Nhận thấy sắc mặt mấy người Tiêu Viêm thay đổi, ánh mắt Hồn Nhai càng thêm âm lãnh, hắn nở một nụ cười quỷ dị rồi nói: “Các ngươi có cảm thấy thế sự thật vô thường không? Mối quan hệ giữa thợ săn và con mồi, xem ra đã đến lúc đảo ngược rồi nhỉ?”
Mấy người Tiêu Viêm nào có tâm trí để ý đến lời trào phúng của hắn. Ánh mắt tất cả đều gắt gao dán chặt vào hai lão giả áo xám đứng trước Hồn Nhai. Bề ngoài, hai người này trông không khác gì người thường, ngay cả ánh mắt cũng ẩn chứa một vẻ đạm mạc vô tình. Nhưng bọn họ đều nhận ra, hai lão giả này cũng chỉ là năng lượng thể...
“Hai tên khốn kiếp kia tìm đâu ra năng lượng thể cấp bậc Đấu Thánh? Cường giả như vậy sao có thể trợ giúp chúng?” Cổ Hoa cau mày, thấp giọng mắng.
Cổ Chân nhìn chằm chằm hai lão giả kia, một lát sau mới lắc đầu, nói: “Bởi vì hai lão già này đều là người của Hồn tộc. Tuy đã chết, nhưng nhờ Thiên Mộ nên vẫn giữ lại được linh trí khi còn sống. Xem ra, hai tên kia đã chuẩn bị từ trước rồi…”
Cổ Thanh Dương chậm rãi gật đầu, trầm giọng nói: “Lát nữa, tất cả mọi người chia nhau ra các hướng mà chạy. Hai vị Đấu Thánh, dù chỉ là năng lượng thể, chúng ta cũng hoàn toàn không phải đối thủ. Nếu liều mạng, chúng ta không có chút phần thắng nào.”
Nghe vậy, mọi người đều trầm mặc. Không ai ngờ rằng bao nhiêu cửa ải khó khăn đều đã vượt qua, cuối cùng lại bị hai tên khốn kiếp này đẩy vào tình thế chật vật đến vậy.
“Tiêu tộc… vẫn chưa bị diệt sạch hoàn toàn sao?”
Đang lúc mọi người trầm mặc, ánh mắt của vị lão giả áo xám kia bỗng dừng trên người Tiêu Viêm, thản nhiên cất tiếng.
“Hồn Điêu tiền bối, Tiêu tộc bây giờ đã không còn, nhưng kẻ này lại dựa vào chính bản thân để đạt tới cảnh giới hiện tại. Vì vậy, lần này nhất định phải trừ khử hắn. Nếu không, e rằng Tiêu tộc sẽ có ngày từ đống tro tàn trỗi dậy.” Hồn Nhai cung kính nói.
“Không dựa vào huyết mạch chi lực sao…” Nghe vậy, trong mắt lão giả Hồn Điêu cũng thoáng qua một tia kinh ngạc, chợt gật đầu nói: “Nếu đã vậy, quả thật nên trừ khử.”
“Được rồi, không cần nhiều lời nữa, động thủ giết chúng rồi đi thôi. Nơi này quá gần chỗ đó, để lâu sẽ sinh biến.” Vị lão giả áo xám còn lại hơi nhíu mày, trầm giọng nói.
Nghe hắn nói, trong mắt Hồn Điêu cũng dấy lên vẻ dao động, rồi lão chợt gật đầu, bàn chân chậm rãi bước tới. Theo một bước này của lão, cả không gian nơi đây đều kịch liệt chấn động, từng gợn sóng không gian không ngừng lan tràn ra từ dưới chân.
“Chạy!”
Thấy Hồn Điêu bắt đầu hành động, Cổ Thanh Dương cũng quát khẽ một tiếng, thân hình lập tức dẫn đầu lao mạnh về bên trái. Cùng lúc đó, những người còn lại cũng nhanh chóng phân tán về các hướng khác nhau.
“Tỏa!”
Thấy mấy người Tiêu Viêm phân tán bỏ chạy, lão giả áo xám từ đầu đến cuối vẫn chưa xuất thủ kia bỗng cười lạnh một tiếng, nâng tay lên rồi nắm chặt lại. Theo hành động này của lão, không gian trong phạm vi trăm trượng bỗng nhiên ngưng đọng, mọi âm thanh đều lặng ngắt, tựa như thời gian đã ngừng trôi.
Trong không gian ngưng đọng này, thân hình mấy người Tiêu Viêm đều khựng lại như tượng đá, trong mắt hiện rõ vẻ kinh hãi. Đây chính là sự lợi hại của Đấu Thánh chân chính sao? Tùy tay đã có thể khống chế không gian và thời gian trong một phạm vi lớn đến vậy.
Nhìn đám người Tiêu Viêm dễ dàng bị khóa lại, Hồn Nhai cười lạnh một tiếng. Nếu có thể giết chết tất cả bọn chúng, thế hệ trẻ của Cổ tộc sẽ xuất hiện một khoảng trống cực lớn. Mất đi những dòng “máu mới” quý giá này, dù là thế lực cổ xưa hùng mạnh như Cổ tộc cũng sẽ chịu một đả kích không nhỏ.
“Phốc!”
Khi Hồn Nhai đang đắc ý, trong không gian ngưng đọng kia đột nhiên bùng lên một ngọn lửa hoàng kim rực cháy. Ngọn lửa tựa như phượng hoàng tái sinh từ tro lửa, trong khoảnh khắc đã bộc phát ra một luồng năng lượng khiến cả không gian chấn động kịch liệt.
“Bành!”
Giữa khe hở không gian mà ngọn lửa hoàng kim tạo nên, một ngọn lửa màu nâu tím cũng đột nhiên bùng phát. Nhiệt độ kinh khủng tỏa ra, tiếp tục trùng kích thêm lần nữa, khiến cho mảnh không gian này càng trở nên lung lay sắp đổ.
Cùng lúc đó, đấu khí trong cơ thể mấy người Cổ Thanh Dương cũng đột nhiên vận chuyển, hợp lực thoát khỏi sự giam cầm. Nhưng lần này bọn họ không tiếp tục phân tán mà lại hội tụ cùng nhau. Sắc mặt ai nấy đều cực kỳ ngưng trọng, qua lần giao thủ này, họ hiểu rằng phân tán chạy trốn không hề có tác dụng với hai vị cường giả Đấu Thánh, ngược lại còn làm cho sức phản kháng của họ càng thêm yếu ớt.
“Hử?”
Thấy mấy người Tiêu Viêm có thể dựa vào thực lực của mình để thoát khỏi không gian ngưng đọng, trong mắt hai lão giả áo xám cũng xẹt qua vẻ kinh ngạc.
“Cũng có chút bản lĩnh, nhưng chỉ vậy thôi thì vẫn chưa đủ đâu!”
Hồn Điêu cười lạnh một tiếng, hắc khí từ miệng hắn cuồn cuộn tuôn ra, giữa những tiếng gầm rít chói tai, chúng ngưng tụ thành một con cự mãng dài ngàn trượng. Con mãng xà khổng lồ chỉ khẽ quẫy đuôi, không gian xung quanh liền vang lên những tiếng nổ ầm ầm rồi vỡ vụn ra từng mảng.
Uy thế kinh khủng như vậy khiến sắc mặt mấy người Tiêu Viêm đều trở nên khó coi hơn rất nhiều. Cường giả Đấu Thánh thật đáng sợ, mà đây mới chỉ là năng lượng thể. Nếu là Đấu Thánh chân chính thì sẽ còn kinh khủng đến mức nào?
“Cùng lên!”
Nhìn hắc mãng gào thét lao tới, trong lòng Cổ Thanh Dương dâng lên một cảm giác cực kỳ nguy hiểm. Công kích của Đấu Thánh, với thực lực của mấy người bọn họ, căn bản là không thể chống đỡ. Chênh lệch giữa Thánh và Tôn lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Nghe tiếng quát của Cổ Thanh Dương, mọi người đều gật mạnh đầu. Ngay cả khi đối phó với Huyết Đao Thánh giả, bọn họ cũng không cảm thấy nguy hiểm như tử thần đang vẫy gọi thế này. Nếu không toàn lực liên thủ, chỉ sợ hôm nay tất cả sẽ phải phơi thây tại đây.
“Hô…”
Tiêu Viêm thở mạnh một hơi, trong nháy mắt, Thiên Hỏa Tam Huyền Biến đã được thi triển. Toàn bộ năng lượng trong cơ thể đều ngưng tụ vào cánh tay phải. Đối mặt với cường giả bậc này, không có thời gian để họ khởi động, phải toàn lực ứng phó thì may ra mới có một con đường sống.
Khi Tiêu Viêm toàn lực thi triển, bên cạnh hắn, đấu khí trong cơ thể mấy người Cổ Thanh Dương cũng điên cuồng vận chuyển. Uy áp mạnh mẽ cuốn quanh mấy người như gió lốc, chấn vỡ tất cả những tảng đá lớn xung quanh.
“Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng!”
Vầng sáng màu đen nhanh chóng thành hình trong tay Tiêu Viêm. Sắc mặt hắn cực kỳ ngưng trọng, vỗ mạnh một chưởng vào hư không phía trước.
“Xuy!”
Một chưởng đánh vào hư không, vầng sáng màu đen nhanh chóng xoay tròn rồi khuếch tán ra xung quanh.
“Tịch Diệt Chỉ!”
Khi Tiêu Viêm thi triển Thiên giai đấu kỹ, mấy người Huân Nhi, Cổ Thanh Dương cũng thi triển ra Thiên giai đấu kỹ mà Cổ Yêu đã từng thi triển ngày đó… Tịch Diệt Chỉ!
Một ngón tay khổng lồ chui ra từ không gian sau lưng mấy người, sau đó cùng vòng sáng màu đen hung hăng va chạm với con cự mãng khổng lồ đang lao tới.
“Bành!”
Hai bên va chạm, một tiếng nổ kinh thiên động địa đột nhiên bùng phát trong mảnh trời đất này, bão năng lượng cực kỳ đáng sợ trào ra từ điểm tiếp xúc.
Bão năng lượng quét qua bầu trời, một bóng đen to lớn lại đột nhiên chui ra từ trong đó, hung hăng công kích đám người Tiêu Viêm. Nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện ra đây là phần đuôi của cự mãng, tuy hiện giờ nó đã chằng chịt vết thương, nhưng hiển nhiên vẫn chưa bị mấy người Tiêu Viêm phá hủy.
Đuôi rắn mang theo phong áp kinh khủng, hung hăng quật về phía mấy người Tiêu Viêm. Những tiếng âm bạo sinh ra làm mặt đất vỡ thành vô số hố sâu.
Cảm nhận được lực lượng đáng sợ trên đuôi rắn, sắc mặt mấy người Tiêu Viêm đều tái nhợt. Không ngờ nhiều người đồng loạt ra tay thi triển Thiên giai đấu kỹ như vậy mà vẫn không ngăn nổi nó.
“Liều mạng với ngươi!”
Cổ Hoa cắn răng gầm lên. Mặt đất đều vì những tiếng âm bạo kịch liệt kia mà rung chuyển dữ dội. Thời điểm này, dù có trốn cũng không kịp nữa rồi.
Sắc mặt Tiêu Viêm âm trầm, Dị Hỏa cấp tốc xoay chuyển trong lòng bàn tay. Hắn biết, bây giờ ngoài thi triển Hỏa Liên ra thì đã không còn cách nào khác…
“Xuy!”
Ngay khi mấy người Tiêu Viêm chuẩn bị liều mạng, không gian phía xa bỗng dao động. Một đạo thân ảnh đột ngột xuất hiện, tay áo vung lên, một luồng nhu kình cuốn lấy bọn họ, sau đó nhanh như chớp bay về phía sâu trong Thiên Mộ.
“Huyết Đao Thánh giả?”
Cứu viện đột nhiên xuất hiện làm mấy người Tiêu Viêm sững sờ, sau khi nhìn rõ người ra tay, trên mặt họ đều hiện lên vẻ khó tin. Chẳng ai ngờ rằng, vào giờ phút nguy cấp này Huyết Đao Thánh giả lại ra tay giúp đỡ bọn họ.
“Mẹ kiếp, mấy tên khốn này chui từ đâu ra vậy. Nếu giết mấy đứa nhóc này ở đây, nhất định Thiên Mộ sẽ phải nhuốm máu thêm lần nữa.” Huyết Đao Thánh giả cũng không để ý tới mấy người Tiêu Viêm. Thân hình hắn cấp tốc lùi lại, sắc mặt âm trầm chửi bới.
“Hừ, chỉ một tên Bán Thánh nhỏ nhoi cũng dám ra oai trước mặt hai người chúng ta? Chán sống rồi sao?” Biến cố đột ngột xuất hiện cũng làm hai người Hồn Điêu hơi kinh hãi. Khi định thần lại, hai người giận quá hóa cười, đồng thanh gầm lên một tiếng: “Tỏa!”
Theo tiếng quát này, thân hình đang lướt đi như bay của Huyết Đao Thánh giả bỗng khựng lại. Lúc này, trên khuôn mặt hắn cũng xuất hiện vẻ kinh hãi. Uy lực của hai tên cường giả Đấu Thánh liên thủ vượt xa dự liệu của hắn.
“Chút bản lĩnh này mà cũng dám xen vào việc của người khác sao?”
Hai người Hồn Điêu cười lạnh một tiếng, bàn chân đạp vào hư không, trực tiếp xuất hiện trước mặt Huyết Đao Thánh giả. Tay hơi gập lại, hung hăng đánh ra một quyền. Nếu trúng một quyền này, tất nhiên Huyết Đao Thánh giả sẽ vỡ vụn thành hư vô.
“Xuy!”
Nhưng ngay khi nắm đấm của Hồn Điêu chỉ còn cách Huyết Đao Thánh giả nửa thước, không gian quanh người lão đột nhiên ngưng đọng!
”Là ai?”
Nắm đấm đọng lại, hai người Hồn Điêu biến sắc, phẫn nộ quát.
“Xem ra trong Thiên Mộ này vẫn còn sót lại người của Hồn tộc các ngươi a…”
Tiếng gầm phẫn nộ của hai người Hồn Điêu vừa dứt, một giọng nói tràn ngập khí vị cổ xưa chậm rãi vang vọng trong mảnh không gian này. Mà khi giọng nói này vang lên, không gian nơi hai người Hồn Điêu bị giam cầm đột nhiên vỡ vụn.
“Tiêu Huyền!?”
Nghe được giọng nói này, trong mắt hai người Hồn Điêu tức thì tràn ngập vẻ kinh hoàng tột độ.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh