Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1443: CHƯƠNG 1431: TINH GIỚI ĐẠI CHIẾN!

Thiên Minh Lão Yêu vẫn chăm chú quan sát sắc mặt Dược Lão. Khi thấy vẻ kiên quyết hiện lên trên gương mặt đối phương, lão liền hiểu rõ, Tinh Vẫn Các hôm nay tuyệt không có ý định đầu hàng. Lão chợt nở một nụ cười băng giá, cất giọng lạnh lẽo: “Xem ra hôm nay Tinh Vẫn Các khó tránh khỏi một trận huyết tẩy…”

“Cũng tốt! Hôm nay cường giả tụ tập không ít, vừa hay có thể thu thập thêm vài linh hồn mang về.”

Cốt U cười quái dị. Giọng điệu của hắn tràn ngập vẻ khinh thường, dường như chẳng hề xem Tinh Vẫn Các vào mắt. Lần này, phe chúng có đến hai vị Bán Thánh cao cấp và một vị chuẩn Bán Thánh. Với đội hình như vậy, việc xóa sổ Tinh Vẫn Các khỏi Trung Châu chẳng qua chỉ là chuyện trong tầm tay.

Sắc mặt Dược Lão âm trầm, lão ngẩng đầu nhìn đám người Cốt U trên không trung, trầm giọng nói: “Cốt U và Thiên Minh Lão Yêu cứ giao cho lão phu! Về phần tên Bán Thánh sơ cấp còn lại, ba người các ngươi, Thải Lân, Tiểu Y Tiên và Thanh Lân, hãy liên thủ kìm chân hắn!”

Bán Thánh cũng được phân chia thành các cấp bậc sơ, trung và cao cấp. Chênh lệch thực lực giữa mỗi cấp là không hề nhỏ. Tên cường giả Bán Thánh sơ cấp của Hồn Điện kia có lẽ mới đột phá không lâu, vẫn chưa thể hoàn toàn nắm giữ sức mạnh của mình. Với thực lực của nhóm Thải Lân liên thủ, tuy không thể đánh bại nhưng kìm chân hắn để kéo dài thời gian thì không thành vấn đề.

“Nhưng, Dược Lão…”

Thấy Dược Lão định lấy một địch hai, sắc mặt đám người Thải Lân đều khẽ biến. Tuy Dược Lão đã đạt đến Bán Thánh, nhưng Cốt U và Thiên Minh Lão Yêu cũng đều ngang cấp với lão. Nếu phải đối mặt với hai kẻ đó liên thủ, e rằng Dược Lão sẽ hoàn toàn rơi vào thế hạ phong.

Dược Lão xua tay, lão đương nhiên biết rõ hung hiểm trong đó, nhưng tình thế hiện tại đã không còn lựa chọn nào khác. Trận chiến của các cường giả Bán Thánh sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ cục diện. Nếu tùy tiện để hai cường giả của Tinh Vẫn Các đối đầu với hai tên Bán Thánh của Hồn Điện, đó sẽ là một cuộc tàn sát một chiều. Làm vậy chỉ khiến chiến ý của Tinh Vẫn Các tan thành mây khói. Bất luận thế nào cũng phải kìm chân được hai tên Bán Thánh cường giả của đối phương.

“Cứ quyết định như vậy đi! Các ngươi hãy cẩn thận một chút!”

Dứt lời, Dược Lão không nói thêm gì nữa, thân hình khẽ động, trong chớp mắt đã xuất hiện ngay trước mặt Cốt U và Thiên Minh Lão Yêu. Đấu khí trong cơ thể cuồn cuộn tuôn ra, uy áp kinh người hướng thẳng về phía hai kẻ kia.

“Hắc hắc, Dược Trần, ngươi thật quá cuồng vọng rồi! Dám đơn độc đối đầu với hai người bọn ta sao?”

Thấy Dược Lão dồn đấu khí về phía mình, Thiên Minh Lão Yêu và Cốt U đồng thời cất lên tràng cười quái dị.

Đối mặt với tiếng cười châm chọc của hai kẻ kia, Dược Lão hoàn toàn phớt lờ. Sắc mặt lão trầm xuống, đấu khí hùng hồn tỏa ra quanh thân mang theo uy áp vô cùng khủng bố, khiến không gian xung quanh không ngừng vặn vẹo, hỗn loạn.

“Động thủ! Kẻ nào đầu hàng thì tha, kẻ nào ngoan cố, giết không tha!”

Cảm nhận được uy áp từ Dược Lão, Thiên Minh Lão Yêu cười lạnh. Lão bước lên một bước rồi quát lớn, thanh âm tràn ngập sát ý lạnh lẽo.

“Vâng!”

Nghe lệnh của Thiên Minh Lão Yêu, trong mắt đám cường giả Minh Hà Minh phía sau lập tức lóe lên sát ý, từng luồng đấu khí mạnh mẽ đồng loạt bộc phát. Cùng lúc đó, các cường giả của Tinh Vẫn Các cũng vận chuyển đấu khí, sắc mặt nặng nề nhìn chằm chằm vào kẻ địch.

“Giết!”

Hai bên chỉ giằng co trong chốc lát, một tiếng hét vang lên, đông đảo cường giả của Minh Hà Minh hóa thành những luồng quang ảnh, ào ạt lao xuống quảng trường phía dưới. Phía Tinh Vẫn Các cũng không hề yếu thế, đồng loạt bay vọt lên, nghênh chiến với đám người Minh Hà Minh giữa không trung. Chỉ trong nháy mắt, những tiếng nổ kinh thiên động địa liên tiếp vang lên, đại chiến chính thức bùng phát bên trong Tinh Giới.

Thấy đại chiến nổ ra, những người đến quan sát xung quanh cũng vội vàng lùi ra xa, sợ bị vạ lây.

“Hắc hắc, Cốt U lão huynh, chúng ta cùng lên thu thập lão già Dược Trần này thôi!”

Đại chiến vừa bùng nổ, Thiên Minh Lão Yêu cười lớn nói với Cốt U.

“Được!”

Nghe vậy, Cốt U liền gật đầu. Hai năm trước, hắn đã toan tính san bằng Tinh Vẫn Các, nhưng vì một vài kế hoạch nên đành gác lại. Hiện tại mọi chuyện đã ổn thỏa, đúng lúc này lại có cơ hội, hắn liền thông báo về tộc, rồi lập tức dẫn theo Tam Thiên Tôn, kẻ vừa đột phá Bán Thánh không lâu. Hai người bọn họ trực tiếp tìm đến Thiên Minh Lão Yêu, đồng ý giúp Minh Hà Minh diệt trừ Tinh Vẫn Các.

Khi đó, Minh Hà Minh cũng đã giao tranh với Tinh Vẫn Các suốt hai năm, vừa nghe một siêu cấp thế lực như Hồn Điện có ý tương trợ, bọn họ đương nhiên mừng rỡ vô cùng, lập tức chỉnh đốn binh mã, vì thế mới có trận chiến ngày hôm nay.

“Ha ha ha, đã mấy năm chưa ra tay, xương cốt cũng rỉ sét cả rồi. Nhưng có một tên Bán Thánh làm lễ vật mừng lão phu xuất quan, kể ra cũng đáng.”

Thiên Minh Lão Yêu phát ra một tràng cười quái dị, chân đạp mạnh hư không, đấu khí hùng hậu lan tỏa, thân hình lão chợt lóe lên, xuất hiện ngay trước mặt Dược Lão. Bàn tay trắng bệch cong lại như ưng trảo, xé rách không gian, chụp thẳng về phía yết hầu của Dược Lão.

“Hừ!”

Thấy Thiên Minh Lão Yêu vừa ra tay đã dùng đòn hiểm độc như vậy, Dược Lão hừ lạnh một tiếng, không phòng thủ mà ngược lại tung ra một quyền mang theo kình lực vô song, đánh thẳng về phía đối phương, tựa như muốn lấy mạng đổi mạng.

“Hắc hắc, mạng của lão tử quý hơn cái mạng già của ngươi nhiều…”

Thấy thế, sắc mặt Thiên Minh Lão Yêu khẽ biến, cười lạnh một tiếng. Hiện giờ phe mình đang chiếm thế thượng phong, đương nhiên lão sẽ không dại dột liều mạng. Lập tức, lão thu tay lại, thân hình lùi nhanh như chớp, tránh đi một quyền sấm sét của Dược Lão.

Một quyền thất bại, Dược Lão đang định truy kích thì một luồng hắc vụ mang theo vô số tiếng kêu gào thảm thiết ập tới. Từ trong màn sương mù đó, một sợi xích sắt đen ngòm bắn ra, không gian xung quanh nó bị xé rách thành vô số khe hở nhỏ.

“Vù!”

Sắc mặt Dược Lão trầm xuống, bàn tay vung lên, không gian trước mặt dường như ngưng đọng lại trong tức khắc, đẩy lùi sợi xích sắt màu đen. Cùng lúc đó, thân hình Dược Lão khẽ động, lao vào trong hắc vụ, đồng thời đánh ra một chưởng thạch phá thiên kinh.

“Oanh!”

Theo một chưởng của Dược Lão, những tiếng nổ trầm đục vang lên, thân hình Cốt U cũng bị đánh bật ra khỏi làn hắc vụ.

Mặc dù cả ba đều là cao thủ cấp Bán Thánh, nhưng Dược Lão có một lợi thế mà những Bán Thánh bình thường khác không thể sánh bằng, đó chính là lực lượng linh hồn vượt xa bọn chúng. Trong cuộc chiến đồng cấp, lực lượng linh hồn mang lại vô vàn ưu thế, giúp Dược Lão chiếm được thế thượng phong.

“Cùng lên đi!”

Thấy Cốt U bị Dược Lão đánh bay, trong mắt Thiên Minh Lão Yêu không khỏi ánh lên vẻ kinh hãi, liền trầm giọng quát lên.

“Được!”

Sắc mặt Cốt U âm trầm, gật đầu đáp. Hai người đồng thời bộc phát, đấu khí ngập trời quét tới tựa như cuồng long gầm thét, ầm ầm công kích Dược Lão. Cả một vùng không gian rộng lớn bị thế công như cuồng phong bạo vũ của bọn chúng làm cho sụp đổ.

Trong lúc Dược Lão đang kìm chân hai người Cốt U và Thiên Minh Lão Yêu, Tam Thiên Tôn của Hồn Điện đảo mắt nhìn quanh, lao về phía chiến trường hỗn loạn bên dưới. Ngay khi hắn định ra tay, một đạo lôi điện bảy màu mạnh mẽ đột ngột bổ xuống đầu hắn.

“Hừ!”

Công kích bất ngờ khiến Tam Thiên Tôn giật mình, tay áo vung lên, một chưởng đánh tan luồng lôi kình. Hắn nhìn về phía phát ra công kích, chỉ thấy một con Thất Thải Cự Mãng dài đến nghìn trượng đang lượn lờ trên không trung, một loại uy áp kỳ dị lặng lẽ lan tỏa.

“Thất Thải Thôn Thiên Mãng?”

Nhìn thấy cự mãng, trong mắt Tam Thiên Tôn hiện lên vẻ kinh ngạc. Hắn vừa định ra tay thì một dải lụa xám rộng chừng một trượng lại phóng tới, thế công vô cùng dữ dội. Bên trong dải lụa ẩn chứa kịch độc, hắn liền nhíu mày, bàn tay nắm chặt lại, nhanh chóng đông cứng không gian, đánh tan luồng đấu khí ẩn chứa bên trong.

“Phần phật!”

Vừa chấn vỡ luồng đấu khí kịch độc, một tiếng động kỳ lạ lại truyền đến từ phía trước. Tam Thiên Tôn nhìn sang, ánh mắt liền dừng lại trên người một nữ tử mặc y phục màu xanh biếc đang nhẹ nhàng đứng đó. Sau lưng nàng, hư ảnh của một con rắn chín đầu khổng lồ như ẩn như hiện.

“Viễn Cổ Thiên Xà?”

Nhìn thấy hư ảnh con rắn khổng lồ, khuôn mặt Tam Thiên Tôn có chút bàng hoàng. Sắc mặt hắn bắt đầu trở nên ngưng trọng. Thực lực của ba nữ nhân này tuy chỉ là Đấu Tôn đỉnh phong, nhưng một người là Thất Thải Thôn Thiên Mãng, một người mang đấu khí kịch độc vô cùng nguy hiểm, còn người kia lại sở hữu cả Viễn Cổ Thiên Xà. Dù là hắn cũng cảm thấy vô cùng áp lực khi đối mặt với một tổ hợp như vậy. Dù sao, hắn cũng chỉ vừa mới đột phá Bán Thánh, kinh nghiệm chiến đấu chưa nhiều.

Ánh mắt Tam Thiên Tôn lóe lên rồi nhanh chóng trấn tĩnh lại. Dù là Bán Thánh mới đột phá, nhưng hắn vẫn là một cường giả Bán Thánh thực thụ. Cho dù ba nữ nhân này có bản lĩnh dị thường đến đâu, cũng không thể chống lại được hắn.

“Hôm nay, Tinh Vẫn Các chắc chắn sẽ diệt vong.”

Tam Thiên Tôn cười lạnh. Vừa dứt lời, thân hình hắn khẽ động, như một bóng ma chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Thanh Lân. Trên tay hắn, đấu khí vô cùng khủng bố ngưng tụ thành một quầng sáng đen kịt đánh tới nàng.

Động tác nhanh như chớp của Tam Thiên Tôn khiến mọi người trở tay không kịp. Thanh Lân cũng cả kinh, trong mắt lóe lên dị quang, một bóng người liền xuất hiện chắn trước mặt nàng.

“Oanh!”

Tam Thiên Tôn tung ra một chưởng, lập tức đánh nát tên cường giả Đấu Tôn chắn trước mặt Thanh Lân thành một đám huyết vụ.

“Hóa ra là Bích Xà Tam Hoa Đồng trong truyền thuyết, có thể khống chế linh hồn của Viễn Cổ Thiên Xà!”

Tam Thiên Tôn kiến thức bất phàm, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra bí mật của Thanh Lân. Ngay lúc hắn chuẩn bị công kích lần thứ hai, một đạo Thất Thải Lôi Đình từ trên trời lại giáng xuống. Cùng lúc đó, mái tóc đen tuyền của Tiểu Y Tiên chuyển sang màu trắng bạc, nàng nhanh chóng lao tới, tung ra những đòn tấn công cực kỳ hung hiểm nhắm thẳng vào Tam Thiên Tôn.

Thấy mình bị vây công, Tam Thiên Tôn phát ra một tiếng cười lạnh, đấu khí trong cơ thể bạo phát như núi lửa phun trào, theo ánh mắt lạnh lẽo của hắn mà bùng nổ ra ngoài.

Trong khi đại chiến bên trong Tinh Giới diễn ra vô cùng ác liệt, phía sau ngọn núi vẫn là một mảnh tĩnh lặng. Một cánh cửa đá khổng lồ vẫn đứng sừng sững ở đó.

“Răng rắc…”

Sự im lặng kéo dài một lúc lâu, đột nhiên từ bốn phía ngọn núi nơi có cửa đá, vô số kẽ nứt xuất hiện. Mặc dù rất nhỏ nhưng lại cực sâu, tựa như bắt nguồn từ nơi sâu thẳm hàng trăm trượng trong lòng núi.

Những kẽ nứt này xuất hiện như báo hiệu một sự tồn tại nào đó ở sâu bên trong ngọn núi đang dần dần thức tỉnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!