Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1419: CHƯƠNG 1407: CỔ VỰC ĐÀI!

Giữa không trung, tiếng rống như sấm sét vang rền, cuối cùng hóa thành sóng âm khuếch tán ra xa. Theo tiếng rống dần nhỏ lại, thân ảnh màu vàng kim trên bầu trời cũng nhanh chóng thu nhỏ, khôi phục lại dáng vẻ ban đầu. Thân hình vừa động, hắn cất tiếng cười lớn, hóa thành một luồng kim quang lướt về phía mọi người.

“Thiếu các chủ, chúc mừng.”

Nhìn Tiêu Viêm sang sảng cười bước tới, Thanh Thành trưởng lão cũng mỉm cười nói.

“May mắn đột phá thôi.”

Tiêu Viêm cười đáp, xoay chuyển thân mình, cảm nhận thân thể tràn ngập cảm giác căng đầy sức mạnh, mạnh hơn không biết bao nhiêu lần so với ba ngày trước. Bát tinh đỉnh phong và Cửu tinh, nhìn như chỉ cách một bước chân, nhưng lại là hai cảnh giới chênh lệch một trời một vực. Dựa theo ước tính của Tiêu Viêm, với thực lực hiện tại, nếu đồng thời thi triển Kim Cương Lưu Ly Thể cùng lực lượng Tộc Văn, hắn có thể trực tiếp đạt tới trình độ sánh ngang với Tứ chuyển, thậm chí là Ngũ chuyển Đấu Tôn đỉnh phong. Nếu cộng thêm cả Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng cùng những đấu kỹ cường hãn khác, hắn hoàn toàn có thể cùng cường giả Lục chuyển Đấu Tôn đỉnh phong so tài một trận.

“Mấy ngày qua không xảy ra chuyện gì chứ?”

Tiêu Viêm tiện miệng hỏi, thấy mọi người lắc đầu, hắn liền mỉm cười, ánh mắt chuyển hướng về phía sâu trong Mãng Hoang Cổ Vực, đôi mắt khẽ híp lại: “Chúng ta đã chậm trễ mấy ngày rồi, xem ra cần phải tăng tốc đến Cổ Vực Đài, bằng không nếu muộn quá e rằng không tốt.”

“Ừm.” Thải Lân và mấy người cũng khẽ gật đầu. Trong vòng ba ngày này, đã có chừng mười ba nhóm người đi qua nơi đây, xem phương hướng của họ, rõ ràng cũng là nhắm đến Cổ Vực Đài. Hiện giờ ở đó, chỉ sợ đã sớm có cường giả tụ tập.

“Đi thôi, việc này không nên chậm trễ, xuất phát ngay bây giờ.” Tiêu Viêm cũng hiểu được thời gian cấp bách, lập tức vung tay nói.

"Hay là cứ dùng đám kia làm tọa kỵ đi? Thực lực của Viễn Cổ Thiên Ma Mãng tại Mãng Hoang này cũng thuộc hàng đầu, nếu trên đường gặp phải mãnh thú khác cũng có thể dựa vào hung uy của nó mà nhanh chóng vượt qua, đỡ được không ít phiền phức.” Thanh Lân chỉ vào Thiên Ma Mãng khổng lồ trên không trung, mỉm cười nói.

“Ha ha, vậy thì tốt quá.” Tiêu Viêm ngẩn ra, rồi lập tức gật đầu cười, thân hình chợt động, dẫn đầu lướt lên thân thể khổng lồ của Thiên Ma Mãng, sau đó Thải Lân, Tiểu Y Tiên, Vân Vận cũng nhanh chóng theo sau.

Dưới sự khống chế của Thanh Lân, con Thiên Ma Mãng vốn dĩ hung bạo lúc này lại cực kỳ ôn thuận, không hề có chút phản kháng nào khi mấy người Tiêu Viêm đứng trên lưng. Đợi Thanh Lân huýt một tiếng sáo, hắc vụ nồng đậm từ trong cơ thể Thiên Ma Mãng tuôn ra dữ dội, nhanh chóng ngưng tụ thành một đám mây đen bao bọc lấy thân thể nó, rồi nhanh như tia chớp lướt về phía sâu trong Mãng Hoang Cổ Vực.

Vị trí của mấy người Tiêu Viêm cách Cổ Vực Đài tương đối xa, nếu đi đường bình thường phải mất ít nhất ba ngày. May mà lúc này có Thiên Ma Mãng làm phương tiện di chuyển, thời gian đã rút ngắn đi không ít. Con mãnh thú này ở Mãng Hoang Cổ Vực cũng có chút danh tiếng, mãnh thú bình thường cảm ứng được hung khí của nó cũng không dám hiện thân ngăn cản. Về phần những mãnh thú có thực lực sánh ngang với Thiên Ma Mãng, nhóm Tiêu Viêm sẽ chủ động đi vòng qua, cho dù đối phương có thể cảm ứng được nhưng cũng vì kiêng kị Thiên Ma Mãng nên không cố ý truy đuổi. Cứ như vậy, tốc độ của mấy người Tiêu Viêm rõ ràng đã nhanh hơn rất nhiều.

Trên đường đi, đám người Tiêu Viêm cũng gặp không ít các thế lực khác, nhưng đại đa số Tiêu Viêm chưa từng thấy qua, có lẽ là những thế lực thường ngày khá kín tiếng. Những tông môn thế lực này ngày thường bất hiện sơn, bất lộ thủy, nhưng thực lực bên trong lại không hề yếu. Ví như một môn phái bình thường nọ, Tiêu Viêm đừng nói là thấy qua, ngay cả nghe cũng chưa từng nghe tới, nhưng lại có đến ba vị Đấu Tôn đỉnh phong cường giả, một người trong đó thậm chí đã đặt một chân vào Bán Thánh. Với thực lực này, cho dù đặt vào Thiên Minh Tông, loại thế lực thanh danh vang dội kia, cũng đủ để ngang hàng với các trưởng lão, thậm chí là Thái thượng trưởng lão.

Bất quá những thế lực này tuy không yếu, nhưng Tiêu Viêm cũng không có ý định dừng lại kết giao. Hiện giờ tất cả mọi người đều vì cùng một mục tiêu mà đến, nếu không có quan hệ đặc thù, đến cuối cùng đều sẽ vì lợi ích mà ra tay. Cái loại giao tình này, trước sự cám dỗ của Bồ Đề Cổ Thụ, căn bản là mong manh dễ vỡ.

Bởi vậy, trên đường đi mặc dù có không ít thế lực nhìn thấy mấy người Tiêu Viêm cưỡi tọa kỵ cực kỳ phong cách, muốn tới bắt chuyện làm quen, nhưng Tiêu Viêm cũng không cho họ cơ hội, trực tiếp bảo Thanh Lân tăng tốc, bỏ lại mấy kẻ kia phía sau hít bụi.

Trên đường đi không gặp chút trở ngại nào, đoàn người Tiêu Viêm mất gần hai ngày, cuối cùng cũng từ từ tiếp cận phạm vi của Cổ Vực Đài.

Nghe nói từ thời xa xưa, Cổ Vực Đài đã từng là một cổ chiến trường, vô số cường giả thực lực kinh thiên đã bỏ mạng tại đây. Cũng vì vậy mà nơi này tồn tại một loại uy áp kỳ dị, và chính loại uy áp này đã khiến cho nơi đây trở thành nơi duy nhất trong Mãng Hoang Cổ Vực không có một con mãnh thú nào dám đặt chân tới.

Mặt khác, Cổ Vực Đài nằm ở sâu trong Mãng Hoang Cổ Vực, là nơi giao thoa của các khu vực, từ nơi này có thể trực tiếp đi vào sâu hơn trong Cổ Vực. Bởi vậy, đông đảo thế lực đều không hẹn mà cùng chọn nơi này làm điểm dừng chân đầu tiên bên trong Mãng Hoang Cổ Vực.

Khi tiếp cận phạm vi Cổ Vực Đài khoảng mười dặm, mấy người Tiêu Viêm lập tức thu hồi Thiên Ma Mãng. Con thú này thân hình quá khổng lồ, dễ dàng thu hút ánh mắt của kẻ khác, để tránh rước lấy phiền phức không cần thiết, tự nhiên là nên thu hồi.

Sau khi tiếp cận Cổ Vực Đài, đám người Tiêu Viêm bay thêm khoảng mười phút nữa, một quảng trường khổng lồ hoang vu liền xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Nhìn quảng trường rộng lớn đột nhiên xuất hiện giữa vùng đất hoang dã, đám người Tiêu Viêm không khỏi sững sờ. Tới khi họ thấy biển người đông đúc ở đó mới giật mình hiểu ra, nơi này hẳn chính là Cổ Vực Đài rồi.

“Mọi người nên cẩn thận.”

Nhìn thấy nhiều người như vậy hội tụ một chỗ, Tiêu Viêm cũng thở phào một hơi. Mãng Hoang Cổ Vực này, khắp nơi đều là mãnh thú, đi lâu như vậy, bỗng nhiên nhìn thấy nhiều người đến thế, thật đúng là làm cho người ta có chút cảm giác an toàn. Bất quá Tiêu Viêm cũng không tin tưởng loại cảm giác này, nên nhẹ giọng nhắc nhở.

“Ừm.” Đối với lời nhắc nhở của Tiêu Viêm, tất cả mọi người đều khẽ gật đầu.

Khoảng cách hơn ngàn thước chỉ là trong chớp mắt, đoàn người của Tiêu Viêm tới gần quảng trường khổng lồ này mới chậm rãi hạ xuống. Sự xuất hiện của họ cũng thu hút sự chú ý của một số thế lực, nhưng cũng nhanh chóng dời đi. Trong khoảng thời gian này, thỉnh thoảng lại có một vài thế lực đến đây, chuyện này cũng không có gì lạ.

“Trên người mấy kẻ kia nồng nặc mùi máu tanh.”

Ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua một vài nhóm người đang đứng ở đằng xa, họ phân tán thành từng vòng nhỏ, mỗi người đều có một đặc điểm chung là trên người tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc, tuy nhiên không phải của nhân loại mà là của mãnh thú.

“Chẳng lẽ bọn họ tổ đội săn giết mãnh thú sao?” Tiêu Viêm trong lòng nghi hoặc nhưng vẫn không mở miệng hỏi, trực tiếp dẫn theo người của mình chậm rãi đi vào quảng trường.

Theo lẽ thường, Cổ Tộc chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội lần này. Bất luận là Bồ Đề Tâm hay Bồ Đề Tử, chúng đều có công dụng cực lớn đối với những người trẻ tuổi đang muốn đột phá Đấu Tôn đỉnh phong, nói không chừng còn có thể tạo ra một tân Đấu Thánh cường giả. Mà Tiêu Viêm tất nhiên không phải muốn tìm Cổ Tộc, mà là muốn tìm Huân Nhi. Với địa vị của nàng ở Cổ Tộc, lần tranh đoạt Bồ Đề Cổ Thụ này tất nhiên sẽ có mặt nàng.

Trên đường đi vào quảng trường, dung nhan tuyệt thế của Thải Lân, Vân Vận, Tiểu Y Tiên đã thu hút không ít ánh mắt khác thường. Những đội ngũ có thể đến được đây phần lớn đều có thực lực không yếu, hơn nữa lại là hạng tam giáo cửu lưu, loại người nào cũng có. Nếu không phải còn duy trì vài phần lý trí, chỉ sợ đã sớm có kẻ không nhịn được mà mon men lại gần. Nhưng dù vậy, một số ánh mắt càn rỡ vẫn làm cho đám người Thải Lân cảm thấy khó chịu.

Đi một đoạn đường, Tiêu Viêm vẫn chưa thấy người quen, điều này làm hắn có chút kinh ngạc. Hơn nữa, càng tiến vào sâu trong quảng trường, hắn càng phát hiện ra một vấn đề. Dường như các đội ngũ ở đây, càng tới gần trung tâm thì thực lực càng mạnh. Những kẻ ở vòng ngoài chính là một đám thực lực yếu nhất. Không biết sự sắp xếp này đến tột cùng là có chủ ý hay là vô tình mà thành?

Tiêu Viêm khẽ cau mày nhưng bước chân không hề dừng lại, dưới ánh mắt của đông đảo "khán giả", hắn từ từ đi vào khu vực trung tâm.

Tới nơi rồi Tiêu Viêm mới phát hiện có một bệ đá vuông vức khổng lồ rộng chừng mấy trăm trượng, cao hai thước. Mà trên bệ đá cũng có vài nhóm người, bất quá số lượng ít hơn dưới bệ đá rất nhiều. Có điều những người trên đó đều có một điểm chung là khí tức ai nấy đều vô cùng cường hãn. Tiêu Viêm cũng không cảm thấy ngạc nhiên với tình huống này, cũng không nghĩ nhiều, ánh mắt đảo qua, trên khuôn mặt liền hiện lên vẻ tươi cười. Cuối cùng tại đây hắn cũng nhìn thấy một vài bóng hình quen thuộc, đặc biệt là một bóng hình áo xanh tuyệt mỹ đang khoanh chân nhắm mắt tu luyện, ánh mắt hắn bất giác toát ra vẻ nhu hòa. Khi Tiêu Viêm tới gần bệ đá thì một cô gái khác thân mặc y phục lộng lẫy, khí chất cao quý toát ra toàn thân ở một bệ đá khác dường như có cảm ứng, bỗng mở hai mắt ra. Đôi mắt phượng quét xuống dưới, sau đó dừng lại trên bóng người gầy gò quen thuộc, gương mặt lập tức hiện lên vẻ lạnh lùng và hận ý. Nếu lần trước không có Tiêu Viêm, Thiên Yêu Hoàng Tộc bọn họ đã đoạt được Long Hoàng bản nguyên quả rồi.

“Đi thôi, gặp được người quen rồi.” Tiêu Viêm quay đầu lại, nói với mọi người một tiếng, sau đó trực tiếp bước lên bệ đá, tiến vào vòng tròn của Cổ Tộc.

Nhưng mà, ngay khi Tiêu Viêm vừa đặt chân lên bệ đá, hắn đột nhiên cảm giác được một ánh mắt lạnh như băng hướng về phía mình. Cùng lúc đó, một thanh âm nhàn nhạt lạnh lẽo chậm rãi vang lên từ phía trên bệ đá.

“Đây không phải nơi ngươi có thể bước lên, cút xuống cho ta.”

Nghe được thanh âm lạnh như băng này, bước chân Tiêu Viêm cũng dừng lại. Hắn quay đầu, ánh mắt nhìn về nơi phát ra thanh âm, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.

“Phượng Thanh Nhi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!