khắp quảng trường lặng ngắt như tờ.
Nghe vậy, thân thể Cổ Yêu run lên. Hắn vô cùng rõ ràng, nếu không phải lúc cuối cùng được Thông Huyền trưởng lão ra tay cứu giúp thì hiện tại hắn đã hóa thành tro bụi. Nhưng dù vậy, với tính cách tâm cao khí ngạo từ trước đến nay, hắn rất khó chấp nhận sự thật tàn khốc này. Hắn không tài nào ngờ được, người thua cuộc cuối cùng lại là mình, một kẻ từ trước đến nay chưa từng xem tên phế vật của Tiêu tộc này ra gì.
“Thắng là thắng, bại là bại! Nếu ngay cả dũng khí thừa nhận thất bại cũng không có, ngươi lấy tư cách gì để trở thành Đô thống của Hắc Yên quân? Lấy tư cách gì để trở thành Hắc Yên Vương?”
Nhìn thấy bàn tay Cổ Yêu siết chặt đến trắng bệch, thanh âm nhàn nhạt của Thông Huyền trưởng lão liền có thêm vài phần nghiêm khắc.
Cổ Yêu nghiến chặt răng. Một lát sau, hắn hít một hơi thật sâu rồi dùng ánh mắt vô cùng không cam lòng nhìn về phía Tiêu Viêm, thốt lên: “Ta thua!”
Cổ Yêu quả thật đã nhận thua…
Trên bầu trời, khắp quảng trường vẫn bao trùm một sự yên tĩnh. Trong mắt không ít tộc nhân Cổ tộc vẫn còn vẻ không thể tin nổi. Trong thế hệ trẻ của Cổ Tộc, Cổ Yêu tuyệt đối có thể xếp vào tốp năm, vậy mà hiện giờ lại bại trong tay một hậu nhân của Tiêu tộc đã suy tàn. Hiện thực tàn khốc này khiến bọn họ hoàn toàn không thể chấp nhận.
Làm sao có thể như thế được…?!?
Đám người Lâm Hủ, Linh Tuyền cũng há hốc mồm, không thốt nên lời. Kết cục này quả thật đã vượt xa dự liệu của bọn họ.
“Tiêu Viêm không phải kẻ tầm thường, những gì hắn trải qua đã vượt xa Cổ Yêu! Hắn có thể chiến thắng không chỉ dựa vào những gì các ngươi thấy. Sau này các ngươi cũng đừng tiếp tục chế giễu hắn, nếu không chỉ tự rước lấy nhục mà thôi!”
Cổ Chân ngẩng đầu, mắt nhìn thân ảnh gầy gò nhưng tấm lưng lại kiên cường như vách núi ngàn năm trên không trung, chậm rãi nói.
Nghe vậy, đám người Lâm Hủ mới hoàn hồn, nhưng cuối cùng cũng không nói được câu nào nữa. Ngay cả Cổ Yêu còn thua trong tay Tiêu Viêm, lấy thực lực của bọn họ mà đi trêu chọc hắn thì chẳng khác nào đưa mặt cho người ta đánh.
Nhìn bộ dạng của họ, Cổ Chân chỉ cười cười. Hắn chợt chuyển hướng nhìn về phía mảnh rừng xa xa bên cạnh quảng trường, trong ánh mắt lóe lên một tia sáng bí ẩn.
“Chậc chậc… ngay cả Tịch Diệt Chỉ cũng đã thi triển mà vẫn thua, xem ra tên Cổ Yêu này bị đả kích không hề nhỏ… Chúng ta đã xem thường tên Tiêu Viêm này rồi!”
Theo hướng nhìn của Cổ Chân, trên một cây đại thụ cao chọc trời có ba thân ảnh đang đứng. Một gã vận y phục màu bạc nhìn về phía bầu trời xa xa, cười nói.
“Đúng là rất mạnh! Nếu hắn có cùng cấp bậc với Cổ Yêu, e rằng tên kia còn bại nhanh hơn!”
Một gã nam tử lưng hùm vai gấu, thanh âm vang dội như sấm rền đáp. Người này thoạt nhìn có vẻ khờ khạo nhưng khí tức lại cực kỳ hùng hậu, vững chãi như đại địa.
“Nếu hắn đạt tới Bát tinh Đấu Tôn, chỉ sợ hai người các ngươi cũng không phải là đối thủ của hắn.”
Thanh âm nhẹ nhàng phát ra từ thân ảnh đứng đầu tiên. Thân thể người này có phần đơn bạc, chỉ vận một bộ thanh sam, khuôn mặt tuấn dật mang lại cho người khác cảm giác vô cùng nho nhã. Khí tức của hắn nhìn qua không cường đại bằng hai người kia, nhưng xét theo vị trí đứng thì hắn rõ ràng là người dẫn đầu trong ba người.
“Vậy còn đại ca thì sao?”
Nam tử vận áo bạc híp mắt lại, cười hỏi.
“Có lẽ là lưỡng bại câu thương!”
Thanh sam nam tử mỉm cười, cho hai người một đáp án kinh người. Nghe thế, ngân y nam tử khẽ động dung.
“Người này tuy nhìn qua bình hòa, nhưng tận trong xương tủy lại là một kẻ vô cùng tàn nhẫn. Tính tình này chắc chắn đã được mài giũa qua vô số trận chiến sinh tử!”
Thanh sam nam tử cười cười, lại nói tiếp:
“Chuyện của Huân Nhi sau này cũng đừng xen vào nữa! Tên Tiêu Viêm này đã đạt được những yêu cầu mấu chốt, với lại nếu chọc giận nàng ấy thì ai cũng đừng mong yên ổn. Dù lần này Cổ Yêu thất bại, nhưng sau này Tiêu Viêm cũng không thiếu phiền toái đâu!”
“Hừ, đệ không làm kẻ tiên phong đâu!”
Nghe thế, ngân y nam tử và nam tử tráng kiện đều cười khan đáp.
“Đúng rồi, đại ca… Ngươi không dùng khảo nghiệm đó sao?”
Nam tử áo xanh lắc đầu, nhẹ giọng đáp:
“Đã kiểm tra từ đầu rồi…”
“Vậy sao? Kết quả thế nào?”
Nghe thế, trên mặt hai nam tử còn lại toát ra vẻ vô cùng hứng thú, cất giọng hỏi.
“Huyết mạch miễn cưỡng đạt tới cửu phẩm!”
Thanh sam nam tử mỉm cười, quay đầu nhìn lại. Trên trán hắn, một tộc văn bảy màu vô cùng rực rỡ đang lưu chuyển không ngừng, nhàn nhạt hiện ra.
“Là cửu phẩm!”
Nhìn thấy tộc văn trên trán thanh sam nam tử, ngân y nam tử và người còn lại đều không khỏi hít một hơi khí lạnh, khuôn mặt lộ rõ vẻ hâm mộ lẫn kính nể.
“Xem ra cấp bậc huyết mạch của đại ca sắp vượt qua cả Huân Nhi rồi!”
Nghe vậy, thanh sam nam tử lắc đầu, ánh mắt nhìn về nơi xa, hồi tưởng lại bóng hình xinh đẹp kia rồi lẩm bẩm: “Nào có dễ như vậy! Huyết mạch của Huân Nhi… chính là huyết mạch hoàn mỹ nhất của Cổ Tộc ta từ xưa đến nay đấy…”
Nghe được lời này, hai người kia đều ngẩn ra. Chợt như nhận ra điều gì đó, trong mắt họ hiện lên vẻ khó tin tột độ.
“Lẽ nào là…? Không thể nào!”
“Nếu tỷ thí đã kết thúc, Tiêu Viêm, Cổ Yêu, các ngươi lui xuống đi!”
Trên không trung, Thông Huyền trưởng lão phất tay về phía hai người Tiêu Viêm nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ gật đầu rồi ôm quyền vái chào Thông Huyền trưởng lão. Sau đó, hắn cũng không thèm nhìn Cổ Yêu lấy một cái, xoay người bay về chỗ ngồi của mình dưới ánh mắt của tất cả mọi người.
Thấy hai người đã yên vị, Thông Huyền trưởng lão đánh một trảo xuống mặt đất. Cả quảng trường bị tàn phá tan hoang liền run rẩy từng trận, vô số tảng đá nhanh chóng nhô lên từ lòng đất. Tay áo lão vung lên, những mảnh đá vỡ vụn liền hóa thành hư vô. Một quảng trường đá sạch sẽ, bóng loáng lại xuất hiện trong mắt mọi người.
“Nghi thức kế tiếp sẽ do lão phu chủ trì!”
Làm xong mọi việc, Thông Huyền trưởng lão đột nhiên cất tiếng.
Nghe được những lời này, mấy vị trưởng lão như Cổ Khiêm ngẩn ra nhưng chợt dường như nhận ra điều gì đó, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ vô cùng, vội khom người lui ra.
Trong lúc các vị trưởng lão lần lượt rời khỏi quảng trường, Thông Huyền trưởng lão cũng từ không trung hạ xuống, sau đó ánh mắt chuyển đến khu vực có một bóng người xinh đẹp đang ngồi, nhẹ giọng nói:
“Huân Nhi, đến lượt con!”
-o0o-