Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1389: CHƯƠNG 1377: PHỆ HUYẾT THUẬT

Khí tức âm lãnh mà quỷ dị từ trong cơ thể Tứ Thiên Tôn Huyết Hà tuôn ra, tựa như bão táp càn quét khắp nơi. Bất luận là người của Viêm Minh hay Sư Minh Tông, phàm là nơi khí tức này lan tới, máu huyết trong cơ thể đều sôi trào. Lập tức, một tràng tiếng nổ "bùm bùm" giòn giã vang lên, vô số thân thể nổ tung thành những đám sương máu, nhuộm đỏ cả một vùng đất, cảnh tượng vô cùng ghê rợn.

Lần này Tứ Thiên Tôn không hề phân biệt địch ta, hành động đó hiển nhiên khiến cả hai phe vô cùng kinh hãi. Một số người đứng gần vội vàng lui về phía sau. Trong chớp mắt, cả khu vực này hoàn toàn chìm trong im lặng.

“Vô liêm sỉ, ngươi đang làm gì thế hả? Ngươi quên ước định giữa chúng ta rồi sao?”

Cách đó không xa, Sư Thiên vừa tạm điều hòa lại hơi thở sau khi bị Tiêu Viêm một chưởng đánh trọng thương. Khi thấy cảnh Tứ Thiên Tôn tàn sát cả quân Sư Minh Tông, hắn không nén nổi lửa giận, rống lên một tiếng.

Tứ Thiên Tôn phiêu phù trên biển máu, ánh mắt đạm bạc lướt qua Sư Thiên, kẻ vừa lớn tiếng với mình, sau đó bàn tay giơ lên, chậm rãi chỉ về phía hắn rồi đột nhiên nắm chặt lại.

“Xoẹt!”

Cùng lúc bàn tay Tứ Thiên Tôn siết lại, tiếng thét phẫn nộ của Sư Thiên bỗng im bặt, thân thể chợt nổ tung như một quả pháo, máu tươi văng tung tóe khắp nơi…

Chứng kiến kẻ này ngang ngược đến mức cả tông chủ Sư Minh Tông cũng tùy tay sát hại, đám cường giả của Sư Minh Tông sắc mặt đại biến. Mặc dù giận dữ đến cực điểm nhưng không một ai dám gào thét tiếng nào nữa. Ngay cả Sư Thiên còn không ngăn nổi một chưởng tùy tay của Tứ Thiên Tôn, huống hồ là bọn họ? Huống hồ, trong hàng ngũ Sư Minh Tông, không ít cường giả vốn bị ép buộc hoặc dụ dỗ mà đến, lòng dạ khó lường, đương nhiên sẽ không ra mặt tương trợ.

“Mau thu hẹp phòng tuyến của Viêm Minh, kẻ kia hỉ nộ vô thường, quân đội bình thường xông lên chỉ có con đường chết…” Đôi mày ngài của Thải Lân cau lại, giọng nói có chút trầm trọng.

“Ừm!” Nghe vậy, Tiêu Lệ và Tiêu Đỉnh ở bên cạnh đều gật đầu, lập tức ra lệnh cho quân đội đang đóng ở ngoài nhanh chóng lui vào bên trong căn cứ.

“Giờ chỉ đành trông cậy vào Tiêu Viêm có thể ngăn chặn được tên điên kia, nếu không ải Huyền Hoàng khó tránh khỏi cảnh máu chảy thành sông.” Khuôn mặt Hải Ba Đông ngưng trọng, nói.

“Ừm!” Với ý kiến của Hải Ba Đông, Thải Lân cũng chỉ biết gật đầu. Thực lực của Tứ Thiên Tôn kia rõ ràng cường hãn đến mức khủng bố, trong số những người ở đây không ai đủ sức chống lại lão, cho nên mọi hy vọng đều phải ký thác lên người Tiêu Viêm.

Trên bầu trời, Tiêu Viêm khẽ cau mày, nhìn chằm chằm Tứ Thiên Tôn đang không chút kiêng dè ra tay giết người, trong mắt hiện lên vẻ trầm tư: “Người này được xưng là Huyết Hà Thiên Tôn, lại nắm giữ cái gọi là Hóa Huyết Đại Pháp, như vậy mới có thể điều khiển máu huyết trong cơ thể người khác.”

Tiêu Viêm không phải chưa từng gặp cường giả có thể khống chế máu huyết, nhưng không một ai đạt tới mức độ kinh khủng như Tứ Thiên Tôn. Chỉ giơ tay nhấc chân đã khiến một gã Đấu Tôn Lục tinh nổ tan xác. Tuy Sư Thiên lúc đó đang mang trọng thương, nhưng cũng đủ thấy thủ đoạn của lão già này quỷ dị đến mức nào.

“Soạt soạt!”

Lúc Tiêu Viêm còn đang trầm tư, huyết hải phía dưới đột nhiên nổi lên từng đợt sóng. Tứ Thiên Tôn đạp nhẹ lên không trung, cuối cùng xuất hiện ở vị trí cách Tiêu Viêm không xa. Mái tóc dài màu máu phiêu lãng trong gió, mùi huyết tinh tanh nồng bao trùm cả không gian.

“Bát tinh đỉnh phong, xem ra thực lực của ngươi cũng không tệ.”

Tứ Thiên Tôn liếc nhìn Tiêu Viêm, trên khuôn mặt nở một nụ cười khó lường. Tay lão chợt động, hướng về phía Tiêu Viêm rồi hung hăng nắm chặt lại, không gian trước mặt tức thì bị bóp méo dữ dội.

Sắc mặt Tiêu Viêm âm trầm nhìn chằm chằm cử động của Tứ Thiên Tôn. Chỉ trong chớp mắt, tâm niệm vừa động, đấu khí cuồn cuộn tuôn ra từ trong cơ thể, hóa thành ngọn lửa hừng hực bao bọc toàn thân.

“Đấu khí không thể phòng ngự được Hóa Huyết Đại Pháp của ta đâu.” Nhìn phản ứng của Tiêu Viêm, giọng nói khàn khàn của Tứ Thiên Tôn vang lên, pha chút giễu cợt.

Lời lão vừa dứt, Tiêu Viêm gần như ngay lập tức cảm thấy máu huyết trong cơ thể mất đi sự khống chế, sôi trào bốc lên, dường như muốn phá rách mạch máu mà tràn ra ngoài.

Nhận thấy biến hóa trong cơ thể, sắc mặt Tiêu Viêm khẽ đổi. Công pháp mà lão gọi là Hóa Huyết Đại Pháp này quả nhiên có chút đặc thù. Ngay lúc Tiêu Viêm định vận công trấn áp máu huyết thì lại phát hiện tim mình đột nhiên đập mạnh. Hắn nhận ra một luồng lực lượng kỳ dị tràn ra từ trái tim, sau đó chảy xuôi theo các mạch máu. Khi nó dung nhập vào huyết mạch, chỉ trong chớp mắt, cảm giác sôi trào kia liền lặng lẽ biến mất.

“Đây là huyết mạch dung hợp được trong Thiên Mộ?”

Sự biến hóa nghiêng trời lệch đất này làm Tiêu Viêm ngẩn người, trong mắt tràn đầy kinh ngạc. Hắn không ngờ huyết mạch tân sinh lại cường hãn đến vậy, Hóa Huyết Đại Pháp của Tứ Thiên Tôn hoàn toàn không có chút tác dụng nào.

“Xem ra Hóa Huyết Đại Pháp mà ngươi nói cũng không lợi hại như lời ngươi rêu rao…”

Cảm nhận được máu huyết trong cơ thể đã ổn định trở lại, Tiêu Viêm ngẩng đầu, cười khẩy nhìn Tứ Thiên Tôn, trong mắt đầy vẻ chế giễu.

“Sao có thể như thế?”

Thấy Tiêu Viêm không hề hấn gì, Tứ Thiên Tôn ngẩn ra, đôi mày lão chợt cau lại. Hóa Huyết Đại Pháp của lão là Thiên Giai đấu kỹ, cho dù một số cường giả Đấu Thánh cũng bị nó quấy nhiễu đến phân tâm. Nhưng tại sao tên Tiêu Viêm này trúng chiêu lại không có nửa điểm tác dụng?

Tiêu Viêm mỉm cười, hai tay nhanh chóng kết từng đạo ấn quyết kỳ dị. Cùng lúc đó, một tộc văn huyền ảo cũng từ từ hiện lên trên mi tâm hắn.

“Tộc văn Tiêu tộc? Ngươi đã kích hoạt được huyết mạch Tiêu tộc?”

Nhìn thấy tộc văn trên mi tâm Tiêu Viêm, Tứ Thiên Tôn hoàn toàn chấn động. Huyết mạch Tiêu tộc sớm đã biến mất từ rất lâu, đây là chuyện ai cũng biết, nhưng điều kỳ dị là tộc văn đó lại xuất hiện một lần nữa trên người Tiêu Viêm!

Giờ phút này, trong lòng Tứ Thiên Tôn tràn ngập nghi vấn, nhưng lại không có được câu trả lời. Cùng với sự xuất hiện của tộc văn, khí tức của Tiêu Viêm cũng tăng vọt lên, chỉ trong chớp mắt đã không hề thua kém Tứ Thiên Tôn. Vào giờ khắc này, hiệu quả tăng phúc của tộc văn đã thể hiện ra một cách hoàn mỹ.

Chương [Số]: Nhất Bộ Vô Tung

Cảm nhận được đấu khí hùng hồn tràn ngập châu thân, Tiêu Viêm không kìm được hít một hơi khí lạnh, tâm thần sảng khoái. Hắn chợt ngẩng đầu, khẽ mỉm cười với Tứ Thiên Tôn đang cau mày. Bàn chân khẽ đạp hư không, thân ảnh đã hoàn toàn tiêu biến trong chớp mắt.

“Cho dù Hóa Huyết Đại Pháp không có tác dụng với ngươi, nhưng ta có thể cảm nhận được dòng máu lưu chuyển trong cơ thể ngươi để xác định phương vị. Dùng tốc độ để đối phó ta là hoàn toàn vô ích.”

Thấy bóng hình Tiêu Viêm biến mất, khóe miệng Tứ Thiên Tôn nhếch lên, chợt lui về sau ba bước, từng luồng đấu khí đỏ tươi bùng phát từ cơ thể lão, sau đó hội tụ trên bàn tay, hóa thành một quyền phong to lớn, đánh mạnh vào khoảng không bên phải lão: “Ra đây cho ta!”

Quyền phong đậm mùi tanh tưởi phóng tới, không gian nơi đó tức thì vặn vẹo. Rồi cũng từ đó, một thân ảnh hiện ra, chính là Tiêu Viêm.

Mặc dù bị phát giác phương vị, Tiêu Viêm không hề có ý tránh né, ngược lại còn lao nhanh về phía trước, mặc cho Tứ Thiên Tôn công kích vào lồng ngực mình. Một quyền phong nóng cháy cũng đột ngột xuất hiện, với khí thế sét đánh không kịp bưng tai, đấm mạnh lên lồng ngực Tứ Thiên Tôn. Lối đánh này không hề có chút kỹ xảo nào, hoàn toàn là cứng đối cứng.

“Bùm!”

Nắm đấm của hai người đều hung hăng nện mạnh lên thân thể đối phương. Nhưng tình hình hai bên lại khác hẳn, Tiêu Viêm nhận một quyền của Tứ Thiên Tôn thì bả vai chỉ khẽ run, sắc mặt cũng không hề thay đổi. Ngược lại, Tứ Thiên Tôn thì lảo đảo lùi về sau, giữa cổ họng truyền ra một tiếng rên khẽ. Hiển nhiên, quyền phong nóng bỏng của Tiêu Viêm vô cùng mạnh mẽ, khiến lão có chút không chịu nổi.

“Cứ đối quyền như vậy, xem ra ngươi không chống cự nổi.” Tiêu Viêm mỉm cười, phủi phủi quần áo, nhẹ giọng nói.

Sắc mặt Tứ Thiên Tôn âm trầm hẳn đi, ánh mắt nhìn chằm chằm bộ quần áo trên người Tiêu Viêm. Qua lần giao thủ này, lão nhận ra một điều, hầu hết công kích của lão đều bị bộ quần áo quỷ dị kia hấp thu gần hết. Nhưng điều làm lão không thể hiểu nổi là, cho dù bộ y phục này có thể hấp thu đại bộ phận công kích, chẳng lẽ lực lượng còn lại không thể gây tổn thương dù chỉ một chút cho Tiêu Viêm hay sao?

Có được hiệu quả này chính là nhờ Long Hoàng cổ giáp ẩn dưới da của Tiêu Viêm. Bí mật cỡ này, cho dù Tứ Thiên Tôn có nghĩ nát óc cũng không đoán ra nổi. Không chỉ quần áo hắn quỷ dị, mà ngay cả lớp da của hắn cũng vô cùng biến thái.

Ánh mắt Tứ Thiên Tôn oán độc nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Hắn có thể miễn dịch hoàn toàn công kích của lão, nhưng lão thì không thể nào mặc kệ công kích của đối phương. Trận chiến kiểu này thật sự khiến người ta vô cùng nghẹn uất.

Có điều Tứ Thiên Tôn cũng không phải nhân vật tầm thường. Lão biết rõ công kích lúc trước không gây được thương tổn là vì lực lượng chưa đủ. Đã nắm được lý do thì chỉ cần tăng lực lượng lên mạnh hơn, triệt để tiêu diệt Tiêu Viêm là được.

“Hóa Huyết Đại Pháp, Đại Phệ Huyết Thuật!”

Sắc mặt Tứ Thiên Tôn trở nên dữ tợn, tiếng gầm lạnh lẽo như sấm sét vang vọng khắp không gian. Cùng lúc đó, phàm là những cường giả có thực lực thấp hơn Đấu Tôn, thân thể đều nổ tung trong nháy mắt, hóa thành sương máu không ngừng rót vào thân thể Tứ Thiên Tôn. Đồng thời, dưới vực sâu, biển máu đang tràn ngập chợt sôi trào, hóa thành vô số cột sóng máu, điên cuồng đổ vào thân thể lão.

Sau một hồi cắn nuốt máu huyết kinh khủng, khí tức vốn đang tĩnh lặng của Tứ Thiên Tôn chợt dao động kịch liệt, sau đó thân thể từ từ bành trướng lên.

“Tiêu Viêm, đừng đánh đồng bổn tôn với tên phế vật Ma Vũ kia. Hôm nay, những người mang huyết mạch Tiêu gia, và cả huyết mạch lực mà ngươi kích hoạt được, bổn tôn sẽ bắt hết một lượt!”

Biển máu tràn ngập vực sâu, đất trời cũng phải biến sắc. Âm thanh âm trầm lạnh lẽo như phát ra từ hầm băng. Ngay tại nơi lão đứng, từng luồng uy áp kinh khủng bộc phát ra, bao trùm toàn bộ không gian.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!