Tiểu tử này thật quá quỷ dị, chỉ với thực lực Bát tinh Đấu Tôn mà lại có thể dẫn động nguồn năng lượng kinh khủng đến thế.
Sắc mặt Nhân Hạt tử âm tình bất định nhìn luồng hỏa diễm hừng hực trên tay Tiêu Viêm, trong lòng dấy lên một trận kinh đào hãi lãng. Nhưng ngay lập tức, sự kinh hãi ấy đã hóa thành vẻ âm độc, hắn tung ra một quyền. Dưới một quyền này, khoảng không trước mặt hắn trực tiếp nứt toác ra một cái khe đen ngòm dài hơn mười trượng, khe không gian tựa như một con độc xà, xé gió lao về phía Tiêu Viêm.
"Oanh!"
Khe không gian xẹt ngang trời như một tia chớp, nhưng khi còn cách Tiêu Viêm vài chục trượng, một đạo lôi đình bảy màu bỗng giáng xuống từ không trung, hung hăng bổ vào nó, khiến nó khựng lại rồi nổ tung.
Công kích bị chặn lại, ánh mắt Nhân Hạt tử cũng trầm xuống, ngẩng đầu nhìn Thất Thải Thôn Thiên Mãng trên bầu trời, cười quái dị nói: "Mỹ nhân, ngươi đã muốn xuất thủ, vậy lão phu dọn dẹp các ngươi trước."
Tiếng nói vừa dứt, thân hình Nhân Hạt tử chợt lóe lên, hóa thành một đạo lưu quang lao về phía Thất Thải Thôn Thiên Mãng trên bầu trời. Hắn đánh mạnh ra một quyền, quyền phong tạo ra từng trận âm thanh trầm thấp, gào thét phóng về phía Thải Lân.
"Xuy!"
Đối mặt với công kích của Nhân Hạt tử, Thải Lân vung chiếc đuôi khổng lồ dài trăm trượng, lực lượng đáng sợ khiến không gian vỡ nát, sau đó hung hăng va chạm với quyền phong cường hãn kia. Ngay tức khắc, kình khí đáng sợ như một cơn lốc tràn ra từ bầu trời, Thất Thải Thôn Thiên Mãng do Thải Lân hóa thành vậy mà lại bị chấn bay ngược về sau mấy trăm trượng.
"Hắc hắc, mỹ nhân, nàng không phải là đối thủ của lão phu!”
Một quyền đánh lui Thải Lân, Nhân Hạt tử cười dâm đãng, vừa muốn xoay người thì bên tai lại truyền đến một tiếng xé gió sắc bén, đấu khí kịch độc cực kỳ âm hiểm đồng loạt đâm về những nơi hiểm yếu trên người hắn một cách xảo quyệt.
Cảm ứng được công kích bất ngờ, Nhân Hạt tử hơi nhíu mày, bàn chân đạp vào hư không, không gian phía sau bỗng vặn vẹo tạo thành một bức tường vững chắc như kim loại, mặc cho đấu khí kịch độc đánh vào, phát ra những âm thanh leng keng thanh thúy.
"Hai vị mỹ nhân, hà tất phải liều mạng vì tiểu tử này? Theo lão phu, đảm bảo cho các nàng hưởng thụ hết lạc thú thế gian." Nhân Hạt tử the thé nói, nhưng tiếng nói còn chưa dứt thì lại thấy Tiêu Viêm cách đó không xa đã dung hợp năm loại hỏa diễm vào nhau, cơ mặt hắn không kìm được mà co giật.
"Tên điên này, không ngờ lại dung hợp dị hỏa…"
Ánh mắt Nhân Hạt tử biến ảo liên hồi, tuy không biết vì sao tên tiểu tử trước mặt lại làm một chuyện điên cuồng như vậy, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng, nếu cứ để cho tên nhãi đó tiếp tục, e rằng hôm nay hắn thực sự sẽ ngã xuống tại đây. Thân hình lập tức chuyển động, không thèm đoái hoài đến Thải Lân và Tiểu Y Tiên nữa, trực tiếp hóa thành một đạo lưu quang lướt về phía Tiêu Viêm.
"Tiêu Viêm, cẩn thận!"
Nhìn thấy hành động của Nhân Hạt tử, Tiểu Y Tiên vội vàng nhắc nhở, đồng thời thi triển thân pháp đuổi theo.
Nghe tiếng xé gió truyền đến từ phía trước, Tiêu Viêm ngẩng đầu, vẻ mặt âm trầm nhìn Nhân Hạt tử. Hắn cười lạnh một tiếng, cốt dực màu thanh hồng sau lưng nhanh chóng dang rộng, ngân quang chợt lóe, thân hình trực tiếp xuất hiện cách đó hơn trăm trượng, khiến một đòn của Nhân Hạt tử đánh vào hư không.
"Tốc độ nhanh thật."
Thấy Tiêu Viêm dễ dàng né tránh như vậy, trong lòng Nhân Hạt tử cũng cả kinh, nhưng không chờ hắn tiếp tục truy kích, phía sau đã có hai đạo công kích cực kỳ cường hãn bất ngờ ập tới, chính là Thải Lân cùng Tiểu Y Tiên.
Đối mặt với hai người liên thủ, Nhân Hạt tử cũng không dám tùy tiện để bị đánh trúng. Hắn lập tức xoay người, đấu khí từ trong cơ thể cuồn cuộn trào ra, sau đó hung hăng va chạm với hai đạo công kích kia.
"Phốc!"
Ba người giao thủ kịch liệt, tiếng va chạm ầm ầm như sấm sét vần vũ trên bầu trời. Kình khí đáng sợ lan ra như thủy triều, không gian xung quanh chấn động mãnh liệt, thậm chí có cảm giác như bị bóp méo đi.
"Hừ!"
Sau khi đối đầu trực diện một đòn với Nhân Hạt tử, trong miệng Thải Lân và Tiểu Y Tiên cùng hừ một tiếng, thân hình bị chấn liên tục lùi về phía sau. Tuy thể chất của hai nàng khác thường, nhưng về thực lực vẫn kém xa Nhân Hạt tử. Cho dù có liên thủ cũng khó có khả năng chiến thắng.
Dù không thể chiến thắng nhưng hai người vẫn kiên trì như trước, không để ý đến thương thế do lực phản chấn gây ra. Vừa ổn định thân hình đã lại cùng nhau thi triển thế công như lôi đình, một lần nữa đánh về phía Nhân Hạt tử. Trong lúc nhất thời, cũng khiến hắn có chút luống cuống tay chân.
Khi trận chiến ở đây đang diễn ra kịch liệt thì ở một nơi khác, sắc mặt của Thiên Hạt tử và Địa Hạt tử đã có chút tái đi. Hai người bọn họ liên thủ hoàn toàn không phải là đối thủ của Dược Lão, nếu không phải do cả hai phối hợp ăn ý thì phòng ngự đã sớm bị phá vỡ, nhưng dù như vậy cũng khó mà kiên trì thêm được bao lâu nữa.
“Tam đệ, ngươi đang làm gì vậy? Giờ này mà còn thương hoa tiếc ngọc cái rắm gì nữa, muốn chết phải không hả..."
Lần thứ hai bị Dược Lão đánh bay đi, khuôn mặt hai người Thiên Hạt tử càng thêm trắng bệch, đưa mắt liếc nhìn phía xa, không khỏi phẫn nộ quát. Bọn họ thật sự không ngờ tới, với thực lực của Nhân Hạt tử lại có thể bị hai nữ nhân chỉ có thực lực không quá Bát tinh Đấu Tôn cầm chân.
Hai người Thiên Hạt tử vừa gầm lên một tiếng thì đột nhiên cảm thấy áp lực tăng mạnh, một bàn tay khổng lồ chừng mấy trăm trượng trực tiếp giáng xuống từ trên trời, hung hăng oanh kích lên thân thể hai người. Dù có đấu khí phòng hộ, nhưng kình lực đáng sợ vẫn đánh cho hai người phun máu bay về phía xa.
"Nguy rồi, hai lão đại không chống đỡ được nữa..."
Thấy hai người Thiên Hạt tử thổ huyết, trong lòng Nhân Hạt tử trầm xuống: "Nếu không bắt được tiểu tử kia thì cứ tóm một trong hai mỹ nhân này làm con tin đã, nếu không hôm nay toi thật rồi."
Ý nghĩ này chợt xẹt qua trong đầu, Nhân Hạt tử hoàn toàn vứt bỏ ý định bắt Tiêu Viêm, trở tay đánh ra một quyền phá tan đạo lôi đình sặc sỡ đang phóng tới, sau đó bàn tay nắm về phía Tiểu Y Tiên, không gian quanh thân nàng chợt ngưng kết lại chỉ trong nháy mắt.
"Bành!"
Cảm nhận được không gian xung quanh đông cứng lại, sắc mặt Tiểu Y Tiên khẽ biến, đấu khí trong cơ thể ùn ùn trào ra làm không gian đã bị ngưng kết không ngừng rung động, nhưng trước sau vẫn không thể phá vỡ được.
"Khặc khặc, mỹ nhân, lần này lão phu bắt ngươi trước!"
Khi Tiểu Y Tiên còn đang cố gắng phá vỡ không gian ngưng kết, thân hình Nhân Hạt tử chợt lóe lên rồi xuất hiện trước mặt nàng. Hắn cười tà nhìn Tiểu Y Tiên, bàn tay vươn ra định chộp lấy nàng.
Trên bầu trời, thấy tên kia dĩ nhiên lại bỏ qua Tiêu Viêm mà trực tiếp bắt lấy Tiểu Y Tiên, trong lòng Thải Lân cũng trầm xuống, vội vàng điều động lôi đình trong mây oanh kích về phía Nhân Hạt tử. Nhưng đối mặt với công kích của nàng, Nhân Hạt tử chỉ nắm tay lại, không gian xung quanh trở nên vặn vẹo, chấn vỡ hoàn toàn tất cả công kích.
"Mỹ nhân, nàng là của ta rồi!"
Chấn vỡ hết lôi đình xong, Nhân Hạt tử cười quái dị một tiếng, ánh mắt nóng rực nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tiểu Y Tiên, bàn tay sắp chụp lên vai nàng.
"Hình như ngươi vui mừng hơi sớm rồi..."
Nhưng ngay lúc bàn tay Nhân Hạt tử chuẩn bị chạm vào vai Tiểu Y Tiên, một tiếng cười nhạt đột nhiên vang lên từ phía sau. Nghe được giọng nói này, sắc mặt của Nhân Hạt tử liền biến đổi, nhanh chóng quay đầu, đồng tử chợt co rút lại. Chỉ thấy một đóa ngũ sắc hỏa liên to bằng chậu rửa mặt đang cắt ngang không gian bay về phía hắn.
Đóa hỏa liên kia có năm màu sắc, hỏa diễm không ngừng nhảy nhót xung quanh nó, một loại lực lượng hủy diệt đáng sợ lặng lẽ trào ra. Dưới loại lực lượng hủy diệt này, dù là Nhân Hạt tử cũng cảm thấy tay chân run rẩy. Lực lượng bực này, quả thực đã đủ để so sánh với một số đấu kỹ Thiên giai Trung cấp.
"Hậu Thổ Chung!"
Tuy tay chân run rẩy nhưng Nhân Hạt tử vẫn chưa mất đi lý trí, thủ ấn vội vàng biến đổi, đấu khí điên cuồng tuôn ra từ trong cơ thể. Một cái chuông lớn giống như thực chất hiện ra, bao bọc thân hình hắn vào trong đó.
"Xuy!"
Lúc Nhân Hạt tử thi triển đấu kỹ phòng ngự, một cái đuôi rắn chợt phóng xuống từ bầu trời, nhanh chóng cuốn lấy Tiểu Y Tiên rồi rút đi.
"Tìm mỹ nhân... xuống dưới đó mà tìm đi!"
Sắc mặt Tiêu Viêm âm hàn nhìn vào cái chuông lớn kia, thấy ánh mắt có chút kinh hoàng của Nhân Hạt tử, trên khóe miệng hiện lên một nụ cười nhạt. Cốt dực phía sau rung lên, thân hình chợt lui lại như thiểm điện. Cùng lúc đó, ấn quyết trong tay cũng nhanh chóng biến hóa.
"Bạo!"
Theo âm thanh từ trong miệng Tiêu Viêm, Ngũ sắc Hỏa Liên bay tới sát cạnh cái chuông lớn rồi lặng yên ngừng lại, sau đó chợt nổ tung trong ánh mắt kinh hãi của Nhân Hạt tử.
"Oanh!”
Trong khoảnh khắc này, cả trời đất đều trở nên run rẩy. Trong chu vi nghìn trượng, tất cả mọi thứ đều bị chấn thành bụi phấn. Trong lúc nhất thời, cả một mảnh núi non trực tiếp hóa thành sa mạc, cát bay đá chạy, khói bụi tràn ngập khắp thiên địa.
Ngũ sắc Hỏa Liên. Không, phải nói là Phật Nộ Hỏa Liên bốn màu rưỡi, nhưng uy lực của nó lại kinh khủng đến mức này.
Dưới sự bạo tạc đáng sợ như vậy, đừng nói là Nhân Hạt tử, dù là cường giả có thực lực như Thiên Hạt tử đi nữa thì e rằng cũng sẽ thi cốt vô tồn chỉ trong nháy mắt
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ