Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1391: CHƯƠNG 1379: KẾT THÚC!

Nơi cuối chân trời, hỏa diễm phong bạo kinh hoàng thổi quét tứ phía, nhiệt độ khủng khiếp trực tiếp làm bốc hơi toàn bộ hơi nước trong thiên địa, không khí trở nên khô nóng cực độ. Một số người thực lực yếu hơn lập tức cảm thấy máu huyết trong cơ thể như sôi trào.

“Bành!”

Giữa cơn bão lửa, một tiếng động trầm đục vang lên. Một đạo thân ảnh bị hỏa diễm bao phủ tựa như đạn pháo rơi thẳng từ trên trời xuống, tiếng kêu thảm thiết vang vọng bên tai mọi người. Nhìn kỹ lại, thanh âm và bóng hình này rõ ràng là của vị Hồn Điện Tứ Thiên Tôn uy phong lẫm lẫm, nhưng giờ phút này, vị đại nhân vật đó lại chẳng khác nào một con heo quay.

“Ầm!”

Dưới vô số ánh mắt dõi theo, Tứ Thiên Tôn đâm sầm vào huyết hải. Một luồng nhiệt độ kinh người tức thì lan tỏa, khiến biển máu sôi sục cuồn cuộn, sau đó bốc hơi với tốc độ mắt thường có thể thấy. Chỉ trong vòng mười mấy giây ngắn ngủi, cả biển máu đã hóa thành hư vô.

Tiếng xé gió vang lên, thân ảnh quỷ mị của Tiêu Viêm xuất hiện ngay trên vực sâu, ánh mắt bình thản liếc nhìn xuống dưới. Ba đòn liên tiếp vừa rồi tuyệt đối đủ để khiến Tứ Thiên Tôn trọng thương, nếu vận khí không tốt, chết ngay tại chỗ cũng không phải là không thể.

“Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc!”

Trong mắt Tiêu Viêm lóe lên hung quang. Bàn tay hắn nắm chặt, một cột lửa màu trắng sữa bùng phát, hung hãn phóng vào trong vực sâu, oanh kích dữ dội lên nơi còn sót lại khí tức.

“Xuy!”

Vùng đất dưới vực sâu vốn ẩm ướt, nhưng trong nháy mắt đã bị thiêu đốt đến mức gần như hóa thành nham thạch, hơi nóng không ngừng tỏa ra.

“Phốc phốc!”

Cột lửa tan đi, thân hình da thịt đã biến mất của Tứ Thiên Tôn hiện ra, toàn thân lão đầm đìa máu tươi, cố gắng trợn tròn hai mắt, trông suy yếu vô cùng. Ngón tay lão khẽ động, một quyển ngọc giản xuất hiện trong lòng bàn tay, sau đó lão dùng toàn lực bóp nát.

“Xuy!”

Ngọc giản vỡ tan, một hắc động không gian lập tức hiện ra bên cạnh Tứ Thiên Tôn. Một luồng hấp lực tuôn ra, hút thân thể lão vào trong.

“Sưu sưu!”

Ngay khoảnh khắc thân hình Tứ Thiên Tôn biến mất, một luồng quang mang nhanh như chớp đã xuất hiện tại vị trí của lão. Tiêu Viêm nhìn chằm chằm vào không gian vẫn còn đang vặn vẹo, lông mày không khỏi nhíu lại, lẩm bẩm: “Để lão trốn thoát rồi…”

Tiêu Viêm không ngờ Tứ Thiên Tôn lại ngoan cường đến thế, chịu đựng hàng loạt công kích mạnh mẽ của hắn mà vẫn còn giữ được một hơi tàn. Có điều, dù không thể hoàn toàn giết chết lão, Tiêu Viêm cũng không quá tiếc nuối. Lần này lão đã bị trọng thương, dù được chữa trị tốt cũng sẽ để lại di chứng, sau này khó có thể tiến thêm. Còn hắn, chỉ cần thêm một khoảng thời gian tu luyện nữa là hoàn toàn đủ sức một tay bóp chết lão. Đến lúc đó, chuyện này chỉ đơn giản như trở bàn tay.

“Phù!”

Nhẹ nhàng thở ra một hơi, trên khuôn mặt Tiêu Viêm chợt hiện lên vẻ tái nhợt. Liên tiếp nghênh chiến hai gã Thiên Tôn của Hồn Điện, lại còn thi triển Thiên Giai đấu kỹ mấy lần, sự tiêu hao như vậy dù hắn có chuẩn Thiên Giai công pháp Phần Quyết cũng cảm thấy không chịu nổi. Nếu không kết thúc sớm, e rằng hắn đã không thể cầm cự được nữa.

“Nguy cơ lần này của Viêm Minh xem như đã được giải quyết…”

Cốt dực xanh hồng sau lưng Tiêu Viêm khẽ rung lên, nhanh chóng lướt ra khỏi vực sâu. Khi xuất hiện trên không trung, ánh mắt hắn đảo qua những nơi cường giả Sư Minh Tông và Hồn Điện vẫn còn đang giao thủ. Một tiếng hừ lạnh phát ra từ trong miệng, mười ngón tay liên tục búng ra, mười cột lửa nóng rực xuất hiện, sau đó bay về phía mấy cường giả đối phương với tốc độ như chớp giật.

“Phanh, phanh!”

Sau những tiếng nổ trầm thấp là những tiếng kêu rên thảm thiết. Mấy tên cường giả Hồn Điện bị một chiêu tiện tay của Tiêu Viêm đánh cho hộc máu lui về phía sau, dị hỏa đáng sợ bám trên thân thể chúng như đỉa đói. Cho dù chúng có vận dụng đấu khí chống đỡ cũng đều vô ích, vì thế không ít cường giả giống như lửa cháy đến mông, vắt giò lên cổ mà chạy trốn.

Thấy cảnh này, số cường giả còn lại của Hồn Điện cũng hiểu đại thế đã mất, không ai dám lưu lại lâu hơn, tất cả đều bỏ chạy thục mạng.

“Tiêu minh chủ, thủ hạ lưu tình, chúng ta cũng chỉ bị ép buộc thôi!” Những cường giả bị Hồn Điện uy bức lợi dụ đều trở nên kinh hoảng. Bọn họ thực sự không ngờ Tiêu Viêm lại mạnh mẽ đến vậy, một mình đánh bại hai vị cường giả thực lực cực kỳ khủng bố của Hồn Điện, cho nên lúc này không ai dám có ý định phản kháng.

Ánh mắt điềm nhiên của Tiêu Viêm quét qua mấy kẻ gió chiều nào theo chiều ấy, cũng không ra tay đuổi tận giết tuyệt. Những người này tuy đáng ghét nhưng dù sao vẫn có chút danh tiếng ở Tây Bắc đại lục. Nếu giết hết toàn bộ sẽ gây ra nhiều phiền toái cho sự phát triển của Viêm Minh. Đồng thời, hắn cũng không muốn mời chào đám người nhu nhược này, dù bây giờ họ có đầu hàng thì sau này gặp cường địch hiển nhiên sẽ lại phản bội. Nhất thời, hắn trầm ngâm, giọng nói thản nhiên vang lên: “Muốn đi cũng được, một mạng đổi một mạng. Lấy mạng người của Sư Minh Tông đổi lấy mạng của các ngươi.”

Nghe lời Tiêu Viêm, đám cường giả Sư Minh Tông lập tức biến sắc. Ngược lại, những cường giả thuộc các thế lực khác chỉ chần chừ một chút, sau đó trong mắt ai nấy đều lộ ra hung quang, xoay người nhào tới những kẻ lúc trước còn là đồng minh mà ra tay không chút do dự. Nhất thời, một trận hỗn chiến lập tức bùng nổ. Chỉ khác là, nhóm người Viêm Minh lại trở thành khán giả xem kịch vui.

“Bọn người này cũng thật vô sỉ…”

Nhìn những trận giao thủ hung ác như lang sói, Tiêu Đỉnh phía dưới cũng mỉm cười. Nước cờ này của Tiêu Viêm không thể nói là không độc. Trên tay bọn người kia đều sẽ dính máu của Sư Minh Tông, hai bên đương nhiên sẽ trở mặt thành thù, sau này rất khó có thể tiếp tục liên minh. Trận thua này sẽ khiến thế lực của Sư Minh Tông suy giảm nghiêm trọng. Trong khoảng thời gian chinh chiến khắp Tây Bắc đại lục, chúng đã đắc tội không ít thế lực, giờ không còn Hồn Điện che chở, kết cục của Sư Minh Tông sẽ vô cùng thê thảm. E rằng thời đại Viêm Minh độc bá Tây Bắc đại lục sắp đến rồi.

Cuộc hỗn chiến trên bầu trời kéo dài hơn mười phút, cường giả Sư Minh Tông tử thương thảm trọng, kéo theo quân đội phía dưới của chúng cũng chịu tổn thất nặng nề. Trong tình thế không người chỉ huy, cả đại quân tán loạn như chim bay thú chạy, hỗn loạn dẫm đạp lên nhau mà bỏ trốn.

Liếc mắt nhìn bầu trời, Tiêu Viêm hiểu rằng lần này Sư Minh Tông kể như đã tàn. Sau này, trên Tây Bắc đại lục sẽ không còn tông phái này tồn tại nữa.

“Hô…”

Khẽ thở ra một hơi, Tiêu Viêm xoay người quay lại tường thành. Thấy hắn trở về, trong căn cứ nhất thời vang lên tiếng hoan hô kinh thiên động địa.

“Viêm Minh bất diệt! Minh chủ vạn tuế!”

Thân hình chậm rãi đáp xuống tường thành, nghe tiếng hoan hô khiến cả tòa thành trì cũng phải rung chuyển, Tiêu Viêm cũng nở nụ cười.

“Lại để ngươi làm anh hùng một lần nữa…”

Thải Lân liếc nhìn Tiêu Viêm một cái, đạm mạc nói. Nhưng nụ cười khuynh thành nơi khóe môi đã bán đứng nàng. Vì Viêm Minh, nàng đã dốc không biết bao nhiêu tâm huyết, tự nhiên không muốn chứng kiến nó bị hủy diệt.

Đối với người ngoài lạnh trong nóng như Thải Lân, Tiêu Viêm chỉ biết lắc đầu cười. Nhiều năm trôi qua, nàng vẫn vậy.

“Ha ha, Thiếu Các chủ thật khiến người khác bất ngờ, ngay cả Huyết Hà Tôn Giả cũng bị xử lý. Năm đó, danh tiếng của lão quái này thậm chí không kém sư phụ của ngươi, chỉ có điều đó là hung danh mà thôi.” Hồ thị tam lão cũng tiến lên, cười lớn nói với Tiêu Viêm. Giờ đây, ánh mắt họ nhìn hắn đã mơ hồ có sự kính nể. Cường giả vi tôn, thực lực mà Tiêu Viêm thể hiện ra đã đủ để khiến họ phải kính nể.

“Ha ha, đa tạ chư vị. Đợi lúc trở về, phần thù lao còn lại chắc chắn sẽ đưa đủ.” Tiêu Viêm mỉm cười đáp.

“Không có gì, với thanh danh của Dược Trần, chẳng lẽ chúng ta còn sợ hắn chơi xấu sao.” Nghe vậy, một vài cường giả Đấu Tôn được mời đến vội vàng nói.

Thấy thế, Tiêu Viêm cũng mỉm cười. Lúc này, Tiêu Đỉnh bên cạnh đã bắt đầu triệu tập quân đội ra ngoài thanh lý chiến trường. Trên tường thành là một quang cảnh bận rộn.

“Phụ thân oai phong!”

Khi tâm thần Tiêu Viêm đang thả lỏng, một giọng nói trong trẻo làm lòng hắn rung lên bỗng truyền tới. Khóe môi bất giác nhếch lên một nụ cười rạng rỡ, hắn quay đầu nhìn tiểu Tiêu Tiêu trong lòng Thải Lân đang vẫy vẫy tay với mình, trong lòng chợt dấy lên một cảm xúc kỳ lạ. Không ngờ rằng hắn đã làm cha…

“Nếu cha biết được, tất nhiên cũng sẽ rất vui mừng. Cha, người yên tâm đi, nhất định con sẽ nhanh chóng cứu người ra. Đến lúc đó, một nhà chúng ta sẽ lại được đoàn tụ…”

Thầm thở dài một tiếng, Tiêu Viêm bước nhanh về phía trước, ôm tiểu Tiêu Tiêu từ trong lòng Thải Lân, hôn mạnh lên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cô bé một cái. Nhìn vẻ mặt mếu máo của cô bé, hắn không khỏi phá lên cười.

“Tê!”

Khi Tiêu Viêm cười to, mi tâm của tiểu Tiêu Tiêu chợt sáng lên. Một đạo thất thải quang mang phóng ra, quấn lên bả vai cô bé, sau đó vui vẻ thè lưỡi về phía Tiêu Viêm.

“Đây là… Thất Thải Thôn Thiên Mãng?”

Nhìn đoàn quang mang này, Tiêu Viêm ngẩn ra, sau đó kinh ngạc nói.

“Ừm, Thất Thải Thôn Thiên Mãng cũng không bị ta chiếm cứ hoàn toàn. Linh hồn của nó đã mượn thân thể của Tiêu Tiêu để trọng sinh một lần nữa. Để báo đáp, Tiêu Tiêu có thể mượn dùng lực lượng của nó. Nói cách khác, từ lúc mới ra đời, Tiêu Tiêu đã có thực lực của một Đấu Tông.” Thải Lân nhẹ giọng nói.

“Hả?”

Nghe vậy, hai hàng lông mày của Tiêu Viêm lại nhướng lên. Thất Thải Thôn Thiên Mãng chính là tồn tại cao cấp nhất trong ma thú loại rắn. Vào thời viễn cổ, một số Thất Thải Thôn Thiên Mãng cường đại thậm chí có thể khiêu chiến với Viễn Cổ Thiên Xà. Ma thú loại rắn có huyết mạch bậc này, dù là Bích Xà Tam Hoa Đồng của Thanh Lân cũng không thể khống chế nổi. Thất Thải Thôn Thiên Mãng thời kỳ đỉnh phong có thể so sánh với cường giả Thánh giai. Nói cách khác, thực lực sau này của Tiêu Tiêu có thể kết hợp với Thất Thải Thôn Thiên Mãng. Một người một rắn liên thủ, uy lực không cần nói cũng biết.

“Tuy tiềm lực của Thất Thải Thôn Thiên Mãng là vô hạn, nhưng dù sao đó cũng là ngoại lực. Nữ nhi của ta không thể chỉ dựa vào lực lượng của người khác được…”

Tiêu Viêm mỉm cười, trong mắt hiện lên một tia nóng bỏng: “Thể chất bây giờ của Tiêu Tiêu đang ở thời kỳ tốt nhất. Mặc dù dục tốc bất đạt, nhưng lại có thể tạo cho nó một điều kiện tu luyện hoàn mỹ nhất…”

Tiêu Tiêu, tất nhiên con sẽ hoàn mỹ, bởi vì con là con gái của ta

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!