"Vụt!"
Bóng người xé gió lướt đi giữa không trung. Khi nhóm Tiêu Viêm lao đi được vài trăm trượng thì bắt gặp đám người Hồn Ngọc. Từ đầu đến cuối, bọn chúng cũng không tiêu hao bao nhiêu đấu khí, lại thêm thực lực mỗi người đều không tầm thường. Lúc những kẻ khác bị hung thú tiêu diệt, bọn họ đã sớm lui về sau để hồi phục nên trạng thái đương nhiên vô cùng sung mãn.
Ánh mắt Tiêu Viêm lướt qua đám người Hồn Ngọc rồi quay đầu nhìn về phía sau. Cách đó không xa là nhóm người của Thiên Yêu Hoàng tộc do gã thanh niên tên Cửu Phượng dẫn đầu. Phía sau hắn, đông đảo cường giả Thiên Yêu Hoàng tộc đang ra sức hộ vệ. Trong số những người này, Tiêu Viêm cũng trông thấy Phượng Thanh Nhi. Lúc này nàng đã tỉnh lại, mặc dù vết tát đỏ hằn trên má vẫn chưa tan nhưng ít ra cũng giữ được tính mạng.
Khi Tiêu Viêm đang dò xét, Phượng Thanh Nhi cũng bất chợt nhìn về phía hắn. Bốn mắt giao nhau, hàm răng trắng ngà của nàng hung hăng cắn chặt. Nhưng lần này, nàng đã thu liễm hơn rất nhiều, không dám biểu lộ hận ý lên mặt một cách trắng trợn như trước nữa. Xem ra, cái tát của Tiêu Viêm đã khiến nàng tỉnh táo ra không ít.
Đối với Phượng Thanh Nhi, Tiêu Viêm cũng không mấy để tâm. Mặc dù thực lực nàng không kém nhưng thành tựu sau này tất sẽ có hạn, chẳng phải là mối họa lớn.
Phía sau nhóm người Thiên Yêu Hoàng tộc, lại có thêm vài nhóm người theo kịp. Thực lực của bọn họ cũng không tầm thường, hơn nữa nhìn bộ dáng vẫn còn khá chỉnh tề, rõ ràng là rất am hiểu về thú triều. Bởi vậy, bọn họ cũng không bị hao tổn bao nhiêu đấu khí.
"Hiện giờ vẫn còn đang ở bên trong thú triều, không chừng phía trước còn có hung thú mạnh mẽ hơn nữa.” Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn về phía cuối bình nguyên hắc ám. Dường như thú triều ở đây đã thưa thớt hơn rất nhiều, có lẽ đây đã là điểm cuối. Nhưng nói không chừng nơi này vẫn còn một số hung thú thực lực mạnh mẽ, cực kỳ khó đối phó. Đoạn đường vừa rồi, số lượng hung thú họ gặp tuy không ít nhưng vẫn chưa có con nào mạnh hơn Ngũ tinh Đấu Tôn.
"Grào!"
Khi Tiêu Viêm đang trầm tư, vô số tiếng gầm hung bạo lại vang vọng bốn phía. Hắn chợt cảm nhận được một luồng áp lực đang bao trùm không gian nơi đây.
“Đám người phía sau đã bị giải quyết hết rồi sao?”
Tiêu Viêm trầm mặc. Trong số đó, ít nhất vẫn còn hơn mười cường giả Đấu Tôn, nhưng với số lượng kinh khủng của thú triều thì cho dù bọn họ có đông hơn gấp hai, ba lần cũng chẳng khác nào châu chấu đá xe. Bị tiêu diệt hoàn toàn chỉ là vấn đề thời gian, nhưng điều khiến Tiêu Viêm lo lắng chính là tại sao lại nhanh đến vậy?
"Chư vị, hãy cẩn thận, duy trì trận hình lúc trước. Thanh Dương huynh, ta và ngươi cùng nhau tiên phong mở đường!" Tiêu Viêm trầm giọng nói.
Tiêu Viêm hít sâu một hơi, thân hình vọt lên dẫn đầu đội ngũ. Cục diện bây giờ, một khi những hung thú kia truy đuổi tới từ phía sau thì sẽ khiến áp lực của họ tăng lên rất nhiều. Bởi vậy, phải tăng tốc đột phá.
"Được!"
Cổ Thanh Dương cũng hiểu rõ tình cảnh hiện tại. Hắn gật đầu rồi thân hình lóe lên, xuất hiện bên cạnh Tiêu Viêm. Những người còn lại thì xếp thành trận hình tam giác, người có thực lực yếu nhất được bố trí ở giữa, những người khác luân phiên chiến đấu bên ngoài. Cứ như vậy mới có thể bảo vệ được tất cả mọi người.
"Thú triều đến rồi, mọi người cẩn thận!”
Những cặp mắt đỏ ngầu và hơi thở nặng nề bắt đầu xuất hiện ở xung quanh. Tiêu Viêm quát lạnh một tiếng, tốc độ đột nhiên tăng vọt. Một đôi hỏa dực hiện ra từ sau lưng, dị hỏa cũng bùng phát từ cơ thể. Trong tiếng long ngâm vang dội, một con hỏa long khổng lồ dài chừng trăm trượng hiện ra giữa hư không. Long vĩ của nó vung mạnh, trực tiếp đánh nát mấy trăm con hung thú đang lao tới.
"Phiên Hải Ấn!"
Cổ Thanh Dương cũng phát động công kích nhanh như chớp. Hơn trăm đạo chưởng ấn lặng lẽ xuất hiện, trực tiếp tiêu diệt toàn bộ hung thú gần đó.
Cùng lúc đó, ở phía sau, đám người Huân Nhi, Thải Lân, Vân Vận, Tiểu Y Tiên cũng đồng loạt ra tay. Đấu khí mênh mông khuếch tán, hung hăng quét sạch hung thú trong phạm vi trăm trượng.
Lúc ra tay, tốc độ của cả nhóm không hề giảm đi chút nào, trong chớp mắt đã tiến thêm được vài trăm trượng. Thực lực của họ đều rất mạnh, chỉ cần không gặp phải những hung thú quá mức cường đại ngăn trở thì sẽ có thể thuận lợi thông qua, chỉ có điều sẽ tiêu hao khá lớn mà thôi.
Nhưng loại tiêu hao này lại chẳng gây bao nhiêu khó khăn cho Tiêu Viêm, hắn còn có lượng lớn đan dược khôi phục đấu khí nên không cần phải quá lo lắng về việc này.
"Những tên kia cũng nhanh chân thật."
Vừa duy trì tốc độ, ánh mắt Tiêu Viêm vẫn cảnh giác nhìn về phía đám người Hồn Ngọc. Vào thời điểm này, đám người kia rốt cuộc cũng bộc lộ thực lực chân chính. Trong vòng trăm trượng không có bất kỳ một con hung thú nào có thể tới gần. Đấu khí đáng sợ tựa như sóng triều tràn ngập cả một vùng, diệt sát tất cả hung thú có ý đồ đến gần.
"Còn xa lắm không?"
Tiêu Viêm điều khiển hỏa long trên đầu dọn dẹp hung thú phía trước, trầm giọng hỏi. Mặc dù bọn họ có thể kiên trì khá lâu nữa nhưng cứ tiêu hao đấu khí như vậy cũng không phải là cách hay.
"Chúng ta đã tiến vào rất sâu rồi, dựa theo tốc độ này thì trong nửa canh giờ có thể vượt qua được thú triều. Đương nhiên, đó là nếu không gặp những hung thú quá cường hãn. Nơi này ngay cả bọn muội cũng chưa từng đến nên chỉ có thể dựa vào một ít tin tức trong tộc mà phỏng đoán thôi." Huân Nhi nói nhanh.
"Nửa canh giờ!"
Nghe được vẫn còn lâu như vậy mới có thể vượt qua được thú triều, Tiêu Viêm cũng hơi trầm ngâm. Thú triều quả nhiên không phải tầm thường, người bình thường rất khó vượt qua. Nếu như lúc trước không phải đội ngũ kia dùng cách liều mạng đó để đột phá thì bọn họ cũng rất khó có thể xông qua.
"Mau tăng tốc độ, đừng để cho thú triều vây hãm."
Tiêu Viêm quát nhẹ một tiếng, cường độ công kích và tốc độ đều tăng thêm rất nhiều.
Mọi người cũng khá ăn ý, khi Tiêu Viêm gia tốc thì đều nhanh chóng đuổi kịp, sau đó không ngừng bộc phát những đòn công kích mạnh mẽ dọn dẹp hung thú xung quanh.
Đoàn người bọn họ tuy nhân số ít ỏi, nếu đặt giữa thú triều thì có khi còn nhỏ hơn cả kiến, nhưng mỗi người trong nhóm đều có thực lực mạnh mẽ, thêm nữa bọn họ lại hợp tác thật sự, không ngờ vực lẫn nhau như đám người kia nên tốc độ thậm chí còn nhanh hơn cả liên minh kia một chút.
Bên trong thú triều khổng lồ, mấy nhóm người đều giống như một đàn kiến đang đi ngược gió, bất cứ lúc nào cũng có thể bị thổi bay. Nhưng bọn họ thủy chung vẫn chống chọi được, hơn nữa tốc độ di chuyển lại không hề chậm, tất cả đều nhanh chóng tiến về điểm cuối của thú triều.
"Bành!"
Tiêu Viêm xuất chưởng đánh nát đầu một hung thú lao tới trước mặt, sau đó lấy tốc độ như thiểm điện đẩy lui một con hung thú bên trái Cổ Thanh Dương. Huân Nhi phía sau nhanh chóng ra tay giết chết nó.
"Đa tạ!"
Một chưởng đẩy lui vài con hung thú ở phía trước, Cổ Thanh Dương không quay đầu lại, nhanh chóng nói một câu cảm ơn. Lúc này, trên trán của hắn đã lấm tấm mồ hôi. Tiêu hao đấu khí trong thời gian dài như thế cũng là một gánh nặng khá lớn. Thêm nữa, càng tiến vào sâu bên trong, thực lực của hung thú xung quanh lại càng mạnh. Tới hiện tại, dù là đám người Tiêu Viêm, Cổ Thanh Dương cùng ra tay cũng phải công kích nhiều lần mới có thể giết chết một hung thú. Như vậy khiến cho tốc độ của mọi người chậm đi rất nhiều.
"Tiếp tục như thế này thì dù có đan dược trợ giúp cũng không thể chống đỡ được lâu nữa." Tiêu Viêm cũng thở hắt ra một hơi, trầm trọng nói.
"Không thấy đám người Hồn Ngọc đâu nữa." Ánh mắt Huân Nhi đảo qua phía trước, đột nhiên nói.
"Bọn chúng đã vượt qua rồi?" Cổ Thanh Dương cả kinh.
"Hử?" Nghe vậy, trong mắt Tiêu Viêm thoáng hiện lên một chút kinh ngạc, rồi trên khuôn mặt hiện lên vẻ vui mừng: “Cuối cùng cũng đã đến cuối thú triều rồi!"
"Mau lên! Mọi người cùng tăng tốc!"
Tiêu Viêm vung tay lên, tinh thần cũng trở nên phấn chấn hơn rất nhiều. Vốn lúc nãy công kích đã chậm lại giờ càng trở nên hung hãn. Vài đạo chưởng ấn tràn ngập hỏa diễm bắn mạnh ra. Một vài con yêu thú thân hình khổng lồ, thực lực cơ hồ đã đạt tới Cửu tinh Đấu Tôn nhưng cũng không dám đối chọi với Dị Hỏa, vội vàng bỏ chạy. Nhân cơ hội đó, thân hình Tiêu Viêm chợt xẹt qua. Phía sau hắn, mấy người Huân Nhi cũng nhanh chóng theo kịp.
Mắt thấy sắp thoát khỏi thú triều, đám người Tiêu Viêm cũng nhanh chóng gia tăng tốc độ. Đấu khí trong cơ thể bộc phát triệt để, những hung thú xung quanh đều bị đánh văng.
“Phanh!”
Đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm lại ngưng tụ thành một hỏa long như lúc nãy, sau đó trực tiếp oanh kích lên người một hung thú có thân hình khổng lồ cao chừng trăm trượng. Lực đạo mạnh mẽ làm cho thân thể nó thủng một lỗ máu, ầm ầm đổ xuống. Đám người Tiêu Viêm cũng thừa cơ hội này mà phóng ra ngoài.
Thân hình lướt đi, bàn chân chợt đạp xuống đất, đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm liền vận chuyển theo phản xạ. Nhưng điều làm hắn kinh ngạc chính là lúc này đây, xung quanh cư nhiên đã không còn hung thú nào đánh tới nữa. Vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua, chợt phát hiện xung quanh đã không còn bóng dáng hung thú nào. Quay đầu nhìn lại thì chỉ thấy cách đó chừng mười trượng, vô số hung thú đang hung hăng nhìn bọn hắn mà điên cuồng gầm thét, nhưng không biết tại sao chúng nó lại không dám tiến đến.
"Ra ngoài rồi sao?"
Nhìn đám hung thú rống giận nhưng vẫn không dám lao đến, bọn người Tiêu Viêm cũng cảm thấy sững sờ nhưng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Đang lúc mọi người xả hơi thì ánh mắt của Tiêu Viêm lại nhìn về phía xa. Ở tận sâu bên trong ước chừng mấy ngàn trượng, một gốc cổ thụ cực kỳ khổng lồ đang đứng cô độc sừng sững trên mảnh bình nguyên hắc ám này. Một luồng thanh khí tỏa ra từ trên cổ thụ, có khi lại biến ảo thành đủ loại hình dạng, trông vô cùng thần kỳ khó đoán.
"Đây là Bồ Đề Cổ Thụ trong truyền thuyết sao…"
Nhìn cây cổ thụ tràn đầy khí tức cổ xưa này từ phía xa, trái tim của Tiêu Viêm cũng đập mạnh hẳn lên...