Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1401: CHƯƠNG 1389: MẢNH TÀN ĐỒ CUỐI CÙNG!

“Sau đây, chúng ta bắt đầu đấu giá vật phẩm đầu tiên của đại hội giao dịch không gian lần này…”

Giữa không gian vặn vẹo, Bảo Sơn lão nhân vung tay quét qua khoảng không trước mặt. Một đôi cánh trắng đen lập tức hiện ra trong tầm mắt mọi người, từ bên trong đôi cánh cổ xưa ấy dường như mơ hồ truyền ra những tiếng sấm rền vang.

“Yêu Hoàng Dực?”

Nhìn thấy đôi cánh có phần quen thuộc, Tiêu Viêm nhất thời sững sờ, sắc mặt lộ vẻ khó tin. Hắn từng nghe nói Thiên Yêu Hoàng tộc vô cùng coi trọng thi thể của tộc nhân, nếu phát hiện kẻ nào dám chiếm dụng, chắc chắn sẽ huy động toàn tộc truy sát. Vì lẽ đó, hắn vẫn luôn cho rằng trên đời này chỉ riêng mình sở hữu Yêu Hoàng Dực. Nào ngờ, vật phẩm đầu tiên của đại hội giao dịch không gian lại chính là thứ này.

“Hắc, xem ra Thiên Yêu Hoàng tộc cũng bị không ít kẻ ngầm ra tay.” Tiêu Viêm thấp giọng lẩm bẩm, trong lòng không khỏi có chút hả hê. Điều này cũng khó trách, bởi toàn thân Thiên Yêu Hoàng đều là bảo vật quý giá, có kẻ muốn nhắm vào bọn họ cũng không có gì lạ. Nhưng Tiêu Viêm cũng hiểu rõ, việc dám mang Yêu Hoàng Dực ra đấu giá, e rằng chỉ có đại hội giao dịch không gian này mới có gan làm.

“Yêu Hoàng Dực, đôi cánh của Thiên Yêu Hoàng tộc. Chắc hẳn chư vị có mặt tại đây đều biết, để có được nó khó khăn đến nhường nào! Nếu đem nó luyện chế thành đấu kỹ phi hành, trong số những cường giả đồng cấp, tuyệt đối không một ai có thể đuổi kịp ngươi. Đây quả thực là một vật báu chuyên dùng để thoát thân khi gặp nguy hiểm!” Bảo Sơn lão nhân cười nói, không hề tỏ ra e sợ việc đắc tội với Thiên Yêu Hoàng tộc.

“Muốn sở hữu Yêu Hoàng Dực, phải đổi bằng một viên Bát phẩm đan dược đã trải qua Tứ sắc Đan lôi tẩy luyện. Qua thẩm định, Yêu Hoàng Dực hoàn toàn xứng đáng với cái giá này. Chư vị nếu có hứng thú, xin hãy ra giá.”

Bảo Sơn lão nhân vừa dứt lời, cả đại điện liền chìm vào im lặng. Tiêu Viêm khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào ghế, hứng thú quan sát mọi người xung quanh. Hắn đang sở hữu Yêu Hoàng Dực nên rất hiểu chỗ lợi hại của vật này. Cũng nhờ nó mà hắn đã nhiều lần chạy thoát khỏi tay những cường giả có thực lực mạnh hơn. Nhưng chính vì bản thân đã có, nên hắn đương nhiên không còn hứng thú với đôi Yêu Hoàng Dực đang được đấu giá nữa.

Đại điện bao trùm trong không khí tĩnh lặng, không một ai lên tiếng. Đối với việc này, Bảo Sơn lão nhân cũng không tỏ ra sốt ruột, khuôn mặt vẫn giữ nguyên nụ cười.

Tình trạng im lặng kéo dài chừng năm phút, cuối cùng một giọng nói khàn khàn vang lên: “Ta mua…”

Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn về nơi phát ra thanh âm, chỉ thấy một thân ảnh được bao bọc trong áo choàng đen tiện tay lấy ra một bình ngọc rồi ném về phía Bảo Sơn lão nhân.

Bảo Sơn lão nhân tiếp lấy bình ngọc, mở nắp liếc nhìn bên trong, sau đó ánh mắt quét qua bốn phía, cười nói: “Còn có vị nào ra giá cao hơn không?”

Xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, không một ai đáp lời, điều này cũng không nằm ngoài dự liệu của Bảo Sơn lão nhân. Vị khách vừa ra giá chỉ có thực lực chừng Lục tinh Đấu Tôn mà đã có thể lấy ra một viên Bát phẩm đan dược Tứ sắc Đan lôi để trao đổi thì đã là cực kỳ đáng nể. Nếu muốn nâng giá cao hơn, e rằng sẽ không có người cạnh tranh, dù sao vật này cũng chưa đến mức khiến người ta phải tranh đoạt sống chết.

Thấy không có ai lên tiếng, Bảo Sơn lão nhân mới cười cười, búng ngón tay một cái, Yêu Hoàng Dực liền bay thẳng về phía vị khách ra giá đầu tiên. Người kia cũng nhanh chóng tiếp nhận rồi cất vào nạp giới.

Giao dịch này vô cùng đơn giản, hai bên đồng thời trao đổi, nhưng vật phẩm lấy ra thường có giá trị rất cao.

“Nơi này hoàn toàn khác với những đấu giá hội thông thường. Nếu phải lấy ra một vật có giá trị lớn hơn để trao đổi mà không có nguyên nhân đặc biệt, mọi người đều sẽ lựa chọn từ bỏ. Dù sao, đại đa số những người ở đây cũng không phải hạng người coi tiền như rác…” Dược Lão nhẹ giọng nói.

Tiêu Viêm cũng gật đầu, ở nơi này chắc chắn có không ít người có thể đưa ra cái giá vượt qua một viên Bát phẩm đan dược Tứ sắc Đan lôi, thế nhưng cũng chỉ có một người ra giá. Mặc dù Yêu Hoàng Dực không đủ sức hấp dẫn, hoặc không đủ lý do khiến họ phải chịu chi, nhưng qua đó cũng cho thấy sự bình tĩnh của bọn họ.

“Ha ha, vật phẩm thứ hai được đem ra đấu giá hôm nay là…” Sau khi hoàn thành giao dịch đầu tiên, Bảo Sơn lão nhân liền cười, trước mặt lão thoáng hiện ra một quyển trục màu vàng nhạt.

“Kim Cương Lưu Ly Thể, Sơ cấp Thiên Giai đấu kỹ. Đấu kỹ này do Lưu Ly Thánh Giả sáng tạo ra từ ngàn năm trước, nếu tu luyện tới đỉnh phong, thân thể sẽ vững như kim cương, bất hoại bất diệt. Một quyền xuất ra khiến trời rung, một cước đạp xuống làm đất chuyển. Có thể nói đây là một loại đấu kỹ công thủ toàn diện vô cùng cường hãn.”

Nghe những lời giới thiệu của Bảo Sơn lão nhân, ánh mắt Tiêu Viêm hiện lên vẻ kinh ngạc. Kim Cương Lưu Ly Thể này có chút khó tu luyện, nhưng đã là Thiên Giai đấu kỹ thì uy lực chắc hẳn vô cùng kinh khủng.

“Muốn sở hữu đấu kỹ này, phải đổi bằng một quyển Sơ cấp Thiên Giai công pháp hệ thủy. Dĩ nhiên, cũng có thể dùng đan dược có giá trị tương xứng để trao đổi.” Bảo Sơn lão nhân híp mắt cười nói.

Lúc này, trong đại điện đã có không ít người cảm thấy hứng thú với quyển đấu kỹ này, bởi vậy khi Bảo Sơn lão nhân vừa dứt lời, không lâu sau liền có người ném ra một quyển trục màu xanh nhạt về phía lão.

Bảo Sơn lão nhân tiếp nhận quyển trục rồi mở ra xem, sau đó ngẩng đầu nhìn lướt qua bốn phía. Lần này không cần lão phải mở miệng hỏi, đã có thêm hai người bắn ra hai quyển trục tới trước mặt lão. Cứ như vậy, chỉ vẻn vẹn chưa tới hai phút, trong tay Bảo Sơn lão nhân đã có thêm bốn quyển trục nữa. Điều đó chứng tỏ đã có bốn người đồng thời động tâm với đấu kỹ Kim Cương Lưu Ly Thể này.

Nhìn những quyển trục trong tay Bảo Sơn lão nhân, nội tâm Tiêu Viêm cũng không nén được một tiếng thở dài cảm thán. Chỉ trong chốc lát đã có thể thấy được bốn quyển Sơ cấp Thiên Giai công pháp. Những thứ này ở bên ngoài cực kỳ hiếm thấy nhưng ở đây lại có thể dễ dàng tìm được. Quả nhiên khi đạt đến một cấp độ nhất định mới có thể tiếp xúc được với những thứ bất phàm. Nghĩ lại lúc trước mình phải liều sống liều chết mới đoạt được một quyển Sơ cấp Thiên Giai đấu kỹ, vậy mà bây giờ lại nhìn thấy cùng lúc bốn quyển, quả là một trời một vực.

Lúc này, Bảo Sơn lão nhân mới lần lượt mở bốn quyển trục ra xem xét kỹ lưỡng, sau đó lão chậm rãi nhắm mắt lại. Khoảng một phút sau, lão lại mở mắt ra, ngón tay liên tục búng, đem ba quyển trục bắn ngược trở về. Lão vừa cười vừa nói: “Sau khi chọn lựa, ta đã tìm được chủ nhân của đấu kỹ. Giao dịch lần này đã có kết quả.”

Nói xong, lão liền vung tay áo, ném quyển đấu kỹ màu vàng nhạt về phía sau đại điện. Cuối cùng, quyển đấu kỹ dừng lại trong tay một vị khách áo đen, người đó cũng lập tức thu nó vào nạp giới.

“Hừ…!”

Ba người kia thấy công pháp mình đưa ra không được lựa chọn đều khẽ hừ một tiếng, hiển nhiên trong lòng thoáng chút khó chịu.

Đối với những thanh âm này, Bảo Sơn lão nhân vẫn làm như không nghe không thấy, tiếp tục bắt đầu những phiên giao dịch kế tiếp. Càng về sau, những vật phẩm được đưa ra đấu giá càng đa dạng, từ đấu kỹ đến công pháp, từ đan dược đến lô đỉnh, từ vũ khí cho đến các loại thiên tài địa bảo… Bất kỳ thứ nào trong số đó nếu đem ra bên ngoài cũng đủ để gây nên một trận oanh động không nhỏ, thế nhưng ở đây dường như lại là chuyện hết sức bình thường.

Chỉ có điều, mặc dù những vật phẩm này đều là loại hiếm thấy, Tiêu Viêm vẫn chưa tham gia đấu giá. Ngoại trừ giữa chừng hắn dùng hai viên Bát phẩm đan dược Ngũ sắc Đan lôi để đổi lấy một quyển Thiên U Độc Điển cho Tiểu Y Tiên, hắn chưa từng đấu giá bất cứ vật gì khác. Thứ nhất là vì yêu cầu trao đổi của đối phương quá hà khắc, thứ hai là trong lòng hắn cũng cảm thấy chúng chưa phải là thứ mình thực sự cần.

Cái gọi là Thiên U Độc Điển kia chính là do Thiên U Độc Thánh sáng tạo ra từ vài ngàn năm trước. Cả cuộc đời vị cường giả Đấu Thánh này vô cùng đam mê dụng độc, bởi vậy quyển sách hắn để lại toàn là các phương pháp luyện chế kỳ độc, trong đó có không ít chất kịch độc mà cho dù cường giả Đấu Tôn dính phải cũng sẽ có kết cục vô cùng thê thảm. Chỉ có điều, uy lực của thứ này tuy không thấp nhưng đòi hỏi người dùng phải có nghiên cứu sâu sắc về độc dược, bởi vậy chẳng có bao nhiêu người muốn. Nếu không, Tiêu Viêm cũng không thể dễ dàng thu vào tay như vậy.

Tuy Tiêu Viêm không tham gia nhiều vào việc đấu giá, nhưng đủ loại kỳ vật được đưa ra trong đại hội cũng đã khiến hắn được một phen mở rộng tầm mắt. Lúc này, hắn mới hiểu vì sao phần đông các cường giả đỉnh cấp đều đổ xô đến đại hội giao dịch không gian này. Quả thật, mỗi một vật phẩm được đưa ra đều là loại hiếm có trên đời, và vật phẩm dùng để trao đổi cũng là một thứ hiếm thấy khác, giúp giao dịch hoàn thành một cách thuận lợi. Bầu không khí bên trong đại điện cũng vì thế mà được hâm nóng lên rất nhiều, không ít ánh mắt ẩn sau lớp áo choàng lóe lên những tia cuồng nhiệt, nhìn chằm chằm vào Bảo Sơn lão nhân ở giữa đại điện. Nhưng điều khiến Tiêu Viêm thoáng nhíu mày là mảnh tàn đồ liên quan tới Tịnh Liên Yêu Hỏa vẫn chưa xuất hiện.

“Mọi người chú ý, hiện tại chúng ta sẽ bắt đầu đấu giá vật phẩm áp chót của ngày hôm nay…”

Sau khi hoàn thành xong một vụ giao dịch, Bảo Sơn lão nhân liền ngẩng đầu, khuôn mặt hồng quang đầy thỏa mãn, cười nhìn khắp đại điện. Bàn tay lão nắm chặt lại, trên tay lập tức xuất hiện một mảnh da ố vàng.

Khoảnh khắc tấm da cổ xưa đó xuất hiện, trái tim Tiêu Viêm chợt đập mạnh. Hắn ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào mảnh tàn đồ cổ xưa, hơi thở cũng trở nên dồn dập. Mảnh tàn đồ này hắn đương nhiên vô cùng quen thuộc, bởi vì đó chính là thứ mà hắn đã khổ công tìm kiếm suốt hơn mười năm qua…

“Ha ha, đây chỉ là một mảnh tàn đồ, bên trên cũng không có bất cứ năng lượng đặc biệt nào. Thế nhưng trải qua nghiên cứu của chúng ta, cuối cùng đã đưa ra kết luận rằng mảnh tàn đồ này có liên quan tới Tịnh Liên Yêu Hỏa trong truyền thuyết.” Bảo Sơn lão nhân giơ miếng da cổ xưa trong tay lên. Mà sau khi lão vừa dứt lời, ánh mắt của tất cả mọi người trong đại điện đều đổ dồn về mảnh tàn đồ ấy.

Tịnh Liên Yêu Hỏa, xếp thứ ba trên Dị Hỏa Bảng. Loại dị hỏa này gần như chỉ tồn tại trong truyền thuyết, ngay cả một nhân vật tầm cỡ như Dược Lão cũng chưa từng được tận mắt chứng kiến. Đối với uy lực của ba loại dị hỏa đứng đầu, mọi người có mặt ở đây đều vô cùng rõ ràng.

Đó chân chính là một loại lực lượng hủy thiên diệt địa, không nằm trong sự khống chế của nhân loại. Nếu ai có thể sở hữu và điều khiển được loại Dị Hỏa này, e rằng sẽ khó tìm thấy đối thủ trên khắp Đấu Khí Đại Lục, bởi vì nó đại biểu cho một loại lực lượng hủy diệt đến cực hạn

⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡

Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!